Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 54: 54: Không Cẩn Thận Để Lộ Chân Tướng
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:02:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Phong Trần tự tin về bản , nghĩ tuy rằng ngoài miệng Lâm Nhan thích , thế nhưng từ đầu đến cuối đều cảm thấy trong lòng Lâm Nhan .
Anh nghĩ mỗi ngày đều lượn qua lượn mặt Lâm Nhan, chắc Lâm Nhan cũng sẽ mệt mỏi vì nhan sắc , đều cách sẽ tạo nên điều đẽ, quyết định sẽ cho Lâm Nhan một chút gian, để cô phát hiện điểm của , thêm một tí cảm giác nguy hiểm cũng .
Vậy mà ngờ , đ.á.n.h giá thấp sự tim phổi của Lâm Nhan, đầu một cái thì Lâm Nhan liền nhận thông cáo một gameshow, Tạ Phong Trần gần như cô tiện thể ném thẳng đầu.
Gameshow Lâm Nhan sắp tham gia tên “Cuộc sống tươi ”, tổ tiết mục mời một diễn viên khách mời đến vùng nông thôn trải nghiệm cuộc sống, cần hai mươi hai ngày, hiện nay lĩnh vực tam nông* đang nổi lên khắp các phương tiện truyền thông, cuộc sống ở thành phố bận rộn, dân công sở áp lực trong công việc đều thích xem các chương trình nhẹ nhàng thế .
Có lẽ tổ đạo diễn cảm thấy việc những diễn viên sáng sủa đẽ truyền hình về nông thôn sinh sống là nội dung đáng xem, nên lên kế hoạch cho chương trình .
Có điều mời hết cả showbiz đỉnh lưu** và các ngôi hàng đầu đều đồng ý tham gia, lúc Lục Miểu mới chiếm lấy vị trí đưa cô trong.
*Tam nông : nông dân, nông thôn, nông nghiệp
**Đỉnh lưu: lưu lượng cao nhất, là nổi tiếng.
Tuy hướng về cuộc sống nông thôn, thế như lý tưởng và hiện thực khác biệt quá lớn, nhiều đồng ý trải nghiệm.
Sau khi Lâm Nhan chương trình hình bộ ở nông thôn thì trong lòng chút cự tuyệt, cô ghét cuộc sống nông thôn mà vì trong thế giới của , lúc nhỏ cô đều trở về nhà ông bà ngoại những dịp hè và Tết, chính là ở nông thôn.
Điều cô ấn tượng sâu sắc nhất là nắng gió của ruộng vườn non xanh nước biếc, sáng những đêm hè, thế nhưng rắn, sâu và kiến cũng ít, lúc cô đang chơi đùa điên cuồng cùng núi non đồng ruộng thì rắn c.ắ.n, nên trong lòng luôn mang nỗi ám ảnh về chuyện đó.
Thế nhưng đại diện Lục Miểu đe doạ dụ dỗ, đ.ấ.m xoa, gì mà chương trình hưởng ứng lời kêu gọi giúp đỡ nền nông nghiệp của Quách Gia, cho càng nhiều hiểu rõ cuộc sống nông thôn hơn, sẽ phát truyền hình vệ tinh giờ vàng, đây là một cơ hội cực kỳ , chẳng những thể đến vùng nông thôn yên tĩnh nghỉ ngơi mà còn thể lên gameshow, nếu cô thể hiện thì chứng minh cho sự uất ức chịu đựng trong thời gian , còn thể nhận nhiều fan hâm mộ hơn.
“Vậy để em suy nghĩ .” Lâm Nhan do dự, Lục Miểu cũng cô nghĩ hết đường.“
“Suy nghĩ cái m.ô.n.g đó! Bên ký hợp đồng với , cô ! Tuy trong dàn khách mời ai lai lịch đặc biệt đáng gờm là mấy nhưng lưu lượng và danh tiếng của mỗi đều cao hơn cô, chuyến chỉ lời chứ lỗ.
Vả , tổ chương trình tiết lộ thì hình như giữa chừng sẽ sắp xếp một khách mời bí mật, lai lịch nhỏ , còn mấy trai siêu cấp nữa.” Lục Miểu cũng khách sáo, trực tiếp dùng nam nhân kế mê hoặc Lâm Nhan.
