Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 86: Anh có cảm giác gì với Lâm Sanh
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:05:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .
"Em , chỉ gặp quen, em lên ngay đây ." Lâm Nhan thoáng qua Hàn Hữu Niên, nhẹ giọng trả lời Tạ Phong Trần ở đầu dây bên , trấn an cần lo lắng.
"Chờ ở đó, lập tức xuống ngay." Làm Tạ Phong Trần yên tâm cho , mặc áo khoác lập tức ngoài.
"Đã là chuyện gì mà! Được ! Anh xuống , em ở đại sảnh chờ ." Giọng điệu kiên quyết, Lâm Nhan dứt khoát lời , chẳng qua là bất đắc dĩ.
Hàn Hữu Niên một màn xong, trăm mối cảm xúc ngổn ngang ở trong lòng, dáng vẻ Lâm Nhan sáng rực, nụ nhẹ nhàng và thản nhiên, âm thanh dịu dàng chuyện với trong điện thoại, sự cưng chiều và tình yêu trong mắt thể nào giấu .
Người ở đầu dây bên là Tạ Phong Trần nhỉ!
Người phụ nữ như Lâm Nhan thích một vốn sẽ che giấu, mà chỉ hận thể để cả thế giới , cũng từng cô đối xử như , nhưng mà, lúc đó là do mắt tròng.
Lâm Nhan cúp điện thoại, ngẩng đầu lên thấy đôi mắt thâm thúy của Hàn Hữu Niên đang chằm chằm, nét mặt vô cùng phức tạp.
Lâm Nhan lắc lắc điện thoại, "Hàn thiếu, ? còn đây chờ bạn tới, gặp nha."
Lâm Nhan thốt một tiếng "Hàn thiếu", xa lạ hời hợt, vẫn cứ nhất quyết chia cắt đoạn tình cảm thanh mai trúc mã cùng lớn lên của bọn họ, trong lòng Hàn Hữu Niên cảm thấy rầu rĩ.
Hàn Hữu Niên từng Lâm Nhan dây dưa dứt, hận thể khiến cô cách càng xa càng , bây giờ, Lâm Nhan thật sự , cảm giác nỡ.
"Lâm Nhan, chuyện ..." Hàn Hữu Niên thôi, dường như thêm gì đó. Đọc Full Tại Truyenfull.vn
"Chuyện đều qua , cũng quên, Hàn thiếu cũng nên quên ! Giữa chúng cũng là mối quan hệ thể ôn chuyện xưa." Lâm Nhan nhướng mày, lập tức chặn lời của Hàn Hữu Niên .
Nói chuyện gì, đều về phía , huống chi, Hàn Hữu Niên mãi mãi thể , cô còn là Lâm Nhan nữa .
Cô hiểu rõ tâm lý hiện tại của Hàn Hữu Niên, chẳng qua là vì hình tượng Lâm Sanh từng nâng niu trong lòng bàn tay sụp đổ nên đột nhiên cảm thấy phụ nữ từng theo đuổi cũng tệ lắm. Thế là thái độ bất ngờ sự đổi cực lớn.
mà, tâm lý của biến hóa thì liên quan gì đến cô , sớm trong sổ đen của cô .
Quả nhiên đàn ông là đồ thứ ch.ó má, lúc cô luôn tâm niệm, thuận theo tất cả việc thì chẳng thèm ngó ngàng đến cô. Tới khi cô đầu, cao ngạo rời khỏi, cuộc sống cô càng tuyệt vời và đặc sắc hơn tưởng tượng của , thì nhịn mà tới bám lấy cô, nhưng thì ích gì nữa !
Ngoài khiến đôi bên cảm thấy lúng túng thì chẳng tác dụng gì nữa cả.
"Lâm Nhan, ít nhất giữa chúng còn một chút tình cảm từ bé đến lớn cùng , lúc thế của em, cho nên mới..."
"Biết thì chứ? Có thể đổi gì ? Chúng cũng trẻ con nữa, thích là thích, thích là thích, cho tới tận bây giờ một ai trách lúc đúng, cho nên cần canh cánh chuyện quá khứ trong lòng, còn về phần tình cảm lớn lên cùng , chỉ sợ sớm còn ! Cần gì miễn cưỡng chứ!" Lâm Nhan ảm đạm , giọng bình tĩnh.
Lâm Nhan bĩnh tĩnh từng câu từng chữ khiến Hàn Hữu Niên á khẩu trả lời , trong lòng càng thêm khó chịu, cô kiểu nhẹ nhàng thản nhiên như là thèm để ý nhưng thật trong lòng vẫn còn hận đó thôi!
Hận , trách cũng sai, từ đầu đến cuối Lâm Nhan hề chuyện điên rồ gì cả, chỉ do liên tục hiểu lầm cô, chỉ trích cô.
"Dù thế nào nữa, vẫn nên giải thích một câu với em, chuyện ảnh chụp, nhiều hiểu lầm em vì Lâm Sanh, còn nhiều lời khó với em, xin ! Lâm Nhan, em như bây giờ , thật sự ." Thậm chí Hàn Hữu Niên còn , nếu lúc Lâm Nhan thể việc chừng mực như hiện tại, cũng sẽ đối xử tệ với cô tới mức đó.
