Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 43: 43: Nguyên Tắc “ba Không”
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:02:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Aes1L9H5U
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Nhan đôi gò má tuấn tú gần ngay mặt, hít thở sâu một để bình tĩnh .
Gần đây não thằng cha Tạ Phong Trần hình như úng nước , cứ dựa chuyện thương khi “ hùng cứu mỹ nhân” mập mờ rõ ràng, nhưng mà Lâm Nhan sẽ nhan sắc của che mờ mắt .
Cô nhớ đến buổi tối hôm cô xuyên sách, lúc hai lên giường, tên ch.ó má dùng biểu cảm lạnh nhạt đòi ly hôn, cô trả tự do cho , khi nhận giấy chứng nhận ly hôn thì lật mặt thương tiếc, chỉ mỗi chuyện giúp cô tách sổ hộ khẩu thôi mà cũng chơi cô một vố.
Lâm Nhan cảm thấy giờ bản là một rộng lượng, cô nhớ chuyện cực kì rõ ràng, cộng thêm sự chỉ dẫn của tình tiết trong tiểu thuyết, nên cô thật sự đau đầu việc tên c.h.ế.t tiệt đột nhiên đổi như .
Lâm Nhan nghĩ ngợi một chút, lặng lẽ xoay bước xuống giường, sửa sang váy áo và mái tóc trở nên rối bù khi ngủ dùng sắc mặt nghiêm túc Tạ Phong Trần, chậm chạp mở miệng: “Tạ tổng, nếu nghỉ ngơi xong thì cũng nên , chúng ly hôn, thấy quan hệ của chúng thiết tới mức thể ngủ chung một chiếc giường .”
Vốn dĩ gương mặt Tạ Phong Trần còn chút đắc ý thì đột nhiên cứng , mắt thường thể thấy sắc mặt lạnh , tâm tư đang rung động bỗng lời của Lâm Nhan hắt một gáo nước lạnh.
, ly hôn .
Mẹ nó, còn là kiên trì đòi ly hôn nữa chứ.
Tạ Phong Trần một nữa cảm giác đang lấy đá chọi xuống chân .
“Ai quy định vợ chồng ly hôn thì tái hôn?” Tạ Phong Trần dùng vẻ mặt lạnh nhạt Lâm Nhan, lồ ng n.g.ự.c như tắc nghẽn, buồn rầu .
Lâm Nhan xong thấy buồn ghê, vuốt tóc một cái, chế nhạo, “Tạ tổng, mặt mũi ? Không thấy đau hả? Lúc ly hôn là , bây giờ thích , tái hôn, chơi vui lắm hả? là con ch.ó con mèo mà ngoắc tay một cái là tới, phủi tay một cái là .”
Tạ tổng?
Người phụ nữ lật mặt cũng nhanh lắm.
Được thôi! Anh mặt mũi, mặt mũi là cái gì chứ, mà quan trọng bằng vợ ?
Tạ Phong Trần , Lâm Nhan thế là đang tức giận, mấp máy đôi môi mỏng, do dự một chút mới mở miệng, “Lâm Nhan, nghiêm túc đó.”
Lâm Nhan ngớ , nụ càng nhạt hơn, “Chuyện giúp , cảm ơn , nhưng ngay bây giờ cũng nghiêm túc cho câu trả lời của , tái hôn, lành, lên giường.”
Lâm Nhan kiên định nguyên tắc “ba ” của .
Tạ Phong Trần liền cảm thấy tim nghẹn , khó chịu đến mức siết c.h.ặ.t , ly hôn là việc do chính kiên trì, trong lòng Lâm Nhan vượt qua cũng là bình thường, thế nhưng thể bỏ cuộc tại đây.
“Không cả, em thể khăng khăng chấp nhận, nhưng thể chối bỏ việc thích em, theo đuổi em.” Từ nhỏ, Tạ Phong Trần gì đó, đạt mục đích thì thề ngưng nghỉ, thứ , nhất định sẽ bỏ qua.
