Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 35: 35: Hotsearch
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:01:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Giờ muộn lắm , tất nhiên đích đến đón em.
Đêm nay chơi vui ?" Giọng Hàn Hữu Niên dịu dàng cùng với ánh mắt tràn đầy cưng chiều, dắt tay Lâm Sanh vô cùng tự nhiên, giống hệt hình mẫu một đôi tình nhân yêu đương cuồng nhiệt đang chung sống với .
"Vui lắm, hôm nay là sinh nhật của Giang sư , tụi em cùng ăn mừng sinh nhật .
, Nhan Nhan cũng ở đây nè." Lâm Sanh đầu liếc Lâm Nhan một cái, vẻ tươi miễn cưỡng.
Đột nhiên gọi tên khiến Lâm Nhan vô cùng khó chịu, các show ân ái thì thôi , còn đặc biệt khiêu khích, thật là khiến ghê tởm.
"Nhan Nhan, chị uống ít rượu, một lái xe thì an lắm, là chị xe Hữu Niên với em, cùng về khách sạn nha?" Lâm Sanh tự xong liền đầu về phía Hàn Hữu Niên, "Hữu Niên, chở Nhan Nhan về với chúng nha! Chị là con gái, đêm sẽ an ."
Hàn Hữu Niên cau c.h.ặ.t mày , ánh mắt lạnh nhạt liếc Lâm Nhan một cái gật đầu, "Anh em."
"Lâm Sanh, cô chắc chắn xe của Hàn thiếu chứ?" Lâm Nhan khẽ một tiếng, hai cạnh xe.
Lâm Nhan thật sự cảm thấy Lâm Sanh tật , rõ ràng trong lòng gặp cô, cô từng tình cảm sâu sắc với Hàn Hữu Niên mà còn giả vờ hào phóng, còn cho cô bóng đèn, định cô khó chịu ?
Nếu là nguyên chủ, chỉ sợ lúc cùng Lâm Sanh giằng co, nhưng tính tình Lâm Nhan cũng loại thể chịu đựng bực tức, Lâm Sanh khiến cô khó chịu nhiều , cô cũng thể để Lâm Sanh dễ chịu .
"Nhan Nhan, chúng là một nhà, em thể quan tâm và an ủi chị, Hữu Niên sẽ để ý ." Ánh mắt Lâm Sanh dừng mặt cô, nụ càng thêm dịu dàng xinh .
"Ọe ~~ thật khó chịu, ói quá." Bỗng nhiên bước chân Tần Nhược Phong lảo đảo vọt tới thùng rác bên cạnh, nôn một trận.
Lâm Nhan thoáng qua, cảm thấy tên cần diễn trò quá như .
mà cực kỳ hợp ý cô.
"Được ! Thật ngại bóng đèn, nhưng mà và Hàn thiếu lâu chuyện, thể ôn chuyện cũ." Lâm Nhan nhún nhún vai, xong thì từng bước một đến bên cạnh xe, kéo cửa ghế dứt khoát .
Trong lúc , bầu khí dường như chút ngưng trệ, lẽ tất cả đều nghĩ tới Lâm Nhan thể sảng khoái lên xe, trực tiếp xuống ghế của Lâm Sanh.
Cô kéo cửa kính xuống với Giang Vân Chu cách đó xa, "Thầy Giang, phiền thầy đưa bọn nhỏ về khách sạn nha?"
Gió đêm thổi khiến tóc Lâm Nhan tung bay, Giang Vân Chu đôi mắt tràn ngập ý và lấp lánh như ánh , cảm giác say mà thấy vẻ sắc sảo của Lâm Nhan ở ánh đèn đường trở nên nhã nhặn, mềm mại đến lạ thường, dịu dàng nhẹ, "Yên tâm, đảm bảo sẽ đưa bọn họ về khách sạn an ."
Giang Vân Chu liếc nụ cứng ngắc của Lâm Sanh, thế mà cảm thấy Lâm Nhan như đáng yêu, thú vị.
