Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 45: 45: Cận Thủy Lâu Đài
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:02:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
*Cận thủy lâu đài (Đầy đủ là “Cận thủy lâu đài tiên đắc nguyệt”): Ý của câu thành ngữ là chỉ lâu đài gần hồ nước sẽ ánh trăng chiếu sáng tiên, thường dùng để ví với việc ở gần thì ưu tiên.
Trans: Penicillin - Bé con mất ngủ vì chánh tả của tác giả
Sắc mặt Hàn Hữu Niên trầm xuống, Tạ Phong Trần thẳng như rõ ràng là buông tha, cảm thấy chuyện cần thiết tiếp, mấy lời khách sáo cũng nhiều thêm nữa mà hàn huyên vài ba câu cúp máy.
“Hữu Niên, Tạ thiếu hòa giải ?” Lâm Sanh sắc mặt Hàn Hữu Niên trầm xuống mà trong lòng cô chắc chắn điều gì.
Ánh mắt Hàn Hữu Niên dừng mặt Lâm Sanh, như đang suy nghĩ, rốt cuộc thì Lâm Sanh gì để Tạ Phong Trần như ?
Thân phận đó của Tạ Phong Trần chẳng đáng đặt điều lưng khác, thế nhưng trong lời của đang ám thị quản Lâm Sanh cho , lẽ rằng, chuyện đơn giản như vẻ bề ngoài.
Lòng Hàn Hữu Niên chút thoải mái, nhưng cũng vì tâm trạng của mà nổi giận với Lâm Sanh, kiềm chế cho giọng điệu nhẹ nhàng hơn, “Sanh Sanh, chuyện em sai, hành vi của fan hâm mộ đích thực là đúng, nên bài học kinh nghiệm cho .
Đợi xong bộ phim thì em nghỉ ngơi một thời gian, ?”
“ fan của em chỉ đang ‘tính sổ’ cho thần tượng của mà! Bọn họ bảo vệ em, bênh vực kẻ yếu nên mới nhất thời kích động, nếu em quản, thì các fan khác em bằng con mắt thế nào đây? Còn ai thích em nữa?” Lòng Lâm Sanh lạnh , cam tâm .
“Sanh Sanh, sai là sai, bọn họ trả giá vì hành động của .
Vả , một của công chúng, nhận sự yêu thích và khen ngợi của fan hâm mộ thì hiểu rõ sức mạnh của họ, cũng trách nhiệm dẫn dắt giá trị quan của fan theo hướng hợp lí và chính xác.” Hàn Hữu Niên lời nặng, nhưng đây là sự thật, nghĩ nhiều về hàm ý bên trong câu của Tạ Phong Trần, chấp nhận tin rằng Lâm Sanh vẫn là cô gái hiền lành, đơn thuần thuở ban đầu.
“Hữu Niên, cũng cho rằng chuyện là em sai? em bảo bọn họ công kích Lâm Nhan !” Viền mắt Lâm Sanh đỏ, gương mặt đầy vẻ tổn thương và uất ức.
Hàn Hữu Niên xoa xoa hai bên huyệt thái dương đang đau âm ỉ của , Lâm Sanh với ánh mắt sâu xa, “Em sai, nhưng Lâm Nhan thì gì sai?”
“Lẽ nào bức ảnh là chị kêu chụp , chị cố ý gửi cho em hình chụp chung của hai để oai ? Hữu Niên, cảm thấy chuyện là do em vô duyên vô cớ kiếm chuyện ? Cũng đúng, từ nhỏ Lâm Nhan tùy hứng quen , chị chuyện gì cũng đều hại đến ai, tất cả đều sẽ tha thứ hết, đến đứa con gái ruột của nhà họ Lâm như em cũng nhường chị ba phần.
Em bản lớn lên từ một vùng đất nhỏ, chỗ nào so với Lâm Nhan, thể ở bên là may mắn lớn nhất trong cuộc đời của em, nếu như, yêu em nữa, em, em…” Lâm Sanh ngờ một Hàn Hữu Niên giờ vẫn luôn bảo vệ đột nhiên giúp Lâm Nhan, sự đả kích của tất cả chuyện, lí trí cô hỗn loạn nên chuyện lựa lời.
