Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 57: 57: Tổng Giám Đốc Bá Đạo Hóa Thân Thành Kẻ Lòng Dạ Hẹp Hòi
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:03:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Nhan thấy tai chút tê dại, hổ danh là nam thần trong lòng ngàn vạn thiếu nữ, giọng cũng thể t.h.a.i đó!
Ánh mắt của Ảnh đế vẫn còn sâu cô, Lâm Nhan vì cảm thấy chút thoải mái, haha, “ là lợi hại ghê, nên học tập thầy Sở.”
“Không dám.” Ảnh đế đại lão ngắn gọn hai chữ, mà nhận , hệt như mấy câu chuyện nhạt nhẽo .
Lâm Nhan âm thầm “hộc m.á.u”, dám lung tung nữa, chắc fan hâm mộ phía màn hình livestream đang xé xác cô .
“Aaaa! Đừng ai giành với , Sở Mộ Trầm là chồng !”
“Trời ơi, nam thần của đảm đang ? Lại yêu thêm một chút .”
“Không hồ là đàn ông yêu, phương diện nào cũng ưu tú hết.”
“Yêu yêu , chồng thật lợi hại!”
“Ê! Cái cô tên Lâm Nhan , cô thể đừng dụ dỗ chồng lung tung !”
“Gây chuyện hả, gì ! Lâm Nhan chỉ tiếng lòng của thôi, là dụ dỗ lung tung .”
“Lần đầu tiên thấy một gameshow yên bình yêu thương thế , quả nhiên cuộc sống hạnh phúc là một gia đình hạnh phúc! Cảm thấy thể theo đó nha.”
…..
Phòng ốc căn bản bố trí xong , xuống lầu tập họp, cũng sắp hơn bốn giờ nên cùng mở một cuộc họp nhỏ để phân chia nhiệm vụ chủ yếu cho ngày đầu tiên.
Làm vệ sinh, thôn tìm nguyên liệu.
Sáu bởi vì nhiệm vụ vệ sinh trong nhà nặng hơn nên để bốn ở , một nhóm hai tìm nguyên liệu.
Cuối cùng thì mấy tiền bối đều , bên ngoài nắng quá, Lâm Nhan chỉ còn cách cùng Trác Tư Hằng tìm nguyên liệu.
“ Hai chị em đáng thương việc tiền bối !”
“Ha ha! Bỗng nhiên cảm thấy Lâm Nhan và em trai cảm giác CP ghê.”
“Nếu Lâm Nhan mà cưng chiều em trai như chúng đây thì quyết định sẽ fan của cô .”
Hai xách giỏ chuẩn ngoài thì Lâm Nhan đột nhiên nghĩ tới điều gì, cô bày vẻ tủi ống kính , “Đạo diễn, quên phát phí sinh hoạt ? Chúng tiền thì thôn mua đồ ăn ?”
“ ha! Tổ chương trình lừa bịp quá đó, chúng nhắc thì cũng giả vờ như luôn.” Trác Tư Hằng mới bừng tỉnh ngộ, chút diễn tả hết bằng lời.
“À, hôm nay là thử nghiệm khả năng ứng biến của khách mời một chút, bộ nguyên liệu cho bữa tối đều do tự khách mời đến nhà dân trong thôn xin về, tiện thể tạo quan hệ với trong thôn.” Nhân viên của tổ chương trình từ chối chuyện xin thêm phí sinh hoạt một cách m.á.u lạnh vô tình.
Lâm Nhan, Trác Tư Hằng ngơ ngác , vẻ mặt đầy đau khổ.
Cái quỷ gì chứ!
Tạo mối quan hệ với dân trong thôn thì liên quan gì đến phí sinh hoạt ?
“Đạo diễn, giá trị quan của đúng nha! Quách Gia đề xướng lấy một đồng một cắc nào của dân, đây là bọn đến nhà dân trong thôn lấy ! Không , .” Lâm Nhan trực tiếp từ chối.
