Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 74: 74: Cô Ta Sụp Đổ

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:03:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Giờ lành lễ đính hôn trôi qua, ai phát hiện Lâm Nhan biến mất, giờ phút hội trường bữa tiệc nhốn nhốn nháo nháo, tất cả đều thấy lạ, MC thúc giục cô dâu tương lai vài nhưng cũng động tĩnh gì, cô dâu Lâm Sanh chậm chạp xuất hiện, chỉ để một chú rể tương lai Hàn Hữu Niên một lẻ loi sân khấu, vốn dĩ bữa tiệc đính hôn long trọng hôm nay là một đoạn giai thoại về Kim Đồng Ngọc Nữ, ai ngờ sẽ xuất hiện tình huống .

Bố Lâm sốt ruột đến mức vòng vòng, sai tìm Lâm Sanh khắp nơi.

Những bậc bề của nhà họ Hàn suy cho cùng cũng từng trải qua sóng to gió lớn, mặc dù cũng nóng lòng nhưng mặt vẫn bình tĩnh tự nhiên đón tiếp khách khứa qua .

Chỉ chú rể tương lai Hàn Hữu Niên nhận xong một cuộc điện thoại thì mang sắc mặt lạnh lùng phân biệt là đang vui đang giận rời khỏi hội trường hôn lễ.

Tạ Phong Trần nhận tin nhắn của Lâm Nhan, vẻ mặt rét buốt, xoay rời khỏi nhà cũ của nhà họ Hàn, trong đôi mắt tràn đầy c.h.ế.t ch.óc, một chấm màu đỏ màn hình điện thoại ngừng sáng lên, di chuyển về hướng ngoại thành.

Dưới sự che giấu của Lâm Sanh sắp xếp, Tô Oánh rời khỏi nhà họ Hàn, lập tức gọi điện thoại cho Kiều Vũ, hai hẹn Tô Oánh đưa Lâm Nhan đến chỗ cũ chờ , khi Kiều Vũ lấy tiền thì sẽ mau ch.óng hợp với cô .

Lâm Sanh Tô Oánh thành công rời , nhất thời cảm giác thở phào nhẹ nhõm, cô ngắm bản xinh động lòng trong gương, gợi lên một nụ mỉm ngọt ngào, từ nay về sẽ còn nào thể cản trở cô nữa.

Ngay lúc , tiếng chuông di động dồn dập vang lên, là một điện thoại xa lạ.

Trực giác Lâm Sanh cảm thấy , dứt khoát mặc kệ điện thoại vang, trả lời.

Ai ngờ đối phương trực tiếp gửi tin nhắn đến cho cô , "Trần Hi, nếu tám giờ thấy cô, thấy tiền, thì chuyện cô năm đó lập tức sẽ xuất hiện trong di động vị hôn phu của cô.”

Lâm Sanh chỉ cảm thấy cả lạnh toát, trực tiếp gọi điện thoại qua, kìm nén , mắng to lên, "Kiều Vũ, là đồ điên! đồng ý với nhất định sẽ đưa tiền cho , thể cho một chút thời gian ? Năm trăm vạn tiền nhỏ, cần thời gian chuẩn ."

"A~ Trần Hi, cô với cùng là một loại , cô cảm thấy chúng thể tin tưởng lẫn ? Trần Hi, mấy ngày nay sống một cuộc sống bằng heo ch.ó, nhớ đến những ngày tháng , cô còn nhớ rõ Tiểu Hổ - em đây của ? Ngày hôm qua gọi điện thoại cho , cô trùng hợp cơ chứ, hiện tại Tiểu Hổ đang thuê cho con trai năm đó quấn lấy cô đó, cô đoán xem với Tiểu Hổ chuyện gì? Cho nên cô đừng khiêu chiến kiên nhẫn của nữa, hôm nay cô đính hôn ? Hai mươi phút nữa, nó nếu cô đến, ông đây sẽ cho cô nếm mùi hối hận." Trong điện thoại, Kiều Vũ nhịn lửa giận hừng hực trong n.g.ự.c, buột miệng c.h.ử.i thề.

Sắc mặt Lâm Sanh trắng bệch trong nháy mắt, bàn tay đang cầm di động nhịn phát run, trong lòng cô hoảng sợ, rốt cuộc vẫn phát hiện ?

