Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 76: 76: Cái Tát
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:04:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Weibo của Sở Mộ Trầm, sáng suốt thấy là đang ủng hộ Lâm Nhan, nhưng mà, nam thần đề cập đến bố ruột đến hai , lòng hóng drama của cư dân mạng gợi lên trong nháy mắt, một đám phát huy trí tưởng tượng về phận Lâm Nhan bình luận, sức tiểu thuyết cẩu huyết, chơi đến mức vui quên lối về.
Khu bình luận vốn dĩ chút tức giận và bi thương lập tức biến thành phong cách hài hước.
Lâm Nhan cũng vô cùng ngạc nhiên, thanh quan khó quản việc nhà, từ tới giờ Sở Mộ Trầm là thích xen chuyện của khác, nhưng mà đặc biệt đăng Weibo vì chuyện .
Tuy rằng lúc chương trình quan hệ của hai cũng khá , nhưng Lâm Nhan tự nhận thấy là đến mức khiến dũng cảm vì cô.
Mặc dù Sở Mộ Trầm hề điểm mặt chỉ tên, nhưng Lâm Nhan đang giúp đỡ cô.
Lâm Nhan thể ngoảnh mặt ngơ, hơn nữa, đối phương còn mang chuyện bố ruột của nguyên chủ giờ bao giờ lộ diện .
Nguyên chủ là một đứa trẻ mồ côi, bố ruột gì chứ, hơn nữa tiểu thuyết nguyên tác cũng hề nhắc đến bố ruột của nguyên chủ.
Tạ Phong Trần thấy Lâm Nhan Weibo của Sở Mộ Trầm mà bắt đầu ngẩn , trong lòng vui, "Em đang nghĩ gì ?"
Lâm Nhan thở dài, "Anh xem bố ruột của em là thế nào?"
"Em tìm bọn họ ? Anh thể điều tra giúp em." Đôi mắt Tạ Phong Trần sâu sắc, ghim Sở Mộ Trầm một , nếu bố ruột Lâm Nhan thật sự lòng thì cũng chẳng để đến mức nhiều năm như vẫn đến tìm cô!
Trái , rốt cuộc Sở Mộ Trầm ý gì, mà công khai phát biểu những lời mạng, khiến cho Lâm Nhan thêm vui.
"Không cần, tìm cũng để gì ? Tự tìm phiền não thôi.
Hiện tại em cũng đủ mạnh mẽ , cũng cần sự yêu thương của bố ruột." Lâm Nhan lắc đầu ngăn cản, cô cũng nguyên chủ, tại để ý đến những chuyện .
"Kiều Vũ và Tô Oánh đều khai và xác nhận Lâm Sanh tham gia vụ bắt cóc, chứng cứ vô cùng rõ ràng, tội bắt cóc thể nặng thể nhẹ, Kiều Vũ là một kẻ nghiện thu thập, chuyện linh tinh với Lâm Sanh đều thu gom , căn cứ bản ghi âm và lịch sử cuộc gọi, những gì Lâm Sanh với Kiều Vũ đó cấu thành tội hướng dẫn phạm tội (phạm tội xúi giục), là đồng phạm, hai tội gộp chung cùng xử phạt, thể nhẹ thể nặng, Tần Thành hỏi em, hiện tại bố nuôi của em gây ầm ĩ lớn như , em thế nào?" Tạ Phong Trần tâm trạng Lâm Nhan cứ ảnh hưởng mãi bởi chuyện .
"Nên như thế nào thì cứ như , bảo Tần Thành đừng can thiệp sâu để khỏi liên lụy đến bản , cho dù bên chỗ bố nuôi oán hận em, em cũng còn cách nào khác, đành tùy bọn họ thôi!" Lâm Nhan vẫn giữ vững lập trường của .
Chuyện của Lâm Sanh cô sẽ bỏ đá xuống giếng, nếu cuộc sống của bố Lâm gặp khó khăn, cô cũng sẽ thờ ơ lạnh nhạt, cô nguyên chủ, tình cảm sâu nặng với bố Lâm, đến như là cố hết sức .
