Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 31: 31: Kinh Ngạc
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:01:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bộ dạng gây sự của Phương Đình Đình thật sự đáng ghét, nếu ở đây quá nhiều , Lâm Nhan thật sự tát cô ả một phát.
"Đạo diễn, chắc chắn Lâm Nhan cố ý đến trễ, ngài tha thứ cho chị !" Lâm Sanh tóc dài nhẹ nhàng, mặc chiếc váy dài màu hồng nhạt, cho hai mắt sáng lên.
Cô tựa như thiếu nữ ngây ngô và non nớt đang dịu dàng mỉm , giọng mềm mại khéo léo như sắp ch ảy nước.
"Chị Sanh Sanh, chị thật lương thiện nhưng vài ánh mắt còn cao hơn đầu, đáng để chị bảo vệ ." Phương Đình Đình thấy Lâm Sanh đến, lập tức đổi từ sắc mặt cay nghiệt với Lâm Nhan thành vẻ tươi đầy mặt.
"Đình Đình, nên bậy, tính tình Lâm Nhan chỉ hướng nội, khó gần mà thôi." Vẻ mặt Lâm Sanh đổi, nhịn mà về phía Lâm Nhan nhỏ giọng ngăn cản Phương Đình Đình.
"Hừ! Chính là một đứa khinh , chị đừng ngụy biện dùm cô nữa."
Hai , cô một câu, một câu, Lâm Nhan cảm thấy dường như bản là ngoài cuộc.
Ngược cô thì quan hệ giữa Lâm Sanh và Phương Đình Đình tới , nhưng trong nguyên tác, Lâm Sanh vốn là mà ai cũng yêu thích, là một nên dễ dàng lòng trong đoàn phim.
" , hai đang diễn trò tung hứng đúng ? Các hát đôi ? Đạo diễn vẫn còn thêm gì mà Phương tiểu thư nhất quyết bỏ qua, nào còn tưởng rằng đoàn phim do hai chủ đó!" Tần Nhược Phong hóa trang xong đúng lúc lời Phương Đình Đình , hề khách sáo mà trách móc cô.
Đôi mắt đào hoa lạnh lùng Phương Đình Đình chằm chằm, vô cùng coi thường cô ả.
Phương Đình Đình biến sắc, vô cùng tức giận, nhưng thấy gương mặt tuấn phi phàm của kìm đỏ mặt, bỗng chốc ngừng công kích, lời như nghẹn ở cổ họng, lí nhí giải thích, "Tần thiếu trách lầm , bám mãi buông, là do quá quan tâm Lâm Nhan, sợ cô gặp chuyện gì khó khăn nên hỏi thêm vài câu thôi."
"Là ? Người còn tưởng cô là cảnh sát đang phá án đó?" Tần Nhược Phong khẩy, giọng điệu vẻ châm chọc.
"Cậu… ." Phương Đình Đình cứng họng, tự ôm một bụng bực tức.
Lâm Sanh bênh vực Lâm Nhan cũng khiến thái độ đạo diễn Đỗ dịu một tý, dù Lâm Sanh cũng là nữ chính do ông chủ lớn chỉ định, còn Hàn thiếu chỗ dựa, chắc chắn đạo diễn giữ cho cô chút thể diện, hơn nữa Tần Nhược Phong cũng tham gia đỡ lời, ông chuyện bé xé to, vội vàng khoát tay, "Được , cũng chuyện gì lớn, giải tán , Lâm Nhan cấp tốc trang điểm , việc nhớ báo ."
" , cảm ơn đạo diễn.
" Lâm Nhan thở phào nhẹ nhõm, lúc xoay trùng hợp chạm ánh mắt Tần Nhược Phong, chỉ thấy mặc màu xanh nhạt, nghịch ngợm nháy nháy mắt, Lâm Nhan cảm kích lập tức về phía phòng hóa trang.
Phương Đình Đình phía vẻ oán hận, trừng mắt bóng lưng Lâm Nhan cô ả hừ lạnh một tiếng cam lòng, Lâm Sanh khều cô ả một cái, "Đừng tức giận, Tần thiếu cũng cố tình nhắm em ."
