Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 44: 44: Quản Người Phụ Nữ Của Mình Cho Tốt
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:02:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Nhan là nguyên chủ, cô chỉ là một ngoài cuộc đang chiếm dụng lấy cơ thể của nguyên chủ và hướng phát triển của các tình tiết trong truyện, từ khi Lâm tìm con gái ruột Lâm Sanh, bà dần dần còn dành sự quan tâm chăm sóc cho Lâm Nhan nữa, Lâm Nhan đối với Lâm đương nhiên cũng sự tôn trọng dành cho bậc bề , cô thấy rõ ràng, mặt con gái ruột của thì trong suy nghĩ của bà Lâm Nhan chính là một vật thế đang chiếm lấy vị trí của khác.
Vậy nên khi Lâm Nhan xuyên sách thì liền cắt đứt quan hệ qua với nhà họ Lâm, Lâm vẫn cứ đối xử bình đẳng giữa con nuôi và con ruột, còn dùng cái mác tình để yêu cầu Lâm Nhan thỏa hiệp.
Lâm Nhan ghét cay ghét đắng kiểu quan hệ giả dối thế nên chuyện dường như cũng lạnh lùng.
“Nhan Nhan, khi Sanh Sanh trở về quan tâm đ ến con, thế nhưng con…” Giọng Lâm đau lòng, dường như vẫn còn cố gắng hết sức để níu giữ hình tượng một bà mặt đứa con gái nuôi .
Lâm Nhan bực dọc, còn kiên nhẫn để diễn tiếp nữa, “Lâm phu nhân, chuyện của Lâm Sanh giúp mà cũng chẳng giúp gì, nhưng sẽ ghi nhớ ơn nuôi dưỡng của bà, nếu khó khăn gì trong cuộc sống thì sẽ lạnh lùng , còn về phương diện tình cảm, nghĩ bà tìm Lâm Sanh thì thích hợp hơn, cúp đây.
”
Lâm Nhan xong định cúp máy chút do dự.
“Đừng, đợi, đợi một chút.
” Mẹ Lâm gấp gáp lên tiếng.
Lâm Nhan trợn mắt trời, “Còn chuyện gì nữa?”
“Nhan Nhan, nể tình bố và thương yêu con bao nhiêu năm nay mà bỏ qua cho Sanh Sanh ? Nó chịu nhiều cực khổ từ nhỏ đến lớn , khó khăn lắm mới vững chân trong làng giải trí, nỗ lực của nó hủy hoại.
” Mẹ Lâm thật lòng suy nghĩ cho con gái ruột của .
Trong lòng Lâm Nhan bỗng vô duyên vô cớ mà nổi điên lên, hỏi ngược , “Vậy thì ? Nỗ lực của Lâm Sanh thể hủy hoại, nỗ lực của hủy hoại thì quan trọng hả? Lâm phu nhân, thứ m.á.u mủ ruột thịt đúng là ai thể kháng cự, mà thôi, nếu đây là yêu cầu các để trả ơn nghĩa dưỡng d.ụ.c thì cũng từ chối , ? hi vọng bà nhớ kỹ, từ nay về , còn nợ nhà họ Lâm thứ gì nữa.
”
Lâm Nhan cúp điện thoại, trực tiếp xóa, chặn hết tất cả phương thức liên lạc với Lâm phu nhân.
Cô bất kì quan hệ nào với nhà họ Lâm nữa, nếu thể, cô cũng hi vọng họ Lâm.
Lâm Nhan thấy lòng lạnh , uống liên tục ly rượu đến ly rượu khác, thế mà thể nào sự bực tức đang ứ đọng trong lòng dịu .
Cô và nguyên chủ đều chỉ là những đáng thương mà thôi, nguyên chủ thất bại trận chiến của huyết thống, mà cô khi còn ở thực tại thì khi mất, bố cô hết sức cưng chiều con gái của kế nhưng luôn vạch lá tìm sâu với đứa con gái ruột như cô, nghĩ đến đây, sự đồng cảm Lâm Nhan buồn, mũi cay xè, chút khống chế nước mắt.
Lúc cửa phòng gõ thì hai bình rượu của Lâm Nhan hết sạch, cả say đến mức mơ hồ, cô loạng choạng mở cửa, thấy gương mặt quen thuộc ngoài cửa thì nỗi căm hận đè nén trong lòng liền nổ tung, cất giọng lạnh nhạt, “Anh phiền ? Đi còn gì?”
