Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 32: 32: Léng Phéng

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:01:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Đạo, đạo diễn, … Rất xin , nữa." Sắc mặt Phương Đình Đình xám như tro, đạo diễn mắng một trận, sốt ruột tới mức ch ảy nước mắt.

hiểu vì mỗi ánh mắt Lâm Nhan thì cô bỗng nhiên cảm thấy căng thẳng, hoảng hốt, thậm chí còn chột , càng buồn hơn là cô ả cảm thấy bản như một con kiến nhỏ bé trong mắt Lâm Nhan, vốn phân cảnh là Nguyệt mỹ nhân do cô ả thủ vai đến cửa khiêu khích khác nhưng cô mặt Lâm Nhan thì lập tức cảm nhận một cảm giác áp bức vô cùng nặng nề, trong mắt Lâm Nhan hung hãn cũng lên khiêu khích càng hề mở miệng câu nào.

Trong lòng Phương Đình Đình vô cùng hoảng loạn, tuy kỹ năng diễn xuất của cô quá xuất sắc nhưng cách diễn cũng xem như tự nhiên, thể tồn tại ở trong giới , ngoài khả năng ứng xử thì bản thực lực nhất định, nếu thì cô cũng dám hung hãn như .

bây giờ diễn chung với Lâm Nhan NG vài chục , đó là nỗi nhục lớn nhất trong sự nghiệp diễn xuất của cô ả, Phương Đình Đình càng sốt ruột thì diễn xuất càng , đạo diễn đang vạch lá tìm sâu, điều khiến cô ả đ.â.m lao đành theo lao.

Thời tiết nóng bức, cô ả cũng dám ngẩng đầu ánh mắt của nhân viên đoàn phim xung quanh là loại gì, chắc chắn là nhạo và mỉa mai cô ả là đồ phế vật, còn nữa, cô ả mới kiếm chuyện với Lâm Nhan, chắc chắn Lâm Nhan cố ý khó cô ả, mới phân cảnh đầu tiên dùng hết sức để nhập vai, nào cũng khiến cho bây giờ cô ả bẽ mặt.

Trong giây phút , Phương Đình Đình căm hận ghen tị Lâm Nhan, sinh một gương mặt hại nước hại dân thì bình hoa thôi, nhập tâm diễn xuất như gì chứ, nếu như Lâm Nhan cố tình thể hiện như , thì cô ả cũng sẽ đội quần nền thế .

"Quay nữa? xem tới xem lui bao nhiêu cũng thấy cô diễn Nguyệt mỹ nhân như , cô là sủng phi của Vương thượng, Dạ Tranh là tân Hậu , là tình địch của cô, ánh mắt cô Dạ Tranh là coi rẻ, khịt mũi xem thường nhưng trong lòng cô tràn ngập sợ hãi, chứ giống cô bây giờ, trông cô khác gì nha hầu bàn… Thôi, chẳng lãng phí thời gian với cô nữa, giải lao , buổi chiều tiếp tục." Đầu đạo diễn Đỗ đầy mồ hôi, tức tới thở nổi, chuyện chẳng nể nang ai, rút khăn cổ lau mồ hôi một phen, bực quăng bộ đàm rời khỏi.

Phương Đình Đình cảm thấy mặt đau buốt và nóng hừng hực, vô cùng hổ, thể phản bác câu nào, lời của đạo diễn như từng cái tát vang dội, tàn nhẫn đ.á.n.h mặt cô.

Đạo diễn Đỗ là một đạo diễn uy tín cao trong giới, nếu như ông gắn mác kỹ năng diễn xuất tệ thì thể diễn viên trong giới nữa.

"Đạo diễn, ngài uống ly đá cho đỡ nóng, lẽ do thời tiết hiện tại nóng nên trạng thái Đình Đình lắm, chúng sẽ giúp cô diễn tập." Lâm Sanh vẫn luôn ngoài thờ ơ quan sát bộ diễn biến, lúc cô nhận lấy một ly đá mát lạnh trong tay trợ lý đưa cho đạo diễn kèm theo giọng khuyên giải đầy dịu dàng.