Mấy trai siêu cấp luôn đó!
Mắt Lâm Nhan sáng lên, một chút xíu động lòng .
“Lâm Nhan, đây còn thấy cô kiểu khác , chắc cô sẽ đến mức ngay cả show cũng rút lui nhỉ! Người trong tổ chương trình đều xác định , lúc mà cô rút thì chừng đến khi lộ bôi đen nữa đó!” Lục Miểu dùng chiêu khích tướng, tức giận cô cố gắng.
“Bôi thì bôi !” Lâm Nhan hề quan tâm.
“Lâm Sanh xin giúp fan , cũng đăng bài thanh minh luôn , fan của cô cũng phản pháo , dạo gần đây cứ mãi dứt, ekip của cô cũng giành lấy cơ hội để cô tẩy trắng, nếu cô mà bỏ thì chuyện đối với Lâm Sanh dễ như trở bàn tay , cô chấp nhận ?”
Lâm Nhan đương nhiên chấp nhận, cô c.ắ.n răng trả lời, “Em !”
“Được thôi, bảo Tiểu Hoà giúp cô chuẩn đồ đạc, đến vùng nông thôn chắc chắn sẽ điều kiện bằng thành phố, cô mang theo thứ gì thì chuẩn đầy đủ một chút.
Có điều mấy đồ điện t.ử thì cần đem , chắc tổ chương trình sẽ tịch thu hết.” Lục Miểu hài lòng, dặn dò Lâm Nhan chu đáo.
Lâm Nhan nhớ đến nỗi ám ảnh của về rắn, tắt điện thoại thì liền bắt đầu tìm kiếm vật dụng thể trị rắn, sâu và kiến, còn mấy đồ dùng ngoài trời tất cả đều liệt kê danh sách để Tiểu Hoà mua giúp cô.
Làm xong mấy thứ , Lâm Nhan c.ắ.n răng thu xếp đồ đạc, trong tủ đều là váy, quần ngắn và áo ngắn tay mùa hè, bây giờ trời thu, cô còn thể đem theo những quần áo gameshow nữa chứ.
Lâm Nhan cũng rỗi mà buồn, Lâm Nhan chuẩn đầy đủ “vũ trang” trực tiếp lái xe đến trung tâm thương mại để mua sắm, thế coi như yên tâm nhiều, cô cũng dạo gì, bụng khó chịu, Lâm Nhan tuỳ ý một tiệm sữa mua một ly.
Ra khỏi trung tâm thương mại, Lâm Nhan liền nghĩ đến việc sẽ thể trở về trong một thời gian thì mua trái cây và hoa tươi đến thăm Giang Noãn, thuận tiện cô còn chuyện mà Giang Dã kịp , liên quan đến bí mật của Lâm Sanh.
Đến bệnh viện, Lâm Nhan trực tiếp thẳng đến bên ngoài phòng bệnh của Giang Noãn, thế nhưng hề thấy Giang Dã, cô lấy điện thoại định liên lạc với đối phương thì lúc mới phát hiện cách thức liên lạc với Giang Dã cô lưu tối hôm qua cánh mà bay.
Lâm Nhan nhớ đến bộ dạng đổ lọ giấm của đàn ông nào đó tối hôm qua, cần đoán cũng chắc chắn là tên cún con đó nhân lúc cô ngủ dùng vân tay của cô mở khoá điện thoại để xoá .
Lâm Nhan tìm hiểu tình trạng của Giang Noãn thông qua bác sĩ, tình hình lúc tạm thời định, lâu đó thì Giang Dã liền xuất hiện ngoài cửa phòng bệnh, thấy Lâm Nhan, chút kinh ngạc, “Sao cô đến?”
Lâm Nhan nhẹ một cái, “Đến thăm Giang Noãn, gameshow ngay , e là những ngày sẽ về Hải Thành , khi , vẫn bí mật hôm qua xong là gì!”
Mắt Giang Dã loé lên ý nhàn nhạt, “Cũng nhiều chuyện ghê!”
“Vậy thì nhanh .” Lâm Nhan lè lưỡi, ngượng ngùng, thế hình như mục đích của cô cũng lộ quá rõ .
“Được, ăn cơm ? Hay là chúng ăn chuyện?” Giang Dã chủ động mời.
