Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 64: 64: Mười Ngón Tay Đan Chặt
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:03:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cũng thế cả thôi, nếu như cô đụng đến , cũng đảm bảo còn thể nhân từ giống như bây giờ ." Lâm Nhan lạnh mặt, chút khách khí ghét bỏ cô .
Thật sự coi cô giống như lời nào, là quả hồng mềm mà nắn bóp thế nào cũng .
Cô gái tự cho là đúng, cũng xem bao nhiêu phân lượng.
Lâm Sanh thực sự khiến cô phát bực , cô cũng sẽ khách sáo vạch trần bộ mặt thật của Lâm Sanh, đến lúc đó cô còn vênh váo như bây giờ .
Hàn Hữu Niên đúng là mắt mù, coi đứa con gái như Lâm Sanh đơn thuần, lương thiện, rõ ràng là diễn kịch mà thôi.
"Cô ý gì?" Vẻ mặt Lâm Sanh đổi, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi.
"Ý mặt chữ, nước sông phạm nước giếng, cô nên điều mà động , sẽ nương tay với cô nữa, tự tính toán cho ." Lâm Nhan xong, đóng cửa rầm một cái, đối với cô thích, từ tới giờ, cô quá nửa câu, khi xuyên sách cô cũng bao giờ động đến Lâm Sanh, mà cô gái lúc nào cũng đến mặt cô tìm cảm giác tồn tại.
Rõ ràng yêu thể tách rời với Hàn Hữu Niên còn một nữ phụ phản diện như cô đến chịu trách nhiệm hạnh phúc của cô .
Là vì thấy Lâm Nhan cô khi là đại tiểu thư nhà họ Lâm sẽ t.h.ả.m thương đến mức nào ?
Vậy thì đúng là khiến cô thất vọng , cô nguyên chủ, nhà họ Lâm, cô tự do hơn bao nhiêu.
Còn lâu cô mới thoả mãn lòng hư vinh bi3n thái của Lâm Sanh.
Cô thì , nhất là Lâm Sanh đừng bày trò với cô, nếu đó, dù mạo hiểm mà ôm phận bia đỡ đạn, cô cũng sẽ để Lâm Nhan sống yên .
Mùi nước hoa sực nức trong phòng khiến khó chịu, Lâm Nhan kéo cửa sổ cho tản bớt mùi.
Xem cô bắt buộc với Lục Miểu, nhận phim gameshow nhận chung với Lâm Sanh, cô cũng khiến mệt mỏi quá!
Có điều Lâm Nhan hiển nhiên đ.á.n.h giá thấp khả năng màu của Lâm Sanh, hai chuyện chỉ hơn mười phút đồng hồ, cô đắp mặt giường lướt Weibo, thấy hotsearch fan đại gia xoát quà tặng cho như trong dự kiến.
Ngoài còn một tin cô với Lâm Sanh cùng tham gia gameshow hòa thuận đ.á.n.h tan tin đồn xích mích giữa hai .
Lâm Nhan chỉ haha thôi, thật sự coi cư dân mạng là đồ đần mà lừa gạt .
Hoà thuận cái cọng lông á!
Lâm Nhan lặng lẽ lạnh, thoát Weibo thì đúng lúc trong group chat Thiếu Niên Rực Rỡ tin nhắn mới.
Tần Nhược Phong: Người , chị ngầu quá ! Chị như mà còn fan đại gia trung thành!!!!!
Lâm Nhan: Nói cho rõ ràng, "chị như " là ? Chị đây xinh như một nhành hoa, kém cỏi ư?
Thượng Quan Nguyệt: Chị em nhất! Đáng yêu nhất! Tốt nhất thế giới!
Lâm Nhan: Tặng Nguyệt Nguyệt nhỏ bé iu dấu trái tim nè, yêu em, yêu em, vẫn là em khéo nhất.
Lâm Nhan: @Tần Nhược Phong, thích chị nên sốt ruột ghen tỵ, sẵn lòng chi tiền vì chị đây chứng tỏ chị đây xứng đáng yêu đó.
Tống Thanh Hà: Chị em xứng đáng nhất!
