Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 65: 65: Đóng Dấu

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:03:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lâm Nhan lập tức phản bác , từng gặp hổ thấy nào hổ đến mức bố đời thế !

Cô phát hiện trình độ khua môi múa mép của tên đàn ông thối càng ngày càng lợi hại, cô đối thủ của , dứt khoát thôi.

"Sao em chuyện?" Lâm Nhan đột nhiên yên lặng, ngoan ngoãn như khiến Tạ Phong Trần cảm thấy quen, dù cô vẫn là chuyện gì cũng thích ngược với đến cùng.

Cô bĩu môi, "Nói , còn gì."

Tạ Phong Trần nhếch môi, , "Quỷ hẹp hòi, thế nên em tức giận ?"

Tay trái Lâm Nhan nắm, đành duỗi tay véo cánh tay , bất mãn , " cứ hẹp hòi đó, thì ?"

"Chúng hôn môi ?" Anh dừng bước, ánh trăng dịu dàng như nước chiếu cô, thể cảm nhận đêm nay cô giống với ngày thường, tựa như cả thu những góc cạnh sắc nhọn, kể cả tức giận mắng mỏ cũng trở nên mềm mại.

Lâm Nhan sửng sốt, mắt đàn ông lộ vẻ sâu xa, sáng quắc chằm chằm cô, chung quanh đột nhiên yên tĩnh, dường như cô chỉ thể thấy tiếng trái tim nhảy nhót ngừng.

Nhất thời cô phản ứng thế nào, trong lòng khẩn trương thấp thỏm yên, hai hôn bao giờ nhưng lúc giống đó.

Cánh môi đột nhiên một đôi môi độ ấm mát mẻ dán lên, nhẹ nhàng chạm nhanh ch.óng rời , thoáng gần xa, lướt qua chạm nhẹ một cái.

Lâm Nhan há hốc miệng, giương mắt đờ đẫn tên đàn ông thối.

Ngây thơ như ?

Quả thực tựa như thiếu niên ngây thơ tuổi dậy thì, giống với phong cách của tên đàn c.h.ế.t tiệt nha!

"Được , trong lòng em đồng ý." Đôi mắt cô cực kỳ sáng, trong suốt, qua vẻ mặt hết sức vô tội, nhịn duỗi tay che ánh mắt cô , như thế lẽ cô sẽ thể thấy sự căng thẳng và thấp thỏm của .

Thế nhưng, cứ ngắm môi cô như thế, chịu , hôn...!sâu thêm nữa.

Người phụ nữ quả đúng là cô nàng yêu tinh, sợ cô tức giận, cũng dám suồng sã quá đà, chỉ nhẹ nhàng hôn để an ủi chính một chút.

Đây là đầu trong cuộc đời chỉ vì một nụ hôn lướt qua, chạm nhẹ mà căng thẳng đến luống cuống chân tay.

"Cho nên, cố ý hỏi chỉ là vẽ vời màu thôi?" Cô tức giận, cảm thấy tên đàn ông c.h.ế.t tiệt cố ý khiêu khích cô.

Tạ Phong Trần chịu nổi mà giữ c.h.ặ.t t.a.y Lâm Nhan, chút bối rối, "Anh...!A..."

Bờ môi lấp kín, chắc là cô cọ răng, chiếc lưỡi mang theo mùi hương bạc hà mát lạnh xẹt qua cánh môi , trong lòng lập tức nóng lên, chỉ đưa tay trái nắm c.h.ặ.t gáy cô, ngừng cho nụ hôn càng sâu thêm, liều c.h.ế.t mà dây dưa.

Nụ hôn kết thúc, thở hai vẫn còn đan , th ở dốc.

"Chạm thoáng qua thì gọi là hôn môi, hôn thì cứ táp hôn cho đàng hoàng chứ!" Lâm Nhan chợt khẽ, trong mắt lóe lên từng tia sáng lấp lánh.

đến tùy hứng mà quyến rũ, khiến cho rời mắt .

Tạ Phong Trần chỉ cảm thấy trong lòng như thể con kiến đang c.ắ.n, châm chích ngứa, hận thể cúi đầu hôn cô mạnh bạo một nữa.

"Cô nàng hồ ly , còn dụ dỗ ."

Anh khẽ lẩm bẩm, tiếng khàn khàn tựa như pha lẫn tình cảm kìm nén nào đó.

Tâm trạng Lâm Nhan hoảng hốt, cảm giác bàn tay lớn giữ gáy cô tự lúc nào khẽ di chuyển lên cổ, còn cầm vành tai cô đùa giỡn, chút nhột, cô nhíu mày, chút khách khí, ghét bỏ phản bác , "Anh mới là hồ ly tinh ! Ngày nào cũng rõ còn dám trêu chọc ."

"Em đúng là tha cho khác chút xíu nào, cách nào tóm em." Tạ Phong Trần bất đắc dĩ thở dài, ngón tay giật giật, bàn tay lớn trượt xuống bên hông cô, nhẹ nhàng nắm, ôm c.h.ặ.t cô trong n.g.ự.c, than thở một tiếng, khẽ hỏi, gấp gáp nhận một câu trả lời khẳng định, "Bây giờ chúng như thế xem là ở bên ?"