"Uhm, nếu cô khiến đỡ lo như cô thì ." Đạo diễn nhận ly đá uống một ngụm, sắc mặt hòa hoãn , lời của ông là biểu dương tán thưởng.

Phương Đình Đình vốn cảm kích khi thấy Lâm Sanh chìa tay cứu cô một mạng nhưng khi những lời của đạo diễn, trong mắt cô ả khống chế mà nổi lên một chút cảm xúc khác thường.

"Phương tiểu thư, chiều nay cố lên nha!" Lâm Nhan bĩu môi, hừ nhẹ một tiếng, ánh mắt thâm sâu thoáng qua Phương Đình Đình.

"Cô đừng quá đắc ý, để coi, coi ai sẽ là cuối cùng." Mặt Phương Đình Đình tối sầm , ánh mắt Lâm Nhan gần như tóe tia lửa.

"Chị Nhan, nóng c.h.ế.t luôn! Chị uống xíu nước cho thấm giọng." Một tay Tiểu Hòa vội vã đưa nước, tay còn tròn nhiệm vụ bung dù che nắng cho cô nhưng vì cô lùn hơn Lâm Nhan nửa cái đầu nên lúc che dù tốn sức.

Lâm Nhan uống một hớp nước đá cầm lấy cán đuôi cây dù, mắt lườm về phía Lâm Sanh một cái, "Cô ."

"Còn đúng ? Lươn lẹo ghê gớm.

Người hiểu còn tưởng cô thật sự đỡ cho Phương Đình Đình đó!" Tiểu Hòa bĩu môi, đưa điện thoại di động cho Lâm Nhan, hùa theo một câu.

"Suỵt--- Nói nhỏ chút!" Giọng Tiểu Hòa lớn, Lâm Nhan liếc mắt nhắc nhở cô mở khóa điện thoại.

"Em ! Chị, hồi nãy em clip , nếu họ Phương dám gây sự, em sẽ phát tán clip cô NG vài chục lên mạng, hừ!" Tiểu Hòa lè lưỡi, giơ giơ điện thoại lên tỏ ý khen ngợi.

Ngón tay đang lướt màn hình di động của Lâm Nhan dừng một nhịp, tùy ý , "Người đ.á.n.h , đập nhưng nếu đụng , thù trả.

mà đừng xem thường cô , cô ô dù phía đó."

"Ô dù nào chị?" Đôi mắt to tròn của Tiểu Hòa tràn đầy mờ mịt.

Lâm Nhan ngoắc ngoắc ngón tay, cô gái nhỏ lập tức để lỗ tai sát gần, "Cô léng phéng với phó đạo diễn."

"Đờ mờ! Cô đúng là đồ hổ..." Tiểu Hòa trợn mắt há hốc mồm, tấm tắc thán phục.

"Con gái con đứa, chuyện văn minh chút." Lâm Nhan ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở.

Lâm Nhan thần bí, nhiều lời nữa, cô cũng tin nhắn trong group chat Thiếu Niên Rực Rỡ nên mới tin .

Thượng Quan Nguyệt (con cừu nhỏ): A Phong, sáng nay chị Nhan khó hả?

Tần Nhược Phong (mắt đào hoa): Còn là những mánh khóe thủ đoạn của Phương Đình Đình , phụ nữ ngu xuẩn tự vị trí của , tự lượng sức .

Triệu Minh Dục ( trai ấm áp): A~~ là bông hoa thúi do mày trêu chọc ? Nếu cô mày ghét cô như , chắc chắn cô sẽ lóc ầm ĩ nha! Tối hôm qua còn mời mày ráp thoại nữa mà?

Tần Nhược Phong: Cút chỗ khác! Mày tin mày bậy bạ một tiếng nữa là tao đập vô mỏ mày liền !

Tống Thanh Hà ( trai lạnh lùng): Người phụ nữ cũng lành gì, tối qua tao ngoài mua t.h.u.ố.c đau bao t.ử cho Phong ch.ó điên, trùng hợp thấy cô lén lút phòng phó đạo diễn.

Triệu Minh Dục: Trời mịa! Quá trời quá đất! Chơi c.h.ế.t nó !