Tạ Phong Trần phụ nữ gần như vững, nồng nặc mùi rượu đang mặt , vẫn mặc bộ váy như lúc rời , day day mi tâm, “Em uống rượu ?”
Cả Lâm Nhan như đang lơ lửng mây, suýt chút nữa vấp chân của mà té, khó khăn lắm mới vịn c.h.ặ.t lấy khung cửa, hihi ngốc nghếch, “Sao? Anh là cảnh sát Thái Bình Dương hả? uống rượu liên quan đếch gì đến !”
Tạ Phong Trần đôi mắt đang say mèm của cô, rõ ràng uống ít, lúc rời cô vẫn còn bình thường, lúc mắt chút đỏ, chắc là , ai bắt nạt cô ?
Nghĩ đến đây, mắt Tạ Phong Trần lạnh , trong lòng kềm mà bốc hỏa, đưa tay dìu lấy cô, lách cơ thể cao lớn của trong khe cửa nhỏ, “Vào nhà .
”
Lâm Nhan nhường đường mà cứng ngắc ở cửa, gương mặt nhỏ xinh tỏ ý cự tuyệt, “Không , thế là đột nhập bất hợp pháp.
”
Tạ Phong Trần hết nổi, nhẹ, “Em yên tâm, tôn trọng nguyên tắc “ba ” của em.
”
Lâm Nhan cau mày, đầu óc đang cuồng, cô cố gắng suy nghĩ một chút mang máng nhớ nguyên tắc mà nêu lúc chiều, thế nhưng cô vẫn lắc đầu, “Vậy cũng , thấy .
”
Tạ Phong Trần cảm giác thất bại, thở dài hỏi, “Tại ?”
“Mọi thứ liên quan đến Lâm Sanh đều ghét, là ch.ó bám đuôi cô , cách xa một chút nha, là thấy phiền.
” Lâm Nhan uống rượu xong thì thể kiềm chế tính khí của , rõ ràng cô thể đắc tội với đàn ông mặt , mà mấy câu khó cứ văng liên tục.
Tạ Phong Trần đoán trúng , quả nhiên vẫn là vì chuyện của Lâm Sanh.
Thế nhưng Lâm Nhan nào cũng quy về chung một phía với Lâm Sanh, điều khiến sắc mặt Tạ Phong Trần đen kịt , giọng cũng trầm xuống vài phần, “Anh quan hệ với Lâm Sanh lúc nào?”
Lâm Nhan lạnh, “Cô là quan trọng với , là bạch nguyệt quang của , đừng giả vờ mặt suốt ngày nữa, mệt ?”
Tâm trạng Lâm Nhan nên trực tiếp giận cá c.h.é.m thớt, cũng cô lấy sức ở mà thể đẩy thẳng nửa đang cố lách nhà của ngoài đóng cửa cái “rầm”.
Tạ tổng từ chối nhà, đầu óc ngơ ngác, quên lúc nhỏ Lâm Sanh là cô bé cứu , thế nhưng khi chuyện thì cũng chỉ giúp đỡ khi thể chứ hề xen cuộc sống của đối phương, càng bất kỳ quan hệ nào với Lâm Sanh.
Thế nhưng Lâm Nhan rõ ràng hiểu lầm , bây giờ lửa giận của cô vẫn còn đang đỉnh đầu, chắc cũng sẽ lọt mấy lời giải thích của , Tạ Phong Trần cũng cố gắng khi cần thiết.
“Tạ tổng, Lâm tiểu thư để ngài , hành lý của ngài tính đây?” Trần Sảng đẩy hành lý lên thì thấy màn Lâm Nhan nhốt ông chủ của ngoài cửa, len lén “nhấn like” cho Lâm Nhan một cái, đầu tiên thấy ông chủ khuất phục mà gì , Lâm Nhan cũng coi như là một nhân tài.
Tạ Phong Trần dùng ánh mắt sắc lạnh liếc Trần Sảng một cái, một ánh mắt tràn đầy lửa giận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-44-44-quan-nguoi-phu-nu-cua-minh-cho-tot.html.]
