Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 46: 46: Kẹo Da Bò

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:02:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tạ Phong Trần hai trò chuyện như chốn , cô dịu dàng ngoan ngoãn, điệu bộ mật, chút tránh né, ánh mắt liền trầm xuống, đôi môi mỏng lạnh lẽo cong lên, với Giang Vân Chu, “ lúc quá, chung .

Lúc Giang Vân Chu mới chú ý đến đàn ông cao lớn Lâm Nhan, mặt mũi tuấn tú sáng sủa, khí chất tầm thường, Tạ tổng - nhà đầu tư xuất hiện hôm phim khởi , là tổng giám đốc trẻ tuổi việc quyết đoán của tập đoạn Tạ thị ?

Anh trong top đầu danh sách tỷ phú hằng năm, Giang Vân Chu ngẩn , hề nghĩ tới chuyện nhân vật lớn như đột nhiên xuất hiện tại một khách sạn thế , ánh mắt quét qua Lâm Nhan đang ung dung thản nhiên đó, Giang Vân Chu chút sáng tỏ, chuyện hôm qua vị Tạ tổng cứu Lâm Nhan còn lên hotsearch nữa, đều đang đoán mối quan hệ của hai , xem dường như quan hệ đơn giản nha!

Giang Vân Chu cũng coi như thấy nhiều rộng nên hề thất lễ, chào hỏi lịch sự khách sáo với Tạ Phong Trần, “Tạ tổng, chào buổi sáng.

Lâm Nhan gì mà trợn mắt một cái, nhắc nhở , “Mau thôi thầy Giang! Chút nữa mà đến trễ thì đạo diễn mắng cho.

Giang Vân Chu bất lực Tạ Phong Trần một cái, “Được.

Tạ Phong Trần cam lòng bỏ phía , đột nhiên mở miệng , “Cảm ơn Giang chiếu cố Lâm Nhan trong đoàn nhé.

Giang Vân Chu: “! ”

Hơ, câu của đại lão tràn đầy thái độ thù địch, còn mang một vẻ mập mờ.

Sao cảm giác như đang tuyên bố chủ quyền nhỉ?

Giang Vân Chu len lén đảo mắt gương mặt xinh của Lâm Nhan, chỉ thấy cô bực xoay trừng mắt với Tạ Phong Trần một cái, giọng điệu lành gì, “Anh là ai chứ! Tới lượt cảm ơn ?”

Trong phút chốc, khí như đông , áp suất thấp đến cực điểm, Tiểu Hoà cẩn thận liếc sắc mặt u ám của ông chủ lớn run lên trong vô thức, mồ hôi lạnh chảy dọc theo sống lưng, quỳ với Lâm Nhan luôn.

Nữ thần Nhan Nhan ơi, cô thể dịu dàng với nhà đầu tư một chút ?

Dù cho diễn lố một chút nhưng một chỗ dựa lưng trong showbiz thì cũng dễ thở hơn nhiều lắm đó!

Đáng tiếc là, nữ thần định mệnh sắp đặt trời, thấy tiếng lòng của kẻ phàm phu tục t.ử như cô.

Mắt thường thể thấy rõ ràng nét hờ hững phong tình gương mặt Tạ Phong Trần dần biến mất, ngay lúc đang nín thở tưởng rằng sẽ nổi trận lôi đình thì thấy thu sự lạnh lẽo mặt, nhàn nhạt cất giọng, “Là ông chủ của em, cảm ơn đồng nghiệp trong đoàn phim chiếu cố cấp của thì gì là ?”

Lâm Nhan thầm mắng trong lòng, còn Giang Vân Chu thì một phen kinh hãi, mới sáng sớm mà dưa ăn no bụng.

Ông chủ công ty của Lâm Nhan là tổng giám đốc tập đoàn Tạ thị?

Thảo nào?

Hai đang giấu giấu giếm giếm điều gì đó.

Lâm Nhan chọc điên đến cạn lời, thang máy xuống tầng một nhanh, mới khỏi cửa thì một chiếc xe dã ngoại sang xịn mịn đột nhiên dừng mặt mấy họ, cửa xe tự động trượt .

Lâm Nhan ngẩng đầu liền thấy trợ lí Trần ghế lái đang hihi gọi cô, “Tạ tổng, Lâm tiểu thư, lên xe !”