Anh là ngoài cuộc nên rõ tình hình, nếu do Lâm Sanh chủ động mở miệng thì Lâm Nhan vốn thèm để ý đến hai bọn họ, bây giờ Lâm Sanh hổ cũng là do cô tự tìm.
Giang Vân Chu gật đầu với Hàn Hữu Niên, "Hàn thiếu, lẽ nên đưa hai cô gái về nhưng giờ thì phiền đưa Lâm Nhan về nhà an ."
Sắc mặt Hàn Hữu Niên khó coi, nhưng Lâm Sanh khều khều lòng bàn tay của nên mới gật đầu.
Giang Vân Chu và nhóm Thiếu Niên Rực Rỡ rời khỏi, Lâm Sanh kéo tay Hàn Hữu Niên, nhỏ giọng với : "Hữu Niên, lên xe thôi!"
Hàn Hữu Niên nghiêng thấy Lâm Nhan đang tựa đầu cửa kính ngay ghế lái phụ, trong lòng khỏi bùng lên một ngọn lửa tên, rõ Lâm Nhan cố ý.
Biết đích lái xe nên cố ý cướp vị trí ghế bên cạnh tay lái của Lâm Sanh.
Như thì và Lâm Sanh sẽ tách , Hàn Hữu Niên từng thấy phụ nữ da mặt dày như Lâm Nhan, quả thật khiến chán ghét.
Sau cùng, Lâm Sanh rộng lượng đành chịu đựng bực tức ở ghế , trong xe vô cùng tĩnh lặng.
Lâm Nhan cảm thấy nên gì đó, ít nhất thể cho Lâm Sanh về đến gây hấn với cô nữa.
"Hữu Niên, gần đây bận lắm đúng ?" Lâm Nhan kìm nén khó chịu trong lòng, cô tít mắt đầu về đàn ông ở ghế lái, cố ý chuyện thiết hơn chút.
Lâm Sanh ghế lập tức căng thẳng tinh thần theo bản năng, chút suy nghĩ mở miệng , "Nhan Nhan, Hữu Niên là tổng giám đốc của một công ty, đương nhiên bận rộn, em cần ngày nào cũng chạy qua chỗ em thế mà , lúc nào cũng tự ý chạy sang đây."
Lâm Nhan nhẹ, "Vậy cũng mà, chỉ đàn ông yêu cô mới tự nguyện phí thời gian cô! Em đúng chứ, Hữu Niên?"
Bờ môi Hàn Hữu Niên mím c.h.ặ.t, ánh mắt lạnh, "Đương nhiên, yêu Lâm Sanh."
"À..., thì khi Hàn thiếu cao lãnh cấm d.ụ.c rơi lưới tình sẽ như nha! Tiếc ghê, nếu lúc em cố gắng kiên trì thêm một chút nữa thì lẽ yêu là em ." Lâm Nhan khẽ, trong lời vài phần ẩn ý.
"Nhan Nhan, đêm nay chị uống nhiều .
Tạ thiếu cũng vô cùng ưu tú, em Tạ thiếu đầu tư ít tiền bộ phim "Phượng Hoàng", chắc chắn là vì chị đó!" Lâm Sanh cảm thấy cần nhắc nhở Lâm Nhan nhớ rằng cô là phụ nữ chồng vốn tư cách quyến rũ Hàn Hữu Niên.
"Thì cô cũng chuyện ? mà là kiểu thích dựa thực lực của bản , đầu tư vì một khác nha!" Lâm Nhan tới đây còn cố ý đầu chằm chằm Lâm Sanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-35-35-hotsearch.html.]
Lâm Sanh cảm thấy ánh mắt Lâm Nhan ý , cô gượng , vuốt vuốt tóc , "Sao thể như thế chứ? Chị là Tạ phu nhân, Tạ thiếu đầu tư vì chị thì vì ai đây?"