Không khả năng, bọn họ thể liên quan đến khéo như ?

Trong lòng Lâm Sanh nóng như lửa đốt, xử lý thế nào.

Nhìn thấy giờ lành đính hôn đang đến cận kề , chỉ cần một lát nữa thôi, cô thể danh chính ngôn thuận trở thành vị hôn thê của Hàn Hữu Niên, nhận chúc phúc và hâm mộ của .

bỏ cuộc, nhưng mà, lời uy h**p của tên cặn bã Kiều Vũ vẫn còn văng vẳng bên tai.

Lâm Sanh cảm thấy trái tim xé nát, giống như đang nướng lò lửa.

"Được, một cuối cùng, sẽ đến tìm ." Lâm Sanh khẽ c.ắ.n môi, nước mắt cũng cầm mà chảy xuống.

ông trời bất công với cô như , cô vốn sinh là đại tiểu thư của nhà họ Lâm, nhưng lớn lên ở cô nhi viện, chịu sự thương hại và nhạo báng của khác, Lâm Nhan tu hú chiếm tổ chim khách, hưởng thụ đãi ngộ cuộc sống thuộc về cô , khó khăn lắm cô mới thể về bên cạnh bố ruột, thoát khỏi quá khứ, cùng Hàn Hữu Niên yêu , đính hôn, kẻ thối tha Kiều Vũ như ác mộng hủy diệt hết .

Không , ai cũng đừng mơ thể phá hủy cuộc sống của cô , cô tuyệt đối thể tha cho Kiều Vũ.

thể vì chuyện mắt mà hủy diệt hạnh phúc lâu dài.

Nghĩ đến đây, Lâm Sanh càng ngày càng kiên quyết với quyết định đó, trực tiếp gọi điện thoại , trong giọng tràn vẻ độc ác khác với ngày thường, "Chuyện với ...!Ừ, hiện tại gặp , xử lý cho sạch sẽ, , diệt trừ hậu họa vĩnh viễn, khi chuyện thành công, bao nhiêu tiền cũng thành vấn đề."

Sau khi trở nhà họ Lâm, cảm nhận lớn nhất của Lâm Sanh đó là thế giới thật sự là chuyện gì thể dùng tiền để giải quyết.

mà Lâm Sanh tuyệt đối ngờ tới, lúc bước lên con đường thể về.

tự cho là thông minh tính kế khác, nhưng khi thấy căn phòng đầy ắp và cảnh sát đang khống chế Kiều Vũ và Tô Oánh thì như rớt xuống hầm băng, cô trúng kế .

Đặc biệt là khi đối mặt với nụ lạnh lùng của Lâm Nhan và đôi mắt âm u như mực của Hàn Hữu Niên, dù cho Lâm Sanh kĩ thuật diễn đến mấy cũng thể khống chế biểu tình mặt , "Hữu, Hữu Niên, ở đây?"

Trong đầu Lâm Sanh rối như tơ vò, cho dù cô khôn khéo bao nhiêu cũng nghĩ Hàn Hữu Niên xuất hiện ở đây cùng với những .

Đôi mắt Hàn Hữu Niên xa xăm, cảm xúc gì, trong giọng cũng chứa châm biếm dày đặc, "Trái hỏi em, vị hôn thê tương lai của xuất hiện ở đây ?"

Sắc mặt Lâm Sanh tái mét, che giấu sự hoảng loạn trong đôi mắt, "Em, em Lâm Nhan xảy chuyện, em lo lắng cho chị , em mới đến tìm hiểu mà."

Lâm Nhan lạnh, "Lâm Sanh, cô thật đúng là diễn đó nha! Đến lúc vẫn quên để gánh tội cho cô, vì xảy chuyện, trong lòng cô là rõ ràng nhất ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-74-74-co-ta-sup-do.html.]

"Lâm Nhan, cô đừng ngậm m.á.u phun khắp nơi, hề gì cả, hề gì cả." Lâm Sanh gần như lớn tiếng phản bác mà cần suy nghĩ, trong mắt mang theo cơn giận nồng đậm.

Đôi mắt Lâm Nhan sắc sảo, như như hỏi, "Phải ? Vậy đây là cái gì thế?"