" chấp nhận lời xin của . Cứ !" Lâm Nhan bất ngờ, loại thiếu gia cao ngạo luôn luôn coi ai gì như Hàn Hữu Niên mà chủ động xin cô, đúng thật là hiếm thấy.
Có lẽ chuyện Lâm Sanh để cho sự đả kích quá lớn nên bây giờ mới khẩn cấp tìm một loại tâm lý để an ủi!
"Lâm Nhan, hiện tại em vô cùng chán ghét ?" Nhìn vẻ kiên nhẫn hiện lên giữa trán Lâm Nhan, trong lòng Hàn Hữu Niên dâng lên một cảm giác thất bại nặng nề.
"Cảm giác hiện tại của đối với Lâm Sanh là gì?" Lâm Nhan đáp mà hỏi .
"Anh và cô chấm dứt, cô khác với tưởng tượng của , lẽ trong lòng vẫn luôn là Lâm Sanh ." Nhắc tới Lâm Sanh, giọng điệu của Hàn Hữu Niên cũng một chút bùi ngùi và thương cảm.
" cũng , bây giờ cảm giác oán giận của với Lâm Sanh như thế nào thì đối với cũng như thế đó." Lâm Nhan dây dưa việc , ánh mắt thoáng qua cửa thang máy, bước chân di chuyển, dự định khỏi đây.
Không hiểu trong lòng Hàn Hữu Niên mất mát, thì hình tượng hiện tại của trong lòng Lâm Nhan tệ tới như .
"Cậu đối xử với em ?" Hàn Hữu Niên đột nhiên hỏi.
Lâm Nhan nhướng mày, tất nhiên " " là chỉ Tạ Phong Trần, bỗng nhiên cô cảm thấy buồn , "Nếu , trong lòng sẽ cân bằng một chút ?"
"Không , chỉ chuyện giữa em và Tạ Phong Trần năm đó, quả thật đột ngột, khi kết hôn, tình cảm hai lắm..."
"Đột ngột ? vẫn cảm giác chuyện giữa và là do vận mệnh sắp đặt, năm đó yêu ngay từ cái đầu tiên, một cái liếc mắt quyết định cả đời sẽ gả cho ai ngoài , nhắc tới, còn cảm thấy may mắn."
"Vậy em..." Vẻ mặt Hàn Hữu Niên khó , vốn ngờ Lâm Nhan loại tâm tư tình cảm với Tạ Phong Trần, liếc mắt một cái quyết đời thì gả ?
Ah~ đúng là phù hợp với tính tình hấp tấp của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-86-anh-co-cam-giac-gi-voi-lam-sanh.html.]
"Lâm Nhan, trùng hợp , Hàn thiếu cũng ở đây hả?" Ngay lúc kiên nhẫn của Lâm Nhan cạn sạch thì cuối cùng Tạ Phong Trần cũng xuất hiện.
Hôm nay Tạ Phong Trần mặc áo khoác ngoài do Lâm Nhan mua cho bữa , cổ cũng choàng khăn quàng cổ do cô mua, Lâm Nhan hôm nay cũng choàng khăn, hai vặn phối hợp thành một cặp tình nhân, lúc chung một chỗ thì đặc biệt tỏa sáng, đến bên cạnh Lâm Nhan, lập tức giơ tay đặt thẳng eo cô, công khai biểu thị chủ quyền trong im lặng, giọng dịu dàng: "Đang gì đó em?"
Lâm Nhan , "Chỉ xã giao vài ba câu thôi."
"Hàn thiếu, và Lâm Nhan dự định ăn tối, ăn cùng ?" Ánh mắt Tạ Phong Trần hề gợn sóng, ngoài nhưng lòng mà hỏi.
"Không , còn hẹn, quấy rầy thế giới của hai , một bước đây." Làm Hàn Hữu Niên cảm nhận ác ý của đối phương, lập tức cảm thấy hổ, dáng vẻ gần như là chạy trối c.h.ế.t.
Lâm Nhan Hàn Hữu Niên vội vàng rời khỏi, suýt chút nữa đ.â.m cửa xoay, cô khỏi nở nụ .
Bỗng nhiên bên hông tê rần, chỉ giọng lạnh lùng nhàn nhạt của đàn ông bên cạnh, "Quyến luyến ngắm đàn ông khác mặt , xem là vật trang trí ?"
"Mắt vấn đề , em bịn rịn lưu luyến hồi nào chứ! Anh thấy Hàn Hữu Niên bây giờ khác lúc ?" Lâm Nhan bất đắc dĩ mà phản bác .
"Lại vẫn còn ! Nhìn , em phát hiện khác với lúc ?" Tạ Phong Trần nhíu mày vui, tay trái xoay mặt Lâm Nhan về phía để ánh mắt cô đối diện với .
Lâm Nhan ép nào đó, đảo mắt từ xuống một lượt, hỏi , "Bây giờ và đều trai như ! Có gì khác ?"
Ai ngờ cô dứt lời, vẻ mặt đột nhiên đổi, lạnh lùng tới dọa , "Em dám trả lời cho lệ ."