"Được, để với Tần Thành." Tạ Phong Trần thở dài, tuy rằng Lâm Nhan dứt bỏ sạch sẽ Weibo, nhưng cô vẫn còn chút mềm lòng, chỉ điều một chút lương thiện còn sót đó càng khiến đau lòng.
Cô như vốn nên yêu thương thật , nên chịu những chỉ trích và phỉ báng đó.
Giờ phút , dường như cũng ghét những lời của Sở Mộ Trầm như .
Nếu Lâm Nhan bố ruột chỗ dựa, cô cũng c.ắ.n răng nhịn nhục như !
mà cô vẫn còn , sẽ bảo vệ cô thật .
Ngày Lâm Sanh nhận phán quyết, Lâm Nhan cũng tới.
Bên ngoài nhiều phóng viên vây quanh, lúc , Lâm Nhan bố Lâm cản , ánh mắt Lâm Lâm Nhan tràn ngập thù hận, thèm giải thích gì xông lên tát Lâm Nhan hai cái bạt tai.
Trước mặt bao nhiêu , Lâm nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt Lâm Nhan, c.h.ử.i bậy khàn cả giọng, "Lâm Nhan, Sanh Sanh phán bảy năm tù, mày hài lòng ? Vui ? Đời chuyện tao hối hận nhất là nuôi dưỡng con sói mắt trắng là mày, hại con gái ruột của .
Lâm Nhan, mày lấy oán trả ơn sẽ gặp báo ứng đó, mày hủy tiền đồ của Sanh Sanh, mày sẽ c.h.ế.t t.ử tế, mày là đồ lòng lang sói, tại mày c.h.ế.t ..."
Mẹ Lâm c.h.ử.i, cảm giác tức giận hụt , ánh mắt bố Lâm Lâm Nhan cũng tràn ngập hận thù lạnh như băng, cho nên từ đầu đến cuối ông đều ngăn cản những hành động của Lâm.
Lâm Nhan nguyên tại chỗ, trong tai vang lên ong ong, tùy ý Lâm kéo xé trút giận, cả tê dại, chỉ hai má nóng rát đau đớn, thật đúng là dùng bộ sức lực để hận cô mà!
Mặc dù Lâm vẫn khổ sở, nhưng Lâm Nhan bởi vì hai cái tát mạnh mẽ mà thở dài nhẹ nhõm, cô cảm giác gì cả.
Dù cô cũng là nguyên chủ.
Nếu cô là nguyên chủ, ngược cô tình nguyện bao giờ ôm nhầm, bố Lâm nuôi lớn, như lẽ sẽ nếm trải đau đớn khi từng mà mất .
"Lâm phu nhân, hai bàn tay đủ ? Nếu đủ thì bà đ.á.n.h thêm mấy cái tát nữa , coi như trả công ơn nuôi dưỡng của bà.
Bà trách buông tha cho Lâm Sanh, tại lúc dạy dỗ Lâm Sanh cho , đừng sai đường? Cô trở về, rời khỏi nhà họ Lâm ngay, cái gì mà tình thương yêu của bố và tất cả thứ của nhà họ Lâm trả hết, các còn gì nữa? Bà hối hận, nếu bà thể khiến thời gian ngược , thật sự tình nguyện và Lâm Sanh từng nhầm lẫn." Lâm Nhan lạnh, ánh mắt lạnh lùng dáng vẻ đau lòng c.h.ế.t của Lâm, gằn từng tiếng đ.â.m n.g.ự.c Lâm, hề nể nang chút nào.
Mẹ Lâm những lời của Lâm Nhan khiến cho trắng bệch cả mặt, thấy ánh mắt sắc bén của Lâm Nhan đang mặt , dường như bà nhận cô nữa.
Đây vẫn là đứa nhỏ do bà nuôi lớn ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-76-76-cai-tat.html.]
Từ khi nào thì nó trở lên m.á.u lạnh vô tình như thế.
Trong lòng bố Lâm cũng giật , thể phủ nhận, khi con gái ruột về, ông dành tất cả sức lực và tình cảm cho Lâm Sanh, đối với Lâm Nhan, thái độ của ông và vợ thống nhất --- thúc đẩy mối hôn sự của cô và nhà họ Tạ, để cho cô sớm rời khỏi nhà họ Lâm.
