Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 73: 73: Mưu Kế
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:03:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Nhan và Tạ Phong Trần trở về Hải Thành, cô vốn định về ở trong chung cư của , nhưng thêm tùy tùng bất đắc dĩ là Tạ Phong Trần hận thể dính lấy cô suốt hai mươi bốn giờ một ngày, cô chỉ thể ở biệt thự Thiên Hải.
Bởi vì chuyện t.a.i n.ạ.n xe cộ lên hotsearch nên Tạ phu nhân thấy đầu tiên, đặc biệt gọi điện thoại đến hỏi thăm Lâm Nhan, cô đang ở Hải Thành thì nhiệt tình mời Lâm Nhan về nhà cũ của nhà họ Tạ ăn cơm.
Từ chối mãi , Lâm Nhan đành cùng Tạ Phong Trần đến một chuyến, cũng để cho ông cụ Tạ trong nhà yên tâm.
Tạ phu nhân tự xuống bếp một bàn lớn đồ ăn ngon, Lâm Nhan sững sờ, thái độ của quý bà đổi triệt để quá.
Lâm Nhan cảm thấy Tạ phu nhân thật sự là một đơn thuần, đáng yêu, đó thích nguyên chủ thì bao giờ cố gắng che giấu, bây giờ thích cô cũng rõ ràng, mặt rõ vui, buồn, mừng, giận như , sẽ khiến khác dễ dàng hòa hợp hơn, chỉ là, nhiệt tình quá.
Chẳng những hầm canh cho cô bồi bổ cơ thể, còn liên tục khuyên cô ăn nhiều đồ ăn, cuối cùng còn trong sáng ngoài tối nhà cũ lạnh lẽo, buồn tẻ.
Ý ngoài lời, một là hy vọng bọn họ ở , hai là giục sinh con.
Lâm Nhan ăn ít cơm, cũng thể tiếp chủ đề , Tạ Phong Trần cũng giả ngu, khi ăn xong thì cùng đ.á.n.h cờ vây với ông cụ Tạ.
Tạ phu nhân gọi riêng Tạ Phong Trần , lo lắng hỏi , "Con với Lâm Nhan cũng còn nhỏ nữa, còn trải qua chuyện mạo hiểm như , rốt cuộc tính bao giờ mới chịu con?"
Tạ Phong Trần nhíu mày, tâm trạng chút phức tạp, thực cũng đứa bé để giữ chân cô , nhưng bây giờ ngay cả kết hôn Lâm Nhan còn đồng ý, dám đề cập đến vụ , đành lừa dối mặt , "Mẹ, chuyện con cái vội, con với Lâm Nhan còn hưởng thụ đủ thế giới hai !"
*
Ba ngày , tiệc đính hôn của Lâm Sanh và Hàn Hữu Niên đến như dự tính.
Tạ Phong Trần yên tâm để Lâm Nhan một nên chủ động yêu cầu cùng với cô.
Đây là đầu tiên cùng cô công khai tham dự yến tiệc, trong lòng Lâm Nhan chút hồi hộp.
Yến tiệc cử hành ở nhà cũ của nhà họ Hàn, đại sảnh biệt thự đặt một tấm ảnh chung lớn của Hàn Hữu Niên và Lâm Sanh, khung cảnh rực rỡ sáng lung linh, hoa tươi trang trí khắp nơi, cây đàn Piano màu trắng bên góc sân khấu chuyên gia đang đàn lên một khúc dương cầm du dương, thanh lịch, vô cùng êm tai.
Bởi vị địa vị của nhà họ Hàn trong giới kinh doanh cao thể với, nên tham gia đều là những nhân vật nổi tiếng giàu thì quý của Hải Thành, yến tiệc linh đình, tiếng sung sướng dứt bên tai.
Lâm Nhan mặc một chiếc váy lụa màu lam chuyển màu, cần cổ thon dài, da trắng như tuyết, viên sapphire cổ sáng lấp lánh ngọn đèn hoa mỹ, Tạ Phong Trần là âu phục gần màu váy lam của cô.
