Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 48: 48: Ghen
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:02:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Phong Trần bày vẻ mặt ngả ngớn, ánh mắt như ngọn đuốc rực lửa, hệt như đốt cháy .
Lâm Nhan đành chịu thua, thể cản nước lấn tới.
Tạ cẩu quá trêu ghẹo , cả ống m.á.u của Lâm Nhan mất hết, điều cô cũng chỉ là mê nhất thời mà thôi, lí trí trở nhanh, đương nhiên sẽ dễ dàng mắc câu , cô dịu dàng, ý còn chạm đến đáy mắt, “Vậy bảo cách xa một chút thì ?”
Ánh đèn vàng ấm áp trong phòng chiếu rọi lên gương mặt xinh sắc sảo của Lâm Nhan cho cả cô như phủ một lớp filter với ánh sáng nhu hòa, mái tóc dài của Lâm Nhan xõa , cả cô đều cực kỳ dịu dàng.
Lòng Tạ Phong Trần như kim đ.â.m , sự dịu dàng của Lâm Nhan khiến động lòng nhưng đồng thời cũng là một nhát d.a.o chí mạng, vẻ mặt chút căng thẳng, môi mắt nhỏ dài của híp , giọng thoắt cái liền trở nên gian xảo, “Điều kiện tiên quyết mà đưa là hai chúng thuộc về , sẽ để mặc em sửa soạn cho ở giường.
Lâm Nhan, em là của .”
“Ồ ~ Thì thấy nên mới lòng, Tạ tổng ngủ với ! Nếu tìm một cô gái để lên giường thì ngoắc tay một cái phụ nữ đến xếp hàng dài đấy, cứ miễn cưỡng ?” Lâm Nhan một cái, hề thấy tức giận mà ngược đang cảm thấy thú vị.
Dừng một chút, Lâm Nhan mở miệng, “Thật mà thì điều kiện của vô cùng xuất sắc, nếu đổi là phụ nữ khác thì chắc chắn sẽ sống c.h.ế.t đồng ý ly hôn, thế nhưng cảm thấy tự do khi ly hôn, thích ai thì thể chơi cùng đó, hề ràng buộc, quá là hạnh phúc.”
“Có thật nhiều phụ nữ khác thì họ cũng là em, cảm thấy và em hợp ý về khoản giường chiếu, vả đêm hôm đó em cũng thích ?” Ánh mắt Tạ Phong Trần trầm xuống, trong lòng vui, chuyện cũng kiêng nể gì.
Lại nhắc đến đêm hôm đó?
Da đầu Lâm Nhan tê hết cả lên, vội vàng cản cho tiếp, “Ngưng liền, chúng đều là lớn , thể nhắc chuyện cũ từ tít thời nhà Trần ?”
“Được, nhắc nữa, ăn tối nhé?” Tạ Phong Trần thấy ánh mắt cô né tránh , gò má ửng đỏ, hài lòng một cái đổi chủ đề.
“Được thôi! mời, coi như cảm ơn , còn ăn gì thì quyết.” Lâm Nhan gian xảo, sảng khoái đồng ý.
“OK, đều em hết.” Tạ Phong Trần hiển nhiên để vuột mất ý đáy mắt cô, ánh mắt dịu dàng, giọng điệu dung túng đến mức như đang chiều chuộng.
Lâm Nhan thoải mái vuốt vuốt tai , cô cứ cảm thấy hôm nay Tạ Phong Trần từ xuống cứ sai sai kiểu gì, điều chỉ cần nhắc đến chuyện giường chiếu, giở trò lưu manh thì cô cũng tùy gì thì .
Nửa tiếng , Lâm Nhan dẫn Tạ Phong Trần đến một tiệm bán xiên nướng lề đường gần đó, đại thiếu gia liền thấy điều kiện dùng bữa bẩn, lộn xộn tệ, từ xa còn mấy đang gẩy móng chân, chiếc áo ngắn tay vén lên lộ cả một cái bụng to tướng, một tay cầm xiên que một tay thì cầm bia, ăn uống giữ chút hình tượng gì, đúng thật là quá bỏng mắt.