Lâm Nhan cũng khó từ chối, hai một quán cơm bên ngoài bệnh viện tùy ý gọi vài món.
Tình trạng cơ thể đặc biệt của Lâm Nhan, thể ăn cay cũng thể uống lạnh, những món mang lên đều tương đối thanh đạm, cũng hứng ăn mấy, Lâm Nhan miễn cưỡng ăn một chút.
Hình như Giang Dã ăn , cũng ăn bao nhiêu.
Hai cũng đến mức quá thiết, thế nhưng Lâm Nhan cũng xa cách, thẳng vấn đề, “Cơm cũng ăn , giờ cũng thể đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-54-54-khong-can-than-de-lo-chan-tuong.html.]
“Ừ, quê ở Lan Thành, Lâm Sanh, ờ, lúc đó nên gọi là Trần Hi.
Ừm, hồi lớp mười hai tham gia một chương trình tuyển chọn tài năng, học nhờ ở trường cô một học kỳ, cô học lớp bên cạnh, điều cũng thấy cô về trường học là mấy.
Cô hình như cứ khác bắt nạt suốt, công tay giúp cô một , đó… Bỏ , những thứ đó thì nữa.” Giang Dã nghĩ đến cách giữa và Lâm Sanh bây giờ, chỉ cảm thấy những chuyện quá khứ khi nhắc tới sẽ trò cho khác.
“Kể mà kể một nửa, cố tình nhử khác! Chắc yêu thầm cô đấy chứ?” Lâm Nhan đoán mò, thế nhưng nếu theo tình tiết trong nguyên tác thì Giang Dã chính là ch.ó bám đuôi của Lâm Sanh nha!
“Sao thể chứ? Đừng bậy.” Giang Dã lập tức ngăn Lâm Nhan lung tung, ánh mắt quét bốn phía, sợ khác thì gây phiền phức đáng .
“Vậy bày dáng vẻ ‘thời gian trôi qua, cảnh thì còn mất’ thế ?” Lâm Nhan híp mắt, tò mò.
“Thật cô bước showbiz cũng kinh ngạc, cộng thêm sự khác biệt lúc đó quá lớn, điều, cô cũng khá thích hợp theo con đường , đến tên cũng đổi luôn, dứt khoát hình đổi dạng, một hết thời như đây cứ nhắc mãi đến cô thì tăng sự nghi ngờ cọ nhiệt nữa.” Giang Dã , vẫn cứ nhắc đến nữa.
“Sao hết thời gì chứ, yên tâm cọ là .” Lâm Nhan , , “Không thích cô , đoán xem, chẳng lẽ là cô từng thích ?”
Lâm Nhan thì liền thấy rõ ràng ánh mắt của Giang Dã dừng một chút, mắt thường thể thấy chút thoải mái, “Đừng lung tung.”
Xem cô đoán đúng , nhớ đến tình tiết trong nguyên tác khi Lâm Sanh giúp đỡ Giang Dã thì cũng thể thấy , chung là hai tình trong như mặt ngoài còn e, thế nhưng ai cũng thời gian hai từng quen đó.
Dù thì bây giờ Lâm Sanh gần như cũng nhắc đến những ngày tháng khi trở về nhà họ Lâm nữa .
“Yên tâm, lười mấy chuyện của cô lắm.” Lâm Nhan bĩu môi, trong lòng thầm cảm thấy đ.á.n.h giá thấp tình yêu lãng mạn của Lâm Sanh và Hàn Hữu Niên một chút.
Lại tuỳ tiện với Giang Dã thêm vài câu nữa, Lâm Nhan cảm thấy eo mỏi mà bụng đau, cô nhanh ch.óng lưu cách thức liên lạc một nữa định tạm biệt rời .
“Lâm Nhan, gần đây một bài hát, định thành bài hát chủ đề trong album mới, thể mời cô đóng nữ chính trong MV của ?” Giang Dã đột nhiên mở miệng, ánh mắt tràn đầy chờ mong, còn thêm nét căng thẳng hồi hộp.
Lâm Nhan nghĩ đến bài hát “Niết Bàn” siêu hot giúp một bước lên mây, tâm trạng lập tức chút kích động.
