Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 8: 8: Trai Bao
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:00:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Ballantine’s - Cô bé nhà bên ám ảnh vì hằng hà sa thành ngữ của tác nhà họ.Đặc biệt luyến tiếc cái quỷ á.Đồ khốn nạn, giả tạo, dám hãm hại cô như .Lâm Nhan mém chút nữa nhịn phun một b.úng m.á.u lên mặt Tiêu Bạch.Tên c.h.ế.t tiệt Tạ Phong Trần ghét cô như sẽ nhạo báng cô như thế nào !Cô cho tên ch.ó c.h.ế.t đó , cô - Lâm Nhan khi ly hôn với cũng thể sống phơi phới như diều gặp gió, còn đàn ông ?Bà đây tuyệt đối thiếu nhé.Tạ Phong Trần đương nhiên cũng tin tưởng lời giải thích của Tiêu Bạch, Lâm Nhan luyến tiếc á?Quả thực là nực , ly hôn thì đến chỗ chơi bời lêu lổng, rõ ràng là vui đến quên cả trời đất luôn chứ!"Bạch Bạch, em khó chịu quá, ôm một cái." Lâm Nhan mới là một chịu yên chờ c.h.ế.t, chờ cho chê , một đôi tay mềm mại xương hướng lên Tiêu Bạch mà quấn lấy như dây leo, thực ở chỗ ai thấy thì hết cấu bấm .Không khí trong đại sảnh đột nhiên giảm xuống đến mức đóng băng, Tiêu Bạch chỉ cảm thấy khuôn mặt âm trầm của Tạ Phong Trần ẩn giấu mưa m.á.u gió tanh giống như thể c.ắ.n nuốt bất cứ lúc nào.Triển Vọng vốn đang một bên xem kịch vui lập tức trợn mắt há hốc mồm.Lâm Nhan, phụ nữ thật là dũng mãnh!Hai năm thì gài bẫy trai , chiếm lấy vị trí thiếu phu nhân của nhà họ Tạ nhưng tròn nghĩa vụ, mà hiện tại dám trò mặt Tạ, v3 vãn thằng con rơi .Nhìn ánh mắt của trai như g.i.ế.c đôi gian phu...
diệt khẩu.Điều đáng sợ là phụ nữ cặn bã còn xảo quyệt, Tiêu Bạch danh nghĩa vẫn là đại diện của cô , chừng hai sớm cấu kết với chuyện , bí mật thông dâm, đáng thương trai từ đầu đến cuối đều là một hại vô tội.Triển Vọng cảm thấy điều hòa của đại sảnh dường như giảm xuống mấy độ, lạnh."Xảy chuyện gì? Sao nhiều chen chúc trong đại sảnh như ?" Đêm nay Hàn Hữu Niên đưa Lâm Sanh tới."Lâm tiểu thư, Hàn thiếu, ..."Ngại phận đặc thù của Hàn Hữu Niên, nhân viên cũng dám giấu giếm, lướt qua chuyện Lưu Minh Dương giải thích chỉnh chuyện tối nay.Lâm Sanh vốn hứng thú nhưng đầu liền chú ý đến chỗ đang tập trung lúc .Hai khuôn mặt quen lập tức đập mắt cô .
Cuối cùng tầm mắt cô dừng phụ nữ đang ôm Tiêu Bạch, ánh mắt dại , kéo Hàn Hữu Niên cùng qua, "Tiêu thiếu? Anh rể, đều ở đây? Đây là...
Nhan Nhan ? Sao chị uống thành như ?"Ngày Lâm Sanh trở về nhà họ Lâm cũng công bố phận Lâm Nhan là con ruột.
