Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 58: 58: Lâm Nhan Anh Rất Nhớ Em
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:03:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người ưu tú thì ở cũng đều rực rỡ ch.ói mắt, sự gia nhập của Sở Mộ Trầm, Trác Tư Hằng càng thêm tinh thần hăng hái, hai khách mời nam thành nhiệm vụ bắt cá nhanh, thành công nhận một con cá.
Lần Lâm Nhan và Cảnh Tuyết chỉ bên hồ cá đội cổ vũ hét cố lên là .
Lấy cá, bốn tiếp tục trong thôn, Sở Mộ Trầm giúp một bà cụ neo đơn gánh nước nên nhận một ít rau theo mùa, bà cụ còn cho thêm trứng gà nhà , mấy họ đều ngại lấy.
Nhà trưởng thôn đang sửa, giúp trưởng thôn khiêng gạch nhận một miếng thịt khô, kết quả ch.ó ở nhà trưởng thôn đuổi chạy hết nửa cái thôn.
Hình tượng của cả chương trình chuyển từ phong cách nông thôn sang phong cách hài hước trong phút chốc…
Nói chung, ngày đầu tiên , họ giống như đang bước trò chơi với vai trò tân thủ, cũng coi như lấy nguyên liệu khá thuận lợi, tay xách nách mang trở về.
Thầy Khương đang ngóng trông, thấy mấy họ lấy nguyên liệu thì lập tức nhà bếp để bận rộn.
Cá hấp, canh bí nấu thịt, thịt rang củ niễng, khoai môn xào hành, bí đỏ trứng muối, salad dưa chuột, nguyên liệu nhiều mà thầy Khương nấu thành mấy món ăn gia đình ngon tuyệt vời.
Mọi thành quả lao động chiều nay của , con sâu thèm ăn trong bụng cũng chút nhịn nữa .
Mấy họ lên bàn ăn, cảm thấy miếng ăn đúng là dễ dàng.
Mọi đều ăn vô cùng ngon lành và thỏa mãn, bỗng nhiên đến rằng bọn họ chuyển phát nhanh cần nhận hàng.
Mọi , nghĩ chắc là chiêu mới của tổ chương trình, nên động tác ăn cơm đều ngừng .
Chỉ đến khi mặc quần áo đầu bếp xuất hiện mặt, đem nồi và bếp bắt đầu nấu nướng bữa ăn hải sản cao cấp xa hoa thì mới ngạc nhiên giương mắt .
“Má ơi, tổ chương trình giàu hả? Có chắc đây là gameshow nông thôn ? Mắt Cảnh Tuyết sáng lên, nhịn cảm thán.
“Chị, đãi ngộ quá nhỉ? Rõ ràng nãy ăn mấy món ăn gia đình cũng hạnh phúc, thấy những món thì liền cảm thấy ngon lành gì nữa .” Trác Tư Hằng cũng hết sức kinh ngạc.
Lâm Nhan cũng nghi ngờ, “Nói chừng là chiêu mới của tổ chương trình, chắc là chúng mà ăn .”
Cua hoàng đế, trứng cá muối, tôm hùm Châu Âu, hàu sống, bào ngư… những nguyên liệu mắt nhiều đến mức kịp , điều tuyệt hơn nữa là tay nghề sâu hiểm khó dò của đầu bếp, ông thuần thục nấu từng món trong bàn tiệc hải sản khiến khác thèm nhỏ dãi đem lên.
Mấy họ nữa, trong mắt tất cả đều là vẻ mơ hồ, cuối cùng thì Lưu Vân cũng nhịn mà hỏi, “Đạo diễn, xin hỏi những thứ đều là bất ngờ mà tổ chương trình chuẩn cho chúng ?”
Bất ngờ?
Mặt nhân viên ngơ ngác, liên tục sang đạo diễn Trần Bình, đạo diễn cau mày, lập tức hỏi những cũng những thứ rốt cuộc từ tới?
Nhân viên cũng gì, trong đám tiếng nhỏ, “Lúc bọn họ đến thì gửi đồ chuyển phát, còn ở nơi nông thôn xa xôi thế mà chuyển phát cũng thể giao tới cửa, đúng là tồi, nên cũng để bọn họ .”
Trần Bình trừng mắt, mắng , “Nhân viên chuyển phát mà mặc đồ đầu bếp? Lại còn nhiều như , bộ dạng đó thì giống chuyển phát nhanh chỗ nào?”
“Đạo diễn, xin , đều là sơ suất của .” Nhân viên như tỉnh mộng, liên tục xin .
Sắc mặt đạo diễn Trần khó coi, “Xin thì ích gì, gửi chuyển phát thì suy cho cùng cũng tên nhận chứ nhỉ? xem thử rốt cuộc là ai mấy trò , điện thoại đều thu hết , mà còn thể gọi thức ăn ngoài, đúng là xem nhẹ bọn họ quá .”
“Hình như, hình như là gửi cho Lâm tiểu thư.
Trong dàn khách mời của chúng cũng chỉ Lâm Nhan họ Lâm.”