Lâm Nhan khẽ một tiếng, giọng lạnh nhạt mang theo vài phần lạnh lùng, "Ai , lẽ là vì cô đó!"
Lời khỏi miệng, Lâm Nhan lập tức cảm thấy chiếc xe khẽ nghiêng một chút, nhưng mà cô cực kỳ bình tĩnh, mặt đổi sắc thoáng qua Hàn Hữu Niên, thấy vẻ mặt dường như lạnh hơn tiền, tay cầm lái tựa như dùng lực, Lâm Nhan khỏi vui sướng khi thấy gặp họa.
Cô thẳng cho Lâm Sanh Tạ Phong Trần đầu tư cho cô , hiểu cô Hàn Hữu Niên thêm một tên tình địch.
"Nhan Nhan, chị đùa vui nhỉ? Nếu chị thì em Tạ thiếu, lúc đầu em quen." Lâm Sanh cẩn thận thoáng qua Hàn Hữu Niên, thấy biểu hiện lạ mới thở phào nhẹ nhõm một .
Lâm Sanh yêu Hàn Hữu Niên, cô lo sẽ hiểu lầm .
Lâm Nhan thở dài, thể mềm nhũn dựa ghế da, bóng đêm ngừng lùi ngoài cửa sổ, giọng chầm chậm, "Yểu điệu thục nữ, quân t.ử hảo cầu, lẽ sức hấp dẫn của cô lớn, chừng Tạ Phong Trần trúng cô nha! Chuyện cũng gì lạ, cũng từng theo đuổi Hữu Niên nhiều năm mà!"
Lâm Nhan mới xong, bánh xe thắng gấp một cái, vững vàng đậu ở cửa khách sạn.
Lâm Nhan bất ngờ phòng nên cả mất khống chế nghiêng về phía , đầu rung lắc nên choáng váng, trong bụng cũng quá thoải mái.
"Lâm Nhan, đùa cũng giới hạn, chúng hứng thú chồng cô thích ai, gì cô và Lâm Sanh cũng là chị em ruột nhưng chuyện gì cô cũng nhắm cô , cô ý gì?" Hàn Hữu Niên ngừng xe , trong cơn giận dữ trừng mắt với Lâm Nhan, ngữ khí ngầm ý cảnh cáo.
" chị em ruột nào cả, cám ơn đưa về, chào !" Sắc mặt Lâm Nhan lạnh nhạt, chút để ý mà đẩy cửa xe thẳng cửa xoay tròn của khách sạn.
Có lẽ do ai cũng đang phân tâm nên ai chú ý tới ở góc rẽ khách sạn cầm máy ảnh chụp bộ cảnh tượng .
Hàn Hữu Niên bóng lưng ung dung của Lâm Nhan, giận dỗi , "Sau em cách Lâm Nhan xa một chút."
Có lẽ Hàn Hữu Niên ý thức giọng của bản bao nhiêu phần cường thế thậm chí còn chút ý giận ch.ó đ.á.n.h mèo, Lâm Sanh cũng ôm một bụng tức giận mà thể bộc phát.
mà do cô chủ động mời cô lên xe dù giờ tức giận, uất ức cũng là do tự chuốc lấy phiền nhiễu.
Giờ phút , cô xác định rõ, tính tình của Lâm Nhan thật sự đổi, lúc , Lâm Nhan chẳng thèm ngó ngàng tới cô, từ đầu đến cuối đều thèm để ý, nhưng bây giờ, cô chỉ thuận miệng một câu mà Lâm Nhan trực tiếp ghế lái phụ - nơi chuyên thuộc về cô.
"Hữu Niên, em xin , em hiểu vì Lâm Nhan thích em.
Trước cô thích nhiều như thế, lẽ là buông xuống nên chấp nhận chuyện hai chúng ở bên !" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Sanh suy sụp, giọng tràn đầy tự trách.
