Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 52: 52: Tình Nguyện Làm Dã Nam Nhân
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:02:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối cùng thì Lâm Nhan cũng ăn thức ăn mà Tạ Phong Trần gọi mang đến, cuộc phẫu thuật của Giang Noãn thành công, Giang Dã bảo Lâm Nhan về nhà nghỉ ngơi .
Lâm Nhan “thần giữ cửa” Tạ Phong Trần bên cạnh một cái, cô nếu còn nữa thì e là sẽ đem phiền phức cho Giang Dã, chỉ còn cách kết bạn với Giang Dã WeChat để lưu phương thức liên lạc mới tạm biệt rời .
Từ bệnh viện tới phía ngoài, Tạ Phong Trần cũng buông tay Lâm Nhan , thì cao chân dài, hề chậm, nhưng Lâm Nhan vẫn miễn cưỡng chạy theo , hai gì suốt cả đoạn đường, Lâm Nhan liếc Tạ Phong Trần một cái, y như ai thiếu tiền , mặt đen lạnh lùng.
Lâm Nhan nổi giận , cô rảnh mà dỗ .
Người nào đó tự đổ lọ giấm chua, giờ trách ai đây?
Trời tối, cơn mưa lớn bên ngoài chuyển thành mưa nhỏ lất phất, mới bước khỏi bệnh viện thì Lâm Nhan cảm thấy lạnh xộc đến, cô nhịn mà rụt cổ , đói mà bụng chút đau, nhưng nghiêm trọng, cô cũng để ý, giây tiếp theo, một chiếc áo vest nam khoác lên cô, bao trọn cơ thể cô , Lâm Nhan giữ lấy trong vô thức.
Tạ Phong Trần ấn mạnh lên vai cô, lạnh lùng cất giọng, “Em cảm hả?”
Tuy lời của chút lạnh lùng, mà khó để ý quan tâm trong đó, giận dỗi thèm để ý đến cô ?
Lâm Nhan cảm thì liên quan gì đến , thế nhưng thật sự là bụng cô khó chịu nên cũng mấy lời từ chối nữa, chỉ bĩu bĩu môi, “Anh chuyển sang hình tượng đàn ông ấm áp từ lúc nào ?”
Hai đến cổng bệnh viện thì Trần Sảng dừng xe mặt, lập tức xuống xe đưa dù mới mở cửa hàng ghế phía .
Tạ Phong Trần cho cô gì mà nắm cổ tay đưa cô lên xe, động tác thô lỗ nhưng cũng thật sự Lâm Nhan khó chịu.
Ngồi lên xe, Lâm Nhan gì, gõ gõ phía ghế lái, Trần Sảng ngấm ngầm hiểu ý nâng vách ngăn trong xe lên.
Anh đưa cánh tay dài của khoác qua vai của Lâm Nhan, ôm cô lòng, “Lâm Nhan, nếu em dám qua mặt mà quyến rũ dã nam nhân khác ở bên ngoài, sẽ phế !”
Lâm Nhan ngơ ngác, nhướng mày nhẹ, “A~ Anh thế là đang uy h**p hả? Nếu mà quyến rũ thêm mấy nữa thì với uy danh của quá ?”
Lời Lâm Nhan dứt, chỉ cảm thấy nhiệt độ trong xe đột nhiên giảm xuống, tuy ánh sáng trong xe mờ tối nhưng cô thể cảm nhận rõ ràng sự tức giận khiến khiếp sợ đang toả .
Lâm Nhan động đậy ngón tay, gì đó để dịu .
Ai mà cho cô cơ hội mở miệng, giây tiếp theo, bàn tay to lớn giữ c.h.ặ.t lấy cằm cô, cúi đầu, mạnh mẽ chiếm lấy đôi môi cô.
Nụ hôn của hệt như phong ba bão táp ập thẳng đến, dữ tợn và khát m.á.u, gian trong xe tối chật hẹp, Lâm Nhan nơi nào để trốn , trong lòng thứ cảm giác kì lạ chiếm lấy, cô thầm c.h.ử.i thề trong lòng một câu, tên ch.ó má, chơi trò lưu manh nữa .
…..