Lâm Nhan xe ngập ngừng bước tiếp, tiến mà lùi cũng xong, Giang Vân Chu ngượng ngùng cúi đầu, nhẹ , “Tạ tổng, hôm nay xin hưởng ké Lâm Nhan quá giang chút nha.

Tạ Phong Trần thấy cũng điều, gật nhẹ đầu, “Đừng khách sáo.

Giang Vân Chu lập tức lên xe xuống, còn thúc giục Lâm Nhan, “Lâm Nhan, nhanh lên xe , trễ là đạo diễn mắng cho đó.

Lâm Nhan mà tự dưng bốc hỏa, thằng cha Giang Vân Chu , phản đồng đội ngay thời khắc mấu chốt, còn lấy câu của cô để ngược cô, quá đáng.

Lúc cô cũng tiếp tục giằng co nữa, bèn thở dài một cái lên xe.

Ngay đó Tạ Phong Trần lên theo, Tiểu Hòa cũng lên xe.

Cửa xe đang chuẩn đóng thì bỗng nhiên một giọng nam quen thuộc truyền đến, giọng pha lẫn thở thiếu niên, “Lâm Nhan, nếu tiện thì cũng cho tụi em nhờ xe nha?”

Khóe mắt Lâm Nhan liền thoáng nét vui mừng, là đám Tần Nhược Phong, còn ba đứa còn phía nữa, Lâm Nhan Tạ Phong Trần với vẻ mặt đầy khiêu khích, “Tạ tổng, xe của ngài đây còn rộng quá, tiện ?”

Ánh mắt Tạ Phong Trần lạnh lùng sang thằng nhóc Tần Nhược Phong “chỉ sợ thiên hạ đủ loạn” ghim trong lòng, hận thể xử , ngoài mặt thì bình tĩnh, “Đương nhiên, cùng !”

Bốn trai lẹ làng nhanh ch.óng lên xe, cả đoạn đường, khí trong xe chìm ngập trong sự trầm mặc quái lạ.

Vốn dĩ Tạ Phong Trần cùng Lâm Nhan ăn bữa sáng, thế mà mấy chuyện của Lâm Nhan cho tức no luôn, nuốt vô nữa, cuối cùng thì tự ngay ngắn một góc, bữa sáng cất công chuẩn trở thành niềm vui cho mấy đám Lâm Nhan.

Thấy Tạ Phong Trần khó chịu, trong lòng Lâm Nhan cực kỳ khoái chí, mấy cục tức ứ đọng mấy hôm nay tan biến vết tích.

Đến đoàn phim, nhân viên thấy mấy bọn họ cùng xuất hiện, nhà đầu tư đến giám sát, đạo diễn cùng một nhóm đến lễ phép chào hỏi.

Lâm Nhan vì chuyện fan của Lâm Sanh bao vây chặn đường ngày hôm nên nhiều đồng nghiệp trong đoàn phim đến ân cần hỏi thăm, lòng Lâm Nhan cũng thấy ấm áp hơn.

Mấy họ chuẩn trang điểm , Trần Sảng sắp xếp cho các nhân viên mang những món quà thăm hỏi chuẩn sẵn xe xuống, Tạ Phong Trần hàn huyên vài câu với đạo diễn xong thì xuống chiếc ghế dành riêng cho Lâm Nhan.

Vì Phương Đình Đình đột nhiên xảy chuyện, phân cảnh còn của cô nhiều nên đạo diễn đang phân vân giữa việc tìm diễn viên và dùng thế cho những cảnh .

Tìm diễn viên từ đầu, đạo diễn Đỗ thích cảm giác chân thực khi đuổi theo ống kính, việc bảo tất cả diễn viên từng diễn chung với Phương Đình Đình diễn một nữa cũng thực tế lắm, cuối cùng khi đạo diễn và biên kịch thương lượng xong, quyết định bỏ những phân đoạn của Phương Đình Đình, những cảnh đều dùng thế .

Vốn dĩ Lâm Nhan tưởng rằng Tạ Phong Trần đến giám sát chẳng qua chỉ là một vòng trường , ngờ tới lúc cô thì Tạ Phong Trần cạnh bên đạo diễn, hai trao đổi một cách nghiêm túc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-46-46-keo-da-bo.html.]