Triệu Minh Dực: Có chị tham gia gameshow mà quên mất tụi em ? Chị nô đùa với các chị trong chương trình cũng vui vẻ lắm đó nha!
Tần Nhược Phong: Em ghen tỵ, chỉ sợ khác ghen thôi.
Có điều kỹ năng trêu ghẹo khác của chị cần tém tém ! Cứ cảm giác chị niềm vui mới quên đám yêu cũ là tụi em .
Ý tại ngôn ngoại, bất kể thế nào thì chị cũng là chồng , dù là chương trình, cũng nên giữ cách đó! Cậu nh ỏ của em sẽ ghen.
Lâm Nhan giả vờ hiểu, nhắn khuôn mặt nhỏ nhắn vô tội: Ai chị yêu các em nữa, quần áo mới hơn nhưng bạn cũ thể xem nhẹ, chị mãi mãi yêu các em, lời từ tận đáy lòng.
Thượng Quan Nguyệt: Chị, chị livestream thể sớm cho tụi em hả! Tụi em thể giúp chị xoát quà tặng để lên mặt chứ!
Lâm Nhan: ...!Con nít con nôi, tiền còn kiếm tiêu xài bậy bạ, chị cần.
Bọn họ chat linh tinh thêm vài câu nữa thì kết thúc, Lâm Nhan bỏ mặt nạ định ngủ thì chuông điện thoại.
Cô một cái mà ngán ngẩm, thở dài nhấc máy, "Cái đêm hôm ngủ cũng đừng chậm trễ việc ngủ sớm* dưỡng nhan chứ!"
*Ngủ sớm: beauty - sleep ( còn gọi là giấc ngủ nửa đêm) là giấc ngủ từ 22h00 - 2h00, cũng là thời gian trao đổi chất nhiều nhất, điều chỉnh trong cơ thể nhất, quan trọng với sắc của con , đặc biệt là phụ nữ cho nên nhất định quý trọng thời gian , nên thức đêm.
(Mặc dù tui đang thức đêm mấy dòng , nên nhớ iu thương tụi tui nhiều nhiều nha.
Iuuu)
"Chat với đàn ông khác thì thời gian, nhận điện thoại của thì cản trở giấc ngủ sớm của em hả?" Giọng Tạ Phong Trần vài phần lên án.
Cô định hỏi , lập tức nghĩ đến cái gì đó, nghiến răng, "Đồ phản bội Tần Nhược Phong."
"Biết rõ nó phản bội thì chú ý một chút." Tạ Phong Trần hề nể mặt mà bán cháu trai của .
Lâm Nhân im lặng, nhếch môi, "...!Anh đúng là bán đồng đội quá dễ dàng, nhanh , chuyện gì."
"Nghe hôm nay Lâm Sanh dẫn Hàn Hữu Niên cùng tham gia gameshow của em, sợ tâm trạng em nên với tư cách theo đuổi em, cố ý gọi điện đến quan tâm." Tạ Phong Trần đều đều, giọng điệu tự nhiên tựa như đang tán gẫu về chuyện lông gà vỏ tỏi thường ngày.
Lâm Nhan kinh ngạc nhướng mày, "Ồ, thì là đang theo đuổi !"
"Theo đuổi lâu như , giờ em mới ?" Giọng chút bất đắc dĩ, cũng phụ nữ cố ý giả ngu quá chậm chạp nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-64-64-muoi-ngon-tay-dan-chat.html.]
"Chậc, thấy vẫn luôn chơi đùa giỡn lưu manh chứ giống dáng vẻ đang nghiêm túc theo đuổi , còn tưởng đang trêu nữa kìa." Lâm Nhan đỡ trán, cảm thấy buồn , nhưng đúng là Tạ Phong Trần nhắm trúng , tâm trạng cô thật sự , cho nên hiếm khi sẵn lòng nhiều thêm vài câu.
"Vậy em cảm thấy theo đuổi thế nào mới coi là nghiêm túc?" Tạ Phong Trần cảm thấy n.g.ự.c đ.â.m mạnh một cái, tình cảm hao hết nơ-ron đuổi theo mấy thành phố, tạo đủ các thể loại cơ hội cho hai ở chung, ở trong mắt cô là một tên lưu manh.
Người phụ nữ thiếu gân chứ!