"Không ." Lâm Nhan uể oải tựa lồ ng n.g.ự.c cứng rắn, rộng lớn của , cả bỗng cực kỳ thoải mái.

Tự dưng hỏi, cô quýnh lên, lúc mới ý thức cô xúc động thế nào.

Vốn là dính dáng gì tới , nhưng , tên đàn ông thối cứ liên tục trêu chọc cô, cô kiềm chế nổi.

"Sao em thể , tay cũng em nắm , hôn cũng hôn , ngủ cũng ngủ , bây giờ còn đang tựa trong n.g.ự.c , còn định trở mặt quỵt nợ ?" Tạ Phong Trần nhíu mày, cực kỳ hài lòng, giọng trong gió đêm mát rượi còn vài phần uất ức.

Lâm Nhan hổ, rõ ràng là hời từ cô, mà giọng điệu lên án khiến cô giống mấy cô gái cặn bã .

"Còn giả bộ ngây thơ với , cũng tin từng mật với những phụ nữ khác." Lâm Nhan trợn trắng mắt.

"Haiz ~ phụ nữ đúng là m.á.u lạnh vô tình, trở mặt quỵt nợ thì thôi, còn nghĩ cho ." Sắc mặt Tạ Phong Trần lạnh lùng, càng khó chịu hơn.

"Không chỉ một ..." Lâm Nhan thật sự dám tin, mẫu đàn ông ưu tú như Tạ Phong Trần, coi như gần gũi với phái nữ, giữ trong sạch, cũng thể cấm d.ụ.c nhiều năm như hòa thượng nha, xã giao gặp dịp thì chơi, nhiều thì ít, hẳn là gặp gỡ ít phụ nữ chứ.

Vậy mà từng mật với một nào, khó tưởng tượng quá .

Tâm trạng cô phức tạp, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác tội kinh khủng.

"Em đoán đúng , chỉ một phụ nữ là em, chỉ từng mật với mỗi em.

Bố , ông bà đều tình cảm với , yêu tự do kết hôn đó, gia tộc cũng chẳng sùng bái thứ gọi là quan hệ thông gia thương nghiệp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-65-65-dong-dau.html.]

Lúc ở tiệc rượu gặp em, rối loạn bộ quỹ đạo cuộc đời của , đây cũng là lý do vì hai năm vẫn luôn bài xích đoạn hôn nhân ." Tạ Phong Trần bất đắc dĩ thở dài, đầu tiên đề cập đến đoạn hôn nhân ngắn ngủi bệnh mà c.h.ế.t , coi như là lời giải thích, cũng là lời tỏ tình.

Lâm Nhan im lặng, chút kinh ngạc với việc nguyên nhân coi thường đoạn hôn nhân hai năm qua nhẹ nhàng như , cô thể phản bác, cũng chẳng lý do để tức giận, dẫu , Tạ Phong Trần quả thực là bất hạnh nguyên chủ liên lụy, chỉ thể coi như xui xẻo.

"Vậy cũng chỉ một thôi ?" Cô hỏi.

"Tất nhiên.

Tạ phu nhân là em thì cũng thể là ai khác."

"Anh thích ở điểm nào?" Lâm Nhan hỏi, trong lòng hiếu kỳ.

"Lúc em say rượu khiến yêu hận, gan lớn, tính tình ngang tàng nhưng đáng yêu, chỉ về em trong miệng khác, ừm, từng thành kiến với em.

bắt đầu từ lúc nào, sẽ kìm lòng mà dồn hết sự chú ý lên em, thấy em cùng với đàn ông khác sẽ tức giận, thấy em sẽ nhớ da diết, thấy em khác bắt nạt che chở cho em, em đau đớn cũng đau lòng.

Anh ánh mắt của em sẽ dừng một nào khác, cho dù đó là phụ nữ, bởi sẽ ghen, nhưng thể điều gì.

Có lẽ là trúng độc của em .

Anh thích em ở điểm nào nhưng thấy em mỗi ngày, hi vọng cuộc sống của mỗi ngày đều em bên cạnh, dù chỉ là mười ngón tay đan c.h.ặ.t như bây giờ, cũng thấy thỏa mãn trong lòng , hạnh phúc." Vẻ mặt Tạ Phong Trần nghiêm túc, thủ thỉ , cũng là đầu tiên một đoạn lời dài như .

Tim Lâm Nhan đập nhanh, lời dường như tý logic nào, nhưng dáng vẻ nghiêm túc của khiến cho trái tim cô rung động.

Mỗi câu đều giống như lời tỏ tình nồng nàn nhất khiến trái tim cô tràn ngập ngọt ngào, thích một lẽ thật sự cần lý do đặc biệt gì cả!

Giống như cô, ngày ngày ghét bỏ , thích , rời xa , nhưng trong lòng vẫn kiềm chế mà mềm lòng chìm đắm trong đó.