Sắc mặt Tạ Phong Trần thoáng chốc đơ như cây cơ, thấy nếu Lâm Nhan điên thì chắc là điên mất , mà đến nơi thế để dùng bữa chứ.
Lâm Nhan thấy hết những điều , đắc ý một cái đến một bàn trống, mở miệng với ông chủ đang bận rộn bên quầy xiên nướng, “Ông chủ, thịt ba chỉ, thịt bò, gân chân… mỗi thứ hai mươi xiên, thêm một con cá nướng loại sáu cân*, còn …”
*3kg
Lâm Nhan lưu loát kể tên một loạt đồ nướng, đầu liền thấy bộ dạng cạn lời cô trân trối của Tạ Phong Trần, đại thiếu gia mặc vest mang giày da, cả từ xuống một vết nhăn, đến từng sợi tóc cũng cẩu thả, đúng thật là lệch pha với khí đầy khói lửa của nơi .
Lâm Nhan thấy Tạ thiếu gì, cô nhẹ , “Sao? đều hết , như thôi chịu nổi ? Cũng đúng, nơi bẩn rách nát, đúng là sánh với nhà hàng cao cấp mà thường xuyên lui tới, giống như với , một trời một đất, chung đường.”
“Nói chuyện đàng hoàng, đừng mà quái gở như , em thích thì cùng em là , chỉ điều những thứ vẫn nên ăn ít thôi, vệ sinh, cho sức khỏe.” Chân mày Tạ Phong Trần nhíu c.h.ặ.t, giận dỗi đưa tay rút một mấy tờ từ hộp khăn giấy chiếc bàn rẻ tiền dùng sức lau lau chiếc ghế dài bằng nhựa, đó bình tĩnh xuống mặt Lâm Nhan như bình thường.
Lâm Nhan ngờ đối phương tiếp chiêu phản công cô, mà còn lên lớp cho cô môn “dưỡng sinh khỏe mạnh” nữa.
Lâm Nhan chăm chăm điện thoại, ý trong ánh mắt che , ngón tay cô nhấn bàn phím màn hình, lâu đó thì liền thấy mấy trai dáng cao lớn đeo khẩu trang bước , là nhóm Thiếu Niên Rực Rỡ cùng Giang Vân Chu.
Lâm Nhan phát hiện tuy con của Giang Vân Chu thì dễ chuyện cho lắm, thế nhưng khi tiếp xúc thì thật nguyên tắc, nghĩa khí, Lâm Nhan thích bạn với thế .
Lâm Nhan vui vẻ huơ huơ tay với bọn họ, “Ở đây, ở đây, qua đây nè, gọi xiên nướng hết , đến đúng lúc đó.”
Ánh mắt Tạ Phong Trần lạnh lùng Lâm Nhan, giọng điệu bất mãn, “Em mời ăn cơm là mời tất cả ?”
“ đó, càng đông càng vui mà!” Lâm Nhan thì ông chủ bê một đ ĩa thịt mới nướng xong lên, chu đáo nhiệt tình đem lên cho bọn họ một ấm nước trắng và cốc, ân cần hỏi thêm uống bia rượu .
Lâm Nhan gọi bia và sữa chua.
Nhóm Thiếu Niên Rực Rỡ và Giang Vân Chu tròn mắt kinh ngạc nhà đầu tư giàu đang nghiêm chỉnh tại chỗ, hẹn mà cùng hướng mắt sang Lâm Nhan hỏi, thế là ?
Lâm Nhan hờ hững nhún vai, dịu dàng, “Vừa hôm nay chút thời gian, phim của chúng sắp đóng máy , cảm ơn giúp đỡ và chiếu cố trong thời gian , đừng chê nha, hôm nay ở đây cứ ăn tùy thích , đợi đến lúc về Hải Thành nhất định sẽ bù cho một bữa đàng hoàng.”