Lâm Nhan còn cách nào khác, thở dài : “Hai năm hôn nhân đều coi vợ như vật trưng bày, khi ly hôn thì đột nhiên thích , Tạ tổng, thật cảm thấy đối với vốn dĩ là thích, đại khái là đêm hôm đó lên giường hứng thú với cơ thể của mà thôi.
Có lẽ thử tìm thêm nhiều phụ nữ khác sẽ phát hiện rằng thật cũng bình thường lắm.”
“Lâm Nhan, em bảo tìm phụ nữ khác? Anh tùy tiện như .” Mặt Tạ Phong Trần như gió lạnh thổi qua từng cơn, ánh mắt tối sầm , giọng trở nên sắc bén.
“Vậy ? Vậy lúc nổi hứng tùy tiện lên thì đúng là .” Lâm Nhan chế giễu , đối với vợ mà thích thì cũng thể xuống tay , còn tùy tiện nữa hả?
“Tùy em nghĩ thế nào, dù thì từng tìm đến khác.” Tạ Phong Trần biểu cảm nghi ngờ của Lâm Nhan cho bực dọc trong lòng, ngừng một chút trong sự bất mãn uất ức, “Nói đúng hơn, đêm hôm đó cũng là em chủ động khiêu khích .”
Lâm Nhan nghẹn họng, sắc mặt chút tự nhiên, Tạ Phong Trần trân trân nên lời, cô c.h.ử.i thầm, đại thiếu gia, ngài đột nhiên trở nên ngây thơ thế vã quá ?
Đã bao nhiêu tuổi mà còn như cô cướp mất đời trai của bằng, nếu phối hợp thì cô chủ động ích cái đếch gì .
Thế nhưng Lâm Nhan cũng , bởi vì Tạ thiếu gia chắc cảm thấy tổn thương lòng tự tôn vì cô từ chối nên nhận xong một cuộc điện thoại, mặt liền biến sắc rời .
Lâm Nhan căn phòng và chiếc giường đột nhiên trở nên trống trải thế , thấy tủ đầu giường thêm một bịch t.h.u.ố.c, trong khí dường như còn một mùi hương nam tính thuộc về , Lâm Nhan cau mày , chú ý đến tia mất mát khác thường đang xuất hiện trong lòng , dứt khoát thẳng phòng Tiểu Hòa gọi quầy lễ tân kêu đến drap giường, tiện thể quét dọn một lượt.
Quay trở về phòng, Lâm Nhan bọc lớp drap giường màu xanh nhạt mà cô tự mang theo, cảm thấy thuận mắt hơn nhiều.
Thật tâm trạng Lâm Nhan xem là mấy, thậm chí chút phiền muộn, mà cứ khư khư sợ c.h.ế.t đ.â.m đầu họng s.ú.n.g, Lâm Nhan thấy lạ cứ liên tục chớp tắt màn hình, vốn định bắt, thế nhưng vì đột nhiên rảnh rỗi, cũng việc gì nên bắt máy, đối phương mở miệng khiến cô c.h.ử.i thề.
Là Hàn Hữu Niên, đây cô chặn của , ban ngày còn lời cay độc bảo sẽ tha cho cô, cũng mặt mũi để mà tối đến đổi để gọi cho cô nữa, hổ danh là nắm chắc kịch bản nam chính, lúc còn tiếp tục c.h.é.m gió, “Lâm Nhan, chuyện lúc sáng Sanh Sanh với , đó là hiểu lầm, điều, bây giờ Sanh Sanh đang cuống cuồng hết cả lên vì chuyện của fan hâm mộ, cô điều kiện gì cứ , rốt cuộc thế nào mới thể buông tha đây?”
Lâm Nhan nắm c.h.ặ.t điện thoại, hít thở mấy thật sâu mới lạnh lùng mỉa mai, “Hàn thiếu, cầu xin thì thái độ của cầu xin, dựa mấy đồng tiền thối tha của vẻ cao cao tại thượng là ý gì đây? Lâm Nhan nợ ? Anh hiểu lầm , trách oan cũng một hai nữa , đến xin cũng nữa hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-43-43-nguyen-tac-ba-khong.html.]
