Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 61: 61: Vua Giấm
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:03:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai đàn ông một lớn một nhỏ mặt điềm nhiên như mà thảo luận về cô, Lâm Nhan khổ, “Lúc hai thảo luận về em thì dù cũng nên tôn trọng đương sự là em đây một chút chứ!”
“Chị, chỗ nào tôn trọng chị , em và Mộ Trầm đang khen chị đó!” Trác Tư Hằng tươi đáng yêu.
Lâm Nhan lập tức thấy tim như sự đáng yêu tan chảy , đúng là giận tí nào, giả vờ quở mắng, “Mồm mép ngọt lắm, nhanh việc !”
“Ai! Trải nghiệm trồng trọt một ngày, lúc mới thấy các bác nông dân thật dễ dàng gì.
Sau em kén ăn nữa .” Trác Tư Hằng lau mồ hôi trán, lắc đầu thở dài .
Lâm Nhan nhịn thành tiếng,“Bạn nhỏ, giác ngộ của khá cao đó!”
Lâm Nhan trêu một cái, trai nhỏ liền đỏ mặt, ngượng ngùng hổ
Làm nhà cho vịt xong, Lâm Nhan về phòng uống nước thì đạo diễn gọi qua một bên, “Lâm Nhan, thật sự cô quen với đại sư J đó, chuyện vườn hoa đều giải quyết .”
“Hả? Đại sư J nào?” Lâm Nhan ngơ ngác, hiểu chuyện gì.
“Đại sư J mà cô cũng ? Nhà thiết kế cảnh quan giỏi nhất trong nước đó, giờ vị đại thần lúc nào cũng thần bí, tiền cũng mời , mà cô thể nhờ xuống núi thanh minh giúp.” Đạo diễn Trần dùng ánh mắt dò xét Lâm Nhan, chỉ nghĩ rằng cô đang giả vờ.
Lâm Nhan chút d.a.o động, gương mặt điềm tĩnh, “Đạo diễn, thật sự quen đại thần J gì đó, thế nhưng thể giải quyết là .”
“ cô khiêm tốn, điều khi đại thần J lên tiếng thì tình thế liền lập tức xoay chuyển, tổ chương trình của chúng liên lạc với phòng việc J, phía bên đó hoa và cây cảnh đều tặng hết cho tổ chương trình chúng , nghĩ để trong tổ chương trình nhiều như cũng dễ khác ghét lắm, định tặng cho dân trong thôn, cô ý kiến gì chứ?” Đạo diễn Trần dùng cách như đang trưng cầu ý kiến hỏi Lâm Nhan.
Lâm Nhan cau mày, quan tâm quá nên chút hoảng sợ, thế nhưng cô vẫn đưa suy nghĩ của , “Đạo diễn, một cách hơn để xử lý hoa và cây cảnh , trong thôn trường học, điều kiện cũng khá thô sơ, tổ chương trình chúng thể quyên góp cho trường học trong thôn để các bé một môi trường học tập hơn, thế nào? Chúng thể dẫn dắt các bé trồng cây trong sân vườn, tạo nên một khuôn viên trường thật , thấy cũng lắm.”
Mắt đạo diễn lập tức sáng lên, liên tục gật đầu, với gương mặt đầy vẻ tán thành, “Được đó! Suy nghĩ , chúng cũng xem như công ích, còn giúp chương trình thêm điểm nhấn.
Vốn dĩ bọn cũng quyên góp tiền cho trường học trong thôn, đúng lúc thể chung, giúp nội dung của chương trình càng phong phú hơn nữa.”
“Ừm, bọn trẻ đều là mầm non của đất nước, là hy vọng của ngày mai, cần bảo vệ, che chở.” Lâm Nhan , cô chỉ đưa suy nghĩ của , ngờ đạo diễn chấp nhận.
Mọi chuyện giải quyết , tinh thần đang căng thẳng của Lâm Nhan thả lỏng trong phút chốc.