Lâm Nhan hôn đến mức rối hết cả trí lên, ch.óng mặt mất phương hướng, khó khăn lắm cô mới thở thì bỗng c.ắ.n mạnh môi cô một cái, cất giọng ngang ngược trầm thấp, “Em dám thử xem? Anh sẽ cho em cả đời bước xuống giường !”
Môi Lâm Nhan đau, cô rên nhẹ một tiếng, âm thanh đó cực kỳ nũng nịu và ám , còn khiến suy nghĩ xa xôi, Lâm Nhan trở nên rối loạn trong nháy mắt, đây là cái tình tiết cẩu huyết gì trong truyện tổng giám đốc bá đạo trời!
Trong lòng cô rõ ràng là chê bai , thế nhưng cơ thể kìm tự chủ mà hôn đến mức nghẹt thở, mà cô cũng nổi giận, thậm chí còn cảm thấy tên c.h.ế.t tiệt vì h@m chiếm hữu mà ngang ngược nổi cơn ghen tuông toát lên một cảm giác sống động, chút đáng yêu nữa, là đây?
“Thử thì thử, ai sợ ai chứ!” Lâm Nhan cứng miệng lên, bướng bỉnh .
Mắt Tạ Phong Trần tối , hạ thấp tấm bảng ngăn cách xuống, “Đến chung cư Thương Lan.”
Lâm Nhan mở to đôi mắt xinh , cô thở hổn hển hỏi.
“Đến đó gì?”
“Ngủ với em.” Lời ít mà ý nhiều, đè nén ý trong giọng của .
Lâm Nhan lập tức xù lông lên, “Ai ngủ với , dừng xe, tự về nhà.”
Lúc Lâm Nhan mới nghĩ đến việc trốn Tạ Phong Trần, hôm nay cô về biệt thự thì thu dọn hết đồ đạc để chuyển đến ở trong căn hộ mới mua .
Cô cũng hứng thú phát sinh tình một đêm gì đó với tên ch.ó má .
“Không tìm dã nam nhân để thử , thử cũng nè.” Giọng điệu Tạ Phong Trần mờ ám, ngón tay đang đặt vai Lâm Nhan cứ vuốt dừng, vuốt dừng.
Lâm Nhan thấy sợ hãi, gương mặt bày vẻ cự tuyệt, “Không, .”
Tên ch.ó mà coi là đàn ông hoang dã tự dâng hiến bản , Lâm Nhan thấy chút huỷ hoại tam quan.
“Anh em hả? Là ai mở cánh cửa bước thế giới mới cho em ? Xem em quên mất tối hôm đó ai lóc xin tha nhỉ?” Lời Tạ Phong Trần mang ý uy h**p, tràn đầy ý ám chỉ.
Lâm Nhan lập tức cảm thấy hết sức ngượng ngùng, hận thể may ngay cái miệng rẻ tiền của tên c.h.ế.t tiệt , xe còn trợ lý Trần nữa mà gã cứ huỵch toẹt .
Lâm Nhan bỏ cánh tay đang đặt vai xuống, cất giọng phiền muộn, “Anh hổ ? Chuyện cũng đáng cho huênh hoang nữa ?”
“Biết hổ thì ở bên em ?” Tạ Phong Trần bày lớp da mặt dày cộp của , lợn c.h.ế.t sợ nước sôi, cánh tay mới đặt xuống tự nhiên đưa nắm c.h.ặ.t lấy tay Lâm Nhan.
Mặt Trần Sảng đang ghế lái co giật, hốt hoảng đến mức rớt luôn cằm , thì Tạ tổng cao quý lạnh lùng ở mặt Lâm Nhan mất hết liêm sỉ giới hạn thế ?
Da mặt dày cỡ đúng là khiến khó mà tưởng tượng nổi.
Nếu mấy cô gái nhỏ đang mơ tưởng đến ông chủ ngoài mà thì chắc sẽ kinh động mà rơi nước mắt mất.
Lâm Nhan sắp phiền c.h.ế.t , cũng là tên đàn ông thối chọc điên lên là đói lâu quá mà thấy dày khoẻ lắm, bụng đau lên càng lúc càng rõ ràng.
Cơn đau bụng rút hết chút sức lực còn của cô, cô dứt khoát nhắm mắt giả vờ ngủ, đấu võ mồm với tên c.h.ế.t tiệt nữa.