“Lâm Nhan, đừng nước lấn tới!” Giọng Hàn Hữu Niên trong điện thoại lạnh như băng, ngầm cảnh cáo.
Lâm Nhan nhếch môi, cô hiểu rõ hình tượng của nam chính, giờ chỉ chịu vứt bỏ niềm tự tôn kiêu hãnh của để cúi duy nhất một nữ chính.
Cô cũng để ý việc đối phương xin , thế nhưng lúc mà khiến cho cảm thấy khó chịu Lâm Nhan thấy sẽ thiệt thòi lắm.
“Xem cũng yêu Lâm Sanh nhiều lắm nhỉ? Đã mở miệng cầu xin vì chuyện của cô mà đến việc cúi cái đầu cao ngạo của xuống cũng thì thấy đau lòng cho cô đó.
Thôi bỏ , đối với mà , xin cũng ý nghĩa gì, phiền đừng bám lấy nữa, càng hi vọng cả đời còn qua gì với .”
“Lâm Nhan, đây cô cực đoan m.á.u lạnh thế ?”
“Ồ, cực đoan m.á.u lạnh ? Anh cứ coi như Lâm Nhan đây c.h.ế.t !” Giọng Lâm Nhan nhàn nhạt, trực tiếp cúp máy.
Phía bên , Hàn Hữu Niên màn hình điện thoại tối đen, bên tai ngừng vang lên câu hờ hững của Lâm Nhan “cứ coi như Lâm Nhan đây c.h.ế.t ”, như đang nghĩ ngợi điều gì, Lâm Nhan thật sự đổi , cô trở nên xa lạ, việc khiến chút bối rối.
Dựa tính cách giờ của Lâm Nhan, nếu cô mà một cơ hội thế để vẻ mặt thì chỉ sợ rằng sớm đưa những yêu cầu trời đất , thế nhưng cô đang giận dỗi thật thế nào mà đến câu cả đời còn gì qua với cũng .
Lẽ nào yêu mà thật sự thể khiến tính nết con đổi lớn , thậm chí thể đạt đến mức độ tâm lí trở nên vặn vẹo?
“Hữu Niên, ? Nhan Nhan đồng ý hòa giải ?” Lâm Sanh thấy Hàn Hữu Niên trầm tư, sợ rằng Lâm Nhan đưa yêu cầu gì quá đáng nên vội vàng hỏi.
Mắt Hàn Hữu Niên lóe lên, thần sắc tiều tụy gấp gáp của cô mà thể xác và tinh thần đều trở nên mệt mỏi, “Cô đồng ý.”
“Sao ? Anh đích tìm đến chị thể đồng ý?” Lâm Sanh chút ngờ tới, khi thấy mắt Hàn Hữu Niên lạnh , cô lập tức ý thức bản vô thức bậy , liền giải thích, “Chỉ là em luôn tưởng rằng Nhan Nhan thích em mà thôi, ngờ ngay cả mà chị cũng oán trách, Hữu Niên, chúng thật sự nên ở bên ? Em…”
Lòng Lâm Sanh hoảng hốt, một chút thì viền mắt liền đỏ lên.
“Không bậy, suy cho cùng thì trong chuyện cô mới là hại, cô đồng ý hòa giải cũng là việc thể bỏ qua.” Đây là đầu tiên Hàn Hữu Niên Lâm Sanh vì Lâm Nhan mà mấy câu như nên ở bên nữa , giờ đều quen dáng vẻ đáng thương, nhân nhượng khác một cách miễn cưỡng của cô, vẫn xiêu lòng như , chỉ là giọng điệu nặng, trong lòng vẫn nhịn mà nghĩ đến câu của Lâm Nhan lúc sáng---“Cô hiền lành vô tội như nghĩ ”.