Tạ Trần Phong giận dỗi c.h.ế.t, cố ý mặc quần áo cô mua, cũng choàng khăn quàng cổ giống cô, mà phụ nữ một tí gì, thế mà lúc nãy cô ngắm Hàn Hữu Niên một cách nghiêm túc và cẩn thận.
Lâm Nhan cố ý bĩu môi, gì đó thì đàn ông lời nào mà dắt cô ngoài.
Ngoài trời, bông tuyết bay tán loạn, đàn ông cũng trò chuyện, chỉ nghiêm mặt lạnh lùng, cao chân dài nên nhanh, Lâm Nhan thật sự tốn sức, cuối cùng ngay lúc Lâm Nhan suýt trượt chân ở một bậc thềm thì cô hất tay , tức giận tố cáo , "Chân dài thì ngon lắm hả? Đi nhanh như , bộ tính đầu t.h.a.i hả?"
Lúc Tạ Phong Trần mới ý thức bản chỉ lo tức giận mà quên phối hợp với bước chân của Lâm Nhan, dáng vẻ tức giận thở phì phò của cô, nhịn mà nở nụ , bực bội và ấm ức trong lòng tiêu tan trong tích tắc. Anh chủ động nắm tay Lâm Nhan, hạ giọng xuống, "Là , để ý tới việc đó."
Lâm Nhan nhấc tay sang một bên, lườm một cái, cho thực hiện ý đồ, híp mắt , "Nói rõ ràng , gì chọc tới đại thiếu gia ngài hả?"
Vẻ mặt Lâm Nhan thật sự nghiêm túc khiến Tạ Phong Trần cảm thấy thật sự chuyện bé xé to, thở dài , "Không gì, là do tự giận dỗi bản ."
Lâm Nhan tin, "Tạ Phong Trần, em cảm thấy một khi hai chúng ở bên thì nên thẳng thắn thành thật với . Nếu như vui thì cứ , em sẽ đổi, đừng chuyện gì cũng giấu ở trong lòng, sớm muộn cũng ngày bùng nổ, tới lúc đó, chỉ sợ cứu cũng ích gì. Có tức giận em chuyện với Hàn Hữu Niên ?"
"Không ." Tạ Phong Trần lắc đầu, Lâm Nhan nghiêm túc với tình cảm như thế, trong lòng chỉ cảm thấy cảm động ấm áp, thể tức giận nữa.
"Vậy ghen em với Hàn Hữu Niên ?"
"Không ."
"Vậy tại nổi điên như ?" Lâm Nhan buồn bực . Đọc Full Tại Truyenfull.vn
"Em thật sự phát hiện hôm nay gì khác ? Lâm Nhan, em để tâm đ ến , ngay cả Hàn Hữu Niên khác với em còn cơ mà." Đột nhiên cảm thấy ấm ức.
Lâm Nhan chợt bừng tỉnh, lập tức trợn mắt trời, lúc nãy cô cố ý đùa , ai ngờ Tạ cẩu cho là thật, còn bực bội tới mức phát hỏa.
"Quả thật em phát hiện , thể là do quá ưu tú nên em ngửa mặt lên cũng tới ." Lâm Nhan nén .
"Không , , thấy thì thấy, cũng cần em lên, chỉ cần em bên cạnh , mấy lời bậy bạ vớ vẩn gì đó, thôi! Đi ăn tối , đó chơi tuyết với em." Tạ Phong Trần thỏa hiệp, tuy trong lòng mất mát, nhưng thích Lâm Nhan mấy lời kiểu như ngửa mặt lên tới gì gì đó.
"Chờ một chút, ngày hôm nay đặc biệt như cần chụp một tấm hình lưu niệm mới ." Lâm Nhan mở camera điện thoại , giơ tay lên cao, cất giọng la to yêu cầu khẩn trương phối hợp.
Vì đó kinh nghiệm chụp ảnh selfie với cô nên Tạ Phong Trần quen tay việc từ sớm, các loại kiểu dáng pose cứ như đặt b.út thành văn.
Lâm Nhan chụp "tách tách tách" vài tấm thì tính dừng tay , đàn ông ôm cô buông, "Chờ xíu, điện thoại của cũng cần chụp mấy tấm."
"Chưa thấy đàn ông nào tự luyến như ." Lâm Nhan nở nụ bất đắc dĩ, ngoài miệng ghét nhưng hành động vẫn phối hợp.
Chụp ảnh với xong, Lâm Nhan ảnh chụp giả vờ như vô ý khen một câu, "Mắt thẩm mỹ của em thật sự , mặc bộ đồ siêu siêu trai, lên hình cũng hơn bình thường."
"Cuối cùng cũng thấy ." Quả nhiên hài lòng, cũng thỏa mãn, hừ lạnh một tiếng, trông vô cùng chảnh ch.ó.
______________________
Hardys ấm ức dễ sợ: Tra nam vốn đường đầu, xứng đáng gọi là “”. Chị gái tác giả đang tẩy trắng cho Hàn tra nam hả??? Không , em khônggggg muốnnnnnn.