Mặt đạo diễn đen , “Sao là lấy , hai thể chủ động giúp dân việc, dùng sức lao động của đổi lấy kết quả lao động.”
Lâm Nhan, Trác Tư Hằng: “...”
Thế nên vẫn là đào hố để bọn họ nhảy, trá hình bảo bọn họ việc đây mà!
“Được thôi.” Lâm Nhan coi như hiểu , tổ chương trình đều vì hiệu quả hình, quả nhiên là lành gì.
“Đạo diễn, nguyên liệu cho mỗi bữa cơm chúng đều lấy bằng cách đó ?” Trác Tư Hằng khá lanh lợi, hỏi một câu trúng ngay điểm mấu chốt.
“Khụ, khụ, cũng đến mức đó, mấy tập nếu thành nhiệm vụ thì tổ chương trình cũng sẽ thưởng nguyên liệu cho .”
Hai chị em chịu trận bước khỏi rừng trúc, tiến trong thôn.
Vừa mới bao lâu thì liền thấy nhiều tụ họp bên con đường đá, bên cạnh là một hồ nước lớn, Lâm Nhan thấy bên hồ mặc quần chống nước đang chuẩn xuống hồ, cô lập tức hiểu , e rằng đây là trạm đầu tiên mà tổ chương trình bố trí.
“Chị, chúng nên đến giúp bắt cá , đó hỏi nhà chủ nhân đó để lấy cá ăn?” Trác Tư Hằng hiểu chuyện, nhỏ giọng hỏi.
Lâm Nhan nở một nụ “ngầm hiểu ý” với , gật đầu, “Chắc là .”
Sau đó hai chị em liền đến thương lượng với dân trong thôn, cuối cùng thì ý của họ là nếu Lâm Nhan và Trác Tư Hằng bắt năm con cá thì sẽ cho bọn họ một con.
Lâm Nhan nghĩ, hồ cá to cỡ thì hai bắt năm con cá là chuyện nhỏ, cô đồng ý một cách sảng khoái.
Hai mặc quần chống nước chút do dự bước xuống hồ cá, nước trong hồ rút , chỉ còn một ít nước nông, ngược thì bùn khá sâu, hai chị em bước sâu bước cạn tiến đến nơi sâu của hố bùn, học theo cách mà dân chỉ, nhắm chuẩn cá đưa hai tay , vốn tưởng nắm c.h.ặ.t thắng lợi trong lòng bàn tay, ai mà hụt hết tới khác.
Tuy ánh nắng mặt trời buổi chiều gắt lắm, nhưng cũng nóng, hai mấy thì đổ mồ hôi, mặt đỏ lên, còn dính bùn lên mặt, t.h.ả.m hại buồn .
Lâm Nhan âm thầm thề rằng hôm nay nhất định bắt cá, nếu thì quá mất mặt .
“Chị, là chị lên ! Em ở đây bắt .” Trác Tư Hằng Lâm Nhan như tiên nữ thế mà lăn lộn trong bùn đất, nhịn nữa, chủ động đề nghị.
“Vậy , một thì mệt lắm đó, cố lên, chúng cùng cố gắng, nhất định thể bắt .” Lâm Nhan nghĩ gì cả mà từ chối, đưa tay động tác cổ vũ cố lên.
“Aaaa, nó đây là chị em thần tiên nha!”
“ thích quá , CP chị em tình thương mến thương ghê.”
“Em trai trai nhất, chị gái thì xinh nhất.”
“Chị em hố bùn, cố lên nha!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-57-57-tong-giam-doc-ba-dao-hoa-than-thanh-ke-long-da-hep-hoi.html.]
“Muốn cho chị em một con cá ghê, t.h.ả.m quá !”
…..
Vào lúc , trong phòng việc tổng giám đốc tập đoàn Tạ thị, là thứ ba Trần Sảng hối thúc ông chủ xuất phát , ai ông chủ nhúc nhích tí nào mà hết sức chăm chú máy tính, cũng đang xem gì.