Lúc xe dừng ở tiểu khu tráng lệ bậc nhất trung tâm thành phố, là một khung cảnh xa lạ, Lâm Nhan chút chán nản, bước xuống xe, cô khỏi tiểu khu.
Tạ Phong Trần ngờ cô nhóc Lâm Nhan thật sự cố chấp đến , nhận lấy dù từ trợ lý Trần vội vàng đuổi theo chặn Lâm Nhan , “Sao đầu một cái là ngay ? Đến thì cũng đến , lên nhà chơi !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-52-52-tinh-nguyen-lam-da-nam-nhan.html.]
Lâm Nhan đau bụng, tay trái cô vô thức ôm lấy bụng , mặt cô lạnh , giọng bất giác mang theo vài phần uất ức, “ tự về nhà.”
“Giận ? Ai xe tìm dã nam nhân thử xem, thế là lòng em ?” Tạ Phong Trần bộ dạng uất ức của cô, giọng điệu bất lực đau lòng.
“Ai tìm dã nam nhân thì tìm đến ? cũng từng ngủ qua với , cũng nhiêu đó thôi, chả cảm giác mới lạ gì cả, cần tìm những thứ tươi mới hơn.” Lâm Nhan thấy vẫn còn mấy lời bỉ ổi nên cô cũng thèm lựa lời.
Có lẽ do tâm trạng quá kích động, Lâm Nhan thấy bụng của nhói lên, một dòng ấm nóng chảy thẳng xuống .
Cơ thể Lâm Nhan cứng , cả ngẩn .
Nếu cô cảm giác nhầm, cứ giống như bà dì tới nhỉ?
“Em mà còn bậy nữa thì tin trực tiếp “xử” em xe luôn ?” Tạ Phong Trần tức lộn hết ruột gan, rõ ràng Lâm Nhan ghét nhất cô mấy lời , mà còn dùng từng câu từng chữ đó đ.â.m tim , Tạ Phong Trần nhịn mà mấy câu hung dữ.
Lâm Nhan bộ dạng tồi tệ của khi tức giận, nào cũng chỉ thể dùng những lời lẽ thế để uy h**p cô liền thấy chút buồn .
Nghĩ đến bà dì đột nhiên đến bất ngờ, Lâm Nhan bỗng thấy đây cũng là chuyện , cô híp mắt, “Xe đủ cho phát huy , là lên nhà ? Anh thế nào cũng chiều luôn!”
Tạ Phong Trần ngẩn , dáng vẻ vui buồn thất thường của Lâm Nhan, chỉ cảm thấy nụ vô cùng kỳ lạ, “Em, em sốt hả?”
Lâm Nhan hừ lạnh một tiếng, đầu về hướng khu nhà, “Có lên đây?”
“Lên.” Tạ Phong Trần chỉ tưởng rằng Lâm Nhan nghĩ thông , lòng dâng lên niềm vui sướng, vội vàng theo lên , tự nhiên như mà nắm lấy tay Lâm Nhan tiến về phía , bước chân cũng nhanh nhẹn thoải mái hơn nhiều.
Nhà trong khu Thương Lan theo kiểu một tầng là một hộ, Tạ Phong Trần dùng vân tay mở khóa, trong thang máy mà Tạ Phong Trần kiềm niềm vui sướng, nắm lấy và chơi đùa cùng những ngón tay thon dài của Lâm Nhan, nở nụ dịu dàng hệt như làn gió mùa xuân, lời nào cũng hết sức sến súa, “Nhan Nhan, đây là , sẽ cho em trở thành phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới .”
Mi tâm Lâm Nhan giật giật, quả nhiên là miệng lưỡi đàn ông chuyên lừa gạt khác, còn tưởng ngủ với cô nữa chứ, mặt mày đổi nhanh ghê.
Lâm Nhan nhịn mà trợn mắt chê sự kích động của , mặt biến sắc , “Vậy yêu ?”
“Yêu?” Tạ Phong Trần ngơ một chút, chỉ thích Lâm Nhan chứ đúng thật là từng nghĩ đến mức độ thích của đạt đến cái gọi là “yêu” .