Cô sợ mắng, cô chỉ chương trình vì cô mà ảnh hưởng.
Ngược thì tiến độ của vườn hoa sân nhanh, thầy Khương và cô Lưu Vân việc nhanh gọn, bố trí cũng , mỗi chậu hoa đều đặt ở vị trí hợp lý, vô cùng chú trọng, cảnh thì lòng cũng vui theo.
Một buổi chiều ngắn ngủi, so với buổi sáng thì dáng lắm , chỉ là hoa cỏ còn quá nhỏ, Lâm Nhan nghĩ nếu lớn lên thì cảm quan chắc chắn sẽ tồi.
“Chút nữa sửa mặt đường trong vườn hoa một chút xây thêm đình nghỉ mát và bố trí tỉ mỉ thì cũng coi như xong, ai dô, cái eo già của đúng là xài nữa .” Thầy Khương đỡ eo dùng sức lên, thành quả cả một buổi chiều, cũng hài lòng.
Có điều tuổi tác lớn , ít nhiều gì sức khoẻ cũng chút vấn đề, bây giờ xổm lâu, eo cũng chịu hết nổi .
Trác Tư Hằng cực kỳ, cực kỳ mắt mà tiến lên phía đỡ lấy, “Thầy Khương vất vả , để em đỡ thầy!”
“Haiz! Thằng nhóc lanh lợi quá, sẵn tiện giúp đỡ nấu cơm tối luôn !” Thầy Khương Trác Tư Hằng thế liền lập tức chọc , trêu đùa .
“A~ Vậy thì em tình nguyện , quan trọng là em dám nấu, dám ăn ?” Trác Tư Hằng lập tức mất tự tin, đều chọc phá lên.
Phía bên vườn hoa là thành viên mới đến Lâm Sanh và Hàn Hữu Niên đang đào hồ cá nhỏ.
Buổi sáng khoanh vị trí, Lâm Sanh mới đến thì liền chủ động việc, cũng thuận lợi phân cho nhiệm vụ đào hồ cá, Hàn Hữu Niên cưng chiều cô, tuy rằng hề những việc nhưng vẫn cùng cô .
Nhìn Lâm Sanh yếu đuối mỏng manh đến mức cầm xẻng cũng mất sức, Hàn Hữu Niên chỉ thể bảo cô qua một bên chuyển đống đất mới đào lên .
Lâm Nhan thấy dáng vẻ hai việc thú vị lạ lùng, Hàn Hữu Niên là sống trong nhung lụa giờ từng qua, Lâm Sanh cũng tương tự, thế nhưng hai với dịu dàng tình cảm, hệt cái máy phát cẩu lương .
Ví dụ như lau mồ hôi cho đối phương, đưa nước cho đối phương, hoặc là đào đất để em chuyển lên, nam nữ xứng đôi, giống như Ngưu Lang Chức Nữ, ngược cũng là một phong cảnh .
Lâm Nhan còn thấy tiếng Lâm Sanh khen ngợi đầy ngưỡng mộ, “Wow, Hữu Niên đúng là năng đó, bất kể chuyện gì cũng giỏi ghê.”
Khóe miệng Lâm Nhan giật giật, suýt nữa thì nhịn mà thành tiếng.
Mẹ nó chứ mấy việc đào đất trồng cây cắm rễ, thấm sâu từng mạch m.á.u của Hoa, là do tổ tông truyền , một đàn ông chút việc mà còn bên cạnh hoan hô, cũng thấy ngại .
Sự thật chứng minh, chỉ Lâm Nhan thấy kỳ lạ ngại ngùng, biểu cảm của những khác cũng khó dùng một lời diễn tả , dường như Lâm Sanh phát giác ánh mắt của , cô sang , hưng phấn , “Mọi xem, chúng đào hồ cá .”