Lâm Sanh ngạc nhiên, trong ấn tượng của cô, đây là đầu tiên Hàn Hữu Niên chuyện với cô với gương mặt lạnh lùng như , còn tiện thể biện bạch cho Lâm Nhan nữa.
Mặt Lâm Sanh trắng , lòng chút nguội lạnh, gạt nước mắt, khóe miệng gượng ép cong lên nở một nụ , đưa tay kéo lấy cánh tay , ngẩng đầu, lời vài phần như lấy lòng, “Là em quá gấp gáp , nghĩ đến nhiều fan liên lụy quá, chỉ sợ fan chịu nổi hậu quả mà nghĩ đến cảm nhận của Nhan Nhan.
Chị vui là ! Về phía fan, em sẽ tìm cách khác để giúp đỡ.”
“Ừm.” Hàn Hữu Niên gật gật đầu, sắc mặt dịu , cất lời, “Sanh Sanh, chuyện lộ hình ảnh lúc , hỏi Lâm Nhan, cô , giống như đang dối, em manh mối gì ?”
Gương mặt đang trắng của Lâm Sanh trắng thêm vài phần, cô ngẩn , nụ cứng , hỏi ngược , “Không Nhan Nhan là , em còn nghĩ chị kêu chụp mấy tấm hình đó.
Vậy nên… Xem là em hiểu lầm , em tưởng chị vẫn bất mãn với chúng , sợ hại đến chị nên dám mặt thanh minh vụ tai tiếng đây, bây giờ thì , đợi chút nữa em cũng mặt chị thanh minh một chút, hiện giờ là bạn trai em, Nhan Nhan sẽ giành với em .”
“Đã thanh minh giúp cô , em cứ coi như chuyện , em sai điều gì cả.” Hàn Hữu Niên buồn bực ngăn kế hoạch của Lâm Sanh, lúc mà mặt thì càng chuốc lấy mắng c.h.ử.i ?
Cư dân mạng đồ ngốc, chắc chắn sẽ suy đoán vì chuyện xảy lâu như mà lúc đầu lập tức mặt rõ sự thật.
Cách nhất là ở yên một chỗ, thế , nếu hỏi đến, Lâm Nhan còn thể cho qua, “Chuyện căn cứ trả lời?”
chuyện mà Hàn Hữu Niên chính là, đó thì Lâm Sanh cẩn thận mà lộ chuyện cho Lâm khi bà gọi điện hỏi thăm.
Trong điện thoại, Lâm con gái nghẹn ngào thì lòng đau như cắt, khi Lâm Nhan tát đứa con gái đứt ruột sinh thì liền gọi điện thoại quan tâm, chuyện Lâm Nhan kiện fan của Lâm Sanh, bà lo lắng sẽ ảnh hưởng sự nghiệp của con gái , đó cũng gì với Lâm Sanh mà cúp máy tìm Lâm Nhan.
Lâm Nhan đặt xiên nướng uống rượu vang một trong phòng, lúc Lâm gọi đến đầu tiên, cô nghĩ gì mà thẳng tay bấm tắt.
Thế nhưng đối phương cứ gọi đến mệt mỏi, hình như cô bắt thì sẽ chịu để yên.
Lâm Nhan rót một ly rượu, bực dọc bắt máy mở loa ngoài, để điện thoại qua một bên tiếp tục uống rượu ăn xiên nướng.
“Nhan Nhan, chuyện của con với Sanh Sanh , chị em con cứ như nước với lửa ? Con tát Sanh Sanh một bạt tai, fan của Sanh Sanh nhắm con thì đây cũng là chuyện liên quan đến Sanh Sanh mà, con hòa với Sanh Sanh ? Mẹ xin con đó.” Giọng Lâm đau lòng.
“Chắc trí nhớ Lâm phu nhân nhỉ! còn quan hệ gì với nhà họ Lâm nữa , cũng con gái bà.”
Tác giả lời : Tạ tổng: Tự lấy đá đập chân , mùi vị đúng là chua quá nha….