Thế nhưng điều mà Tạ Phong Trần thể khẳng định là lẽ cả đời của cũng sẽ để ý một phụ nữ nào khác như từng chú ý đến Lâm Nhan.
Anh sẽ vì cô mà đau lòng, sẽ tức giận ghen tuông khi thấy cô cùng đàn ông khác, thể chịu cảnh một ngày nào đó Lâm Nhan sẽ về phía khác, thuộc về khác.
Chỉ cần Lâm Nhan với một cái, liền cảm giác như thế giới nở đầy hoa thơm, trong lòng vui còn hơn thành mấy tỷ hạng mục lớn nữa.
đây là yêu ?
Tạ Phong Trần từng yêu khác, nên rõ.
“Anh sẽ yêu em.” Tạ Phong Trần cầm tay Lâm Nhan lên môi hôn nhẹ, hứa hẹn một cách trịnh trọng.
“Anh yêu em” và “Anh sẽ yêu em”, khác một chữ, ý nghĩ xa như trời với đất.
Anh yêu em, là yêu .
Anh sẽ yêu em, ý vẫn yêu.
Lâm Nhan cũng những suy nghĩ sâu trong lòng , chỉ cảm thấy đột nhiên trong lòng chút ngột ngạt, còn một sự thất vọng thể thành lời.
Ngày nào cũng theo đuổi ở bên cô, thì cũng chỉ tới đó thôi.
A~ Đàn ông!
May là cô vẫn luôn nhận thức rõ ràng vị trí của , luôn bảo vệ trái tim thật .
Thang máy lên thẳng tầng ba mươi ba, Tạ Phong Trần mang theo một con tim tràn đầy hi vọng, dắt tay Lâm Nhan khỏi thang máy, kịp phản ứng thì đột nhiên phụ nữ bên cạnh đẩy ngay góc tường, một nụ hôn nóng bỏng lập tức ập đến.
Lâm Nhan hôn càn rỡ, hệt như đang phát ti3t hết những cảm xúc trong lòng , kiềm chế gì.
Sự chủ động nhiệt tình của cô khiến Tạ Phong Trần chút mơ hồ, niềm vui sướng vỡ òa trong lồ ng n.g.ự.c.
Quả nhiên trong lòng Lâm Nhan , cô cũng .
Ý nghĩ Tạ Phong Trần hề chú ý, hút nhanh, đó dùng một nụ hôn nồng nhiệt hơn để hồi đáp sự nhiệt tình của Lâm Nhan.
Hai hôn từ góc nhỏ đến sofa, hôn từ sofa sang cửa sổ, đó lên thẳng giường, Lâm Nhan hề ngăn cản tay cởi áo , tình hình càng lúc càng mất kiểm soát, chỉ còn cách cửa một bước nữa thôi, nhịn đến mức mặt mũi đầy mồ hôi.
Sự đau đớn khiến gân xanh trán nổi cộm lên.
Mặt Lâm Nhan tựa như tơ, đỏ hết cả lên, cô nhẹ nhàng hôn lên khóe môi , ngăn tay tiếp tục những động tác sâu hơn nữa, thở cô chút gấp gáp, “Hôm nay .”
“Tại ?” Tạ Phong Trầm kiềm chế , hô hấp như đun nóng, mạch m.á.u cơ thể vỡ hết , đau chịu nổi, từng giọt mồ hôi trán liên tục nhỏ xuống, trong ánh mắt đang đỏ lên tràn đầy d*c vọng.
“Hình như bà dì của em đến .” Lâm Nhan nhấp môi, ánh mắt cô xa, giọng vô tội uất ức.
Cả Tạ Phong Trần cứng đơ, hệt như tạt một gáo nước lạnh thẳng lên đầu, nghiến răng, “Lâm Nhan, em cố ý.”
“Có cần đến mức đó ? Chẳng là hẹn l@m tình thôi , thì !” Mặt Lâm Nhan lạnh , cô đưa tay đẩy mặt , đáy mắt toát lên vẻ lạnh lùng.
Tác giả lời :
Lâm Nhan: Hứ! Tên ch.ó c.h.ế.t!
Trong lòng Tạ Phong Trần: Thịt đưa tới miệng còn bay mất? Rốt cuộc ông đây sai điều gì?.