Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 71: 71: Lòng Dạ Đàn Bà Là Độc Ác Nhất!
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:03:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dưới sự trợ giúp của Tạ Phong Trần, sáng sớm hôm , tin cô lén lút hạ gặp mặt Hàn Hữu Niên một nữa lên hotsearch, là bức ảnh do Tạ Phong Trần chụp hôm .
Quả đúng là cư dân mạng mắt tinh soi tên chiếc đồng hồ đắt tiền, bản limited của Hàn Hữu Niên, cảm giác như lén chọc trúng chỗ, ăn một quả dưa siêu to khổng lồ.
Anti-fan, fan Lâm Sanh, các cư dân mạng qua đường đều giận dữ mở miệng c.h.ử.i cô, mắng cô là em gái xanh tâm cơ, là kỹ nữ mà còn lập đền thờ, rõ ràng là thích Hàn Hữu Niên, lúc nào cũng lợi dụng cơ hội quyến rũ Hàn Hữu Niên, thế mà giờ còn chịu thừa nhận.
Có còn mắng cô hổ, cướp bạn trai của em gái , giúp cho Lâm Sanh kéo về một loạt những chiếc vé đồng cảm.
Dù vẫn luôn c.h.ử.i, nhưng Lâm Nhan phát hiện, lượng fan hâm mộ vụt, vụt, vụt, tăng vô cùng nhanh ch.óng.
"Muốn chứng cứ chứng cứ, xem cô ngụy biện tẩy trắng như thế nào." Cư dân mạng nhắn tin cho Lâm Nhan, bộ đều là bộ dạng hóng drama.
Lâm Nhan cũng để ý, Weibo của Người Biết Chuyện, quả nhiên cũng bắt chước đăng ảnh chụp cô gặp Hàn Hữu niên rõ ràng hơn, khéo thể thấy mặt của hai , còn dẫn dắt chứng cứ rành rành gì đó là hai " mờ ám".
Nếu quan hệ bình thường thì gặp mặt lưng Lâm Sanh và tổ chương trình ?
Chủ để nhắm thẳng việc hai chuyện mờ ám thể cho khác .
Lâm Nhan cảm thấy thật thú vị, cô vẫn cho là đối phương chỉ bôi đen cô, nhưng bây giờ cái drama cố ý khơi mào chuyện kích động quần chúng ăn dưa, dường như cũng mối hận nhỏ với Hàn Hữu Niên !
Thoạt thì rõ ràng là scandal tình cảm giữa ba , nhưng đến lúc Lâm Sanh thành hại, Lâm Nhan cảm thấy chuyện bình thường, nhưng rõ .
Có điều trong tay cô chứng cứ quan trọng chứng minh sự trong sạch của cô, thật thể phản kích , nhưng sợ điều tra tên kỹ càng, thể bứt dây động rừng.
Buổi sáng Lâm Nhan vẫn chương trình như thường, vườn hoa và vườn rau trong ‘Nhàn nhân cư’ sắp xếp xong xuôi , Lâm Sanh và Hàn Hữu Niên khách mời một ngày nữa, buổi tối sẽ , nhiệm vụ hôm nay của là cho hai họ một bữa tiệc chia tay đặc biệt.
Lúc chương trình thì thấy ngoài bờ sông đứa nhỏ ôm một chiếc sọt và giỏ tìm kiếm thứ gì đó, hỏi thăm mới nó đang nhặt ốc đồng, Cảnh Tuyết thấy hứng thú, đề nghị chơi cùng với bé đó một lúc.
Tất cả ý kiến gì nên cùng bờ sông, chia hành động.
Nước sông trong veo thấy cả đáy, cũng sâu, liếc một cái là thấy đuôi xoắn của ốc đồng trong nước, hơn nữa còn cá con tung tăng, đều vô cùng hưng phấn.
Chỗ gần đều chiếm mất, Lâm Nhan lập tức xuống bên xa hơn một chút, thấy gần bờ sông một cây hạt dẻ, cây treo một quả hình tròn lông màu nâu xanh đan xen, đúng là trạng thái chín, nghĩ đến hương vị hạt dẻ mới chín thơm ngon, ngọt ngào, nếu thể hầm cách thủy một nồi hạt dẻ với thịt gà, thì đúng là món ăn siêu siêu ngon .