Trên danh nghĩa, nhà họ Lâm thông báo Lâm Nhan là chị gái của Lâm Sanh, khi Lâm Nhan gả cho Tạ Phong Trần thì xem như là rể danh nghĩa của Lâm Sanh. mà Tạ Phong Trần và nhà họ Lâm từng qua với .Lâm Sanh khách sáo, lễ phép chào hỏi nhưng sắc mặt Tạ Phong Trần vẫn tối đen như mực, cô lộ vẻ quẫn bách.Những đàn ông trong đại sảnh đều ai mở miệng, rõ ràng là rơi một tình thế căng thẳng tên nào đó.Lâm Sanh đành Lâm Nhan, quần áo hở hang, mà dám ôm ôm ấp ấp với Tiêu Bạch mặt , gương mặt của Tạ thiếu kìa, quả thật giống hiện trường bắt kẻ thông dâm.Lâm Sanh lòng đến đỡ cô, kéo cô khỏi Tiêu Bạch: "Nhan Nhan, Nhan Nhan, chị tỉnh , rể đến kìa."Anh rể?Không đến chuyện cô ly hôn với Tạ Phong Trần, cô rõ ràng là kết thúc với nhà họ Lâm , thật phụ nữ là thánh mẫu là ý gì mà quan tâm một phụ nữ tu hú chiếm tổ chim khách chiếm cuộc sống của cô để gì?Cô là hai nhất là cả đời đừng nên quan hệ gì với ?Lâm Nhan đau đầu, bởi vì say rượu nên cô cũng chút khống chế tính khí của , cáu kỉnh gạt tay Lâm Sanh , ánh mắt mơ màng cô , đột nhiên khẽ : "Cô là ai ? Làm rể thế? Bổn tiểu thư bây giờ là độc kết hôn, độc , cô hiểu ? Đừng đụng , bảo vệ đàn ông của cô là , đừng động tay động chân."Độc là ý gì?Có Lâm Nhan và Tạ thiếu chia tay ?Cô cũng thật sự cảm thấy Lâm Nhan sẽ gì đó với Tiêu Bạch, nhưng Lâm Nhan vẫn thích Hàn Hữu Niên.Khuôn mặt trắng nõn của Lâm Sanh lúc đỏ lúc trắng, hổ uất ức, thần sắc khuôn mặt xinh động lòng cứng .Trước đó Lâm Nhan cắt đứt với nhà họ Lâm, là theo đuổi Hữu Niên chịu gánh nặng nào ?Bố vẫn bỏ Lâm Nhan , chẳng lẽ Lâm Nhan thèm để ý chút nào đến việc hành vi ph óng đãng của cô sẽ mang ảnh hưởng gì cho nhà họ Lâm và nhà họ Tạ ?Hàn Hữu Niên vốn dĩ đang thờ ơ, lạnh nhạt nhưng thấy Lâm Nhan gạt Lâm Sanh , dù uống rượu say nhưng vẫn quên châm chọc, khiêu khích thì khuôn mặt lập tức lạnh lẽo, bước lên một bước ôm Lâm Sanh lòng, đôi mắt lạnh lùng liếc Lâm Nhan: "Sanh Sanh, Tạ thiếu ở đây, đến phiên em quan tâm ? Chúng thôi!"Từ chuyện chụp ảnh , Hàn Nữu Niên đối với Lâm Nhan chỉ còn chán ghét, bây giờ thấy cô coi ai gì, gần gũi, thiết với khác, chỉ cảm thấy cô hư mất nết thôi.Lần cô những lời đó ở nhà họ Lâm, còn tưởng rằng phụ nữ cải tà quy chính, nhưng ai ph óng đãng thái quá như thế, ở cùng Tiêu Bạch.Trong giới thượng lưu ít vợ chồng kết hợp với vì lợi ích, bọn họ ai chơi phần đó, quan hệ lung tung lưng, nhưng mặt khác luôn ân ái, hài hòa.Nếu Lâm Nhan thông minh, đương nhiên cũng bớt phóng túng , nhưng cô lầm đường lạc lối, lộ liễu trắng trợn cho tất cả đều bẽ mặt.Người như chỉ khiến chán ghét, khiến cảm thấy phiền hà."Cút !" Lâm Nhan cái hiểu cái gật đầu phụ họa, gương mặt xinh tràn đầy vẻ mất kiên nhẫn."Lâm Nhan, Sanh Sanh quan tâm cô, cô đừng mà ." Hàn Hữu Niên lời của Lâm Nhan cho giận đến xanh cả mặt."Bạch Bạch, ồn c.h.