Trần Sảng dọa đến đổ mồ hôi lạnh, vội vàng lấy điện thoại gọi cho phụ trách khách sạn.
Sau đó Trần Sảng đưa ông chủ nhà căn phòng bên cạnh Lâm Nhan, chỉ dẫn nhân viên đấy, dọn hết đồ đạc trong phòng khử trùng, tất cả đều bằng đồ dùng mới, hiệu suất cao, từ lúc bắt đầu sắp xếp đến khi xong cũng chỉ một tiếng đồng hồ.
Lòng Trần Sảng lo lắng yên, ông chủ bỏ căn phòng tổng thống năm sang trọng thoải mái qua một xó thèm ở, nhất quyết ở cạnh Lâm Nhan tại một nơi nhỏ rách thế .
Xem ông chủ vì theo đuổi vợ mà moi hết ruột hết gan.
Trần Sảng sợ ông chủ ở thoải mái, khuyên nhủ một chút thì đột nhiên ông chủ hỏi , “Chuyện Lâm Nhan bôi nhọ mạng điều tra rõ ràng ?”
“Là phụ nữ tên Phương Đình Đình trong đoàn phim , điều hôm nay cô lộ chuyện dan díu trong bóng tối, còn vợ của Phó đạo diễn đ.á.n.h t.h.ả.m hại, liên tục mắng hotsearch.
”
“Tấm ảnh lúc của Lâm Nhan và Hàn Hữu Niên, âm thầm xử lý ? Một diễn viên nhỏ như Phương Đình Đình thế nào mà ?” Tạ Phong Trần trúng tim đen.
Sắc mặt Trần Sảng liền chút khó coi, “Đã xử lý tấm ảnh , thợ chụp trộm ảnh mà tiểu thư Lâm Nhan tìm cũng bịt miệng luôn , điều…”
Tạ Phong Trần nhạy cảm ngẩng đầu Trần Sảng, “Có gì thì thẳng, ấp ấp úng úng gì?”
Trần Sảng hít sâu một , lúc mới , “Bên phía chúng xử lý sạch sẽ, thế nhưng phía Hàn thiếu và tiểu thư Lâm Sanh vẫn còn.
Dựa theo lời của chúng xếp đoàn phim thì mối quan hệ của tiểu thư Lâm Nhan và Phương Đình Đình trong đoàn , hai đối đầu gay gắt, thế nhưng tiểu thư Lâm Sanh và Phương Đình Đình gần gũi, khả năng Phương Đình Đình lấy những tấm ảnh đó từ tay của tiểu thư Lâm Sanh, bây giờ còn tiếp tục điều tra ạ?”
Trần Sảng nghĩ đến Lâm Sanh công cứu mạng ông chủ khi còn nhỏ thì bắt đầu chút do dự.
Ơn cứu mạng, ông chủ tìm kiếm đến tận bận giờ, nếu thật sự điều tra gì, ông chủ sẽ giúp đỡ tiểu thư Lâm Nhan tiểu thư Lâm Sanh đây?
“Tra.
” Ấn đường Tạ Phong Trần bỗng hiện nét tàn bạo, nghĩ đến hình ảnh Lâm Nhan cùng đôi mắt đỏ thì còn quan tâm đ ến bất cứ nào nữa chỉ cho cô một câu trả lời rõ ràng.
Đáp án mà Trần Sảng chờ đợi chính là đây, Lâm Nhan xảy chuyện thì sai theo dõi Phương Đình Đình , chỉ cần gọi một cuộc điện thoại thì bất kể lúc nào cũng thể hỏi sư thật từ phía Phương Đình Đình.
Mười phút , bên phía Phương Đình Đình báo tin , sắc mặt Trần Sảng chút khó coi, “Tạ tổng, tấm ảnh đó là Phương Đình Đình trộm từ điện thoại của tiểu thư Lâm Sanh.
”
Tạ Phong Trần trầm mặc chuyện, đang nghĩ gì.
Điện thoại của Trần Sảng bỗng nhiên reo lên, bắt máy hỏi han đối phương một hai câu lập tức đưa điện thoại cho ông chủ, “Tạ tổng, trợ lý của Hàn thiếu, Hàn thiếu hẹn gặp ngài một .
”
Tạ Phong Trần nhướng mày, “Hàn Hữu Niên?”