Lúc Lâm Nhan phim, tên ch.ó má cũng cạnh bên camera xem, dẫn đến việc từ tới giờ ít NG như cô đây cut mấy , phân đoạn của cô hôm nay tập trung, Lâm Nhan thầm mắng Tạ cẩu đúng là con hồ ly xảo quyệt, chắc chắn là đang trả thù mấy chuyện cô cố ý quấy rầy lúc sáng.

Thế nhưng Lâm Nhan điều chỉnh trạng thái nhanh, cảnh buổi trưa vẫn thành thuận lợi.

Lúc phát cơm hộp, nhân viên Tạ tổng đến giám sát gọi thêm món cho , xe đồ ăn của nhà hàng ba Michelin nổi tiếng lẫy lừng đẩy đến hiện trường, ai nấy một phen sụt sịt, nhà đầu tư mà tay thì quả nhiên chi mạnh nha!

Lâm Nhan phần cơm trưa vô cùng phong phú mà Tiểu Hòa giúp cô nhận về, sức ăn cô mạnh, đương nhiên cũng khách sáo, thầm trong lòng, quả nhiên vẫn là tiền ghê!

Tạ Phong Trần chung với đạo diễn, xa xa bộ dạng Lâm Nhan còn giữ chút hình tượng nào mà hả hê ăn ngấu nghiến, trong mắt tràn đầy sự dịu dàng và cưng chiều.

Trước đây Lâm Nhan cứ thấy thuận mắt chỗ nọ chỗ , mà giờ cảm thấy cô nhấc cái tay, nhích cái chân thôi cũng dễ thương hết sức.

Đạo diễn Đỗ đang thưởng thức bữa trưa tinh xảo thì vô tình ngẩng đầu thấy ánh mắt dịu dàng của nhà đầu tư, thuận theo ánh mắt đó sang thì rơi trúng Lâm Nhan, đó lập tức cảm thấy vẫn còn điều gì khó hiểu, cả buổi trưa hôm nay nhà đầu tư đều bên cạnh ông, bộ thời gian đều rời mắt khỏi phân đoạn của Lâm Nhan, ông áp lực cực kỳ, yên, nhịn mà trêu chọc , “Lâm Nhan là một mầm non , điều kiện của bản thì còn gì để , diễn xuất tự nhiên, như đang “biểu diễn”, nếu cô nỗ lực thì tiền đồ rộng mở, Tạ tổng bận trăm công nghìn việc mỗi ngày, hôm nay đặc biệt đến đây, cứ với ông già như đây mà sang bên tìm chuyện?”

Tạ Phong Trần cũng giấu giếm, gật đầu, “Cô giận hờn lắm.

Đạo diễn Đỗ , Tạ thiếu cao lãnh cũng lúc tự tin, ông thoáng chốc cảm thấy cũng khá dễ gần, thế nên chuyện cũng gan hơn, “Con gái đều thích tùy hứng đó mà, mua chút quà mấy lời ngọt ngào dỗ dành là .

“Ừm.

” Tạ Phong Trần nêu ý kiến mà đáp một tiếng.

Đạo diễn bỗng dậy đến mặt Lâm Nhan, giọng lo lắng khẩn khoản, “Lâm Nhan, cô giúp tiếp Tạ tổng một chút , tí việc gấp xử lý.

Lâm Nhan bất giác từ chối, đạo diễn Đỗ mở miệng, “Hôm nay Lâm Sanh ở đây, cũng chỉ thể tìm cô giúp đỡ tiếp khách thôi, thì đoàn phim chúng cho rằng xem trọng , năn nỉ cô, coi như lão Đỗ nợ cô một ân tình.

Đạo diễn Đỗ xong thì xoay gấp gáp chạy , Lâm Nhan ngẩn ngơ hộp cơm tinh xảo mặt, suy nghĩ một chút Tạ Phong Trần đang lẻ loi cạnh bên bàn đạo diễn, chắc là vì phận cao quý ai với tới nên cũng chỉ dám từ đằng xa giống như thảo cầm viên xem khỉ mà thôi, Lâm Nhan thở dài, lời cầm hộp cơm qua xuống, “Ăn cơm xong thì nhanh .