"Lâm Nhan, mày táng tận lương tâm, giờ bọn tao đối với mày , bây giờ mày như , mày sợ sét đ.á.n.h ? Không bọn tao và nhà họ Lâm, thể mày hôm nay?" Mẹ Lâm tức giận thể kiềm chế.
"Ông bà nuôi hai mươi năm, vẫn nhớ kỹ, nếu ông bà đồng ý, thể nuôi ông bà hai mươi năm, ba mươi năm, thậm chí là bốn mươi năm, còn những thứ khác, thể gì , cũng xin ông bà giơ cao đ.á.n.h khẽ buông tha cho ." Nét mặt Lâm Nhan lạnh như băng, thẳng thắn chặn đến mức cuối cùng Lâm cũng lời nào.
Phóng viên, Paparazzi tin lập tức hành động, giơ camera "tách, tách, tách" chụp ngừng, còn cầm microphone hướng về khuôn mặt oán giận của Lâm Nhan, Lâm Nhan nhếch môi, hề chút ý định mở miệng nào.
Tạ Phong Trần nghĩ tới chỉ lấy xe một chút thôi mà Lâm Nhan xảy chuyện ngoài ý như , còn đ.á.n.h, vẻ mặt của âm u ngang qua đám đông, thấy hai dấu bàn tay khuôn mặt như hoa như ngọc, ánh mắt đông lạnh, "Ai đ.á.n.h?"
Mọi hẹn mà cùng ngừng thở, tầm mắt liếc về phía Lâm.
Ánh mắt sắc bén của Tạ Phong Trần quét về phía Lâm, Lâm cũng khí thế áp bách quanh ép tới mức trong lòng hoảng hốt.
Mặc dù bố Lâm cũng nhiều kinh nghiệm thương trường nhưng cũng dám thẳng đôi mắt Tạ Phong Trần, vẻ mặt ngượng ngùng, qua loa ậm ờ cho xong, "Bởi vì chuyện của Sanh Sanh, của Nhan Nhan đau khổ, kích động, trong lúc nhất thời khống chế cảm xúc."
Bố Lâm vẫn vị của nhà họ Tạ khi kết hôn thì mối quan hệ với Lâm Nhan cũng , đương nhiên cũng nghĩ sẽ mặt Lâm Nhan, cố ý “ Nhan Nhan” để nhắc nhở Tạ Phong Trần đừng chuyện thiếu suy nghĩ, dù thế nào cũng cần quan tâm đ ến phận con gái nuôi nhà họ Lâm của Lâm Nhan.
Ông nghĩ rằng Tạ Phong Trần dám gì cả.
"Đau khổ như tại tù con gái bà ? Bởi vì loại bố phân biệt đúng sai như ông bà mới thể sinh đứa con gái thủ đoạn độc ác như Lâm Sanh.
Người một nhà các thật khiến khác ghê tởm, Lâm Nhan xui xẻo tám đời mới nhà họ Lâm các ôm nhầm." Lời của Tạ Phong Trần bén nhọn, căn bản thèm giữ mặt mũi cho bố Lâm Lâm.
Nhà họ Lâm cũng là nhà giàu tiếng ở Hải Thành, hai ông bà từng sỉ nhục như , thấy đổi cả trăm sắc mặt, Lâm lập tức chọc giận, chỉ cảm thấy huyết áp tăng lên nhanh, dường như xỉu đến nơi, môi run run : "Cậu, , khinh quá đáng, dù như thế nào cũng là bọn nuôi lớn nó, , thể nhục bọn như ."
"Kính nhân giả, nhân hằng kính chi*; nhục nhân giả, nhân hằng nhục chi.
Tự rước lấy nhục thì đừng trách khác chừa mặt mũi cho các .
Những hành động ngày hôm nay của ông bà gì còn mặt mũi để đến công ơn nuôi dưỡng nữa chứ." Tạ Phong Trần càng thêm châm chọc, thấy hai má sưng lên của Lâm Nhan, chỉ cảm thấy lòng đau chịu nổi, nắm tay cô lưng khỏi đám .