Lâm Nhan nhẹ nhàng nhấn một chút mặt dây chuyền, một giọng nữ quen thuộc vang lên trong phòng: " Cô mau đưa cô , sẽ sắp xếp giả trang thành dáng vẻ của Lâm Nhan ở bên cạnh kéo dài thời gian..."

Lâm Nhan khuôn mặt biến sắc của Lâm Sanh, "Giọng đừng quen nhé? Lâm Sanh, là cô gây chuyện với , sẽ nương tay với cô nữa."

"Lâm Nhan, cô sắp đặt hãm hại ." Đôi mắt Lâm Sanh hung ác, tàn bạo trừng lên Lâm Nhan, nghiến răng , đầu về phía Hàn Hữu Niên, bước nhanh hai bước đến nắm tay áo của đàn ông, đôi mắt bỗng dưng đỏ lên, nước mắt lã chã rớt xuống, thoạt hết sức khiến yêu thương, trong giọng tràn ngập van xin, "Hữu Niên nhất định sẽ tin tưởng em đúng ? Đó căn bản là em, em gì hết, em cũng từng những lời đó."

"Lâm Sanh, hình như từng hiểu rõ em." Đôi mắt Hàn Hữu Niên lành lạnh, trong mắt cũng thấy thất vọng, giọng lạnh nhạt chán nản, khoát tay, tránh khỏi sự va chạm của Lâm Sanh.

"Không , như , Hữu Niên, chuyện còn rõ ràng thể định tội em như , em yêu , em vẫn luôn yêu mà! Anh thể bởi vì Lâm Nhan mà đối xử với em như , chúng đính hôn mà." Lần đầu tiên Hàn Hữu Niên lạnh lùng với cô như , Lâm Sanh chỉ cảm thấy trong tim trống rỗng, giống như cái gì đó mạnh mẽ đ.â.m một cái, đau đớn chịu nổi, cô hấp hối giãy giụa, vội vàng bù đắp .

"Lâm Sanh, em cho rằng bộ thế giới đều là kẻ ngốc ? Đính hôn ? Không em xuất hiện ? Vĩnh viễn sẽ nào nữa, chúng dừng ở đây thôi." Hàn Hữu Niên tự giễu, một tay gạt Lâm Sanh , xoay bước nhanh ngoài.

Phụ lòng nhận điện thoại tưởng là Lâm Sanh xảy chuyện bắt cóc, lái xe như điên chạy thẳng đây, cho chân tướng vô cùng hoang đường và nực như .

Không , bốn chữ “dừng ở đây thôi”, mặc dù chút khó chịu, nhưng nhiều hơn là cảm giác thở dài nhẹ nhõm.

Anh là một trò , còn tự cho là đúng, nhưng cuối cùng .

Anh vẫn nghĩ Lâm Sanh là một cô gái nhỏ mãi mãi trong sáng, lương thiện, tâm cơ, nhưng phát hiện , cô mới là che giấu sâu nhất.

"Không, em đồng ý, Hữu Niên, để đối xử với em như , sẽ cưới em, đồng ý sẽ sống bên em mãi mãi..." Lâm Sanh sụp đổ gào lên khàn cả giọng nhưng cũng khiến đàn ông đang rời bước chậm một chút nào.

từng nghĩ đàn ông đó sẽ đối xử vô tình với cô như , hề lưu luyến gì cô , bỏ cũng thèm đầu .

Lâm Nhan lạnh lùng dáng vẻ đau khổ c.h.ế.t của Lâm Sanh.

Đứng mặt yêu, Lâm Sanh cũng chẳng cao quý gì hơn so với nguyên chủ , bụng khó lường, hại hại , gieo gió gặt bão, cô sẽ thông cảm với cô .

"Lâm Nhan, từ nhỏ cô cướp bố , cướp vinh hoa phú quý của còn đủ ? Vì ngay cả đàn ông yêu cô cũng cướp ? Cô đừng đắc ý quá sớm, cho dù Hữu Niên cần , cũng sẽ bao giờ yêu cô, cô chỉ là một thiên kim giả mạo tu hú chiếm tổ chim khách, cô chỉ là một cô nhi ai cần..." Lâm Sanh đuổi theo ngoài nhưng cảnh sát chặn đường trốn thoát, cô trút tất cả hận thù lên Lâm Nhan, mở mồm dùng từng từ từng chữ đ.â.m chỗ đau của Lâm Nhan.