Thượng Quan Nguyệt: Chị Nhan khi dễ ngay mí mắt chúng , nếu chúng giúp chị trút cơn giận thì thật sự nghĩa khí.

Tần Nhược Phong: @Lâm Nhan chơi con nhỏ một vố , tùy chị quyết định đó.

Lâm Nhan bật , trong lòng một dòng nước ấm chảy qua, coi như mấy tên nhóc cũng lương tâm, cô bấm một dòng chữ: ....Thì mấy đứa quan tâm chị như ! Chị thể hạnh phúc quá , tối nay chị mời mấy đứa ăn cơm nha!

Tống Thanh Hà: Một cô gái như chị đừng nên tham gia những chuyện , loại việc nhỏ giao cho đàn ông tụi em .

Lâm Nhan: .....????? Có nhiều dấu chấm hỏi.

Tống Thanh Hà: Cứ hiểu vầy , ăn cơm thì tính , chút việc nhỏ cần để trong lòng.

Lâm Nhan ngẩn , đây là tình huống gì , cô chỉ mời ăn cơm trả thù mà?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-32-32-leng-pheng.html.]

Khả năng lý giải của mấy ?

Điện thoại Lâm Nhan nhận tin nhắn riêng từ Tần Nhược Phong: Mợ, thằng nhóc Hà ý với mợ, toang , mợ cẩn thận, coi chừng nh ỏ tức giận đó nha...!

Lâm Nhan gửi một chuỗi dấu chấm hỏi, trả lời một câu: Cậu trai trẻ đừng gọi bậy, mợ là từ dành cho lớn, kêu chị gái ngọt hơn ?

Thật Lâm Nhan cô và Tạ Phong Trần ly hôn , mợ của nhưng tạm thời cô thể chuyện bởi vì phía bên Tạ Phong Trần còn thể công khai.

Tần Nhược Phong: Hà t.ử cũng tệ, lạnh lùng tàn khốc nhưng là chung thủy, trọng tình cảm, nếu mợ mợ con thì con vô cùng tán thành việc dẹp nh ỏ qua một bên, nghiêm túc suy nghĩ về Hà t.ử nha!

Lâm Nhan: ...

Tần Nhược Phong: Mợ, con vô tình thú vị, còn lớn tuổi, cũng thương mợ, hiểu mợ xem trọng ở điểm nào ? Thực riêng gì Hà t.ử, con cũng tệ, ở trường học nhiều nữ sinh theo đuổi con nên vì mợ suy xét Hà t.ử chi bằng dứt khoát cân nhắc con luôn .

Lâm Nhan đau đầu, mấy đứa con nít bây giờ đều thích lái máy bay ?

Lời kiêng nể ai, tuy cô thèm để ý Tạ Phong Trần nhưng dám đào góc tường của n hỏ , sợ đ.á.n.h ?

Lâm Nhan nhớ Triệu Minh Dục từng tối qua Phương Đình Đình hy vọng diễn tập với Tần Nhược Phong, đột nhiên cảm thấy buồn , cái tên là một kẻ hai mặt chuyên gây họa, tới thì rải đào hoa tới đó.

Lâm Nhan: Vì để cản Tạ Phong Trần và giữ cái mạng ch.ó của em, chị quyết định sẽ tha cho em.

Còn nữa, bớt trêu chọc đào hoa , lát nữa chị Tiểu Bạch thì em c.h.ế.t là cái chắc.

Tần Nhược Phong: Vợ chồng hai là cặp đôi ma quỷ ? [sợ hãi các thứ]

Lâm Nhan di động , nhưng giờ phút nghĩ tới Tạ Phong Trần vẫn thấy vô cùng bực tức, nhưng mà mấy đứa nhỏ trong đoàn phim thì buổi ngoại cảnh cũng còn nhàm chán nữa .

Lâm Nhan vùi đầu chơi điện thoại, vô tình đụng trúng bên cạnh lập tức giải thích theo bản năng, "Xin , xin nhiều."

"Không ." Giọng của đối phương trầm thấp êm tai, dễ tới nỗi khiến lỗ tai m.a.n.g t.h.a.i luôn.

Lâm Nhan thất thần, đây là giọng siêu trầm trong truyền thuyết nhỉ?