Hai xuất hiện, khuôn mặt cô gái như tranh, phiêu dật xuất trần giống như tiên nữ hạ phàm, đàn ông còn thì lạnh lùng cao quý, khiến cho khác dám đến gần, chỉ khi qua phụ nữ bên cạnh, thì vẻ lạnh lùng, khó gần trong mắt mới rút , đổi trở thành dịu dàng, sủng ái khiến kinh ngạc cảm thán.
Đại sảnh yên lặng trong một khoảnh khắc, đều dồn dập liếc sang, kinh ngạc cảm thán vì quá , tràn đầy nghi ngờ.
Lâm Nhan qua đám dường như thể thấy nhỏ giọng thảo luận nào là Tạ Phong Trần vẫn luôn thích cô, đột nhiên công khai mang cô đến tham dự yến tiệc các loại vân vân và mây mây, nhưng ai cũng thể phủ nhận, hai chung một chỗ chính là tiêu điểm, vô cùng xứng đôi.
Lâm Nhan khoác tay đàn ông mỉm tao nhã, bình tĩnh đón nhận các loại ánh mắt đ.á.n.h giá.
Dù Tạ Phong Trần cũng là tồn tại mà những thể trêu , Lâm Nhan cũng nghĩ rằng thể khiêm tốn, nhưng dù những cũng dám thể hiện mặt cô, nên thật sự Lâm Nhan cũng quá để ý.
Người bình thường sẽ thở lạnh lùng, sống chớ đến gần Tạ Phong Trần dọa lui, nhưng thiếu những kẻ mang theo ý đồ .
Bụng Lâm Nhan đói, đang định với Tạ Phong Trần cô lấy chút đồ ăn, thì một bóng màu đỏ trang điểm sắc sảo bỗng nhiên chắn mặt hai .
Đối phương đôi môi đỏ mọng như lửa, quyến rũ gợi cảm, nếu khuôn mặt cứng đờ thì thật sẽ là một báu vật hiếm .
mà đôi mắt câu hồn cứ luôn đàn ông bên cạnh cô rời, khiến cho Lâm Nhan khó chịu, nhưng cô cũng chịu thua, nhướn mày khẽ, "Tiểu thư, chằm chằm đàn ông chủ bất lịch sự ? Có chuyện gì ?"
Lúc Tô Oánh mới dừng tầm mắt Lâm Nhan, đáy mắt hiện lên một chút kinh ngạc, "Lâm Nhan, cô ?"
Lâm Nhan cảm thấy tức , " nên cô ?"
"Lâm Nhan, tất cả đều cô đổi , nhưng theo thấy, cô vẫn giống y như , vênh váo hung hăng như cũ, cô cho rằng vẫn là đại tiểu thư của nhà họ Lâm ?" Tô Oánh hài lòng khi Lâm Nhan dùng giọng điệu khinh thường như chuyện với cô , lập tức cam lòng châm chọc .
Đôi mắt Lâm Nhan chợt lóe lên, trong lòng thầm phân tích, phụ nữ đối diện dường như quen thuộc với cô, nhưng cô thật sự nhớ nổi là ai cả.
mà cô nhắc đến chuyện cô đại tiểu thư của nhà họ Lâm thì chút thú vị, Lâm Nhan thêm một chút hứng thú trả lời cô , "Hình như cô thật sự , thật xin , thường ký ức về những thứ , xin hỏi cô phẫu thuật thẩm mỹ ở bệnh viện nào mà mỹ như ? nhớ nổi dáng vẻ của cô."
Sắc mặt Tô Oánh trắng bệch, giống như chọc trúng tâm sự, trong đáy mắt hiện lên một chút tức giận, "Lâm Nhan, cô đừng khinh quá đáng."
Lâm Nhan gì, trợn trắng mắt, "Chính cô cản đường những lời thể hiểu nổi, chịu tự giới thiệu , rốt cuộc cô thế nào? cũng chẳng rảnh rỗi để tán gẫu với cô."
Tô Oánh nghiến răng, hận thể xông lên xé miệng Lâm Nhan, nhưng mà liếc thấy đôi mắt lạnh lùng của đàn ông bên cạnh, lập tức khiếp đảm, "Lâm Nhan, là Tô Oánh, chúng từng là bạn giấu điều gì, cô đùa gì chứ, mà ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-73-73-muu-ke.html.]
