Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 4: 4: Đồ Điên
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:00:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Giúp chuyện gì?" Tuy trong lòng Trần Sảng bất mãn với Lâm Nhan, nhưng vì tự do của ông chủ nên vẫn kiên nhẫn mười phần như ." tách hộ khẩu khỏi nhà họ Lâm, thể chuyển đến nhà họ Tạ đó tách ngoài.""Lâm tiểu thư, thì thật sự cần tham lam quá, điều kiện ly hôn ông chủ đưa cho cô lương tâm ..." Trong nháy mắt sắc mặt Trần Sảng đen thui, giọng điệu xa cách.Cô chuyển hộ khẩu đến nhà họ Tạ là khái niệm gì ?Phải rằng ông cụ Tạ từng , nếu khi ông trăm tuổi, khi bổ nhiệm quản lý gia tộc tiếp theo, hễ là tên trong hộ khẩu nhà họ Tạ đều tính là một , đều thể nhận một phần tài sản đảm bảo nửa đời lo cơm áo gạo tiền.Nói cái gì mà sẽ chuyển ngoài, phụ nữ chiếm lấy vị trí Tạ thiếu phu nhân suốt hai năm, bây giờ còn ngấp nghé phần tài sản trong tương lai của ông cụ Tạ, thật sự là tham lam.Lần đồng ý sảng khoái như thế, thì là còn thủ đoạn phía .Ông chủ sáng suốt một đời một phụ nữ như giăng bẫy cơ chứ?"Trợ lý Trần, thích , chỉ chuyển hộ khẩu mà thôi, nếu thì về với ông chủ một tiếng, thể cho ít phí ly hôn một chút, chỉ cần giúp xong chuyện là ." Lâm Nhan nghĩ tới trợ lý Trần sẽ phản ứng mãnh liệt như thế, còn năng chút nể nang, nhưng cô cũng hiểu đây ăn ít khổ ở chỗ nên cũng thèm so đo.Xã hội pháp trị, tất cả đều dựa theo quy chế quy định để việc, tự bản Lâm Nhan cách nào, chỉ thể dựa theo cách bình thường xử lý ."Thật xin , thất lễ quá, chuyển hộ khẩu là chuyện lớn, trở về hỏi ý kiến ông chủ." Trần Sảng tỉnh táo , cũng hiểu bản phản ứng chút quá khích, lễ phép nhận .Cậu thật sự sợ bà cô nhỏ , lúc chịu ly hôn thì dù gì cũng gây chuyện linh tinh, đưa loại điều kiện , đây chẳng là định khiến khác chán ngấy ."Được, để cho nghĩ xong xuôi thì báo sớm cho , sẽ mang thỏa thuận ly hôn ký cùng xử lý chuyện tách hộ khẩu , đó thủ tục ly hôn, xong những chuyện sẽ phiền đến nữa." Lâm Nhan cố ý sẽ chính thức ký tên để thể hiện sự chân thành. lời lọt tai Trần Sảng thì trở thành lợi dụng điểm yếu để uy h**p, dùng thỏa thuận ly hôn mồi nhử, yêu cầu chuyển hộ khẩu, nhưng khi nhập hộ khẩu nhà họ Tạ, ai phụ nữ đổi , nhất thời trong lòng Trần Sảng càng thêm bất mãn Lâm Nhan.Chung cư Thương Lan ở trung tâm Hải Thành nơi tấc đất tấc vàng.Người đàn ông cơ thể thẳng tắp, mạnh mẽ rắn rỏi cửa sổ sát đất thản nhiên cầm ly rượu vang khẽ lắc, Trần Sảng báo cáo, đôi mắt rét lạnh: "Cô thật sự như ?""Vô cùng xác thực, Tạ tổng, Lâm tiểu thư căn bản là ly hôn, cố ý gây khó dễ.