ế.t, thật là mệt nha, em cõng." Lâm Nhan như hề thấy lời Hàn Hữu Niên , hất khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ gay lên, đuôi mắt cũng hiện lên màu đỏ ửng do say rượu, mềm mại đẩy Tiêu Bạch , giang hai tay , giống như giận dữ nhưng cũng giống như nũng.Da đầu Tiêu Bạch ngứa ran, hận thể cắt đầu lưỡi Lâm Nhan, cái miệng nhỏ líu ríu những câu hại , dám cõng cô ?Đương nhiên dám.Lúc , quyết định chọn giữ cái mạng quan trọng hơn, nhanh tay lẹ mắt dùng một tay đẩy phụ nữ đang giả bộ nào đó lên đàn ông sắc mặt khó chịu, xoay chạy, "Tạ thiếu, nhớ nhắn tối nay về nhà một chuyến, Nhan Nhan, ừm, phiền ngài tiện đường đưa cô về nha!"Lâm Nhan sững sờ còn kịp phản ứng đẩy lên một cơ thể cứng rắn, lành lạnh, trong vòng ôm tản mùi rượu và mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt, hơn nữa môi cô còn cẩn thận dán lên chiếc cằm của đàn ông .Lâm Nhan cảm thấy chân râu lún phún cằm đàn ông cạ cạ.Tiêu Bạch xong thì trốn nhanh như chớp còn bóng dáng nào, Lâm Nhan sững sờ dựa nào đó, môi dán cằm , tiến thoái lưỡng nan.Mịa nó cái đồ c.h.ế.t tiệt, đoạn cầu nối* m.á.u ch.ó gì đây!*Kiều đoạn (tiếng là brigde plot), thuật ngữ thường dùng trong điện ảnh/ truyện tranh, ý là một đoạn chuyển nhỏ, một hành động, 1 câu thoại, một hình ảnh...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-8-8-trai-bao.html.]
vai trò thúc đẩy sự phát triển của cốt truyện, và sự biến đổi của cảnh.Cô bỗng nhiên cảm thấy đêm nay mượn rượu giả điên để quậy thật là tự lấy đá đập chân ."Wow...
hú hú..." Triển Vọng xem kịch vui còn chê chuyện đủ lớn, thấy một cảnh như lập tức huýt sáo đùa.Hết sảy con bà Bảy!Anh trai mà hôn.Còn là vợ mới ly hôn xong nữa chứ.Phải rằng trai bệnh sạch sẽ, từ đến giờ gần phụ nữ, là hệ cấm d.ụ.c, bình thường ngoài chơi phụ nữ nào sát gần thì mặt liền đóng băng.Lần phụ nữ tên Lâm Nhan xem như là vuốt râu hùm ."Lâm, Nhan." Tạ Phong Trần chỉ thấy cằm tê tê, cảm thấy một chút ấm áp dán ở cằm, mùi rượu nồng nặc cô khiến nhíu mày.Khuôn mặt trai bỗng trở nên mây đen cuồn cuộn, phụ nữ thật sự là sống c.h.ế.t, ly hôn mà còn quyến rũ nữa?Còn tưởng sẽ tự chủ giống như đêm đó ?Lâm Nhan , cũng c.h.ế.t.Cô cũng , đều do tên đồng đội heo Tiêu Bạch , đồ khốn kiếp, tiểu nhân vong ơn phụ nghĩa, mà lương tâm giao cô cho tên ch.ó c.h.ế.t .Biết rõ cô uống ít, cũng vững, bây giờ thì .Tên ch.ó c.h.ế.t chắc chắn sẽ hiểu lầm cô yêu thương, nhung nhớ, chiếm tiện nghi của , chừng còn đang nghĩ để châm chọc cô đó! cơ thể hai gần gũi dán sát như thế, cúc áo vest của mở rộng, cô cũng chỉ một lớp váy mỏng, cô thể cảm nhận vẻ mạnh mẽ, rắn rỏi của đàn ông trong từng hít thở nhấp nhô của lồ ng n.g.ự.c, còn độ ấm thông qua quần áo truyền đến nữa.Thật đúng là...