Hai năm nay, mỗi ngày Tô Oánh đều hận Lâm Nhan đến nghiến răng nghiến lợi, nếu bởi vì Lâm Nhan, cô sẽ nhà họ Tô đuổi nước ngoài.
mà con Lâm Nhan hèn hạ bởi vì mưu kế đó của cô , trời xui đất khiến thế nào trở thành thiếu phu nhân của nhà họ Tạ, nghĩ đến đàn ông trai độc nhất vô nhị bên cạnh Lâm Nhan là do đó cô tác hợp cho Lâm Nhan, Tô Oánh hối hận đến mức xanh cả ruột.
Chẳng qua là Lâm Nhan gả cho thiếu gia của nhà họ Tạ hai năm vẫn chán ghét, ruồng bỏ, Tạ thiếu gia cũng từng về phòng cưới, cuộc sống vẫn luôn luôn , trong lòng cô cân bằng, nhưng hôm nay thấy hai cùng đến tham dự tiệc đính hôn của Lâm Sanh, hai cùng như một đôi ngọc, nhất là sợi dây chuyền sapphire cổ Lâm Nhan là báu vật vô giá, trong nháy mắt, cô cảm thấy dường như Lâm Nhan sống thoải mái hơn nhiều so với những lời đồn đại, thấy vẻ dịu dàng trong đôi mắt Tạ thiếu khi Lâm Nhan, trong lòng cô như sóng cuộn biển gầm, như ghen tị như căm hận.
Dựa cơ chứ?
Một thiên kim giả như Lâm Nhan dựa cái gì mà sống như ?
Cô vốn dĩ hề xứng!
"Tô Oánh ! A, thì là cô ! Sao nhớ rõ là cô nước ngoài ? Không sẽ bao giờ nữa ? Làm cô ở đây ?" Lâm Nhan lập tức nghĩ đến cô bạn giả tạo hãm hại nguyên chủ mà Tiêu Bạch từng kể, gần đây cô còn cho điều tra phụ nữ liên quan đến chuyện cô phơi bày mạng là từng theo đuổi Hàn Hữu Niên, cô còn từng quan hệ với Kiều Vũ, tức khắc ngoài nhưng trong .
"Nhan Nhan, nhớ trong nhà nên về thăm, hai năm thấy, , khỏe ? Trong lòng vẫn một vài chuyện riêng với ." Tô Oánh nịnh bợ, giọng trở nên vô cùng thiết.
Lâm Nhan chỉ cảm thấy nhất cử nhất động của phụ nữ đều khiến cô cảm thấy dối trá, vẻ thôi, chẳng qua là nếu nguyên chủ trở mặt chấm dứt mối quan hệ giữa bọn họ, mà phụ nữ vẫn sốt ruột tìm đến cô như kẹo cao su, chắc chắn chuyện gì cả.
Trái cô xem Tô Oánh tính gì đây.
"Được đó! lúc bụng đói, theo qua bên ăn chút gì !" Lâm Nhan hề để ý , nũng với đàn ông bên cạnh, "Anh tự chơi một nha, một lát nữa em đến tìm ?"
"Ừm, đừng xa quá nhé." Ánh sáng trong mắt Tạ Phong Trần trầm xuống, vui liếc mắt lườm phụ nữ cướp Lâm Nhan bên cạnh , mặt mày tràn đầy chán ghét.
Tô Oánh nhận thấy tầm mắt lạnh như băng , nhịn lạnh cả sống lưng, gượng lấy lòng : "Tạ thiếu, thật xin , cho mượn Lâm Nhan một lát."
Lâm Nhan buông tay đàn ông , xoay đến khu ẩm thực, căn bản thèm để ý Tô Oánh theo kịp , lấy điện thoại từ trong túi xách , gửi một tin nhắn cho Tạ Phong Trần: Cá mắc câu , đừng để em rời khỏi tầm mắt của , moah moah!
Cho dù Tô Oánh mang mục đích gì với cô, bọn họ cũng thể thiếu cảnh giác, càng thể dùng để mạo hiểm.
Quả nhiên Lâm Nhan mới lấy điểm tâm xong đến một góc sofa sáng sủa ăn, thì bất ngờ kịp đề phòng một bồi bàn bưng rượu đụng một chút, ngay lập tức hắt rượu đỏ lên .