kiểm tra thử, tách hộ khẩu cũng cần phụ thuộc quan hệ hôn nhân, cô nhất định là tơ tưởng đến phần di sản của ông cụ đó!" Trần Sảng chau mày, bực khó chịu ông chủ ."Báo với cô 9h30 ngày mai hộ khẩu." Tạ Phong Trần lắc ly rượu vang đỏ trong tay, uống một ngụm, mở miệng , ánh mắt sâu xa chăm chú ánh đèn của hàng vạn gia đình ngoài cửa sổ, suy nghĩ tự giác bay xa.Nếu Lâm Nhan thật sự là tiền, hai năm nhiều cơ hội để đưa yêu cầu, nghĩ đến bưu kiện nặc danh mới nhận khi Trần Sảng về.Bên trong hai tấm ảnh chụp, một tấm là Lâm Nhan và Hàn Hữu Niên một một bước lên cùng một chiếc xe, một tấm là Hàn Hữu Niên lái xe đưa Lâm Nhan về biệt thự Thiên Hải, tấm hình cách giữa hai gần, Lâm Nhan chính là bộ váy màu lam nhạt mới mặc tối hôm qua.Trong giới thượng lưu Hải Thành luôn ít lời đồn đại vô căn cứ, lúc đám hỏi giữa hai nhà Lâm Tạ, tất cả đều Lâm Nhan vẫn quấn đến c.h.ế.t buông Hàn đại thiếu, gần đây Hàn đại thiếu vô cùng với con gái mới tìm về của nhà họ Lâm.Lâm Nhan đồng ý ly hôn chẳng lẽ bởi vì cô đào thành công góc tường của em gái ?Không chuyện đó, nếu cô năng lực câu Hàn Hữu Niên, lúc cũng ngu đến nỗi nhầm đối tượng, những ảnh chụp gửi đến mặt ? Cố ý để cho thấy là gây khó dễ cho Lâm Nhan ?Tạ Phong Trần khỏi nghĩ đến tối hôm qua Lâm Nhan say khướt dựa sofa, thấy như con mèo bỏ đói lâu ngày thấy cá, nhào tới ôm , sờ ôm c.ắ.n, hôn, ánh mắt mơ mơ màng màng như rượu ngon, chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng khó chịu, nhịn thầm mắng một tiếng th ô tục, là loại bẩn.Bởi vì trong đầu tổng hợp chỉnh một khả năng.Người phụ nữ tên Lâm Nhan mịa nó chính là đồ điên.Có lẽ lúc cô quyến rũ thì cũng xem là mà là một nào khác...Trong cơn giận, Tạ Phong Trần mang sắc mặt u ám cầm lấy áo khoác lập tức ngoài.Trần Sảng sửng sốt trợn tròn mắt, giật mới về phía bóng lưng sốt ruột gọi to: "Ông chủ, thế?""Báo cho Lâm Nhan ngày mai 9h gặp ở cục dân chính." Giọng đàn ông lạnh lẽo như băng trong ngày đông chí, đó là tiếng cánh cửa đóng sầm thật mạnh, hứng chịu lửa giận tên của chủ nhân.Trong lòng Trần Sảng rối bời, 9h30 hộ khẩu ?Làm hối hận đổi thành 9h cục dân chính ?Vậy còn hộ khẩu nữa ?Trước khi Lâm Nhan ngủ thì nhận câu trả lời của trợ lý Trần, trong lòng vô cùng vui vẻ, ngớt lời cảm ơn, tách hộ khẩu là ý định nhất thời nổi lên khi chuyện với Lâm, vốn dĩ cô cũng hiểu giấy tờ về phương diện , nghĩ đến mà con Tạ Phong Trần , đồng ý giúp cô.Lâm Nhan lòng đầy phấn khích, dứt khoát ký tên lên bản thỏa thuận ly hôn.Sau đó lục tung thứ tìm giấy đăng ký kết hôn cùng với sổ hộ khẩu nhà họ Lâm phái đưa đến khi cô rời khỏi đó, cộng thêm thỏa thuận ly hôn, tất cả đều cùng đặt trong một túi hồ sơ.Bởi vì tâm trạng tệ lắm nên Lâm Nhan ngủ sớm mà hề chút gánh nặng nào.7h sáng ngày hôm báo thức kêu lên, giúp việc chuẩn bữa sáng phong phú xong xuôi, Lâm Nhan ăn xong mới lên lầu quần áo.Nghĩ đến ly hôn là một chuyện vô cùng đáng mừng, nên Lâm