ái khiến đỏ mặt.Trong đầu Lâm Nhan chút mất khống chế nhớ tới một hình ảnh kiều diễm trong mộng đêm đó, bàn tay đặt n.g.ự.c nào đó vô thức giật giật, từ từ rút .Cô thể tự loạn trận tuyến, cũng thể khiến cô đang giả ngây giả dại, ở đây nhiều như , cô thể quẳng tên .Dù cô cũng ăn chén cơm của diễn viên, coi như cô đang luyện tập .Lâm Nhan lập tức giống như cây bồ công , gió thổi đến thì cắm rễ ở đó, sức sống mãnh liệt, sừng sững như núi, ngoại trừ cánh tay trái đè nặng.Cổ tay cô bỗng một bàn tay to nắm lấy, một tiếng khiển trách nặng nề vang lên: "Dừng tay!""Chóng mặt." Lâm Nhan cụp mắt, vẫn duy trì tư thế đó, giật giật môi, ngoan ngoãn đến mức chịu nổi, hề ầm ĩ chỉ lẩm bẩm ch.óng mặt.Sau đó Triển Vọng thấy mây đen mặt trai bắt đầu cuồn cuộn, bàn tay để bên hông nắm c.h.ặ.t , gân xanh nổi lên, giống như thể bùng nổ bất cứ lúc nào.Ngực Tạ Phong Trần ngừng phập phồng, một thở nghẹn lên xuống, xả , nhưng là Tiêu Bạch, m.á.u lạnh vô tình đẩy Lâm Nhan , "Đứng cho vững.""Ừm." Lâm Nhan cúi đầu, im lặng ngoan ngoãn, lắc la lắc lư, cơ thể nhỏ bé yếu ớt giống như một cơn gió thổi qua cũng thể ngã xuống.Bây giờ thì ngoan , hồi nãy vô cùng gắng sức ôm Tiêu Bạch ?Sắc mặt Tạ Phong Trần xanh mét, nhấc chân bước , đ è xuống suy nghĩ chẳng quản cô ."Anh, đừng nóng giận mà, loại phụ nữ nên quan tâm cô , để cô ở đây là , để dạy cho cô một bài học sâu sắc." Triển Vọng nhanh chân chạy theo , .Tần Thành cạn lời liếc mắt Triển Vọng, nhạt một tiếng, thằng đần độn.Lục Giản mới xử lý xong chuyện của hội sở, thấy ngoài, Lâm Nhan thì để tại chỗ, lập tức hứa hẹn: "Anh, em sẽ để cho trông nom thật kỹ, sẽ để chuyện may xảy ."Tần Thành một lời khó hết Lục Giản, tên cũng chẳng khôn hơn chút nào.Lâm Nhan thấy tiếng , hiểu rằng Tạ Phong Trần tính để ý đến cô nữa thì cảm thấy vui vẻ, cuối cùng cũng tránh một kiếp, cô tính yên lặng chờ khỏi thì sẽ rời . mà điều hòa của đại sảnh hội sở mở lạnh, quần áo Lâm Nhan mỏng manh, cô rụt rụt cổ, dày càng lúc càng khó chịu, ẩn ẩn đau.Giả điên giả dại cũng trả giá thật lớn, đêm nay cô vượt qua cũng dễ dàng.Cô bơ vơ một chống đỡ, Hoàng Đình phú cũng quý, cô thể trêu những chỉ thể dùng cách quanh co để giúp đ.á.n.h .Nếu gặp tên đàn ông c.h.ế.t tiệt thì hành động của cô đêm nay vẫn xem là mỹ.Tạ Phong Trần nghiêm mặt bước hai ba bước đến cánh cửa xoay tròn, thoáng tùy ý ảnh ngược của bóng trong cửa thủy tinh sát đất, phụ nữ vẫn im tại chỗ như cũ, cái đầu nhỏ cúi xuống, mà cũng theo một bước nào.Đáng c.h.ế.t!Anh vốn dĩ còn tưởng rằng cô đang giả ngây giả dại đối phó , cố ý khiến chán ghét nhưng xem thật đúng là say mèm .Tạ Phong Trần trong xe hút hết hai điếu t.h.u.