Lâm Nhan chỉ đơn thuần vì ham hố ăn uống, quyết định hái xuống ít hạt dẻ.
Cây cũng cao lắm, hôm nay cô mặc đồ cũng tương đối nhẹ nhàng, nghĩ ngợi gì định trèo lên cây .
Cô để giỏ nhỏ xuống đất, sắp xếp micro cho gọn gàng , hai tay cọ xát định trèo cây, phía đột nhiên tiếng truyền đến ngăn cản cô, "Lâm Nhan, cô định trèo cây ư?"
Là tiếng của Sở Mộ Trầm, nam thần rõ ràng là xuống cùng với cô .
Lâm Nhan sửng sốt, gượng một cái, dáng vẻ mất tự nhiên, "Đây là cây hạt dẻ, em thấy hạt cũng chín , nên hái một ít cầm về gà hầm hạt dẻ."
Sở Mộ Trầm thấy cô thèm che dấu sự tham ăn của , nhịn khẽ một tiếng, giọng như tắm gió xuân, "Thật đúng là thể đoán cô gái nhỏ như cô dám trèo cây, cô yên đừng động đậy, hái giúp cô."
Lâm Nhan một nữa cưng chiều mà thấy sung sướng chút hoảng sợ, nụ cũng tự nhiên, "Vậy, nam thần, tuy hành động giúp đỡ dáng đàn ông đó nhưng trèo cây hành động đàn ông chút nào, khi là mất fan luôn đó."
Chân Sở Mộ Trầm dài, vài ba bước nhẹ nhàng tới bên cạnh Lâm Nhan, ở gần cây cành hạt dẻ lơ lửng trời, mặc dù cây to lớn, dễ trèo, nhưng cây nghiêng về phía bờ sông, từ nước sông đến hạ lưu đúng một thác nước nhỏ thẳng cao gần hai mét, ánh mắt nặng nề, nghiêm mặt , "Lâm Nhan, cô để ý tới phía ngoài cây treo lơ lửng trung ? Thế nguy hiểm."
"Nhìn qua cũng cao lắm, cũng nghĩ nhiều như .
Hơn nữa, cây cũng cao, trèo lên cũng dễ mà." Lâm Nhan bối rối, cô thật sự nghĩ nhiều như .
"Người phim cùng cô ?" Sở Mộ Trầm lướt qua nhân viên công tác cùng , tư thế khóa miệng, nhỏ tiếng hỏi Lâm Nhan.
Lúc Lâm Nhan mới phát hiện phim cho cô ở đây, hơn nữa, cô tự sang chỗ , trong lòng lập tức nghĩ mà thấy hãi, nếu cô một trèo lên cây thật, cẩn thận mà té xuống, chẳng là sẽ toang mất ?
"Sao cô ham chơi thế, đang âm thầm theo dõi ?" Giọng điệu Sở Mộ Trầm chút , dáng vẻ mù tịt thì cô chú ý đến mấy thứ , nếu chú ý cô chỗ một nên sang cùng, chẳng lẽ một cô cũng sợ ư?
"Thật xin , lo lắng ." Lâm Nhan cũng ý thức quá chủ quan , thầm hối hận.
"Thực trèo cây cũng thể hái ." Sở Mộ Trầm gì, tay lớn nắm c.h.ặ.t cây sức rung, vỏ hạt dẻ ào ào từ cây rơi xuống, với tới ngọn cây, tiện tay nhặt một chiếc gậy gỗ, nên lấy luôn để gõ cho hạt dẻ rơi xuống.
Hạt dẻ rơi lả tả mặt đất, hai cẩn thận nhặt hạt dẻ từ lên đầu bãi sông một đống, Lâm Nhan nhặt một hòn đá cuội to nhẵn tay, đập vỏ ngoài của hạt , chỉ lấy phần ruột màu nâu.