Có điều cũng từng theo đuổi ai, lấy lòng phụ nữ thế nào, cũng chỉ dùng cách mà cho là với cô để theo đuổi, hóa nhiệt tình dùng đúng chỗ, quá qua loa .
"Với mấy tổng giám đốc bá đạo như các , dù gì cũng hào phóng mà ném nhiều tiền , lấy thẻ đen giới hạn mua, mua, mua, tất cả trang sức châu báu, xe xịn, biệt thự, hoa tươi rượu ngon trùng lặp mà tới chứ! Nếu như thế thì hóa thành bạn trai nhị thập tứ hiếu gọi một cái là đến ! Tạ , kỹ thuật trêu chọc các em gái của kiểu mồm mép bíp bíp chíp bông thế thời từ lâu !" Lâm Nhan ha hả, c.h.ử.i bậy chút lịch sự khách sáo.
"Thì em thích như ." Tạ Phong Trần cảm thán, ánh trăng ảm đạm thông qua cửa sổ xe, chỉ cảm thấy như thể cuối cùng cũng tìm phương hướng, "Vậy giờ em xuống lầu, ngoài ."
Lâm Nhan sửng sốt, hiểu rõ ý gì, "Hả?"
"Không em gọi một cái là đến ? Bạn trai nhị thập tứ hiếu của em ship đến , mời ký nhận!" Tạ Phong Trần khẽ một tiếng, giọng giữa đêm trong gió vô cùng dịu dàng.
Lâm Nhan xuống ánh trăng nhàn nhạt bên ngoài cửa sổ, nghĩ đến Hải Thành cách miền núi nhỏ xa xôi cả nghìn dặm, tin, "Lừa thói quen , vẫn nên tắm rửa sớm ngủ !"
Tổng giám đốc Tạ ngày ngày kiếm bạc tỷ, mấy đến Nam Giang tới thị trấn nhỏ đều là vì công việc, cô gameshow đầu tư, nhưng giờ hơn nửa đêm , thể đột nhiên xuất hiện .
"Lâm Nhan, em dám , là sợ thực sự thấy sẽ yêu , là sợ thấy tới sẽ thất vọng thế?" Giọng trầm thấp kèm theo sự hấp dẫn nên lời, tựa như dẫn dắt cô để chứng minh thứ gì đó.
Ngực Lâm Nhan nghẹn , chợt phần thấp thỏm yên, "Sao thể ở nơi , mới linh tinh thôi mà, còn c.h.é.m gió."
"Có ở đây , chẳng em xem sẽ ?" Tạ Phong Trần tiếp tục dụ dỗ cô.
"Nếu ở đây thì ?" Lâm Nhan hỏi.
"Anh đang lừa em."
"Nếu như ở đây!" Cô hỏi tiếp.
"Anh nhớ em."
Chỉ trong nháy mắt, Lâm Nhan cảm thấy nhịp tim giống như đập chậm một nhịp, cô ảo giác , dường như bỗng chút chờ mong, thậm chí là hưng phấn, xem liệu trong điện thoại rốt cuộc ở đây .
Đêm nay, bởi vì Lâm Sanh cô bực bội, ngoài một chuyến chỉ mất vài phút, coi như là thả lỏng giải sầu cũng .
Cô để thuyết phục chính , nhưng trong m.á.u kích động kìm nén .
"Lâm Nhan, chờ em." Người đàn ông trong điện thoại khác gì lời thề.
Lâm Nhan thể thinh , cô cũng loại lề mà lề mề, nếu thì xem một chút là , dù kể cả ở đây cô cũng chẳng mất miếng thịt nào.
"Tạ Phong Trần, nếu lừa gạt , nhất vĩnh viễn đừng xuất hiện mặt ." Lâm Nhan lời độc ác, quần áo dài xong thì thẳng xuống lầu.
Gặp nhân viên công tác hỏi thăm, cô tìm tạm cái cớ, "Trong phòng khó chịu, ngủ , ngoài dạo lung tung một chút."
Gió đêm mùa thu vẫn mát như , dù Lâm Nhan mặc áo dài tay vẫn cảm thấy se lạnh.
