Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 7: 7: Bị Cắm Sừng Rồi À

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:00:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Ngoan, đừng ầm ĩ nữa nha, chúng về nhà !" Tiêu Bạch đầu đầy vạch đen, bất đắc dĩ thở dài, cơ thể như vô tình như cố ý đẩy Lâm Nhan cách xa ba vẻ hiền lành gì trong hành lang , vò nhẹ tóc Lâm Nhan một lượt, hiểu ý lấy một cái khẩu trang bịt kín khuôn mặt rêu rao khắp nơi của Lâm Nhan."Đừng đừng đừng...

Bắt cóc , g.i.ế.c ! sắp c.h.ế.t, cứu mạng....

huhuhu...!" Lâm Nhan phối hợp chút nào vùng lên giãy giụa, móng vuốt lưu loát gạt khẩu trang xuống hét to lên."Mịa nó, bà cô ơi, em câm miệng !" Tiêu Bạch chịu mấy ánh mắt c.h.ế.t ch.óc đang chăm chú của mấy tên cao to lực lưỡng phía , gấp gáp chặn ngang che miệng Lâm Nhan , nửa ôm nửa đỡ lôi cô ngoài.Mà đàn ông mới đụng Lâm Nhan dường như mới phục hồi tinh thần lấy tốc độ bàn thờ chạy ngoài.Mấy tên đàn ông lực lưỡng nổi giận đùng đùng hét lên, lập tức đuổi theo.Thoáng cái hành lang tiếp tục rối loạn.Chờ tất cả những đó đều chạy lối thoát hiểm, Lâm Nhan mới cảm thấy mệt mỏi, cả chẳng còn tí sức lực nào dựa Tiêu Bạch, đeo khẩu trang lên thúc giục: "Mau chạy !""Em giả bộ !" Tiêu Bạch kinh ngạc, lúc mới giật thì Lâm Nhan mượn rượu giả điên, một trận la hét dường như là giúp nãy. mà đối phương thể nể nang gì ở hội sở Hoàng Đình như chỉ sợ lai lịch cũng nhỏ.Chỉ tiếc là dù kêu la rát họng, những phòng bao lân cận khác cũng ai xem."Em cũng xen chuyện khác để chuốc vạ ." Lâm Nhan lắc lắc cái đầu mờ mịt, than thở ."Khẩu xà tâm phật." Tiêu Bạch , trong ánh mắt tràn đầy ánh sáng nhu hòa.Trong giới đều đồn đại Lâm Nhan kiêu ngạo, tùy hứng, tính toán chi li, tâm địa độc ác, nhưng mà đây Tiêu Bạch cô bảo vệ nhiều năm.Làm con ngoài giá thú của nhà họ Tiêu, từ nhỏ đến lớn, mỗi ngày của đều vô cùng gian nan, thiếu gia, tiểu thư trong giới khinh thường chẳng thèm đến , cô lập, nhạo , nhưng Lâm Nhan thì như , cô bạn với , kẹo gì cũng chia cho hết..."Nhiều chuyện." Giọng điệu Lâm Nhan ghét bỏ, chân cũng lời theo Tiêu Bạch thang máy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-7-7-bi-cam-sung-roi-a.html.]