Hai chút hình tượng nào trốn ở bãi sông xử lý vỏ ngoài của hạt dẻ, thuận miệng trò chuyện, qua bầu khí vô cùng hài hòa, ban đầu xem phát sóng trực tiếp đều mắng mỏ Lâm Nhan, nhưng dần dần bắt đầu hâm mộ khí giữa hai , cảm thấy đúng là kiếp Lâm Nhan cứu vớt cả dải ngân hà, kiếp mới thể ở gần với nam thần quốc dân như , đặc biệt là nam thần còn luôn luôn quan tâm, săn sóc cô, fan hâm mộ cũng chua xót quá .
Không thể hai lấy giỏi, nửa giỏ hạt dẻ, Lâm Nhan cho mấy cô bé bé nhặt ốc đồng một chút, để một ít cho ăn.
Mọi thấy Lâm Nhan nhặt hạt dẻ thì ngưỡng mộ và ghen tỵ, cứ khen mãi.
"Chị Nhan Nhan, em đang bảo chị với Sở Ảnh đế đều ở đây, hóa là cùng nhặt hạt dẻ, nhớ ới bọn em với nhé, em thích ăn hạt dẻ, nhưng còn từng thấy bóng dáng hạt dẻ cây như thế nào nữa!" Lâm Sanh cảm nhận Sở Mộ Trầm vô cùng săn sóc Lâm Nhan, như như dẫn dắt chủ đề về phía hai .
Lâm Nhan nhạt trả lời, "Không thể bóng đèn quấy rầy thế giới hai của cô với Hàn thiếu , cô thích thì ăn nhiều một chút, trở về thì bảo Hàn thiếu nhà cô trồng một vườn hạt dẻ ở nhà, thử thế nào thì thử."
Ý tại ngôn ngoại, đúng là ăn cũng chặn nổi miệng của cô, đừng bla bla bla nữa, phiền c.h.ế.t .
Không đến chuyện cô một , Sở Ảnh đế chỉ theo, cho dù , cô cũng dẫn cô .
OK?
Lúc cô rõ ràng như , con bé vẫn còn trò, bơ cô mà cứ thích chen miệng .
"Chị vẫn thích trêu đùa như , em thể tùy hứng như chứ, vẫn là chị sướng nhất, em thích Sở Ảnh đế, là fan hâm mộ của , em thật sự mong cùng nhiệm vụ với Sở Ảnh đế, điều, nếu cơ hội hợp tác với cũng hạnh phúc ." Giọng điệu Lâm Sanh vẻ thua thiệt, nhưng câu nào cũng bẫy, đúng là miệng nam mô bụng bồ d.a.o găm mà.
Lâm Nhan lạnh, nhẹ nhàng , "Thì cô THÍCH Sở Ảnh đế như , nếu cô bỏ Hàn thiếu theo đuổi !"
Trước cô chỉ khinh thường Lâm Sanh thôi, mà hôm nay Lâm Sanh chán sống diễn trò, cô cũng chẳng sợ cô .
Lâm Sanh cô như , vẻ mặt đổi, ánh mắt hoảng loạn thoáng qua Hàn Hữu Niên, thấy biểu cảm gì, mới hổ , "Chị, chị hiểu lầm em , em thích Sở Ảnh đế chỉ là kiểu fan hâm mộ kính trọng thần tượng thôi, hơn nữa Sở Ảnh đế vô cùng săn sóc chị cơ mà, em cũng ý."
"Giữa với với xem duyên , hiếm khi gặp như Lâm Nhan, gặp , cô giống như em gái , khỏi chăm sóc nhiều hơn một chút." Sở Mộ Trầm nhíu mày, thờ ơ mở miệng câu đầu tiên, coi như sáng tỏ quan hệ giữa hai , lo sẽ hắt nước bẩn lên Lâm Nhan.
Lâm Sanh nhịn mà nắm c.h.ặ.t chiếc đũa trong tay, trong lòng tức giận.
Không Lâm Nhan quyến rũ ?
Còn duyên cái gì chứ, coi là em gái?
Nói đàng hoàng như , là thẳng cho tất cả cùng Sở Mộ Trầm ghét Lâm Sanh cô ?
Có điều chỉ là diễn trò mà thôi, mà tự cho là đúng, dù lấy chút phần thưởng thì , là bù tư bản ngăn cản , Lâm Sanh tự nhắc tỉnh táo, nên tức giận, Lâm Nhan là loại bùn loãng trát tường, thể bám lấy kỳ cựu như Sở Mộ Trầm nhất định sẽ buông tay .