Nhóm Thiếu Niên Rực Rỡ thì với Lâm Nhan quá , đương nhiên sẽ khách sáo, chỉ là Tần Nhược Phong vẫn cảm thấy lạ khi thấy ông cao lãnh nhà ăn quán lề đường thế , nở nụ mang ý tứ thâm sâu, “Chị Nhan mời thì ai mà dám nể mặt chứ!”
Thượng Quan Nguyệt và Triệu Minh Dục cũng cảm ơn, kéo ghế nhựa xuống, Tống Thanh Hà thì ngược , như đang suy nghĩ điều gì đó, đàn ông mặt cảm xúc đối diện Lâm Nhan xuống với ánh mắt vài phần lạnh lùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-48-48-ghen.html.]
Giang Vân Chu cũng khách sáo, nở nụ ôn hòa, “Đã là bạn bè thì cũng khách sáo nữa.”
Lâm Nhan vui vẻ híp cả mắt, chủ động giúp kéo ghế nhựa , còn nhanh tay lẹ mắt rút khăn giấy lau ghế cho , nhiệt tình , “Thầy Giang, mau !”
Giang Vân Chu xuống, “Cũng đừng gọi thầy nữa, đều là bạn bè.”
Ánh mắt Tạ Phong Trần lạnh lùng nụ sắp nở thành hoa gương mặt của Lâm Nhan, quét một lượt sang chiếc ghế Giang Vân Chu, hai bàn tay cuộn tròn thành nắm đ.ấ.m đặt đầu gối, tâm trạng như đang ứ đọng , mà Lâm Nhan chủ động giúp tên họ Giang lau ghế trong khi cô còn lau cho .
Lòng Tạ Phong Trần cảm nhận gì, chỉ thấy một vị chua nồng nặc từ , thấy ánh mắt Giang Vân Chu như cố ý thì giọng điệu chút lạnh , “Tính Giang là đàn của Lâm Nhan ở trong giới, thường ngày vẫn nhờ chăm sóc, chỉ dẫn nhiều.”
“Vậy thì gọi là Giang !” Lâm Nhan .
Giang Vân Chu nhịn nổi, “Làm cứ như già lắm, thiết đều gọi là Vân Chu.”
Tạ Phong Trần thấy dùng sức siết c.h.ặ.t t.a.y đến mức mu bàn tay nổi gân xanh, đang cố gắng kìm chế bản lật bàn mà rời .
Lâm Nhan chau mày nghĩ một chút, phiền não, “Vân Chu? Sao cứ kì lạ thế nào , gọi là Giang !”
“Một cái tên thôi mà, nghiêm túc chứ.” Tạ Phong Trần giễu cợt, nhịn nổi nữa.
Lâm Nhan mặt biến sắc liếc Tạ Phong Trần một cái, cô đảo đảo mắt thuận tay đẩy bộ dụng cụ ăn uống mới tách đến mặt Giang Vân Chu, đó tự tách một bộ khác, cầm ấm nước bàn đổ ly chén của hai , nhỏ, “Dụng cụ ăn uống nên tráng một lượt dùng.”
Giang Vân Chu thấy Lâm Nhan tận tình như thì mừng lo, liên tục cảm ơn.
Không tình hình, rõ chân tướng, Thượng Quan Nguyệt cảm giác như xem một màn ân ái thì nhịn mà trêu chọc, “Chị Nhan Nhan, chị cũng thiên vị quá đó! Tách dụng cụ, rót nước cho đàn chứ cũng thèm quan tâm đ ến bọn em!”
Ngược thì Tần Nhược Phong chuyện, đ.á.n.h thẳng một bạt tai đầu của Thương Minh Nguyệt, “Đàn ông mà nhõng nhẽo cái m.ô.n.g , đến ăn cũng bịt miệng của mày nữa!”
Thượng Quan Nguyệt chuyện gì, xoa xoa đầu mới đ.á.n.h một phát đau điếng, uất ức “ồ” một tiếng.