Phương Đình Đình giậm chân, uất ức Tần Nhược Phong, "Cậu cố ý đó, dáng vẻ ch.ó đội lốt , còn Lâm Nhan bỏ bùa , đến đoàn phim bao lâu mà em thấy bọn họ ăn cơm với Lâm Nhan mấy ."
"Đình Đình, nếu em tức giận chuyện Tần Nhược Phong giúp Lâm Nhan thì chị cảm thấy quan trọng, em cũng , còn nếu em thích Tần thiếu thì cứ mạnh dạn theo đuổi thôi." Phương Đình Đình chuyện càng lúc càng điểm dừng, vẻ mặt Lâm Sanh còn kiên nhẫn nhưng vẫn nhẹ nhàng khuyên bảo.
"Làm gì mà dễ như , thôi thôi, do em chướng mắt Lâm Nhan chỉ ỷ gương mặt hồ ly đó mà gạ gẫm khắp nơi, cô kiêu ngạo cỡ nào cũng kém chị.
Chị Sanh Sanh đúng là , Hàn thiếu yêu chị như , chẳng những sắp xếp cho chị ở căn phòng xa hoa mà còn cho đầu bếp năm nấu một ngày ba bữa đưa tới đoàn phim.
Anh sợ chị chịu khổ, sợ chị vất vả, chị là tất cả phụ nữ ở đoàn phim ghen tị với chị tới mức đỏ mắt ." Phương Đình Đình xong liền dời trọng tâm câu chuyện về Lâm Sanh và Hàn Hữu Niên, trong giọng tràn đầy sự hâm mộ.
Trong lòng Lâm Sanh hiểu rõ Hàn Hữu Niên yêu cô tới cỡ nào, cô thích cho chứng kiến hạnh phúc giữa cô và Hàn Hữu Niên nhưng nghĩa cô thích khác chằm chằm yêu của , nhất là loại tận dụng thứ để bò lên khác.
Lâm Sanh rút cánh tay Phương Đình Đình nắm c.h.ặ.t , ngoài mặt nhưng trong lòng vui, "Đình Đình, cảnh tiếp theo sắp bắt đầu , em dặm phấn ! Hàn Hữu Niên kêu chị còn gọi video cho nha!”
"À… Được ." Tay Phương Đình Đình đột nhiên hẫng một cái, sửng sốt bĩu môi, thì e ngại cô ả là bóng đèn, khoe khoang gì chứ, cũng đang sống bám đàn ông , như năng lực lắm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-31-31-kinh-ngac.html.]
Hai giờ , Lâm Nhan trang điểm xong, cả mặc bộ váy dài xanh nhạt, làn da trắng nõn nà, tươi xinh nền nã, lông mày như làn khói nhẹ, đôi mắt lấp lánh, càng càng .
Cô nhẹ nhàng ở một bên tựa như là một đóa hoa sen tuyết thanh khiết ở Thiên Sơn, cao quý trong trẻo nhưng lạnh lùng, nhiễm bụi trần.
Mọi đều thổn thức đến thể rời mắt, chẳng trách Lâm Nhan coi ai gì, vì sự kiêu ngạo ăn sâu m.á.u .
Hôm qua nữ giả nam trang thì phân biệt giới tính, là một phi giới tính xinh , hôm nay mặc đồ nữ khiến kinh ngạc vẻ của cô.
Bên ngoài nắng ch.ói như lửa, nhiệt độ bất chấp thứ xuyên thẳng qua làn da , thỉnh thoảng chút gió núi phất qua nhưng cũng tác dụng gì.
Vừa Lâm Nhan ở bên trong thấy trang điểm xong sẽ cỡ nào, nhưng mà tất cả chằm chằm cô khiến cô tự nhiên, huống hồ cô đang nóng vô cùng, sự xinh cũng trả giá đắt, vài lớp quần áo cổ trang mặc lên ngột ngạt nóng, sợ là cảnh diễn hôm nay thành ánh mặt trời.