"Nói nhiều như cũng rõ rốt cuộc thích ở điểm nào, sẽ mãi luôn bên cạnh , ủng hộ vô điều kiện chứ?" Lâm Nhan cũng quên hết tất cả, vẫn còn một chút lý trí và tỉnh táo.

"Tất nhiên."

"Lâm Sanh là ân nhân cứu mạng của , nếu như một ngày và cô đối địch , sẽ chọn cô là chọn ?" Lâm Nhan nghĩ đến trong nguyên tác, Tạ Phong Trần vui vẻ chẳng khác nào ch.ó con xun xoe quanh Lâm Sanh, trong lòng hề yên tâm.

Nếu cuối cùng vẫn chạy thoát khỏi sắp đặt của cốt truyện, chuyện đối địch với Lâm Sanh , cô cũng chắc chắn .

"Chẳng chọn em ư? Quan hệ mật xa cách phân biệt rõ ràng, em mới quan trọng nhất của ." Ánh mắt nặng nề, gằn từng chữ một.

Lâm Nhan lập tức cảm thấy góc nào đó trong lòng sụp đổ, vỡ vụn , lời như , lẽ phụ nữ nào mà rung động cả!

" cũng thiên kim tiểu thư thật sự của nhà họ Lâm, cắt đứt quan hệ với nhà bọn họ , e rằng tương lai tất cả cũng sẽ , sợ chê vì chuyện ?" Lâm Nhan một duy nhất hỏi cho rõ ràng, nếu như để ý phận gia cảnh của cô, thì thừa lúc còn sớm mà bái bai luôn cho .

"Địa vị của Tạ phu nhân cao hơn nhiều so với đại tiểu thư nhà họ Lâm, sẵn sàng ủng hộ, ai dám nhạo em ." Tạ Phong Trần nhẹ nhàng thở một , vấn đề để ý.

"Tạ Phong Trần." Trong lòng cô ấm áp, mềm mại c.h.ế.t, tất cả những lo lắng, những chuyện cô để ý, đáng nhắc tới mặt , cô còn do dự cái gì nữa đây.

Cuộc đời ngắn ngủi như , nếu như cô thể tính toán tất cả, cũng sẽ ù ù cạc cạc mà xuyên sách tới đây.

Hay là cô tới nơi đây, lẽ chính là vì gặp chăng!

"Ừm, còn vấn đề gì ư?" Tạ Phong Trần hồi hộp.

"Anh nhắm mắt ." Lâm Nhan dịu dàng , .

"Để gì?"

"Nhắm mắt !" Cô giục .

Người đàn ông lời chậm rãi nhắm mắt , trong lòng bồn chồn yên đợi chờ xem kế tiếp cô hành động kinh ngạc đến thế nào.

Lâm Nhan thấy lời như , chỉ cảm thấy trong lòng ngọt ngào, kiễng mũi chân lên hôn lên bờ môi mềm mại của , duỗi tay sờ đầu , giống như vuốt lông chú ch.ó nhỏ , "Được ! Hiện tại em đóng dấu , sẽ là của em."

"Lâm Nhan, em xong ." Tạ Phong Trần lập tức cảm thấy mở cờ trong bụng, Lâm Nhan, hận thể ăn sạch cô.

"Ừm, A...!A...!A..."

Người đàn ông đột nhiên hôn như mưa gió điên cuồng, như thể hút cả linh hồn của Lâm Nhan , qua bao lâu, cô mới thể há miệng kêu lên.

"Hôn một cái thôi mà cũng như sắp g.i.ế.c , miệng cũng sưng vù lên gặp ai !" Miệng cô tê tê đau nhức, cô tưởng tượng nổi nó ghê gớm đến mức nào.

"Vậy thì gặp ai nữa, đưa em về nhà." Người đàn ông tựa như như , cực kỳ hài lòng.

Vừa tới cạnh xe, trực tiếp kéo cửa ghế phụ lái, hiệu cho Lâm Nhan lên xe.

Lâm Nhan chút chần chừ mà liếc mắt, chút đỡ nổi sự nhiệt tình như lửa của , đẩy , "Giờ còn sớm nữa, nhanh ch.óng về nghỉ ngơi ."

"Ừm, vội, thứ đưa cho em." Tạ Phong Trần thả tay đang nắm cô , xoay lấy một chiếc hộp từ trong xe, đưa cho Lâm Nhan.

"Thứ gì đây?"

"Hai ngày thấy ở hội đấu giá, cảm thấy phù hợp với em nên tiện mang đến cho em chơi, cầm về ngắm tiếp." Tạ Phong Trần tiện tay nhét cho cô, chút để ý.

Lâm Nhan kéo quắn quéo một lúc lâu, vất vả lắm mới quăng tên đàn ông thối đó để trở về phòng.

Vài ngày , cô vẫn gameshow như bình thường, biểu hiện liên tục sáng ch.ói, mỗi đêm Tạ Phong Trần cũng tìm tới dính c.h.ặ.t lấy cô, hai lén lút nhân thời gian rảnh của chương trình hẹn ngoài, mạo hiểm k1ch thích, mỗi chia tay với tên ch.ó má đều khó buông, khó tạm biệt , nghĩ rằng khác cố ý theo dõi.

Loading...