Nhan thuận tay cầm một chiếc váy hở vai phối viền lá sen màu đỏ trong phòng chứa quần áo, để lộ bả vai và xương quai xanh tinh tế, làn da Lâm Nhan trắng, là loại da trắng sáng lóa mắt, đỏ trắng đối lập rõ ràng, gợi cảm động lòng .Lâm Nhan thấy hiệu quả của chiếc váy , lòng xoay qua xoay , bộ tóc dài đến thắt lưng bện hai phần ba thành hình xương cá, mặt trang điểm đơn giản trang nhã, phun kem chống nắng, đội chiếc mũ vàng nhạt chống nắng và đeo kính râm, mang theo một chiếc túi phối màu tương phản vô cùng hứng thú khỏi nhà.Lâm Nhan chạy đến cửa cục dân chính, thời gian khít 9h hơn kém, cô hạ cửa xe xuống, lên tiếng chào hỏi trợ lý Trần đỗ xe, mất một chút thời gian, cô đỗ xe luôn lắm.Đẩy cửa xe , khi nào thì trợ lý Trần bên cạnh xe, cung kính mời cô cùng .Hôm nay mặt trời chút ch.ói chang, Lâm Nhan mới khỏi điều hòa của xe cảm thấy cả bắt đầu đổ mồ hôi, về phía hỏi: "Không hộ khẩu ?""Lâm tiểu thư, chuyện hộ khẩu sẽ giúp cô lo liệu thỏa, Tạ tổng hôm nay giải quyết chuyện ly hôn ." Trợ lý Trần phức tạp liếc Lâm Nhan một cái, nghĩ thầm, để xem phụ nữ câm miệng .Ai ngờ rằng Lâm Nhan căn bản hề hoài nghi, sảng khoái đồng ý: "Cũng , chỉ cần giúp là , thì giải quyết chuyện ly hôn ."Đối với Lâm Nhan, ly hôn cũng là một chuyện cấp bách, xử lý xong một chuyện thì bớt một cái phiền.Lâm Nhan đẩy cửa thì thấy chủ nhiệm trung niên đầu hói đang cúi đầu khom lưng rót nước châm cho Tạ Phong Trần trong phòng việc, khóe miệng nhịn run rẩy, tiền thật là đó, đến chỗ nào cũng khác cung phụng.Tạ Phong Trần vẫn là một âu phục màu đen, phía trong là sơmi trắng, chuẩn tác phong của một doanh nhân ưu tú, chững chạc, lão luyện, chẳng qua là khí lạnh đóng băng cả mét quanh khiến chủ nhiệm đầu hói trong lòng run sợ như lớp băng mỏng.Lâm Nhan thở dài, ở chỗ cần giả vờ cao kiêu ngạo, lạnh lùng phóng thích hàn khí ?"Hello! Buổi sáng lành nha!" Lâm Nhan lòng chào hỏi , ý dịu bầu khí một chút.Ai dè đổi thằng cha căn bản đếch thèm để ý đến cô, sốt ruột thúc giục chủ nhiệm trung niên đầu hói: "Bắt đầu !"Bởi vì thỏa thuận ly hôn, nên xem như hai bên ly hôn trong hòa bình, mặc dù lời của nhân viên công tác ám chỉ hai bình tĩnh, suy nghĩ kỹ càng, tóm chính là ý khuyên hợp khuyên ly, nhưng thấy ánh mắt bức của đàn ông lạnh lùng tự chủ đẩy nhanh quy trình.Hai tờ giấy đăng ký kết hôn đổi thành ly hôn, ảnh chụp chung đổi thành từng , khi đóng dấu nổi, chủ nhiệm trung niên còn thể hiện vẻ mặt luyến tiếc: " việc ở chỗ hai mươi năm, thấy tướng mạo hai thì cảm thấy tướng phu thê, trai tài gái sắc vô cùng xứng đôi."Lâm Nhan cẩn thận cất chứng nhận ly hôn , chỉ mà .Tạ Phong Trần xoay bước , ngay cả chứng nhận ly hôn cũng do trợ lý Trần thu , giống như chỉ cần cái gì liên quan đến Lâm Nhan thì giống như đều nhiễm độc .Người đàn ông cao lớn chân dài, trong chớp mắt đến ngoài cửa thủy tinh cảm ứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-4-4-do-dien.html.]