ố.c mới kiên nhẫn phân phó Trần Sảng đang ghế lái: "Đi mang đây."Trong đại sảnh, Lâm Nhan nhẩm tính thời gian cũng đến lúc , ôm dày định rời .Không ngờ Trần Sảng xuất hiện, còn để cho nhân viên nữ đỡ cô lên xe của tên thối tha .Trần Sảng đến đón từ sớm, chuyện xảy trong hội sở cũng hiểu rõ tường tận, cũng ông chủ để đón là ai, xuống xe bước hội sở thì trực tiếp bắt chuyện với một nữ phục vụ, nhờ giúp đỡ đưa lên xe.Khí lạnh trong xe mở lớn đến mức tối đa, hơn nữa còn di động lạnh lẽo trong tay, cô cảm thấy dày đang cuộn lên càng lúc càng mạnh, cô chỉ thể khoanh tay ôm bụng dựa ghế da lạnh run , thầm cầu nguyện thể chịu đựng đến lúc về đến nhà.Đôi mắt lạnh của Tạ Phong Trần thấy dáng vẻ tội nghiệp của cô cũng phản ứng gì, về đến nhà giao cô cho giúp việc xong thì luôn.Lâm Nhan uống xong canh giải rượu, ngả đầu xuống giường là ngủ, buổi tối ngày thứ hai giống như từng xảy cả, ăn mặc, trang điểm xinh gặp đám em trai xinh như hoa.Tiêu Bạch bởi vì tối hôm ném Lâm Nhan ở nên ôm tâm trạng chuộc tội, chỉ thể để cô lấn lướt.Ngày thứ ba, Lâm Nhan còn mang điểm tâm đ ến cho mấy bé.Đến ngày thứ năm, Lâm Nhan còn mang cho mấy đứa đó lễ vật, đến lúc gần về thì hẹn cả nhóm cuối tuần ngoài chơi.Lâm Nhan vốn chỉ nghĩ hỏi thử một , nhưng ngờ rằng mấy đồng ý.Lâm Nhan phấn chấn, Tiêu Bạch hành động cợt nhả của cô sợ tới mức mất hồn mất vía, suy sụp hỏi: "Bà cố nội, em định thật đó chứ?"Lâm Nhan khó hiểu: "Thật giả cái gì?""Em tính nuôi mấy tên trai bao* ? Em điên hả?” Sắc mặt Tiêu Bạch khó coi, nuông chiều cô vui đùa thoải mái vài ngày, nghĩ tới Lâm Nhan ném công việc đầu, buông thả bản .*Tiểu bạch kiểm (tên mặt trắng): chỉ những con trai vẻ ngoài trai nhưng ham ăn biếng , sống dựa phụ nữ, thường gọi là trai bao."Vì ? Nhiều cùng chơi vui mà! Bọn họ với em!" Lâm Nhan lườm Tiêu Bạch một cái, thèm để ý.Năm ngày liên tục, mỗi tối Lâm Nhan đều mặt ở hội sở Hoàng Đình, chú ý đến cũng khó.Bởi vì Tạ Phong Trần ly hôn, mấy ngày gần đây, đêm nào đám Triển Vọng cũng tổ chức quẩy ở Hoàng Đình mãi cho đến khi đụng mặt Lâm Nhan.Khuôn mặt của Tạ Phong Trần thể dùng u ám để hình dung nữa , Lục Giản lo lắng yên sợ tai bay vạ gió, khi nghĩ sâu tính kỹ một lượt thì quyết định đem tất cả những hành động mấy ngày nay của Lâm Nhan hết cho ."Lâm Nhan, ừm, mấy ngày gần đây, đêm nào cũng đến bên , là ý bốn tên trai bao, tay còn hào phóng..." Lục Giản thể thêm nữa.Triển Vọng từng thấy sắc mặt khó coi như , cả tản thở c.h.ế.t ch.óc, dường như thể g.i.ế.c bất cứ lúc nào.Trong ấn tượng của , mặc dù lạnh lùng, nhưng tính cách cũng , Lâm Nhan thể khiến tức thành như cũng là một nhân tài.Tam quan* phá vỡ, phụ nữ tên Lâm Nhan chắc là điên ?*Tam quan: Thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan.Cầm tiền ly hôn của trai , tìm trai bao tầm mắt ...
còn, còn bốn lận!Tác giả suy nghĩ của :Lâm Nhan: Ly hôn thật là , tiếp tục buông thả, đời ngắn ngủi, cần tận hưởng lạc thú mắt.Tiêu Bạch: Ông đây thấy cô đang tự tìm đường c.h.ế.t đó.Triển Vọng: Người phụ nữ tam quan, nhưng mà là một nhân tài.Tạ thiếu: Ong bướm lẳng lơ, đồi phong bại tục, ly hôn là quyết định chính xác.Trần Sảng: Haha...
.