“Sanh Sanh, Lâm Nhan là chị ruột của em.” Giọng Hàn Hữu Niên nặng cũng nhẹ, mang theo ý nhắc nhở.
“Không , chị chị ruột của em.” Lâm Sanh nghĩ gì mà trực tiếp đáp .
Ánh mắt Hàn Hữu Niên thoáng kinh ngạc, thật sâu mắt Lâm Sanh, “Sanh Sanh, giờ em đều so đo với khác, lời là ý gì?”
Lúc Lâm Sanh mới hồn , sắc mặt đổi, tự nhiên đáp, “Lâm Nhan con ruột của bố em, em và Lâm Nhan từ nhỏ ôm nhầm trong bệnh viện.
Chuyện em luôn giữ kín như bưng, lúc trở về nhà họ Lâm, Lâm Nhan lúc nào cũng nhắm em, cảm giác như em giành tất cả, bố thì thương chị , đúng lúc xảy chuyện của chị và Tạ thiếu nên bèn đồng ý sẽ công bố việc chị là con ruột của nhà họ Lâm, chỉ tuyên bố với bên ngoài rằng em là nhị tiểu thư nhà họ Lâm tìm .
Thế nhưng, đến cuối cùng thì Lâm Nhan vẫn còn để ý, nếu cũng sẽ giống như bây giờ.”
Nghe xong những gì Lâm Sanh thì Hàn Hữu Niên hết sức kinh ngạc, trong đầu kiềm mà nhớ đến ngày mà Lâm Sanh trở về.
Vừa hôm đó là tiệc sinh nhật của Lâm Nhan, công chúa nhỏ nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa của nhà họ Lâm mặc một chiếc váy công chúa, mặt , dùng ánh mắt thâm tình thích , gả cho .
Anh , “Lâm Nhan, thích cô, cũng lấy cô .”
Lâm Nhan nước mắt lưng tròng, níu nhẹ gấu áo của , van xin một cách đáng thương, “Không cưới em cũng , tạm thời đừng thích khác , em sẽ cố gắng khiến thích em, đừng từng chối em ? Em gì nữa cả, em chỉ thôi!”
“Lâm Nhan, thích cô, ghét khác quấn lấy buông.” Ngày hôm đó, cãi với bố vì chuyện trong nhà, tâm trạng , đó cũng là đầu tiên Lâm Nhan bày tỏ lòng với , giờ đều xem trọng việc nên dứt khoát từ chối, chỉ điều một Lâm Nhan giờ luôn mặt dày hổ vì chuyện từ chối mà viền mắt ửng đỏ, nước mắt cứ thế mà tràn bờ mi, đến giờ suy nghĩ thương hoa tiếc ngọc, càng thích con gái cứ lóc nỉ non, chỉ cảm thấy phiền phức chứ cũng suy nghĩ nhiều kiên quyết rời .
Rồi đó, nhà họ Lâm tìm một cô con gái, bạn bè tám chuyện Lâm Nhan và thiếu gia nhà họ Tạ yêu , bắt gian ngay tại giường, lớn hai nhà cũng xác định hôn sự ngay lúc đó.
Bạn bè còn trêu chọc , “Hên là hứng thú gì với nhỏ Lâm Nhan đó, con bé đó cũng đúng là hai lòng, cả ngày thì miệng cứ liên tục thích , gả cho thì cũng cưới ai, cuối cùng xoay đầu một cái liền ngủ chung với gã đàn ông khác , thôi, cái họa e rằng sẽ về tay thằng con trai nhà họ Tạ .
Mà cũng kỳ lạ ghê, khi cũng ai Lâm Nhan qua với Tạ Phong Trần , bây giờ dính thế?”
Lúc đó trong lòng chỉ cảm thấy rằng bình thường Lâm Nhan mấy hành động kỳ quái thì cũng thôi , còn ăn chơi trác táng với trai ngay trong chính tiệc sinh nhật của , bại hoại thuần phong mỹ tục.
---Em gì nữa cả, chỉ thôi!
Hàn Hữu Niên bừng tỉnh, cảm giác như thứ gì đó nghẹn , khi đó Lâm Nhan níu lấy một góc áo , chắc cũng như đang níu lấy cơ hội sống sót cuối cùng nhỉ?
Anh từng thấy qua bộ dạng Lâm Nhan buồn bã như bao giờ, giờ nhớ , lúc đó lẽ Lâm Nhan chuyện con gái nhà họ Lâm !