Lâm Nhan nhíu mày, còn mở miệng thì chợt tiếng thét kinh hãi bên cạnh: "A! Làm ăn kiểu gì , đường mắt ? Cũng chịu xem đây là ai, chiếc váy của Lâm Nhan quý cỡ nào , đền ?"
Bồi bàn liên tục xin , đền thì quýnh quáng đến mức chảy cả nước mắt.
Lâm Nhan châm biếm, đôi mắt lạnh lùng, quát Tô Oánh đang lải nhải câm miệng, "Người hắt rượu là , lúc nào thì bồi thường? Tô Oánh, cô thật đúng là lo chuyện bao đồng, chúi mũi chuyện khác."
Nhìn thì như đang mặt cho cô, nhưng báo tên cô ngoài, dựa tần suất leo lên hotsearch hiện nay của cô, nếu chuyện khó dễ nhân viên phục vụ phơi bày , càng bôi đen ?
Huống chi căn bản Lâm Nhan tin hắt rượu là chuyện ngoài ý .
Tô Oánh Lâm Nhan châm chọc còn mặt mũi nào, ngượng ngùng , "Lâm Nhan, đây là giúp ?"
Lâm Nhan lạnh, "Không cần, cô chuyện gì thì mau , rắm thì thả , thời gian rảnh chuyện tào lao với cô."
", lễ phục của cũng dơ , mặc chắc sẽ thoải mái, sửa soạn một chút , hôm nay Lâm Sanh đính hôn ? mới thấy Lâm Sanh trong phòng nghỉ tầng hai, cô chuẩn hai bộ lễ phục dự , hỏi mượn cô một bộ để ?" Tô Oánh hận c.h.ế.t nhưng vẫn bày một khuôn mặt tươi .
Lâm Nhan hiểu rõ , nhíu mày , "Như thế dù vẫn chút bất lịch sự, chúng tìm em mượn một chút ! Thật là phiền quá!"
Hai trực tiếp bước lên cầu thang lên đến lầu hai, thật sự đúng là phòng nghỉ của Lâm Sanh, cả Lâm Sanh mặc một bộ váy hội màu trắng cúp n.g.ự.c, vương miện kim cương đỉnh đầu vô cùng lấp lánh, tạo ấn tượng cao quý, thanh lịch nhưng thiếu phần gợi cảm.
Biết ý định khi đến của hai , cô lập tức sai chuẩn một bộ lễ phục cho Lâm Nhan , hào phóng nhiệt tình đến mức quá lố.
Ngoài điều thì Lâm Nhan cũng nghi ngờ gì khác, cầm váy hội trong một căn phòng, ai ngờ mới bước bịt mũi, một mùi hương khó ngửi xông thẳng mũi, chỉ một chút xíu Lâm Nhan yếu ớt ngã xuống.
Trong lúc mơ mơ màng màng, Lâm Nhan tiếng Lâm Sanh nhỏ giọng thúc giục, "Mau đưa cô , sẽ sắp xếp giả trang thành dáng vẻ của Lâm Nhan ở bên cạnh kéo dài thời gian."
"Hả, khoan, dây chuyền chỉ sợ sẽ phát hiện nhanh." Tô Oánh lo lắng .
"Cô điên ? cầm trang sức của cô trong tay, sẽ chỉ là củ khoai lang phỏng tay thôi." Lâm Sanh tức hộc m.á.u ngăn cản, thúc giục, "Tô Oánh, bọn cô uy h**p , sẽ đồng ý phối hợp với cô, cô mau mau mang cô , nếu để Tạ Phong Trần phát hiện, chỉ sợ sẽ càng phiền toái."
Trong lòng Lâm Nhan lạnh, nghĩ đến hai lén lút ở cùng .
"Lâm Sanh, đừng quên cô đồng ý sẽ mang tiền đến." Tô Oánh lạnh lùng mở miệng.
"Cô yên tâm , nhất định sẽ đưa năm trăm vạn đến đúng giờ." Lâm Sanh kiên nhẫn , trong lòng lạnh lùng , chỉ sợ bọn cô còn mạng để xài thôi..