Cũng chỗ nhà họ Tạ mà Lâm Nhan lăng nhăng như thể chịu chị ?
Chuyện tối qua cô còn tìm Lâm Nhan hỏi tội, chị đúng là mặt dày, điều cô cũng đợi thêm ở cái chỗ quái quỷ nữa, cô để cho Lâm Nhan cơ hội quyến rũ Hữu Niên nữa, đây cũng là nguyên nhân cô quyết định rời chương trình sớm, mặt khác, cô mau ch.óng rời khỏi đây mới thể tìm cơ hội xử lý chuyện của tên cặn bã .
Cũng may Hữu Niên yêu cô, cô nhất quyết rời , cũng đồng ý, chút nào nỡ cả, lẽ, trong lòng vẫn chỉ một cô thôi.
"Ăn !" Hàn Hữu Niên thấy Sở Mộ Trầm bảo vệ Lâm Nhan như , nén nổi kinh ngạc liếc Sở Mộ Trầm, bối cảnh của đàn ông khó đoán, thể đối xử khác biệt với Lâm Nhan.
Có điều, hôm nay Lâm Sanh ?
Nói chuyện ghim d.a.o giữ kiếm như , châm chọc chuyện với Lâm Nhan, chẳng qua chỉ là tự bẽ mặt.
Hàn Hữu Niên cũng lười chẳng an ủi cô , gắp cho cô một miếng hạt dẻ, "Thức ăn nguội mất, ăn cơm !"
Mặt Lâm Sanh lập tức tràn đầy hạnh phúc, ngọt ngào lời cảm ơn, đầy sức sống trở .
Lâm Nhan thấy cảnh , chỉ cảm thấy buồn nôn, ghê tởm, dối trá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-71-71-long-da-dan-ba-la-doc-ac-nhat.html.]
Ăn một bữa cơm mà khác gì phim cung đấu, ngoài ý chút nào, chuyện hai đấu lúc ăn cơm tung lên mạng, liên tục phát tán, Lâm Nhan kéo theo một loạt bài bôi đen nữa.
Cô để ý khác thế nào, dù cô cũng chẳng ý định diễn trò với Lâm Sanh.
Bởi vì tình huống đặc biệt, nên lúc nghỉ ngơi giữa trưa, Lâm Nhan tìm tổ đạo diễn lấy điện thoại di dộng, Lục Miểu nhắn tin lo liệu xong văn kiện luật sư , Lâm Nhan bảo chị trực tiếp công khai.
Nghĩ đến Lục Miểu lăn lộn tương đối lâu trong giới, tiện thể một chút chuyện về tên lái xe Tiểu Vũ, gửi ảnh chụp qua, Lục Miểu nhất thời cũng manh mối, tỏ ý sẽ thăm dò luôn.
Chợp mắt ba mươi phút, thấy cuộc gọi nhỡ của Giang Dã, Lâm Nhan sợ việc gì gấp tìm cho nên gọi luôn.
"Lâm Nhan, cô ?" Giọng Giang Dã dịu dàng, chắc hẳn là scandal cô vướng gần đây, lo lắng cho cô.
"Cũng tệ lắm! Giang Noãn ?"
"Em hồi phục lắm, đúng , gọi điện là với cô, đằng scandal, hôm nay Tiêu Bạch đến thăm Giang Noãn, đại diện của cô Lục Miểu đến tìm , đúng lúc đề cập đến chụp ảnh đó, lúc đó qua ảnh chụp của cô, cô thể gửi cho một tấm ?"
"Hả? Cậu mấy tấm ảnh đó gì?" Lâm Nhan ngạc nhiên
" xác nhận một chút, để xem nãy nhầm ." Giọng Giang Dã phần chắc chắn.
Lâm Nhan gửi ảnh qua, chỉ một lát Giang Dã mở miệng hỏi cô, "Lâm Nhan, cô với Lâm Sanh là chị em ruột thật ?"
"Không , với cô ..." Lâm Nhan nhướng mày, gần đây ai cũng hỏi cô vấn đề thế, cô cũng định giấu giếm, thẳng bộ.