Khách thang máy của hội sở Hoàng Đình chỉ thể đến tầng hai, tầng một là một đại sảnh nguy nga lộng lẫy, ai ngờ rằng mới bước thấy một trận m.á.u me thê t.h.ả.m.Người đàn ông chạy trốn lúc bắt , hai đàn ông mặc áo đen giữ c.h.ặ.t , một tên lực lưỡng đ.ấ.m từng đ.ấ.m, từng đ.ấ.m tập trung bụng , đầu nở hoa, mặt đều là vết m.á.u, rõ khuôn mặt vốn dĩ là thế nào nhưng vô cùng t.h.ả.m hại, giống một sắp tắt thở đến nơi.Trong đại sảnh thỉnh thoảng ngang qua, nhân viên, khách khứa, thậm chí gần đó còn bảo vệ giữ cửa cũng chớp mắt, giống như thấy hình ảnh .Lâm Nhan cảm thấy lạnh cả sống lưng, lý trí nên rước lấy phiền toái bởi vì cô thể trêu , nhưng mà trong đầu cô lóe lên ánh mắt của đàn ông mới đụng , bình tĩnh hề chút gợn sóng nào, phẳng lặng giống như mặt nước.Cả từ vẻ mặt đến sức sống đều vô cùng tê liệt, mặc kệ những đó tay nhiều và mạnh thế nào cũng rên tiếng nào cả."Thằng ranh con điều, rượu mời uống thích uống rượu phạt, để xem là xương cốt mày cứng là nắm đ.ấ.m của tao cứng." Dư âm của tiếng rống trong đại sảnh rộng lớn vẫn còn văng vẳng bên tai."Rượu, em còn uống rượu..." Lâm Nhan cảm thấy đầu cô úng nước đến phát điên , liếc mắt thoáng thấy phục vụ đẩy xe đựng rượu gần, nghĩ nhiều nữa trực tiếp bổ nhào lên cướp rượu uống.Tiêu Bạch còn kịp phản ứng , chỉ thấy cái xe đẩy rượu dường như mất khống chế trực tiếp lao đến đập mấy tên lực lưỡng , một giây đó, Tiêu Bạch cảm thấy mắt tối sầm, trong lòng gào lên c.h.ế.t chắc .Gã đô con đang đ.á.n.h bất ngờ kịp đề phòng xe đẩy rượu đụng từ phía , loạng choạng một cái, thiếu chút nữa ngã , hai đàn ông đằng cũng thả lỏng lực giữ, cơ thể trượt một cái trực tiếp ngã xuống đất.Tên lực lưỡng lấy tinh thần, mang vẻ mặt tàn nhẫn, c.h.ử.i ầm lên: "Con nó, thằng c.h.ế.t tiệt nào đ.á.n.h lén ông đây.""A, rượu của em, rượu của em..." Lâm Nhan giống như điên, hoảng hốt chạy đến, đó thấy đàn ông mặt đất, lập tức thét điếc tai: "A a a a a, c.h.ế.t kìa, g.i.ế.c ! G.i.ế.c ..."Giọng Lâm Nhan vốn dĩ sắc bén, bởi vì cố gắng hét to nên âm thanh càng ngày càng bén nhọn, hơn nữa đại sảnh lớn nên tạo thành vọng âm, bỏ qua cũng .Đại sảnh lập tức ồn ào, ầm ĩ, ngay cả những m.á.u lạnh tê liệt ở nơi nếu thấy trường hợp c.h.ế.t, chuyện g.i.ế.c công khai xảy thì ít nhiều cũng tạo thành chấn động.Đám Tạ Phong Trần thì thấy một đại sảnh hỗn loạn.Một ảnh tóc đen buông xõa vai đang rít lên cực kỳ ch.ói tai trong đại sảnh, phụ nữ giống như điên miệng luôn kêu c.h.ế.t .Nhân viên và bảo vệ loạn thành một đám, thậm chí còn cả bác sĩ.Mấy áo đen vốn dĩ hề sợ hãi, giờ phút thấy chuyện ầm ĩ lên, sắc mặt đều hoảng hốt, mau ch.óng gọi điện thoại báo tin."Lục Giản, đây là chuyện gì ? Hoàng Đình của mày náo nhiệt như ngoài đường ?" Triển Vọng thấy cảnh tượng ồn ào, quên đá đểu em một câu.Sắc mặt Lục Giản u ám, tiện tay tìm một nhân viên hỏi một chút."Tổng giám đốc Lục, chuyện là sơ sót của , hiểu chuyện va chạm với Lưu thiếu, Lưu thiếu để cho thuộc hạ giáo huấn , nãy ở đại sảnh, phụ nữ uống ít rượu, lẽ là dọa sợ ." Quản lý khép na khép nép báo cáo tình huống."Chậc...