Có điều đột nhiên thấy bên trong truyền từng tiếng hô to “Cố lên”.
Chẳng lẽ là đang xem thi đấu?
Hình như ông chủ cũng sở thích mà!
Lúc việc chuyên tâm, đúng là việc xưa nay từng thấy.
Đã sắc mặt còn lúc lúc , trong lòng Trần Sảng thật nắm bắt , nếu ông chủ mà tức giận thì đừng nhịn, đến lúc nổi điên lên thì ai mà đỡ nổi đây!
“Tạ tổng, hẹn phụ trách tập đoàn Phi Diệu gặp mặt lúc năm giờ chiều, nên xuất phát .” Trần Sảng hít sâu một , tròn trách nhiệm công việc, nhắc nhở .
“Đợi thêm chút nữa.” Tạ Phong Trần Lâm Nhan đến khác vồ lấy con cá mặt trong màn hình, thế nhưng nào cũng thu hoạch gì, niềm hy vọng tràn đầy trong đôi mắt cô mỗi đều nhạt đôi chút, Tạ Phong Trần vì chút thoải mái.
Anh nhịn nữa, trực tiếp tay bình luận, nhắm thẳng tổ chương trình, “Tổ chương trình đều là thiểu năng hả? Để nghệ sĩ bắt cá!”
Nếu nhớ lầm thì chu kỳ của Lâm Nhan vẫn hết, giày vò như sẽ khó chịu lắm .
“Ahahaha! Cuối cùng cũng tiếng lòng .
Có điều xem nghệ sĩ lúng túng khi nông thế , cũng thú vị đó.”
Thú vị cái m.ô.n.g!
Sắc mặt Tạ Phong Trần trầm xuống, đang đáp trả mặt thì bỗng nhiên trong màn hình truyền đến một tiếng hét thất thanh, đó là một loạt âm thanh ồn ào, ống kính đột nhiên chuyển động một chút.
Thì Lâm Nhan vững nên trực tiếp thẳng xuống hố bùn, lúc , quần áo, tóc tai, mặt mũi và cả tay bộ đều là bùn đất, t.h.ả.m thế nào thì thế .
Tạ Phong Trần tức đến mức siết c.h.ặ.t nắm tay , điều đáng ghét nhất là camera của tổ chương trình vẫn tiếp tục , thằng nhóc thối hỉ mũi sạch cũng coi như còn mắt, đưa tay đỡ lấy Lâm Nhan.
Ê! Tay thằng nhóc thối tha đặt ở đó, còn vén tóc Lâm Nhan nữa chứ.
Cảm giác trực quan nhất của Trần Sảng chính là phòng việc bỗng nhiên âm u, gió lạnh thổi từng cơn, mắt ông chủ chăm chăm máy tính rời, sắc mặt u ám hệt như mới hắt mực lên, cực kỳ khó coi.
“Vậy, ngoài , chút nữa gọi ngài.” Trần Sảng cảm thấy lưng lạnh buốt, chỉ nhanh ch.óng rời khỏi để đỡ gặp hoạ.
“Đi gì mà , nhanh gọi điện thoại , kêu tặng hải sản.” Tâm trạng Tạ Phong Trần vui, giọng điệu cũng mạnh mẽ ngang ngược.
Trần Sảng ù ù cạc cạc, nghi ngờ nãy sinh ảo giác , hình như thấy trong máy tính của ông chủ truyền đến một âm thanh “Lâm Nhan, chứ?”
Trần Sảng thấy chắc chắn gần đây quá bận tâm chuyện của ông chủ và Lâm Nhan, thế nên ám ảnh mất .
Hôm qua nhắc một câu đến Lâm Nhan, rõ ràng thấy ông chủ đanh thép lệnh nhắc đến hai chữ đó nữa.
Hai ngày nay ông chủ cũng qua gì với Lâm Nhan, lúc liên quan đến Lâm Nhan nhỉ!