"Thảo nào! Vậy cô cẩn thận với Lâm Sanh đó, đàn ông tấm ảnh đó đầu cảm thấy quen quen, kỹ, nếu như nhớ lầm, là tên lưu manh từng ức h**p Lâm Sanh khi còn học cấp ba."
Lâm Nhan cực kỳ kinh ngạc, "Cậu chắc chắn ? Nếu như tên đó từng quan hệ với Lâm Sanh, tại nhằm với Hàn Hữu Niên chứ?"
"Khi còn học cấp ba, hình như tên lưu manh đó lan truyền khắp nơi Lâm Sanh là bạn gái , chắc là thích cô ." Giang Dã tức giận , " đây là trùng hợp là hai đó vẫn còn liên hệ với , nếu như quan hệ của cô với Lâm Sanh , cô càng cẩn thận hơn, đó tên lưu manh đó vì Lâm Sanh mà c.h.ặ.t đứt chân một nam sinh, từng tù."
Lâm Nhan chỉ cảm thấy lưng lạnh toát, vì , cô vô thức nghĩ đến chuyện một lạc hôm nay, chuyện phim mất dấu, nếu Sở Ảnh đế tới, cô thể gặp mấy chuyện gì đó chẳng lành ?
Trước cô vẫn cảm thấy Lâm Sanh chỉ thích diễn trò, dối trá, một đằng trong lòng một kiểu, nhưng cô thật sự ngờ Lâm Sanh còn từng trải qua một thời gian phức tạp như .
trong trí nhớ của cô, Lâm Sanh trở về nhà họ Lâm chính là trong sáng một tỳ vết, tính cách đơn thuần, lương thiện, ở bên Hàn Hữu Niên cũng giống mối tình đầu.
Vậy chuyện Tiểu Vũ chụp ảnh là thế nào đây?
lúc cùng xuất hiện trong tổ chương trình, Lâm Nhan cảm giác sự việc lẽ đơn giản như , cô cảm ơn Giang Dã, dặn tạm thời để lộ chuyện ngoài, đó lập tức gọi điện báo cho Lục Miểu tìm nữa, cô gọi điện thoại cho Tạ Phong Trần, nhờ điều tra chuyện của Lâm Sanh ở Lan Thành.
Lục Miểu quan hệ rộng, nhưng tay cũng với tới Lan Thành , cô cảm thấy chuyện vẫn nên giao cho Tạ Phong Trần thì hơn.
"Em chụp ảnh đó quan hệ với Lâm Sanh? Là Lâm Sanh xúi giục ?" Giọng lạnh hơn vài độ.
Đầu óc Lâm Nhan loạn, "Dù thích Lâm Sanh nhưng em hi vọng là cô .
Chờ điều tra mới , nếu thật sự là Lâm Sanh xúi giục thì vì cô kéo cả Hàn Hữu Niên cơ chứ? Cô thích Hàn Hữu Niên như , sắp đính hôn đến nơi , mặt thì lợi gì cho Lâm Sanh chứ?"
"Lòng đàn bà là độc nhất, ai cô nghĩ thế nào chứ?" Tạ Phong Trần lạnh nhạt .
"Dù gì cũng là ân nhân cứu mạng của , mà lương tâm c.ắ.n rứt ?" Lâm Nhan chọc , .
"Tấm lòng của đều ở chỗ em hết , gì còn cái loại lương tâm ." Người đàn ông cũng .
Lâm Nhan lập tức cảm thấy trêu ghẹo, mấy lời âu yếm quê mùa của Tạ cẩu vẫn còn lợi hại.
Lúc cô ngoài phòng, Hàn Hữu Niên và Lâm Sanh cũng nhân lúc nghỉ trưa rời .
Cảm xúc trong lòng cô khó diễn tả, lẽ cô định hỏi thẳng Lâm Sanh, nhưng nghĩ đến lúc cô mở miệng, đen cũng thể thành trắng , e là hỏi cũng chẳng thừa nhận, chừng còn quật ngược .
Bởi vì tâm sự, nên lúc chiều chương trình cũng tập trung lắm, điều cũng dám lạc đàn nữa.