tập đoàn Lưu thị cũng sắp đời nhà ma mà tên đồi bại Lưu Minh Dương vẫn còn quậy vui vẻ thật!""Chỗ nào bà điên ? Đừng thế chứ, dù rằng thấy rõ mặt, nhưng cảm thấy đàn ông quen, , xem, đàn ông ? Người phụ nữ dáng quá, cánh tay trắng như ngó sen ." Triển Vọng thoáng qua phụ nữ dù vỗ về nhưng vẫn còn đang giãy giụa, thuận miệng .Tạ Phong Trần một tay đút túi, hờ hững yên, mặt chút đổi trò mặt, Triển Vọng như thì kiên nhẫn thoáng qua phía , ánh mắt bỗng nhiên dừng , chỉ thấy đàn ông bên cạnh phụ nữ điên vô cùng thiết ôm phụ nữ đó, mà phụ nữ cũng giống như xương, hề giữ hình tượng mà dựa trong n.g.ự.c đàn ông.Bàn tay trong túi quần của đàn ông bỗng nhiên siết c.h.ặ.t, đôi mắt hẹp dài nheo nguy hiểm.Người phụ nữ thể khiến cho Tiêu Bạch che chở như thế ngoại trừ Lâm Nhan thì gì còn ai nữa?Cô thật đúng là giỏi lắm.Vậy mà thể lêu lổng đến tận đây.Say rượu ?Không Tạ Phong Trần bỗng nhiên nhớ đến đêm đó ở biệt thự Thiên Hải phụ nữ cũng say khướt, ngoan ngoãn giống như con mèo con, nhưng mà tất cả biểu hiện ngoan ngoãn đều là giả dối, lúc lộ răng nanh thì thể ăn khác đến xương cốt cũng còn.Vừa mới ly hôn xong cô vội vàng chuyển tầm mắt qua tên họ Tiêu ?Người đàn bà thật đúng là vô cùng thủ đoạn, vô cùng tâm cơ...."Người c.h.ế.t ?" Âm thanh của Lục Giản lạnh lùng, khắc nghiệt, đôi mắt lóe tia sáng lạnh lẽo, rét căm căm."Chưa c.h.ế.t! Bị đ.á.n.h nhẹ, sắp xếp bác sĩ cấp cứu , đợi đó sẽ đưa đến bệnh viện." Ông chủ tức giận, quản lý cũng áp lực, giọng yếu ớt.Hoàng Đình còn bao giờ xảy chuyện như , còn vặn ông chủ chính mắt thấy, chỉ sợ cũng xong đời theo luôn ."Làm loạn quy củ của Hoàng Đình, nhận sự trừng phạt của Hoàng Đình." Lục Giản tiến lên phía vài bước, đám đông tự động chừa một lối , thấy mấy gã đàn ông áo đen lực lưỡng, Lục Giản giơ tay lên, giọng như Tu La.Sau đó từ chỗ nào chui mấy đàn ông mặc đồ đen, qua cao cấp hơn nhiều so với đám tay chân , chút khách khí nào đạp mấy xuống đất, dạy chúng ."Trở về với ông chủ của các , Hoàng Đình miếu nhỏ của chứa tuân thủ quy định."Tiếng thét ch.ói tai của Lâm Nhan khi của hội sở tay cũng từ từ ngừng , lúc thấy mấy đ.á.n.h, trong lòng cô thở dài nhẹ nhõm một , trộm kéo kéo tay Tiêu Bạch, nhỏ giọng thúc giục: "Đi thôi."Tiêu Bạch hiểu ý, nhân viên hội sở xin , lấy thẻ đưa qua, lễ phép mở miệng: "Ngại quá, hôm nay bạn uống nhiều, phần rượu cô phá hỏng, chúng chịu trách nhiệm."Đợi nhân viên phục vụ quẹt thẻ, nhận thẻ về, hai xoay định rời ."Đứng "Một giọng trầm thấp, từ tính gọi hai .Bước chân Tiêu Bạch dừng , Lâm Nhan ảo giác , cảm giác giọng dễ quen tai, nhéo c.h.