Tạ Phong Trần Lâm Nhan ân cần chu đáo với đàn ông khác, còn đến mức miệng kéo đến mang tai thì chỉ cảm giác nhức mắt nhói trong tim, cầm đũa lên đ.â.m rách bao bì đựng dụng cụ, màng ni lông vỡ “bụp” một cái cắt ngang cuộc trò chuyện vui vẻ của hai , lạnh lùng cất giọng, “Lâm Nhan, giúp đổ nước tráng dụng cụ.”
Hai liếc mắt đưa tình xem như tồn tại?
Không cửa!
Lâm Nhan ngẩn , gì, giúp đổ nước cẩn thận đưa cốc và bát cho .
Tạ Phong Trần mãn nguyện cong môi, nhận lấy, học động tác của Lâm Nhan tráng dụng cụ một cách vụng về.
Chỉ một cái run tay thì bát gốm và cốc thủy tinh liền “xoảng” một cái trực tiếp “nở hoa” nền đất, vỡ vụn .
“Thật ngại quá, tay run một chút.” Anh bày vẻ mặt vô tội.
Lâm Nhan thấy thế thì liền thấy ghét bỏ, từ nhỏ đại thiếu gia sống trong nhung lụa, từng ăn tiệm lề đường, e rằng lúc ăn cơm cũng khác cầm đũa đặt tay luôn, gì cần mấy khâu lặp lặp , cô bất lực thở dài, thuận tay lấy một bộ dụng cụ khác từ bàn kế bên, đưa bộ mặt cho , “Bỏ , cái của tráng qua , trực tiếp dùng bộ .”
Tạ Phong Trần từ chối, Giang Vân Chu bằng ánh mắt sâu xa, trong lòng thì hết điều gì vướng mắc.
Thứ lấy là bộ dụng cụ đích Lâm Nhan tráng qua, trong lòng cô vẫn để ý đến .
Lâm Nhan chỉ tính bước đầu chứ tính đến phía , lúc xiên nướng lên món thì đều chút khách sáo, duy nhất chỉ Tạ Phong Trần gần như đụng đến những xiên thịt bàn, ngược uống ít bia, cũng kén chọn mấy, lấy ngay loại bia mà Lâm Nhan gọi uống với Giang Vân Chu hết lon tới lon .
Màn thì đến lượt bọn Tần Nhược Phong tìm Giang Vân Chu chơi trò đố phạt rượu*, Lâm Nhan giương mắt Giang Vân Chu thua hết đến khác, chuốc bao nhiêu nữa.
*Khi uống rượu, hai cùng giơ ngón tay một lúc đoán , ai đúng là , sai phạt uống rượu.
Lâm Nhan cản cũng .
Bữa ăn kết thúc, cả Giang Vân Chu, từ mặt, tai đến cổ đều đỏ ửng lên, đường cũng bay theo chiều gió, Tạ Phong Trần thì ngược , uống ít nhưng vẫn giữ dáng vẻ sáng sủa, trầm mặc và bình tĩnh, thần sắc tỉnh táo, dường như hề chút men say.
Lâm Nhan lo cho Giang Vân Chu uống nhiều sẽ xảy chuyện nên bảo nhóm Thiếu Niên Rực Rỡ chăm sóc một chút vội vàng chạy đến tiệm t.h.u.ố.c gần đó mua t.h.u.ố.c giải rượu, còn sẵn tiện mua luôn cháo.
Nhóm Thiếu Niên Rực Rỡ đưa Giang Vân Chu về phòng khách sạn, Lâm Nhan đưa cháo và t.h.u.ố.c cho trợ lý của Giang Vân Chu mới yên tâm rời .
Sau đó cô tạm biệt nhóm Thiếu Niên Rực Rỡ, lúc mới quẹt thẻ về phòng , ai mà ngờ mới mở cửa liền một hình cao lớn lách qua khe cửa để trong, còn phản ứng thì cả liền bắt nạt, ép cô lên cửa, cánh cửa phòng lưng đóng “cạch” một tiếng.
Tác giả lời : Tạ tổng: Tim chua quá, ghen , Lâm Nhan mà kêu khác là , còn lau ghế cho đàn ông khác nữa….