"Oa~~Vân thần trai quá! Giọng dễ ghê." Tiểu Hòa bên cạnh mê tới mức thần thánh hóa Giang Vân Chu, ánh mắt phát sáng còn hơn trời.

Lâm Nhan khỏi ngẩng đầu , chỉ thấy mắt như một mỹ nam cổ đại bước từ trong tranh, khí chất lạc, mặc một bộ cổ trang màu đen toát lên vẻ trầm , cơ trí, thâm trầm chứ là vẻ cao quý.

Đó là Giang Vân Chu, là ngôi nổi tiếng đồng thời cũng ở cùng công ty đại diện với Lâm Sanh.

Anh là diễn viên nam chính xuất sắc lượt bình chọn cao nhất trong giải Bạch Vân năm nay, phần lớn vai diễn của đều là nam chính.

"Nhan Nhan, Giang sư , thì hai đều ở đây.

Bạn của em mới tặng nước giải khát ướp lạnh và trái cây tươi, hai lấy một chút ăn nha!" Lâm Sanh khanh khách chạy tới, thở hổn hển .

Lâm Nhan lắc đầu chút suy nghĩ, "Cám ơn, dày của lắm, thể uống nước lạnh."

Giang Vân Chu bên cạnh liếc Lâm Sanh một cái, nhếch môi , "Cám ơn lòng của cô, cũng bệnh giống tiểu thư Lâm Nhan, cũng ăn ."

Sắc mặt Lâm Sanh cứng đờ, hổ Lâm Nhan, khăng khăng , "Nhan Nhan, ở đây cũng món chè xoài bưởi yêu thích của chị nè, nhiệt độ bình thường."

Giang Vân Chu kinh ngạc, khỏi liếc hai một cái, nghi ngờ hỏi, "Dường như hai quen, cũng cùng họ Lâm, tên cũng chỉ khác một chữ, đúng là trùng hợp."

"Không trùng hợp nha, và Lâm Sanh lúc nhỏ ẵm nhầm nên là con nuôi của nhà họ Lâm, cô mới là con ruột, bây giờ ai về chỗ nấy ." Lâm Nhan bĩu môi, chút để ý thẳng thừng phun bộ chân tướng mà cô cố gắng giấu kín.

Trên mặt Giang Vân Chu tràn đầy kinh ngạc, Lâm Sanh cũng thế, dường như lường Lâm Nhan sẽ bí mật thế một cách hời hợt như .

" mệt, trong xe nghỉ ngơi ." Sắc mặt Lâm Nhan nhàn nhạt, xong xoay .

Giang Vân Chu bóng lưng ung dung của Lâm Nhan, nên thưởng thức là đau lòng, nhưng lòng ngay thẳng và tính cách phóng khoáng của Lâm Nhan dễ khiến thiện cảm.

"Giang sư , bọn em khiến chê .

Hy vọng thể giữ bí mật giúp em, em Nhan Nhan , tuy bố tìm em về nhưng vẫn yêu thương Lâm Nhan như con ruột.

Về phần Lâm Nhan, chị vẫn thể tiếp nhận sự thật , mẫn cảm, em cũng cách nào để khiến chị chấp nhận em." Ánh mắt Lâm Sanh cô đơn, gượng với giọng điệu hậm hực, hờn dỗi.

Tưởng con gái ruột nhưng con gái ruột, chuyện huyết thống , ai thể rõ đây.

Thật Giang Vân Chu cảm thấy Lâm Sanh cần thiết những chuyện gia đình với ngoài như .

Anh nhẹ, dịu dàng nho nhã , "Yên tâm, chắc chắn sẽ lung tung.

thấy Lâm Nhan cũng để ý chuyện lắm, nghĩ cô lựa chọn buông bỏ những thứ thuộc về thôi, em cứ lo cho cần cưỡng cầu điều gì ."

"… Lâm Nhan bố nuôi từ bé đến lớn như con gái ruột thì bỏ là bỏ .

Ngoài mặt Nhan Nhan nhưng nhất định trong lòng để ý, thật em vẫn hy vọng thêm một chị gái nữa...".

 

 

Loading...