Khi cô khỏi rừng trúc, đường lớn của thôn làng ngắm ánh trăng trơ trọi, thấy mặt đường một bóng , lập tức cảm giác đúng là nửa đêm nửa hôm còn chuyện ngu ngốc, thật sự chạy xem thử, nhỏ giọng mắng một câu: "Đồ l.ừ.a đ.ả.o".
"Mắng ai đó?" Giọng trầm thấp từ tính vang lên ở lưng, Lâm Nhan dọa giật , còn kịp phản ứng, chỉ cảm thấy lòng bàn tay nóng lên, một bàn tay lớn giữ c.h.ặ.t.
Ánh trăng mờ tối, Lâm Nhan ngẩng đầu trừng mắt , xác nhận đàn ông đúng là tồn tại một cách chân thật.
Tuy chỉ thể thấy sắc mặt mơ hồ rõ của , nhưng cao hơn cô một cái đầu, dù là trong đêm tối cũng khó giấu thở cao quý, kiêu ngạo, chỗ nào giống với thường, giọng quen thuộc, tên đàn ông thối trong điện thoại thì là ai nữa.
Có điều cô dọa đến mức nghĩ vẫn còn rùng , nhịn trừng mắt liếc , trách móc, "Dọa c.h.ế.t đền mạng ! Anh đến cũng thấy tiếng động nào."
"Muốn cho em bất ngờ." Tạ Phong Trần rũ mắt xuống tay hai nắm c.h.ặ.t, thấy Lâm Nhan tránh né, môi mỏng nhếch lên.
"Có mà sợ hãi thì .
Sao ở đây thật? Đi một ? Xe ?" Lâm Nhan liếc mắt thấy Tạ cẩu thật sự mặt , đúng là chút bất ngờ.
"Nhiều câu hỏi như , trả lời cái nào ? Đi dạo một chút nhé!" Hiếm khi Lâm Nhan đối chọi gay gắt với , mới nhịn dạo cùng cô bên cạnh rừng trúc mồi cho muỗi.
Lâm Nhan cảm thấy đêm nay tên đàn ông c.h.ế.t tiệt vô cùng dịu dàng, dịu dàng như ánh trăng , bỗng dưng cô cũng nên lời từ chối, gật đầu, sải bước chân, lực cản , lúc mới ý thức cô với đang trong trạng thái nắm tay .
Cô lập tức cảm thấy hai má nóng lên, trái tim đập thình thịch chỉ chực nhảy ngoài, cô vô thức cử động giằng , phát hiện càng giãy đàn ông càng cầm c.h.ặ.t, "Đừng quậy nữa."
"Lại đùa giỡn lưu manh!" Lâm Nhan mím môi, cũng giãy giụa nữa.
Nghĩ đến trời tối om thế , đường ngoại trừ xe của tổ chương trình đỗ cũng chẳng ai, lẽ sẽ ai thấy .
"Anh chỉ nắm tay thôi." Người đàn ông đồng ý mà phản bác, ngón tay giật giật, những ngón tay dài len kẽ tay, mười ngón đan c.h.ặ.t, lúc mới cảm thấy hài lòng.
Ngón tay đàn ông giữ thật c.h.ặ.t, Lâm Nhan cảm giác ngón tay ép đến đau đớn, điều hiểu tim đập loạn, cảm giác khác thường, căng thẳng nhưng khó chịu, cũng tránh , nhưng miệng cô tha cho , "Anh hỏi , đồng ý ? Vừa gặp nắm c.h.ặ.t t.a.y, thật là tùy tiện."
"Vậy chúng nắm tay ?" Tạ Phong Trần cảm thấy phụ nữ bên cạnh giờ phút tựa như cô gái nhỏ tự nhiên, hỏi.
"Không ." Lâm Nhan chặn họng, tức giận .
"Vậy , hỏi em cũng đồng ý, còn bằng trực tiếp nắm luôn, dù cũng cứ nắm buông." Giọng bất đắc dĩ, sự kiêu ngạo lạnh lùng như ngày thường.
Tác giả: A a a… Ta thồn đường đến quên cả thời gian, haiz!
Tạ cẩu giỏi trêu chọc quá , cuối cùng cũng thành công nắm tay ! Chúc mừng! Chúc mừng!.