"Sanh Sanh, nữa, thích Lâm Nhan.
Cô bám c.h.ặ.t buông cũng liên quan đến , em cũng cần cảm thấy tự trách trong chuyện .
Em nợ cô gì cả!" Hàn Hữu Niên nghĩ tới Lâm Nhan là thấy vô cùng phiền chán, cho tới bây giờ từng gặp phụ nữ nào thể khiến tức giận như .
"Vâng, em em nợ cô gì cả, nhưng mà em… Thôi, em về phòng đây!" Trước giờ ngữ khí của Hàn Hữu Niên từng cứng rắn như , Lâm Sanh cảm thấy uất ức, cô tiếp tục tranh luận về đề tài Lâm Nhan nữa.
"Em lên , thấy lo lắng nên đêm nay mới tới thăm em, lát nữa sang thành phố bên cạnh bởi vì sáng mai hẹn với một khách hàng quan trọng.
Tối mai sẽ tham gia một buổi tiệc từ thiện bên , tới lúc đó sẽ ở cùng với em." Tâm trạng của Hàn Hữu Niên phá hỏng, bộ dạng của dọa Lâm Sanh sợ nên thuận miệng mượn cớ nhưng tính là bịa đặt.
"Vậy ! Trên đường nhớ lái xe cẩn thận, đến nơi thì gọi điện cho em, trễ cỡ nào cũng gọi, em an mới yên tâm." Lâm Sanh chỉ cảm thấy trong lòng trống rỗng, khổ sở vô cùng.
Hàn Hữu Niên tới mức , cô cũng dùng mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh, đây là đầu tiên cô cùng Hàn Hữu Niên vì Lâm Nhan mà tan rã trong vui.
Ít nhất trong lòng Lâm Sanh nghĩ như .
Khác với Lâm Sanh, tâm trạng của Lâm Nhan , bởi vì mới uống chút rượu nên cô cảm thấy bước chân bay bổng, thậm chí còn vui vẻ hát vu vơ hành lang vắng .
Lâm Nhan ngủ một giấc, thậm chí còn mơ thấy mộng , trong mộng cô gặp một đàn ông siêu trai, hai mới quen , nhưng mà giấc mộng đẽ tiếng đập cửa cắt ngang ngày hôm .
Lâm Nhan bực dọc cầm gối lên che lỗ tai, ai ngờ điện thoại đầu giường cứ vang lên ngừng, đó là một dãy xa lạ, Lâm Nhan lập tức bừng bừng lửa giận, "Bị điên ! Không mới sáng sớm tinh mơ mà quấy rầy giấc ngủ của khác sẽ đày xuống mười tám tầng địa ngục ?"
"Vô cùng xin vì quấy rầy giấc ngủ của Lâm Nhan tiểu thư, là Lục Miểu, cũng là đại diện của cô, hiện tại một tin và một tin , cô cái nào ?" Trong điện thoại truyền đến một giọng nữ ngắn gọn lưu loát.
Lâm Nhan sửng sốt một chút, mới sực nhớ khi Tiêu Bạch rời khỏi vị trí đang thì công ty vẫn sắp xếp đại diện mới cho cô, rốt cuộc cũng nhớ tới cô .
mà nên tin gì đây?
Loại trò chơi ngây thơ đúng là khiến khác mất mặt, Lâm Nhan thẳng thừng , "Nói tin là , tin thì cần, sợ trái tim yếu đuối của chịu nổi."
Lục Miểu trong điện thoại trầm mặc một giây , "Lâm tiểu thư thật hài hước, mới xem bản báo cáo sức khỏe khi đoàn phim của cô, tim của cô khỏe mạnh, nhưng mà tin tức là cô mắng là tuesday, tin là cô lên hotsearch ."
Lâm Nhan gì mà trợn trừng mắt, "Bởi mới tại quan tâm những chuyện vô bổ đó.
, cô cần xen , cứ để bọn họ c.h.ử.i .".