Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 50: 50: Bạn Tồi

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:02:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Aes1L9H5U

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Trần Sảng dọa hết hồn hết vía, còn miễn cưỡng hỏi thăm dì giúp việc, Lâm Nhan về biệt thự một lúc, đó thu xếp đồ đạc nhanh rời , việc.

Trần Sảng lập tức gọi điện thoại cho Lục Miểu hỏi gần đây Lâm Nhan công việc gì.

Bên phía Lục Miểu với , Lâm Nhan ký một show tạp kỹ, nhưng vẫn còn ba ngày nữa mới bắt đầu ghi hình.

Vậy nên, Lâm Nhan hề việc, hành tung của cô bí ẩn, rõ ràng là đang cố ý tránh mặt ông chủ nhà .

Trần Sảng nghĩ ông chủ chuyện đáng ghét gì với Lâm Nhan đây nữa!

Sao Lâm Nhan trốn tránh dứt khoát như ?

Tìm Lâm Nhan , Trần Sảng cũng chỉ thể báo cáo sự thật, ánh mắt bức của ông chủ, dặn dò Lục Miểu liên tục liên lạc với Lâm Nhan, ngóng xem rốt cuộc cô đang ở .

Lâm Nhan trốn , lòng Tạ Phong Trần chất chứa đầy phiền muộn, cũng lười để ý đến Trần Sảng, ghế lái rời cực nhanh.

Trần Sảng đuôi xe v.út qua biến mất, suy tư trong lòng, rốt cuộc thì trợ lý đặc biệt như đang công việc gì đây?

Đường hoàng là một trợ lý riêng của tổng giám đóc, giờ biến thành cố vấn giúp ông chủ theo đuổi vợ ?

Lâm Nhan trốn cũng tại của , ông chủ bỏ .

Trần Sảng vung nắm đ.ấ.m trong khí, cuối cùng cũng cam chịu phận mà lên mạng bắt xe.

Tạ Phong Trần lái xe vòng vòng đường mà đích đến, gì, nghĩ đến Lâm Nhan trong lòng một cảm giác thể .

Thảo nào Lâm Nhan tin thật lòng thích cô, khoe khoang sự yêu thích của , bỏ sự kiêu ngạo xuống để theo đuổi cô, đến lúc mới phát hiện, gì về Lâm Nhan.

Đến mức còn Lâm Nhan sẽ , những bạn bè nào.

Nhớ tới đây Lâm Nhan mang vẻ mặt cô đơn lạnh nhạt rằng là con gái ruột của nhà họ Lâm, Tạ Phong Trần liền cảm thấy lòng như nghẹn .

Lâm Nhan tuyệt đối sẽ về nhà họ Lâm.

Vậy thì chỉ khả năng cô tìm bạn nhất của cô, Tiêu Bạch.

Nghĩ đến đây, Tạ Phong Trần liền gọi điện thoại cho Trần Sảng về chuyện của Tiêu Bạch.

Không lâu , tin tức Trần Sảng nhận là gần đây Tiêu Bạch công tác ở Nam Thành, ở Hải Thành.

Thế nên tay với Tiêu Bạch cũng vô dụng.

Trên phố, và xe qua nườm nượp, Tạ Phong Trần tùy ý dừng xe bên đường, buồn bực châm một điếu t.h.u.ố.c, để bản bình tĩnh .

Lúc em Triển Vọng gọi điện thoại đến, âm thanh đầu dây bên ồn ào, Triển Vọng hưng phấn, “Anh Tạ, gần đây đều ở Hải Thành, em lâu quá gặp , tối nay đến hội sở Hoàng Đình một chầu ?”

Tạ Phong Trần rít một t.h.u.ố.c, đường xá phồn hoa nhả khói , đáp một tiếng “ừm”.

Sau đó đầu xe, lái như tên b.ắ.n đến hội sở Hoàng Đình.

Mấy bao phòng như cũ, hạng mục giải trí thì vẫn là cách thức ban đầu, chẳng qua chỉ là ai một bình rượu ngon, còn ai gây những chuyện trăng hoa ph óng đãng gì…

Tạ Phong Trần một một góc, trong đầu kìm nhớ đến lúc Lâm Nhan ly hôn xong thì đến hội sở chơi liên tục mấy ngày, khi nào hôm nay cô cũng chơi ở đây ?

Thế nhưng suy nghĩ nảy lên thì Tạ Phong Trần thầm phủ nhận, tuy Lâm Nhan ham chơi, nhưng bây giờ cô đang trốn , tám mươi phần trăm cô sẽ ở những nơi thế .

Vốn dĩ mấy Triển Vọng, Tần Thành, Lục Giản hào hứng gọi , ai mà ngờ vị đại thiếu gia mới thì liền một góc hút t.h.u.ố.c, rót rượu cũng từ chối, chỉ rõ ràng bày một điều bộ hứng thú gia nhập cuộc trò chuyện.