Lúc tối phát trực tiếp xong thì về phòng, Tạ Phong Trần cho điều tra xong bộ, "Tên lưu manh tên là Kiều Vũ, khi còn học cấp ba quả thực là từng bạo lực học đường với Lâm Sanh, vì cứu cô mà còn gặp tai nạn, một chân thương, lúc đó Lâm Sanh đúng là bạn gái của , còn chăm sóc một thời gian ngắn, chỉ là chiều hôm kỳ thi đại học, Lâm Sanh tương đối gần với một nam sinh khác trong lớp, tên Kiều Vũ đó chọc tức nên đ.â.m nam sinh đó thương, tù."
Trong lòng Lâm Nhan thở dài một hồi, "Chẳng lẽ những chuyện ai ? Lúc bố Lâm nhận Lâm Sanh về cũng điều tra những chuyện ?"
"Chà, bố nuôi em vất vả lắm mới tìm con gái ruột, bỏ một tiền lớn chặn miệng tất cả , xử lý gọn gàng, hơn nữa Lâm Sanh đổi tên, bình thường tìm , từ trẻ mồ côi thành tiểu thư nhà giàu, e là bạn học từng sớm chiều ở cùng với Lâm Sanh thấy cũng dám nhận cô ." Tạ Phong Trần phì một tiếng, giọng điệu ngập tràn sự khinh thường.
Lâm Nhan bố Lâm còn lén nhiều chuyện như , tâm trạng phức tạp, chẳng trách khi về Lâm Sanh đối xử ôn hòa với nguyên chủ như .
"Em đừng buồn, bố như cũng như , em ." Anh đợi Lâm Nhan tiếp lời, dường như cảm nhận tâm trạng cô sa sút, trong lòng cũng đau xót, an ủi cô.
"Em buồn, chỉ là em nghĩ thông suốt , quả thật là Lâm Sanh chịu nhiều đau khổ, tính em sống trong nhung lụa ở nhà họ Lâm, đúng là hời ."
"Đừng xem nhẹ cô , mưu kế của Lâm Sanh sâu bình thường , nam sinh Kiều Vũ đ.â.m năm đó là Lâm Sanh chủ động kết bạn với , Kiều Vũ đe dọa bắt cô bạn gái, thanh niên trai trẻ khí phách, ai mà từng giấc mộng hùng, tiếc rằng, nam sinh đó suýt chút nữa thì c.h.ế.t, bỏ lỡ kỳ thi đại học, Lâm Sanh thuận lợi thoát khỏi tên lưu manh thi đại học, còn liên lạc gì với bạn học cũ nữa.
Kể cả nam sinh ."
Lâm Nhan khiếp sợ thêm một nữa, gì.
"Lâm Nhan , lo lắng cho em, chuyện ở thành phố Nam Giang, việc kích động fan Lâm Sanh cũng công của tên Kiều Vũ , tên lưu manh đúng là đồ bi3n thái, dường như Lâm Sanh ở , cũng theo tới đó, em cách xa cô một chút."
"Lâm Sanh với Hàn Hữu Niên xong chương trình rời , chắc tên đó cũng !" Lâm Nhan hoảng sợ một hồi, nghĩ cảm thấy một tên bi3n thái lén lút theo dõi thật sự khiến rùng sợ hãi.
"Có thể, nhưng thù hận của em và Lâm Sanh tích tụ sâu, ai dám đảm bảo tên đó hại em cho Lâm Sanh.
Lâm Nhan, em xảy chuyện gì ngoài ý cả."
"Chương trình cũng một nửa , địch ở trong tối, em ở ngoài sáng, nếu như nghiêm túc xử lý em, cho dù em rời tổ chương trình , cũng sẽ theo em, tâm trạng lo lắng như , bằng giải quyết phiền phức một cho xong." Lâm Nhan cảm thấy Lâm Sanh , tâm trạng cũng thoải mái hơn ít.
Hơn nữa, trốn tránh cũng phong cách hành động của cô từ tới giờ.
"Vậy em thế nào?"
"Dụ rắn khỏi hang!" Lâm Nhan , giọng nhẹ nhàng, ngừng một lát tiếp, "Có điều cần sự hỗ trợ của ."