Trần Sảng gật đầu, Tạ Phong Trần lúc mới nhận lấy điện thoại ép tai, thẳng vấn đề, “Hàn thiếu tìm việc gì?”
Tạ Phong Trần mặt biến sắc, thế nhưng Hàn Hữu Niên cảm giác rằng trong giọng đối phương mang một thái độ thù địch, nhếch nhếch môi, sang ánh mắt hy vọng của Lâm Sanh ở bên cạnh, thấp giọng cất lời, “Chuyện của Lâm Nhan, , hôm nay fan của Lâm Sanh quá kích động, mong Tạ tổng thể rộng lòng tha thứ, phía chúng chấp nhận bồi thường.
”
Hàn Hữu Niên gặp trở ngại bên phía Lâm Nhan, lúc mới mời luật sư đến sở cảnh sát xử lý chuyện của fan hâm mộ, thế nhưng bên luôn giữ thái độ việc theo nguyên tắc chung, ngóng mới chuyện do Tạ Phong Trần góp sức cho Lâm Nhan.
Lâm Nhan từng hai năm khi kết hôn, Tạ Phong Trần đều gặp cô, hai tương kính như băng, thậm chí đến mức lúc trong showbiz còn truyền tin Tạ Phong Trần và Lâm Nhan ly hôn, xem sự thật là như .
Ý định ban đầu của Hàn Hữu Niên là thích quản mấy chuyện nhỏ vặt vãnh thế , cho dù Lâm Sanh một fan hâm mộ nào thì cũng năng lực giúp cô nổi tiếng, nhưng cô quá nghiêm túc, dựa , dựa thực lực của bản mà gây dựng sự nghiệp.
Không còn cách nào khác, đành gọi cuộc gọi .
“Hàn thiếu đau lòng cho Lâm Sanh tiểu thư thì cũng nỡ để phụ nữ của chịu thiệt? Chi bằng Hàn thiếu quản phụ nữ của cho , thế mới thể bình yên vô sự .
” Lời của Tạ Phong Trần chừa chút đường sống nào, khác gì đang tuyên chiến.
Hàn Hữu Niên ủng hộ Lâm Sanh thì Tạ Phong Trần nhất định sẽ giúp Lâm Nhan.
“Nghe đồn vợ chồng Tạ thiếu và Lâm Nhan hòa thuận, bây giờ xem hình như lời đồn đại đều là giả, Lâm Sanh gì sai mà Tạ thiếu những lời ?” Hàn Hữu Niên cảm thấy động trong thoáng chốc, cảm thấy trong lời đối phương hàm ý khác nên giọng điệu liền mang theo một chút tức giận.
Thái độ của Tạ Phong Trần Hàn Hữu Niên lập tức nhớ đến biểu hiện gần đây của Lâm Nhan vạch rõ ranh giới với , xem quan hệ vợ chồng của hai dịu nên Tạ Phong Trần mới đồng ý mặt cô.
Theo lý mà , quan hệ của Lâm Nhan và Tạ Phong Trần càng thiết, cô quấn lấy thì nên vui vẻ, thế nhưng trong ngoài câu của Tạ Phong Trần đều đang ám thị trong chuyện là Lâm Sanh an phận nên trong lòng vui.
Lâm Sanh là thích gây chuyện thị phi, ngược , Lâm Nhan mới là luôn chuyện gì mà cứ thích gây rắc rối cho Lâm Sanh.
Lời của Tạ Phong Trần khiến cảm giác mạo phạm, lúc chuyện hiển nhiên cũng chọc điểm yếu của đối phương.
“Tin đồn thì cuối cùng cũng chỉ là tin đồn, Hàn thiếu là thông , tin mấy tin đồn vô căn cứ, Lâm Nhan lúc nhỏ tùy hứng hiểu chuyện, ngược gây phiền phức cho Hàn thiếu , mong Hàn thiếu lượng thứ cho, sẽ chăm sóc cô .
Còn về chuyện Lâm Sanh tiểu thư gì, Hàn thiếu đích hỏi chính cô ?” Từng câu từng chữ của Tạ Phong Trần đều đang tuyên bố chủ quyền.
Tác giả lời : Tạ tổng: Người phụ nữ của để tự lo!.