Thế nên cô mới cô gì nữa cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-45-45-can-thuy-lau-dai.html.]
Một cô con gái yêu kiều từ nhỏ nhà họ Lâm nâng niu trong lòng bàn tay, bao giờ chịu đựng bất kỳ khó khăn nào, khiến hi vọng của cô tan vỡ, việc cô những chuyện động trời gần như cũng là điều thể giải thích .
Thảo nào cô ngoan ngoãn gả đến nhà họ Tạ, nghĩ chắc là vì cảm thấy thể dựa dẫm nhà họ Lâm nữa , nhà họ Tạ cũng là một chỗ dựa tệ!
Thảo nào một Lâm Nhan giờ chỉ ăn uống vui chơi, động tay động chân gia nhập showbiz.
Tất cả nghi hoặc đều đáp án, lòng Hàn Hữu Niên cực kỳ phức tạp, một cảm giác thể lời.
Lâm Sanh thấy ánh mắt Hàn Hữu Niên xa xăm, hình như đang nghĩ điều gì, trong lòng cô chút hoảng sợ, “Hữu Niên, em xin , tâm trạng em nên bậy , đừng giận.”
Hàn Hữu Niên hồn, ánh mắt sợ sệt của Lâm Sanh, vì nhớ đến một đôi mắt lúc nào cũng rực sáng quật cường, kiềm chế , cất lên giọng trầm tĩnh, “Sanh Sanh, chúng ở bên , em nên tin tưởng , tức giận, chuyện của Lâm Nhan đừng nhắc đến nữa.”
Mắt Lâm Sanh sáng lên, gật đầu đồng ý, trong lòng như một sợi gai đ.â.m , kể từ khi yêu , đây là đầu tiên cô và Hàn Hữu Niên cãi vã.
Không là ảo giác của cô , cô cảm giác khi thế của Lâm Nhan thì trong lời của Hàn Hữu Niên, khi nhắc đến Lâm Nhan dường như mất sự lạnh lùng và chán ghét mà giờ vẫn luôn hiện hữu.
Ngày hôm , Lâm Nhan suýt chút nữa ngủ quên, bởi vì hôm uống rượu nên lúc tỉnh đầu nặng đau.
Mới sáng sớm Tiểu Hòa đến gõ cửa, còn mua canh giải tượu cho cô, Lâm Nhan thấy cô bé Tiểu Hòa đúng là thiên sứ.
“Chị Nhan Nhan, hôm qua Phương Đình Đình đ.á.n.h ghen nhừ t.ử luôn, chắc mặt mũi cũng tan nát, bây giờ đủ thứ tin tức của cô đầy rẫy mạng, công ty quản lý cũng hủy hợp đồng với cô , cô cũng lăn lộn nổi trong giới nữa.
Mà thằng cha phó đạo diễn còn Phương Đình Đình dụ dỗ ông … Ay! Nói thì cô cũng đáng thương đáng ghét.”
“Tự tự chịu thôi, gì đáng thương .” Lâm Nhan lạnh, đàn ông là móng heo, nhất là những phụ nữ trong giới , nếu thật sự xem đàn ông là chỗ dựa, thì quá là ngốc .
Thế nhưng Lâm Nhan thấy Phương Đình Đình đáng thương chút nào, cô rảnh mà thể hiện tấm lòng thánh mẫu, cô chỉ cảm thấy Phương Đình Đình gặp họa, cô sảng khoái, huống hồ chi chuyện Phương Đình Đình gặp họa còn một phần công lao của cô trong đó,
Dù gì thì cũng là cô báo tin cho vợ của phó đạo diễn mà.
“Cũng đúng, em còn quên đây cô ức h**p chị ở đoàn phim.
Ả đó đúng là đáng đời.” Tiểu Hòa nhớ tới mấy việc xa của Phương Đình Đình thì cũng phụ họa theo.
Lâm Nhan uống một hết sạch bát canh giải rượu, giày ngoài, cảm khái , “Tiểu Hòa, em đúng là thiên sứ nhỏ của chị, còn chuẩn canh giải rượu cho chị nữa, điều, em tối qua chị uống rượu?”