Đồng ý, cô đồng ý , khi Giang Dã trở thì nhanh sẽ trở thành đỉnh lưu, chỉ cô phần chiếm tiện nghi thôi !
Trong nguyên tác, nữ chính trong MV của Giang Dã là Lâm Sanh, cũng vì thế mà Lâm Sanh thu hút ít fan hâm mộ.
Cuối cùng thì Lâm Nhan cũng đồng ý.
Ngày hôm , sáng sớm Lâm Nhan gấp gáp đến sân bay tham gia hình gameshow.
Mà phía bên , lúc Tạ Phong Trần mới khi mất ngủ cả đêm thì căn hộ Tạ phu nhân đột nhiên xông, phá tan giấc mộng , cả đều trở nên cáu kỉnh, “Mẹ, đến sớm ?”
“Sớm gì mà sớm, tối qua con ăn trộm mà giờ con vẫn tỉnh, cũng đến thăm con, Nhan Nhan ? Mẹ dậy sớm để hầm canh, đặc biệt mang đến cho Nhan Nhan bồi bổ cơ thể.” Tạ phu nhân qua một lượt tất cả các phòng trong căn hộ đều tìm thấy Lâm Nhan, chỉ thể hỏi con trai .
“Mẹ, đích hầm canh cho Lâm Nhan á? Mặt trời mọc ở đằng tây hả?” Sự buồn ngủ của Tạ Phong Trần lập tức biến mất, dám tin mà sang quý bà nhà .
“Sao? Mẹ hầm canh cho con dâu thì ?” Mặt Tạ phu nhân lập tức lạnh , cực kỳ khó chịu qua đứa con trai vô liêm sỉ của , bà lòng, thấy trong phòng bóng dáng của Lâm Nhan, sắc mặt bà vui, “Vợ con ?”
“Sao cô ở đây?” Tạ Phong Trần hỏi ngược , nhớ đến lúc Lâm Nhan rời do dự thì gì cả, lật một cái đắp chăn lên định tiếp tục ngủ.
“Đương nhiên là sắp xếp tai mắt giám sát con lúc nơi, còn tối hôm con đưa Lâm Nhan về nhà, cả ngày hôm qua đều ngoài.
, một con đây chứ, Lâm Nhan ?” Tạ phu nhân đắc ý , tràn đầy vẻ kiêu ngạo.
Tạ Phong Trần bất lực đau đầu, may là theo IQ của bà, đúng là khiến lo lắng.
“Tai mắt của thấy cô , chẳng lẽ với sáng hôm qua cô ?” Tạ Phong Trần hỏi ngược .
“Hôm qua là ? Khó khăn lắm con bé mới nghỉ ngơi, con cũng để con bé ở nhà nghỉ, chồng như con đây kiếm tiền nhiều như ích gì chứ? Vợ còn mệt như , liều như nữa.” Tạ phu nhân bực tức bản chú ý kịp thời, trong lúc bực cũng giận cá c.h.é.m thớt, chê bai con trai nhà .
Tạ Phong Trần từ chối trả lời, bà già mà trách mắng thì hoài cũng hết.
“Vậy con dậy mau , canh đựng bằng hộp giữ nhiệt, con điện thoại hỏi Nhan Nhan xem ở nhanh ch.óng gửi sang cho con bé, con bé cực khổ như , con cũng nên quan tâm chăm sóc .” Tạ phu nhân đức tính của con trai nhà nên liền kéo chăn chút khách sáo, trực tiếp dặn dò.
Tạ Phong Trần: “...”
Dựa cái gì?
Lâm Nhan chỗ nào của cũng thuận mắt, còn nhiệt tình quan tâm cô nữa.
Không , nhất định khí phách.
“Con thời gian, tự .” Tạ Phong Trần nén giận từ chối.
“Con đừng tưởng chuyện thời gian con sốt ruột đuổi theo đến tận Nam Giang, con với Lâm Nhan cãi ? Người cần con nữa ?” Tạ phu nhân cẩn thận phát hiện chân tướng , giờ bà từng thấy bộ dạng ỉu xìu thế của thằng con trai thối nhà , đoán cái là hai đứa chắc chắn vấn đề.
Tác giả lời : Ha ha ha! Con d.a.o đến từ chính ruột của !