"Hỗ trợ thì , nhưng nếu em gặp đàn ông khác thì , hơn nữa, em cách xa tên Sở Mộ Trầm một chút." Tạ Phong Trần lập tức nghĩ đến gọi điện hẹn gặp mặt tình địch, còn chụp ảnh chung cho hai , trong nháy mắt chặn đường lui của Lâm Nhan .
"Sở Ảnh đế là nam thần, để ý em , chỉ coi em như em gái thôi, yên tâm , em gặp Hàn Hữu Niên nữa, nhưng nghĩ cách giữ ở gần đây ?" Lâm Nhan nghĩ, dù tạo hiểu lầm, tình tay ba, cũng nhất định tự mặt, tìm thế sướng hơn ?
Hai thương lượng xong, nhưng hôm , Lâm Nhan suýt nữa thì đèn của tổ chương trình nện trúng, nếu Sở Mộ Trầm đẩy cô một cái, e là đầu cô đập cho nở hoa luôn .
Dư luận mạng càng lúc càng gay gắt, Lâm Nhan cũng quan tâm, nhưng giống như vận đen nhập , kiểu gì cũng chuyện ngoài ý , dù nào cũng may mắn tránh , hoặc là khác cứu.
Lúc Sở Mộ Trầm chủ yếu tự động chọn nhiệm vụ chung nhóm với cô, trong lòng Lâm Nhan ơn áy náy, cô thể cho sự thật, nhưng vẫn cảm thấy sợ hãi, cô , kế hoạch trong thời gian của tác dụng.
Tới tận khi xong chương trình, Lâm Nhan và Sở Mộ Trầm thu một lượng lớn fan CP, cũng vì tương tác giữa hai mà chương trình tăng thêm nhiều lượt view.
Ngày rời , Lâm Nhan cạnh xe đợi nhân viên công tác giúp cô chuyển hành lý lên xe, cúi đầu nghịch điện thoại gửi tin nhắn cho Tạ Phong Trần hỏi địa chỉ khách sạn, đột nhiên một chiếc xe bán tải khống chế lao về phía cô, đồng t.ử Lâm Nhan nhanh ch.óng co , sững sờ nguyên tại chỗ, dọa đến mức nhận thức nhúc nhích.
Tình huống nghìn cân treo sợi tóc, thì đột nhiên một chiếc xe con màu đen lao thẳng chiếc xe rầm lớn một tiếng, xe bán tải tông văng sang bên đường, bộ phần đầu xe đụng móp hết cả , tài xế hôn mê tại chỗ, mà chiếc xe con màu đen vấn đề gì nghiêm trọng, bởi vì túi khí an bung , trong xe hề hấn gì.
Lâm Nhan trơ mắt Tạ Phong Trần cả xơ xác t.h.ả.m hại từ xe xuống, mắt cũng phiếm hồng, tổ chương trình cũng dọa ít, khung cảnh hỗn loạn, gọi điện cho xe cấp cứu, báo cảnh sát, chỉ một lát xe cấp cứu đến đưa tên tài xế , cảnh sát cũng tới.
Nhân viên công tác xúm quan tâm Lâm Nhan, mà đầu óc cô vẫn trống rỗng, chỉ đờ đẫn lắc đầu.
Mặt đàn ông sa sầm, xuyên qua đám , đến bên cạnh Lâm Nhan đang cứng đờ như khúc gỗ, mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của tất cả , dùng một tay ôm cô lòng, giọng khàn khàn, "Bị dọa ?"
Lâm Nhan chỉ cảm thấy cuống họng nghẹn , thốt nên lời, một lúc mới gật đầu, mũi chua xót, mắt cũng đỏ lên, hai tay ôm c.h.ặ.t eo , cô thoáng gặp thần c.h.ế.t.
Đến khi Lâm Nhan vất vả lắm mới hồi phục tinh thần bình thường, một tay đẩy đàn ông , trong lòng hoảng sợ thôi, mặt xụ xuống, hốc mắt đỏ bừng, "Tạ Phong Trần, điên ? Cứ tông thẳng như , đ.â.m c.h.ế.t thì đây?”.