Ba sáu mắt trao đổi ánh mắt, cuối cùng vẫn là Triển Vọng đẩy , “Anh Tạ, hôm nay hình như tâm trạng lắm hả? Bọn em còn định cho một bất ngờ đây!”

Đầu ngón tay Tạ Phong Trần kẹp lấy một nửa điếu t.h.u.ố.c, lạnh nhạt nhướng mày thằng bạn , “Bất ngờ?”

Lục Giản gật đầu phụ họa, “Tuyệt đối bất ngờ nha!”

“Ồ, nếu mà đem mấy cô xinh đến thì hứng thú.

” Tạ Phong Trần hứng thú gì mấy, trừ khi Lâm Nhan lập tức xuất hiện mặt , chuyện khác đối với đều bất ngờ gì, nhất là mấy đứa bạn tồi , giờ thích mấy chuyện .

Triển Vọng liền gấp gáp, “Aiz! Sao mà thể hứng thú ? Đó là Tô Dĩnh đó, đại tiểu thư Tô Dĩnh thích lâu lắm , nếu năm đó đột nhiên kết hôn với Lâm Nhan thì chừng vẫn đang lẽo đẽo theo đó! Đại khái là cô tin và Lâm Nhan chia tay từ một nguồn nào đó đặc biệt vì mà về nước.

“Cậu , phụ nữ thích nhiều như thế, nếu mà quan tâm hết tất cả thì mà mệt c.h.ế.t ?” Ánh mắt Tạ Phong Trần sắc lạnh, khí thế bức .

“Anh, miệng độc quá đó, cũng ly hôn , tìm ân nhân cứu mạng cũng thấy hành động gì, em đây lo cho , Tô Dĩnh thích mà cũng sai ?”

“Vượng Vượng, bây giờ tâm trạng quan tâm mấy thứ lộn xộn đó, thích cô , cứ việc theo đuổi , đừng thêm phiền phức cho , nếu thì em gì nữa.

” Lời của Tạ Phong Trần nghiêm trọng.

“Anh, bao nhiêu , đừng kêu em là Vượng Vượng, thích thì thích, gì mà công kích khác chứ.

” Mặt Triển Vọng đỏ lên, bực tức, thế nhưng sắc mặt lạnh lùng của em bày đó, nếu mà còn nhắc đến chuyện thì lẽ sẽ trở mặt liền.

Tần Thành híp mắt đ.á.n.h giá ông bạn , giờ thích bọn họ nhắc đến chuyện phụ nữ, nhưng đều cho qua, từ chối rõ ràng quá mức, gì đó đúng ở đây.

Tần Thành từ tốn nhấp một ngụm rượu, suy nghĩ gì đó , “Anh Tạ, đây mấy ngày em vô tình lên mạng thấy một video về chuyện fan của Lâm Sanh chặn đường vây lấy Lâm Nhan, hình như em thấy đến đoàn phim giám sát hả? Anh và Lâm Nhan chuyện gì chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-50-50-ban-toi.html.]

Tạ Phong Trần nhạy cảm ngước mắt lên, lạnh lùng Tần Thành, “Bọn , thể chuyện gì ?”

Tần Thành khớp tại chỗ, ngại ngùng lấy tay chạm mũi, bất lực, cảm thấy buồn , cố ý nhạo , “Bọn ? Bọn ly hôn , giờ còn qua nữa? Trước đây trốn Lâm Nhan như trốn dịch bệnh hả?”

“Anh trốn cô khi nào? Mắt vấn đề thì khám bác sĩ sớm .

” Cả Tạ Phong Trần toát vẻ dữ tợn, cáu gắt với em chút khách khí.

Một từ “trốn” của Tần Thành coi như đạp trúng cái chân đau của Tạ Phong Trần, bây giờ Lâm Nhan đang trốn ?

Lẽ ông trời luân hồi, trời xanh nào tha thứ cho ai, cảnh bây giờ của đều là do lúc tạo nghiệp quá nhiều.

Thay vì đang phát cáu với Tần Thành, bằng đang tức giận với chính .

Nghĩ đến đây, Tạ Phong Trần cầm ly rượu lên uống hết.

“Em Tạ, hôm nay cứ như ăn trúng t.h.u.ố.c s.ú.n.g, bắt ai là cáu với đó ? Ai chọc ?” Gần đây Lục Giản chút tâm sự, hôm nay cũng luôn ngoài câu chuyện, thấy khí căng thẳng thì vội vàng mặt dịu .