“Ơ, em đoán đó, đề phòng hên xui thôi mà, dù thì chuyện tối qua mà rớt xuống ai thì cũng vui vẻ gì.” Ánh mắt Tiểu Hòa né tránh, tự nhiên mà liếc sang căn phòng kế bên.
Lâm Nhan theo ánh mắt của cô bé, đúng lúc cánh cửa đó kéo từ bên trong, một đàn ông cao quý tuấn tú bước , mang giày da kiểu tây, đắn chính trực, đôi mắt xinh của cô mở thì chút sửng sốt, “Sao ở đây?”
Tạ Phong Trần nhẹ, giọng điệu thong thả, “Muốn gần em một chút.”
Rõ ràng tên ch.ó má mấy câu cợt nhả, Lâm Nhan vẫn “trúng chiêu” của , dù nhưng cô thể hiện , “ thấy ăn no rửng mỡ chuyện thôi nhỉ.”
“Vẫn ăn, nếu em đồng ý cùng ăn bữa sáng thì cầu cũng nữa là.” Tạ Phong Trần nở nụ lẳng lơ, đôi mắt hoa đào đẽ mang nét phong tình.
Lâm Nhan cố ý nghiêm mặt, “Vậy thì thật là khéo , đang đến đoàn phim gấp, rảnh.”
Tạ Phong Trần nhướng mày , “Vậy thì khéo quá, hôm nay đến đoàn phim giám sát, trợ lý Trần chuẩn sẵn bữa sáng xe, nếu Lâm tiểu thư để ý thì lên xe ăn sáng cùng .”
Lâm Nhan cau mày, chút bực dọc, giờ tên c.h.ế.t tiệt hóa thành keo con ch.ó hả?
Hôm qua cô từ chối ngoài cửa thì lập tức dọn đến ở sát nhà cô, mới sáng sớm chắn ngay hành lang khách sạn bảo cùng cô ăn sáng, nếu cô mà đồng ý thì lẽ sẽ quấn lấy cô đến cùng.
“Tạ thiếu, việc e là lắm, ngời đều là nhà đầu tư, nếu và mà cùng , còn lên chung một xe đến đoàn phim thế thì sẽ lên hotsearch đó nha! Tin tức Phương Đình Đình quan hệ lén lút vẫn còn đang hotsearch kìa, chiếm độ hot của cô .” Lâm Nhan mỉm dịu dàng, thể nào một chút bất mãn nào.
“Nếu như nhớ lầm thì hôm qua em fan của Lâm Sanh chặn đường, tin tức cứu em đến mức thương vẫn còn đang hotsearch, cư dân mạng đang suy đoán mối quan hệ của và em, em xem nên trả lời một chút ?” Tạ Phong Trần nghẹn ngay tức khắc, Lâm Nhan sợ nảy sinh quan hệ với , chỉ điều là, lúc cô mới lo lắng thì lẽ muộn.
Mặt Lâm Nhan thoáng cái tái xanh, căm phẫn trừng mắt tên ch.ó c.h.ế.t , “Cũng thôi! Vợ chồng ly hôn cũng gì mất mặt, chừng khi công khai thì lẽ cũng thuận lợi trong showbiz hơn, dù thì mấy đạo diễn, nhà sản xuất nhãn hàng gì đó danh vợ cũ của Tạ thiếu ít nhiều cũng sẽ nể mặt chứ nhỉ!”
Mặt Tạ Phong Trần đen trong phút chốc, cho đến hiện tại, tin tức và Lâm Nhan ly hôn vẫn công khai, cũng công khai, Lâm Nhan lẽ rõ, tâm tư mà dành cho cô sớm đổi .
“Cần gì mà phiền phức , em cần gì thì cứ với , còn cho em ?” Tạ Phong Trần nhạt, tâm trạng bỗng trở nên .
Lâm Nhan trợn mắt với một cái, đúng lúc thấy Giang Vân Chu từ trong phòng bước , mắt liền sáng lên, nhanh ch.óng tiến lên phía chào hỏi, “Chào buổi sáng, thầy Giang! Đi ăn sáng ? Đi chung !”
Giang Vân Chu ngạc nhiên Lâm Nhan một cái, gương mặt trai sáng sủa tràn đầy nét ôn hòa, “Được thôi!”
Tác giả lời : Tạ tổng: Coi c.h.ế.t hả?.