“ ngay mà, Lâm Nhan chính là bug lớn nhất của chương trình !” Đạo diễn tức đến mức giậm chân, hận thể mắng Lâm Nhan một trận.
Thế nhưng sự mạnh tay của đối phương thì rõ ràng giàu bình thường, cái cô Lâm Nhan bối cảnh đơn giản.
Ban đầu Lục Miểu dùng tình nghĩa lúc nhỏ sống c.h.ế.t đưa Lâm Nhan là thấy kỳ lạ, Lục Miểu là thế nào chứ, sẽ giành lấy tài nguyên cho nghệ sĩ nay chứ giờ dùng chiêu khó, Lục Miểu dùng sự tuyệt giao để đàm phán với .
Nếu vì chút tình nghĩa thanh mai trúc mã lúc nhỏ thì sẽ để một mới như Lâm Nhan lên chương trình.
Có điều, rõ ràng là Lâm Nhan hợp với những khách mời còn .
Lâm Nhan cảm giác ánh mắt sắc như d.a.o của đạo diễn, trong lòng chút cảm giác hiểu vì , cô hầu như gì hết mà, đạo diễn ánh mắt đó.
Thế nhưng nhanh đó thì đạo diễn cô nữa, Lâm Nhan thở phào một , tiếp tục vùi đầu ăn.
“Lần cứ , thể để ngoài .” Tổ chương trình cũng thể trực tiếp đuổi ngay lập tức, dù thì cũng lộ mặt ống kính , chỉ thể chịu xui xẻo.
Nhìn khách mời ăn cả bữa tiệc hải sản siêu xa xỉ, nhân viên cầm cơm hộp mà trong lòng phức tạp đắng chát.
Đều là như , tại đãi ngộ khác biệt như trời đất !
Điểm mấu chốt nhất là trái cây tráng miệng bên của đều bày cả bàn , còn đủ loại đồ ngọt, khi còn để nhiều nguyên liệu cho khách mời.
Đạo diễn Trần biểu cảm hưng phấn mặt khách mời thì hét lên một tiếng, cô đó Lâm Nhan, đây cho ông xử một trận.
Lâm Nhan nghĩ chuyện liên quan đến , cũng chỉ xem như ăn sang miễn phí một bữa, điều dù cô kiềm chế nhưng vẫn ăn ít.
Ăn cơm xong cùng dọn dẹp, đang livestream trò chuyện , lúc thoát khỏi livestream thì mười giờ tối, tổ chương trình bắt đầu phát điện thoại.
Ồ, tổ chương trình còn chút tính , hề để bọn họ thật sự cắt đứt với thế giới bên ngoài, mười giờ tối là thời gian nghỉ ngơi, bảy giờ sáng ngày tiếp theo nộp điện thoại là .
Lúc Lâm Nhan thu dọn xong xuôi lên giường, bụng cứ đau âm ỉ, cô bắt đầu hối hận ham ăn quá .
Hải sản mang tính hàn, chu kỳ của cô vẫn hết, nên ăn quá nhiều.
Dù cho bây giờ đau thì cô cũng chỉ thể chịu đựng mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-58-58-lam-nhan-anh-rat-nho-em.html.]
Điện thoại đột nhiên rung lên, Lâm Nhan cuộc gọi đến, sắc mặt chút khó coi, một điện thoại cô chặn mà thể gọi tới, cần nghĩ cũng đó là kiệt tác của tên c.h.ế.t tiệt nào đó.
“Có chuyện gì ?” Giọng điệu Lâm Nhan lạnh nhạt.
“Đi gameshow ?” Tạ Phong Trần trả lời mà hỏi , giọng trầm thấp, phân biệt đang vui đang tức giận.
“Tạ phu nhân cho !”
“Sao với một tiếng?” Giọng như đang kiểm tra.
Lâm Nhan chau mày, nghĩ đến việc tên ch.ó má động tới điện thoại của cô thì liền cáu lên với , “Chuyện của cần với ?”
“Lâm Nhan, mà, nếu mà chủ động tìm em, em chắc chắn sẽ nhớ đến .” Tạ Phong Trần chút uất ức mà trách móc.
Lúc mới phát hiện rằng, nếu chủ động liên lạc với Lâm Nhan thì giờ Lâm Nhan đều chủ động liên lạc với .
Vốn dĩ Tạ Phong Trần còn lạnh nhạt với cô, hai ngày cô thèm đếm xỉa tới thì tắt lửa.
Bây giờ Lâm Nhan đang trong chương trình, một bên là em trai tiểu thịt tươi, một bên là nam thần quốc dân, sớm chiều đều ở cùng thế , nghĩ đến đó thì tim liền nghẹn .
Điều quan trọng nhất là, hai ngày nay liên lạc với Lâm Nhan, cứ cảm thấy trong cuộc sống cứ thiếu điều gì đó.
Biết cô rời Hải Thành đến thành phố xa xôi vạn dặm khác để ghi hình gameshow thì sự nhớ nhung trong lòng thể kiềm nữa.