Lúc đầu Trần Sảng liên tưởng từ hải sản đến Lâm Nhan, hỏi thêm một câu, “Tối nay Tạ tổng ăn hải sản?”
“Cho Lâm Nhan, giờ ăn tối gửi đến.”
Sắc mặt Trần Sảng phức tạp, nhắc mà, Tạ tổng tự vả mặt đau hả?
Được thôi! Người đàn ông đang yêu buồn vui bất thường, cũng quen .
“Tạ tổng, thời gian chút gấp gáp, hình như Lâm Nhan tiểu thư lên miền núi gameshow , nếu nhà hàng xong gửi đến trường thì e là dùng đến trực thăng.” Trần Sảng vì việc thoả nên hỏi, nhưng trong lòng đang âm thầm cà khịa, ông chủ đối đãi với tiểu thư Lâm Nhan thế cũng thật là tốn công sức ghê.
“Việc cỏn con còn để quyết định?” Tạ Phong Trần chút bực dọc.
Anh quản Lâm Nhan, thế nhưng quản trái tim , mà thôi, chỉ cần thì Lâm Nhan cũng chắc những thứ là do bảo gửi đến.
Vốn dĩ Trần Sảng còn gì đó, nhưng dáng vẻ mất bình tĩnh của ông chủ xong thì nuốt trở , xoay rời .
Vốn Lâm Nhan mệt đến mỏi cả eo , bụng cô cũng chịu thua mà chút đau, té cả dính đầy bùn đất, nước từ chiếc quần chống nước chảy trong ít, nhớ đến vẫn còn trong chu kỳ thì cô bắt buộc về để tắm rửa quần áo, Trác Tư Hằng xung phong đảm nhận việc ở tiếp tục bắt cá.
Lâm Nhan khí thế hừng hực thiếu niên, chỉ cảm thấy tuổi trẻ thật quá!
Cô thì chút kịp nữa , thế nhưng vẫn cổ vũ cho .
Lâm Nhan gấp gáp trở về, trong nhà thấy cô cực kỳ t.h.ả.m hại, vì một con cá cho bữa cơm tối thêm món mà xuống hồ bắt cá thì cảm động hỏi thăm tới tấp, Lâm Nhan chỉ cảm thấy sự ấm áp như trào dâng trong lòng , cô cảm ơn từng một, đó về phòng tắm rửa quần áo, định hồ để bắt cá.
“Lâm Nhan, đợi chút.” Sở Mộ Trầm cô bước ngoài thèm đầu , bỗng mở miệng gọi cô .
Lâm Nhan lập tức dừng bước, lúc đầu , sắc mặt cô chút mơ hồ, “Thầy Sở, chuyện gì ?”
“ với cô.” Sở Mộ Trầm chân dài vai rộng, đôi chân dài bước thì chỉ hai ba bước đến cạnh Lâm Nhan.
Lâm Nhan chỉ cảm thấy tim đập bình bịch, má ơi, nam thần chu đáo như chút phạm quy nha!
“Dọn dẹp vệ sinh cũng coi như xong , cùng cô bắt cá, mấy việc để đàn ông hơn.” Sở Mộ Trầm trải qua những việc tương tự thế trong những gameshow , để một cô gái như Lâm Nhan lấy mạo hiểm nữa.
“Có thầy Sở xem thường con gái ?” Lâm Nhan nheo mắt, chế giễu .
Sở Mộ Trầm ngẩn , lắc đầu, “Không , những việc bẩn thỉu nặng nhọc thì đàn ông nên .”
“Thầy Sở ấm áp quá.” Lâm Nhan lập tức thấy đầu choáng váng, nam thần ơi, ấm áp như , trêu ghẹo như thì khác khó mà thích lắm đó!
Lâm Nhan hiểu lầm , cô chút tự nhiên.
“Anh Sở, em cũng .” Cảnh Tuyết đột nhiên xông từ trong phòng , hưng phấn gia nhập phân đội kiếm ăn..