ặ.t cánh tay Tiêu Bạch theo bản năng, đau đến mức Tiêu Bạch ném cô qua một bên.Tiêu Bạch cứng ngắc xoay , khi thấy khuôn mặt lạnh lùng xa cách của Tạ Phong Trần thì bỗng nhiên sụp đổ: "Tạ, Tạ thiếu."Đồ đần độn, đây là tự tìm đường c.h.ế.t tìm đến phát điên .Vậy mà là tên đàn ông ch.ó má Tạ Phong Trần ?Thì nhận bọn cô.Cả Lâm Nhan cứng ngắc, trong lòng gào thét mắng bản ngoài xem giờ , bây giờ cô mới mất mặt mặt tên chồng ch.ó c.h.ế.t , cuối cùng quyết định giả c.h.ế.t."Quậy xong thì tính chuồn ?"Vẻ mặt Triển Vọng sững sờ về phía Tần Thành: "Tiểu chanh t.ử, trai chúng tự quản chuyện ?"Tần Thành cũng sững một chút nhưng mà khi thấy rõ Tiêu Bạch thì lập tức hiểu : "Mắt mày mù ? Mới nãy quen mắt ?""Ai, ai ? Anh ở nhà nào?""Nhà họ Tiêu.""C.h.ế.t tiệt, tên đó quan hệ với Lâm Nhan ? Vậy phụ nữ trong n.g.ự.c là..." Đồng t.ử Triển Vọng chấn động, ánh mắt gắt gao chăm chú gương mặt phụ nữ dường như tóc che gần hết, đó nhỏ giọng : "Hai cũng quá ái ! Xem trai chúng c.h.ế.t ?""Chỉ là vợ mà thôi." Tần Thành trợn trắng mắt Triển Vọng, cảm thấy thằng mất não ."Không , đôi cẩu nam nữ quan hệ tầm thường! Anh trai chúng bắt nhược điểm gì đó mới thành công ly hôn ? Khó trách hôm nay mất hứng, thì phụ nữ cắm sừng ...""Cô ?" Ánh mắt Tạ Phong Trần khóa c.h.ặ.t phụ nữ xương, mi tâm cau c.h.ặ.t , chút ghét bỏ.Không chút hình tượng nào, chút rượu phẩm nào*.*Rượu phẩm: nhân phẩm, thái độ khi uống rượu say."Nhan Nhan uống, uống nhiều, em cố ý, em xin ..." Tạ thiếu khí thế quá mạnh mẽ, Tiêu Bạch chút chống đỡ , thật đem tên đầu sỏ tìm đường c.h.ế.t ném bên ngoài luôn.Lâm Nhan bấm Tiêu Bạch một cái, trong lòng c.h.ử.i , cái kẻ nhát gan , xin tên đàn ông thối cái lông gì nha, chỉ là một chồng , cần giải thích như ?Mới ban ngày còn đùa giỡn cô, bây giờ còn gây phiền toái, tên đáng c.h.ế.t thật đúng là coi thành xem kịch vui ?Trong lòng Lâm Nhan khá bất mãn, giống con mèo cáu kỉnh chui đầu cọ Tiêu Bạch, cánh tay chịu an phận ôm cổ Tiêu Bạch, nỉ non nũng: "Bạch Bạch, em khó chịu."Chân Tiêu Bạch xém chút nữa quỳ xuống, hận thể trực tiếp c.ắ.t c.ổ ngay lập tức, c.h.ế.t ngay tại chỗ.Người phụ nữ cặn bã Lâm Nhan tính kéo đệm lưng, cô tuyệt đối là cố ý, đời chắc chắn mắc nợ Lâm Nhan nên đời ông trời sắp đặt cô đặc biệt đến khắc ."Tạ, Tạ thiếu, hôm nay Nhan Nhan tâm trạng , cô, cô ...

thực vẫn luyến tiếc ngài cho nên uống nhiều." Vì để bảo vệ đầu ch.ó của , Tiêu Bạch khô khốc giải thích với chồng , đừng trách sợ hãi, là khí thế của Tạ thiếu quá mạnh trêu , thể trêu .

.

 

 

Loading...