*Kính nhân giả, nhân hằng kính chi: trích trong Ly Lâu (hạ) của Mạnh Tử, nghĩa là nếu kính trọng khác thì khác sẽ kính trọng , đời thêm câu "nhục nhân giả, nhân hằng nhục chi" nghĩa là nếu nhục khác thì sẽ khác nhục .
Các phóng viên đều sắc mặt c.h.ế.t ch.óc của đàn ông dọa lùi , cũng to gan khai thác quan hệ của hai nhưng mỗi đều ánh mắt sắc bén của Tạ Phong Trần dọa đến mức thốt thành lời.
Trong xe, Tạ Phong Trần đẩy Lâm Nhan , giận dữ đóng sầm cửa xe, rung đến nỗi Lâm Nhan run rẩy.
"Đau ?" Tạ Phong Trần đau lòng nâng mặt Lâm Nhan, hình như còn sưng hơn so với hồi nãy, ngón tay cũng dám chạm chút nào, sợ cô đau, giọng dịu dàng như nước.
Trong lòng Lâm Nhan ấm áp, thành thật gật đầu, "Sau đau chứ, đau c.h.ế.t đến nơi !"
"Đau c.h.ế.t cho đáng đời, đ.á.n.h em, em còn yên chịu né ?" Tạ Phong Trần giận tranh, đôi mắt tràn đầy hung ác trừng Lâm Nhan.
Lâm Nhan nhún nhún vai, bất đắc dĩ, "Em cũng kịp phản ứng mà, trong trí nhớ của em, Lâm phu nhân luôn là một phu nhân dịu dàng, ai ngờ bà tay độc ác như chứ, xem là hận em c.h.ế.t ."
"A~ dịu dàng cái gì, chẳng qua chỉ là giả bộ thôi, phụ nữ đó hổ là thể sinh loại con gái như Lâm Sanh, tâm địa vô cùng độc ác! Nếu mối quan hệ đó của em và nhà họ Lâm, còn trả gấp nhiều ." Lúc nhắc tới Lâm phu nhân, nhất thời sắc mặt của Tạ Phong Trần tối , trong đôi mắt tràn đầy ác liệt.
"Tiêu , xem dung nhan em hủy hoại ! Shzz--- đau ---" Lâm Nhan mở camera của điện thoại ngắm khuôn mặt , ngón tay khẽ chạm, lập tức đau đến mức hít một ngụm khí lạnh, trong lòng vô cùng chán nản.
"Em mắt ? Bây giờ mà em đụng mặt gì?" Tạ Phong Trần tức giận đến mức lấy tay kéo tay cô xuống nắm lấy, oán hận trừng mắt cô, đau lòng bực .
"Em cũng cố ý mà." Vẻ mặt Lâm Nhan vô tội.
"Em ngốc c.h.ế.t , về nhà , dùng đá lạnh chườm, trong nhà cũng còn t.h.u.ố.c mỡ." Tạ Phong Trần bất đắc dĩ, vô cùng ghét bỏ, mau ch.óng ghế lái lái xe rời .
Mẹ Lâm vung tay tát Lâm Nhan ở ngoài tòa án dấy lên sóng gió.
Rất nhiều đều uất ức Lâm Nhan, Lâm Sanh chuyện , nhưng đ.á.n.h là Lâm Nhan, cuối cùng vẫn là khác m.á.u tanh lòng.
Đối với những chuyện , ngược Lâm Nhan đáp gì cả, tuy rằng nhận hai bạt tai oan ức, nhưng mà cô cũng thể đ.á.n.h .
Mệt thì cũng mệt nhưng ít nhất sẽ động một chút dùng đạo đức bắt cóc với cô, hơn nữa, còn những lời đó của Tạ Phong Trần, bố Lâm Lâm tìm cô gây khó dễ chỉ sợ cũng suy nghĩ thật kỹ càng.
Cô buông tha cho Lâm Sanh, nhưng cô cũng bao giờ với bố Lâm, đời cũng là kẻ ngốc phân biệt là đúng, là sai..