Lâm Nhan hỏi , “Ồ, một đàn ông chỉ h@m cơ thể , một đàn ông lén lút động điện thoại , tại nhớ?”
“Anh thích em, ngủ với em cũng là kiềm lòng nổi, ngoài , lén lút động điện thoại của em, xin sự đồng ý của em.” Tạ Phong Trần ăn đáp .
“A~ mồm mép láu lỉnh, mà bằng chứng, đồng ý cho động điện thoại .” Lâm Nhan lạnh, cô còn lâu mới tin mấy lời dối đó.
“Đêm đó em ngủ , hỏi em, em ừ một tiếng.” Tạ Phong Trần mở miệng đáp , y như thật.
“Anh thể giữ thể diện một chút ? ngủ mà còn thể đồng ý với ? Chỉ vì xoá cách thức liên lạc với Giang Dã mà thôi, ấu trĩ quá ?” Lâm Nhan đùng đùng nổi giận, cực kỳ xem thường cách của tên c.h.ế.t tiệt.
“Thể diện cho em đó, em cứ chơi tuỳ thích.” Tạ Phong Trần chút để tâm.
Lâm Nhan cạn lời trợn mắt một cái, lật qua, cuộn tròn , bụng đỡ đỡ hơn một chút, “ cóc thèm, buồn nôn quá !”
“Lâm Nhan, nhớ em.” Giọng bỗng trầm xuống, hệt như mang theo một sức hấp dẫn kỳ lạ nào đó, một tiếng nhẹ nhàng xuyên thẳng qua màng nhĩ của Lâm Nhan, đ.â.m thẳng tim.
Lâm Nhan nhấp môi, để ý tới , Tạ cẩu là hồ ly tinh biến thành, miệng một câu nào là đàng hoàng.
“Lâm Nhan, em nhớ ?”
“Không nhớ.” Giọng Lâm Nhan cực lạnh.
“A~ là một phụ nữ tình nghĩa, mà còn lo lắng đến việc em ở bên ngoài ăn ngon ngủ yên.”
“Ngài nên lấy quỹ thời gian quý báu để kiếm thêm mấy trăm triệu ? thật lòng cầu xin ngài đừng để ý đến nữa.” Giọng điệu Lâm Nhan chút châm biếm.
“Vậy thì , nhớ em là việc quan trọng nhất mỗi ngày của .”
Má nó! Hai ngày chắc tên cún con theo học lớp cấp tốc để mấy câu tình cảm gì đó , mở miệng là ngay, gớm c.h.ế.t .
“Anh tự gớm một , việc gì thì cúp đây.” Bụng Lâm Nhan đau dữ dội, đá động tới .
“Đồ lương tâm, phí công xót em, một em ở đó quen ?” Tạ Phong Trần giận, thế nhưng vẫn nhịn mà quan tâm cô.
Nhìn thấy hôm nay Lâm Nhan té xuống hố bùn, từ đầu đến cuối đều yên tâm.
“Sướng lắm.” Lâm Nhan khác tức c.h.ế.t mà đền mạng.
“Bà dì lớn của em đỡ ? Bụng còn đau ?” Tạ Phong Trần hỏi, giọng ấm áp.
Bị trúng chỗ đau, mũi Lâm Nhan đột nhiên cay xè, trong lòng liền chút khó chịu.
Tên đàn ông thối cố ý đúng !
Bắt đầu giở giọng dịu dàng mềm mỏng với cô , bụng cô đau thì liên quan cái m.ô.n.g gì đến .
Lâm Nhan đặt điện thoại qua một bên, để ý nữa.
“Sao nữa? Có đau bụng ? Lâm Nhan, em ?...” Phía đầu dây bên Tạ Phong Trần cảm giác Lâm Nhan ngừng lâu, nhịn mà chút lo lắng.
Người phụ nữ Lâm Nhan , giờ cứ luôn bướng bỉnh, tức c.h.ế.t mà chịu trách nhiệm, cứ hỏi đến sức khoẻ của cô thì cô liền gì nữa, rõ ràng là vấn đề.
“Không , mệt , ngủ.” Trong khoảnh khắc, Lâm Nhan thấy quái đản c.h.ế.t , tim cũng quá yếu đuối, may là cô phản ứng nhanh, định cúp máy nhanh gọn lẹ.
Tạ Phong Trần nhớ đến ban ngày cô đường vất vả, còn xuống hồ bắt cá, ch.ó rượt thì tim liền mềm , “Ngủ sớm , cho xem điện thoại, cơ thể khỏe thì gọi cho bất cứ lúc nào, ngủ ngon.”
Lâm Nhan âm thầm cúp máy, lật quấn chăn cố gắng thôi miên bản .
Bảy giờ ngày hôm , Lâm Nhan dậy đúng giờ, còn tràn đầy sức sống.
Lúc xuống lầu, chị Lưu Vân dậy sớm chuẩn cháo trắng ăn sáng, dùng dưa muối của Lâm Nhan để ăn cùng, định giải quyết bữa sáng.
Sau khi chung quanh ăn sáng xong, tổ chương trình giao nhiệm tiếp theo..