Động tác Hàn Hữu Niên cứng , vẻ mặt ngượng ngùng, Lâm Sanh bằng ánh mắt phức tạp, bảo cô đừng hét nữa.
Những còn thì để ý cũng , mà để ý cũng chẳng xong, cuối cùng thì mỉa mai một cái, Cảnh Tuyết cổ vũ , “Cậu thật là lợi hại!”
Lâm Nhan nhịn nên tránh mắt , cố gắng kiềm khóe môi đang cong lên.
Đây nó đúng thật là bình thường nha!
Đứa trẻ ba tuổi chơi cát bãi biển cũng đào đất mà! Sao Lâm Sanh đột nhiên biểu hiện hệt như thiểu năng thế .
Lâm Nhan nhịn mà thở dài trong lòng.
Màn hình livestream cũng đầy tiếng , các fan hâm mộ và cộng đồng mạng đều biểu hiện của Lâm Sanh cho mà cũng xong.
“Ha ha ha ha ha! Trời ơi, nó đang xem gameshow hài ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-61-61-vua-giam.html.]
“Thật tổng giám đốc bá đạo đào đất cũng vui lắm, mà tại biểu hiện của Lâm Sanh hệt như đứa thiểu năng thế nhỉ?”
“Muốn là Hàn thiếu kiếm tiền đúng là giỏi, nhưng mà đào đất cũng giỏi luôn ? Chuyện đơn giản thế nào cũng chứ nhỉ?”
“Người thành thị về quê cũng như dân quê lên thành phố thôi! là vui ghê!”
“Nếu mà hai ở trong truyện nông thì e là sống qua nổi hai chương.”
“Trên màn hình đều là fan của Lâm Nhan hả? Có cần đạp khác xuống ?”
“Sanh Sanh của chúng từ nhỏ sống trong nhung lụa, lên việc thì còn thế nào nữa?”
“Sanh Sanh của chúng sợ khổ sợ mệt, tin tưởng cô nhất định sẽ càng ngày càng lên.”
“Sanh Sanh chính là một con ngốc suy nghĩ, việc bẩn thỉu nặng nhọc mà còn nhạo.”
“Chỉ thấy Hàn thiếu cưng chiều bạn gái quá ? Cẩu lương ăn đến no luôn.”
“A~ Fan của Lâm Sanh cũng đủ đó, con mắt nào thấy là fan của Lâm Nhan , là gây chiến.”
“Lâm Nhan đến thì Lâm Sanh theo đến đó, cũng say mê quá đó!”
“Đổ oan Lâm Nhan dụ dỗ đàn ông của cô , fan vây lấy chặn đường Lâm Nhan, tập thể fan trân châu mất trí nhớ!”
“Ba bốn lượt kéo bạn trai tới mặt Lâm Nhan quấn quýt, đúng là Lâm Nhan đụng tới bà nội nhỏ nhà giàu ở chỗ nào nữa.”
…..
Trước giờ những cuộc chiến giằng co của fan lúc nào cũng ai nhường ai, bao giờ kết thúc.
Mà trong chương trình, thật sự nổi cảnh hai ở bên đào đất nữa, trực tiếp gọi sang thảo luận về bữa tối, Cảnh Tuyết và Trác Tư Hằng nấu ăn, Lâm Sanh và Hàn Hữu Niên cũng tỏ ý , thầy Khương và cô Lưu Vân cả bữa sáng và bữa tối, chiều còn việc, Lâm Nhan tự giác nhận nhiệm vụ nấu cơm.
“Cô nấu cơm ăn ?” Ai Hàn Hữu Niên bỗng cau mặt mày, mở miệng .
Mặt lập tức biến sắc, mỗi đều suy nghĩ khác .
Hàn Hữu Niên nghĩ nhiều như , chỉ thấy Lâm Nhan chủ động nhận nhiệm vụ dứt khoát như , nhớ đến dáng vẻ đây cô sai cũng vô cùng dứt khoát.