Lâm Nhan bĩu môi, ngoài cửa thủy tinh là hai mươi bậc thang, cô mang giày cao gót nên lao cũng chậm hơn, đuổi đến nơi thì trợ lý cung kính mời trong siêu xe .Tạ Phong Trần thấy tiếng giày cao gót từ xa đến gần, càng ngày càng nhanh, nhịn nghiêng đầu , chỉ thấy phụ nữ mười lăm phút còn cùng một quyển chứng nhận đăng ký kết hôn với đang bay đến như con bướm đỏ hạ cánh bay lượn ánh mặt trời, khuôn mặt trắng nõn ửng hồng, ngược thấy thuận mắt hơn nhiều, giọng cô dồn dập hỏi: "Tạ , thủ tục ly hôn xong , bây giờ thể giúp xử lý chuyện hộ khẩu ?”"Lâm Nhan, ly hôn , cô chỉ là vợ thì hổ chuyển hộ khẩu đến nhà ?" Tạ Phong Trần Lâm Nhan lời nào, chỉ cảm thấy phụ nữ sợ là đường quên mang theo não .Vợ Lâm Nhan mơ mơ hồ hồ, khuôn mặt xinh lập tức đổi thành lúc đỏ lúc xanh: "Anh giỡn chơi với ? Không giúp chuyện ?""Không cũng chẳng quen, thiếu nợ gì cô ?" Tạ Phong Trần châm biếm, lấy tay che miệng khinh bỉ ngáp một cái, giây tiếp theo liền nâng cửa kính xe lên, trả lời cô nữa."Quay về công ty." Tạ Phong Trần trầm giọng lệnh, thấy vẻ mặt phẫn nộ sốt ruột của Lâm Nhan qua lớp kính, hiểu tâm trạng hơn một chút.Nín nhịn suốt hai năm cuối cùng cũng thở một ."Ông chủ, thực thể nhắc nhở Lâm tiểu thư hộ khẩu độc lập nhất định chỉ cách chuyển theo quan hệ vợ chồng." Trần Sảng thấy bộ dạng gắt gỏng giậm chân của Lâm Nhan qua gương chiếu hậu, đành lòng .Cậu nghĩ hôm nay Lâm Nhan sẽ sinh sự, nhưng ngờ rằng tin tưởng , tràn đầy thành ý mang theo thỏa thuận ly hôn tới.Quá trình xử lý thủ tục cũng vô cùng phối hợp.Từ đó, thật sự cảm thấy hình như Lâm Nhan cũng xảo quyệt, đáng ghét như ."Nhiều chuyện." Ánh mắt Tạ Phong Trần lạnh lùng lướt qua , chuyện của phụ nữ tên Lâm Nhan , một chút cũng dính dáng đến.Nhìn thấy đuôi chiếc xe xa hoa biến mất khỏi tầm mắt, Lâm Nhan tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt nguy hiểm nheo : "Tên đàn ông ch.ó c.h.ế.t , hãy cầu nguyện cả đời đừng bao giờ rơi tay bà đây."
.