Tần Thành cong môi lạnh, cũng uống một ly rượu, khẽ lạnh lùng trêu chọc, “Cậu thấy dáng vẻ mất bình tĩnh lúc nào? Đây là chịu thiệt vì Lâm Nhan đến xả cục tức lên em đây nè.

“Không , Chanh t.ử, nhầm , Anh Tạ Nam Giang giám sát chắc cũng là vì Lâm Sanh chứ, thành chịu thiệt vì Lâm Nhan ?” Gần đây Lục Giản quá quan tâm đ ến mấy chuyện trong giới giải trí, hít khói quần chúng ăn dưa, ngơ ngác.

“Có nào đó tái hợp đó mà!” Tần Thành nhún nhún vai, điềm nhiên như mà thốt một sự thật.

“Mẹ nó thôi , cứ ba la bô lô Lâm Nhan Lâm Nhan dừng , , thích cô hả?” Tạ Phong Trần chạm một cái là nổ, lửa giận xả Lâm Nhan , thế nhưng đối với em nhà thì khách sáo như .

“Em cứ như pháo nổ là ? Anh thích , cố gắng theo đuổi thì , còn bắt nạt em là ?” Tần Thành bất lực lắc đầu, em cũng bó tay chấm com.

Còn tiếp nữa thì chắc đ.á.n.h một trận mới thể dừng .

Lúc , Tạ Phong Trần trầm mặc, cũng phát ti3t với mấy nữa mà chỉ liên tục uống hết ly đến ly khác.

Trong lòng ba đều ngờ vực, khia lúc ly hôn vui vẻ lắm , giờ đầu một cái thì như bỏ rơi ?

Mắt Tạ Phong Trần uống rượu liên tục để tìm say, điệu bộ như say về, rốt cuộc thì Tần Thành cũng chịu nổi nữa, lúc Tạ Phong Trần cầm bình rượu thứ ba lên thì trực tiếp giật lấy, khiến Tạ Phong Trần hụt một cái, “Được , rượu cũng uống , đừng kiểu mấy ông già vô dụng nữa, xem, chuyện gì? Nói em cũng dễ giúp .

“Cậu hiểu.

” Tạ Phong Trần nghiêm túc chăm chú Tần Thành vài giây, đó bỗng lắc đầu, mặt bày vẻ ghét bỏ, “Một con cẩu độc như thì thể giúp cái gì?”

Tần Thành siết c.h.ặ.t chai rượu, cảm giác lời của tổn thương, sắc mặt khó coi, “Được, giỏi lắm! Không may là, khi em tới đây thăm đồng nghiệp, thấy Lâm Nhan đang gấp gáp vội vã, nghĩ chắc cũng xảy chuyện gì nhỉ?”

“Địa chỉ.

” Mắt Tạ Phong Trần lóe lên một tia sáng, chăm chú Tần Thành.

“Gì , gần đây trong sở cần nhập khẩu một lô thiết từ nước ngoài, nhận phê duyệt vốn…”

“Cần bao nhiêu, tự điền .

” Tạ Phong Trần nghiến răng, trực tiếp rút chi phiếu ném đến mặt Tần Thành.

“Anh, vẫn là hào phóng, em mặt đông đảo quần chúng nhân dân cảm ơn cống hiến cho xã hội .

” Tần Thành mãn nguyện, mở miệng tâng bốc em của , ngay đó, thấy sắc mặt tái thì dám nữa, đối phương đ.á.n.h .

“Ở bệnh viện trung tâm thành phố nhà , lúc đó Lâm Nhan gấp gáp, dáng vẻ như là đến khu nhập viện, lẽ thăm ai đó.

” Tần Thành lấy tiền, đương nhiên thừa nước đục thả câu nữa.

“Vậy thôi hả? Chanh t.ử, là thổ phỉ đầu t.h.a.i ? Tin tác dụng đếch gì , cướp tiền luôn ?” Triển Vọng cạn lời, câu lấy từ tay của nhiều tiền như .

là thâm độc xảo trá.

“Anh, nếu cần, em thể giúp tra rõ mục đích Lâm Nhan đến bệnh viện.

“Không cần.

” Tạ Phong Trần hề để ý đến mấy đồng lẻ chi phiếu, chỉ lo lắng Lâm Nhan bệnh , đây cũng yên nữa, dậy rời , “Có việc bận, đây.

Ba , vội vã dậy tiễn , thể trêu , thể trêu , đại ma vương cuối cùng cũng , còn nữa thì bọn họ mất.

Bên ngoài trở trời từ lúc nào, mưa như trút nước.

“Yên tâm ! Cô sẽ .

” Lúc trong bệnh viện, giọng Lâm Nhan dịu dàng an ủi, gương mặt đàn ông trẻ tuổi bên cạnh lạnh lẽo, toát lên nét chín chắn vượt quá tuổi của .

.

 

 

Loading...