Trình độ cô đến mà trong lòng cũng rõ ?
Anh vẫn nhớ lúc Lâm Nhan học cấp ba, một tặng cô tặng bữa sáng cho , trứng gà chiên khét hết cả, bên trong còn vỏ trứng, mới cô vì học bếp mà suýt nữa nổ cả nhà bếp, giúp việc nhà cô cũng bỏng một bàn tay vì bảo vệ cô.
Cô giờ luôn an phận, đúng là hại hại .
Sắc mặt Lâm Sanh trắng bệch, nỗ lực duy trì hình tượng hảo của , nhẹ nhàng kéo tay áo Hàn Hữu Niên, nhỏ tiếng , “Hữu Niên, chừng Lâm Nhan luyện tập nấu nướng , nếu cũng thể tự tin !”
Lâm Sanh xong thì Lâm Nhan híp mắt , “Nhan Nhan, là em giúp chị nha! Em cũng luyện tập nấu ăn, nếu kết hôn với Hàn Hữu Niên, ngay cả việc tự tay một món cho cũng nữa!”
“Hàn thật là phúc, nếu cô bữa tối tình yêu cho Hàn thì ai cũng cản nổi nha!” Lâm Nhan miệng mà lòng , chấp nhận cũng từ chối.
“Không , cứ bận việc của ! giúp Lâm Nhan nấu nướng.” Sở Mộ Trầm thật sâu Hàn Hữu Niên, là ảo giác của , cứ cảm thấy Lâm Nhan với vị Hàn thiếu và Lâm Sanh một sự liên quan kỳ lạ.
Vả rõ ràng Lâm Sanh đối với Lâm Nhan thiết như , hai cố ý.
“Cảm ơn thầy Sở!” Lâm Nhan nhẹ, thành tâm cảm ơn.
“Khách sáo gì chứ.” Sở Mộ Trầm cong môi.
Đại quân màn hình bắt đầu điên cuồng la hét gán ghép CP, thì thích thì buồn.
Tạ Phong Trần màn hình livestream suýt chút nữa đập nát bàn phím, Lâm Nhan với đàn ông khác chút phòng , hận thể xông xử lý .
Người phụ nữ đúng là an phận chút nào, đến cũng đều thể dụ dỗ đàn ông.
Lại thấy màn hình bắt đầu la hét--- “Lâm Nhan và Sở Mộ Trầm thật là xứng nha!”
Tạ Phong Trần liền đen mặt, trả lời: Người xứng đôi mù ? Đề nghị nên khám mắt !
Cư dân mạng: Nam thần hùng cứu mỹ nhân, cảm giác hai pháo hoa nha! Khóa c.h.ặ.t cho !
Tạ Phong Trần (Lâm Nhan nhà ): Pháo hoa cái m.ô.n.g! Người đàn ông lé mắt, Lâm Nhan cũng mù, trúng .
“Tên hai đều chữ ‘Lâm*’ kìa, tên của họ của em, đúng duyên quá lãng mạn quá!”
*楚暮沉: Sở Mộ Trầm, chữ Sở trong tên Sở Mộ Trầm chữ Lâm (林) nhỏ ở trong.
Lâm Nhan nhà : Gán ghép bậy bạ, coi chừng ch.ó FA cả đời đó!
“CP song Lâm phát đường , hai kết hôn tại chỗ luôn đó.”
…..
Tạ Phong Trần thấy câu ghép Lâm Nhan và Sở Mộ Trầm với thì lập tức ngừng để trả lời tiếp một câu, thế nhưng sức của mỗi địch hàng nghìn vạn fan CP, nổi lên chút bóng nước gì.
Tạ tổng đang tức giận lập tức gọi một cuộc điện thoại, Trần Sảng đau khổ nhanh ch.óng lon ton chạy thực hiện hạng mục thu mua nhà đài livestream..