Lâm Nhan cảm thấy mới xuống thôi mà ánh mắt từ bốn phía cô cũng nhiều hơn, liền thấy như kim châm chích, khó chịu.

“Tại ?” Mắt Tạ Phong Trần hiện lên ý , cực kỳ dịu dàng.

Cũng coi như phụ nữ lương tâm, thật sự để một như khỉ ở đây.

Lâm Nhan ngơ ngác, thầm đúng là trai mê , nghiêm mặt , “Anh mà đến là y như thần, đều chăm chăm , ảnh hưởng công việc thì , bản cũng thấy kỳ cục ?”

“Vậy mấy giờ em tan , đến đón em cùng ăn tối ?” Mắt Tạ Phong Trần mang ý hỏi thăm.

Lâm Nhan nheo mắt, chút khó chịu, cầm cốc nước trái cây bên tay lên định uống một hớp để bình tĩnh , “Bây giờ đang điều kiện với ?”

“Lâm Nhan, đang nghiêm túc theo đuổi em.

” Tạ Phong Trần bất lực, trong mắt chỉ là sự dịu dàng.

Ngụm nước trong miệng Lâm Nhan còn kịp nuốt xuống thì liền sặc đến mức ho khù khụ, khó khăn lắm mới nuốt một ngụm xuống thì mặt cô đỏ ửng lên vì ho, đôi mắt như phủ một lớp sương của cô tràn đầy sự phẫn nộ, “Anh đừng nghĩ đến việc chơi đùa cho vui.

“Lau mép kìa.

” Tạ Phong Trần tự nhiên gấp chiếc khăn tay thành hình vuông đưa tới mặt Lâm Nhan.

Quần chúng ăn dưa bốn phía vẫn đang để ý tới hai , khi thấy bộ dạng một hung hăng còn dịu dàng chiều chuộng thì âm thầm la ó hú hét.

“Má nó! A a a a a a a! Lâm Nhan với nhà đầu tư giàu b.ắ.n pháo hoa tung tóe là chuyện gì thế ?”

“Xứng đôi quá! Đàn ông cực phẩm thế mà Lâm Nhan cũng cân nổi nữa, quả thật là cặp đôi thần tiên nha!”

“Trời ơi, cảm thấy ánh mắt của nhà đầu tư Lâm Nhan thiệt là quyến rũ c.h.ế.t mà! Đưa khăn tay cái quái gì? Trực tiếp đưa tay lên lau chứ!”

“A a a a a! gán ghép gì thế ! Chuyện nó đến phim truyền hình cũng dám diễn vầy nhỉ?”

“Ngược cũng đến mức đau lòng điên cuồng gán ghép CP như ! Lúc nãy hình như thấy đạo diễn bảo Lâm Nhan tiếp đại lão giàu một chút.

“Hơ hơ~ Đạo diễn bỏ thèm ôm chân vàng mà bảo Lâm Nhan ôm ! thấy giống đang thắt dây tơ hồng thì !”

“Hôm qua nhà đầu tư còn ‘ hùng cứu mỹ Lâm Nhan’ nữa!”

“Sự bắt đầu của mối tình thần tiên á! Tổng tài bá đạo điên cuồng theo đuổi cô vợ yêu kiều! thấy hai thể tạo thể loại tổng tài cẩu huyết đó.

Lâm Nhan chiếc khăn tay một màu vuông vức mặt , nhận cũng , nhận cũng , quần chúng ăn dưa xung quanh càng lúc càng chăm chú, cô thấy chiếc khăn tay đó đúng là bén đứt tay, giả vờ bình tĩnh vẩy tờ khăn giấy lau lau khóe miệng, “Mau rút về .

Lâm Nhan thật sự chống đỡ nổi với những ánh mắt của quần chúng ăn dưa, đến cuối cùng chỉ thể đồng ý buổi tối cùng dùng bữa để đuổi viên kẹo da bò nào đó , điều đồng ý chỉ là đồng ý thôi, cô là quân t.ử gì mà một lời thì tứ mã nan truy .

Còn về Tạ Phong Trần, tối hôm đó lúc bớt chút thời gian đến đón cô thì thấy , thể con hồ ly Lâm Nhan cho leo cây nữa.

Hồ ly nhỏ thích chơi thì tiếp, dù cô cũng chạy thoát khỏi tay .

.

 

 

Loading...