"À, vốn thèm để ý đàn ông mới vứt bỏ cô , về chuyện ai cần thì mượn cô lo lắng, dù bây giờ tự cô còn lo nổi cho bản !" Khuôn mặt Lâm Nhan lành lạnh, Lâm Sanh càng kích động thì ngược tâm trạng của cô càng bình tĩnh, Lâm Sanh như , khác gì tên hề đang nhảy nhót cả.

Cho dù Lâm Sanh thà c.h.ế.t cũng chịu nhận, nhưng tất cả chuyện vạch trần rõ ràng, Tần Thành dẫn thu xếp hiện trường, Lâm Nhan vội gỡ chiếc dây chuyền cổ đưa cho , sợi dây chuyền đó chẳng những cài đặt định vị mà còn thể ghi âm, cũng bởi vì nhờ sợi dây chuyền , Tạ Phong Trần mới thể tìm thấy cô đầu tiên.

"Em mệt quá, chúng về nhà !" Lâm Nhan lười xem tiếp trò , nhéo nhéo tay đàn ông, mệt mỏi bơ phờ .

Tiết mục bỏ đá xuống giếng cô khinh thường , cũng sẽ , đối với Lâm Sanh mà , mất tất cả đủ để cô hối hận cả đời .

"Leo lên , cõng em." Tạ Phong Trần dịu dàng , chú ý thấy Lâm Nhan cụp mắt, tinh thần, trong lòng dâng lên lo lắng, tự động xuống mặt Lâm Nhan.

Lâm Nhan cũng từ chối, ngoan ngoãn úp lên tấm lưng dày rộng của đàn ông, ở đó bỗng dưng cảm thấy trong miệng nghẹn đầy cẩu lương.

"Lâm Nhan, cô thích Hữu Niên bao nhiêu cô tưởng ? Cô cho là giả vờ mật với đàn ông khác thì sẽ tin cô thèm để ý ? Tạ thiếu, vẫn lúc cùng một chiếc giường với Lâm Nhan, bắt gặp, bức hôn đúng ? Là Lâm Nhan cho bỏ t.h.u.ố.c Hữu Niên nhưng thành công, Tô Oánh bỏ trong ly của , từ đầu đến cuối Lâm Nhan đều lợi dụng , cô yêu , chỉ là cô con gái ruột của nhà họ Lâm, giữ vinh hoa phú quý mà thôi." Lâm Sanh thấy cảnh , nghiến răng nghiến lợi, hận đến mức méo cả mặt, mang tâm trạng cá c.h.ế.t lưới rách khiến ghét bỏ Lâm Nhan.

rơi xuống vực sâu, dựa mà Lâm Nhan thể nhận sự cưng chiều của đàn ông như , cô cũng để cho Lâm Nhan nếm thử cảm giác mất tất cả.

Hô hấp của Lâm Nhan ngừng , vô cùng căng thẳng, sự thật nổi giận vứt bỏ cô .

"Là lợi dụng thì chứ? vui mừng vì đó là , yêu cô , liên quan gì đến chuyện cô là thiên kim của nhà họ Lâm, chỉ là một cái nhà họ Lâm thôi, bao giờ để mắt." Tạ Phong Trần hừ lạnh một cái, vẻ mặt âm u, đôi mắt vô cùng sắc bén, giọng điệu mỉa mai, trong lời chẳng coi nhà họ Lâm gì.

"Điên , điên , cả đám đều con khốn Lâm Nhan mê hoặc..." Lâm Sanh lạnh lùng ầm lên, điên cuồng tuyệt vọng, hốc mắt là một mảnh đỏ bừng.

Hai tay Tạ Phong Trần nâng chân Lâm Nhan xốc lên , vững vàng bước ngoài.

Đi xa, Lâm Nhan vẫn thể tiếng điên cuồng phía , chỉ cảm thấy lạnh cả sống lưng, cánh tay vô thức ôm sát cổ đàn ông.

Không tin đồn từ , phóng viên tin quen của Lâm Nhan và chủ mưu phía trận t.a.i n.ạ.n xe của Lâm Nhan bắt, vội vàng chạy tới, ngoài dự đoán chụp ảnh nữ minh tinh đang nổi Lâm Sanh cũng ở trong đó, chỉ trong chốc lát, mạng bùng nổ..

 

 

Loading...