Lâm Nhan kiềm cảm giác bức bối trong lòng, cô âm thầm mắng mười tám đời tổ tông của tên đầu sỏ hại cô mất ngủ một thở dài một thật sâu.
Trong một quán cà phê ở nội thành, Tạ Phong Trần mang theo Trần Sảng gặp mặt khách hàng, thình lình hắt một cái.
"Tạ tổng, nhiệt độ máy lạnh thấp quá , coi chừng cảm lạnh đó." Phương tổng phía đối diện xong thì liếc cấp một cái, cấp hiểu ý dậy tăng nhiệt độ máy lạnh lên.
"Không ." Tạ Phong Trần thản nhiên , hề cảm thấy lạnh, nhưng hiểu đột nhiên hắt xì.
Trong đoàn phim, Lâm Nhan đón lấy ánh mặt trời ch.ói chang ở đầu nhưng sự chỉ đạo của đạo diễn, cô vẫn cố gắng phối hợp di chuyển đúng vị trí và phim, trí nhớ Lâm Nhan , thuộc lời thoại kỹ, mỗi một cảnh phim cô đều diễn tập ở trong đầu nhiều tới lúc phim thật sự thì diễn mượt như nước chảy mây bay, một qua, tiết kiệm ít thời gian nhưng đồng thời cũng tạo áp lực nhỏ cho diễn viên hợp tác.
Nhất là Phương Đình Đình - đối thủ một mất một còn của Lâm Nhan trong phim.
Nguyệt mỹ nhân vốn là biểu của Lăng Tiêu, khi đại hôn, Nguyệt mỹ nhân ý chuốc say Lăng Tiêu bò lên giường thành công, đó phong Nguyệt mỹ nhân.
Dạ Tranh hòa đến từ Tây Lăng quốc ở tạm dịch quán để chờ ngày đại hôn, lúc Nguyệt mỹ nhân cam lòng vì đại hôn bao lâu tân Hậu đè đầu cưỡi cổ nên cố ý tìm tới cửa nhằm khiêu khích và khoe khoang.
Dạ Tranh vốn là Trưởng công chúa hưởng ngàn vạn sủng ái lập tức lộ bộ hào quang, chẳng những dùng lời nhục nhã Nguyệt mỹ nhân tới ngẩng đầu lên mà còn dứt khoát úp lên đầu Nguyệt mỹ nhân tội danh phá hoại quan hệ giao hữu của hai nước sai đ.á.n.h đuổi khỏi cửa.
Lâm Nhan cảm thấy sắp xếp cảnh trong thời gian quả thực khéo cho lắm, những lời quái gở khó dễ của Phương Đình Đình vẫn còn vang vọng trong lỗ tai của Lâm Nhan, đôi mắt cô lạnh lẽo rõ ràng tính bỏ qua cơ hội trả thù .
Cảnh của Lâm Nhan quá mức thuận lợi, vẻ mặt đạo diễn cũng nhịn mà lộ vẻ mặt tươi tán thưởng.
Phương Đình Đình thấy cam lòng, cô ả quyết tâm dùng kỹ thuật diễn xuất của hung hăng tát thẳng mặt Lâm Nhan, ai ngờ thực tế trái ngược .
Phương Đình Đình gần như là dạng bản sắc diễn xuất*, còn Lâm Nhan thì nhập vai trong nháy mắt, giơ tay nhấc chân đều phong thái, khí thế mạnh mẽ bức , thái độ hung hãn coi ai gì áp bức Phương Đình Đình tới mức một câu, hoặc là quên lời thoại, hoặc là thể phản ứng tiếp...
*Bản sắc diễn xuất: là dạng diễn viên thường nhận các vai thích hợp nhan sắc, ngoại hình, khí chất sẵn phát huy.
Trong một thời gian, Phương Đình Đình NG vài chục liên tiếp, Phương Đình Đình gấp tới mức sắp , bây giờ cô chỉ thấy ánh mắt Lâm Nhan thì thể mở miệng nổi.
Trong lòng Lâm Nhan thống khoái, từ đầu đến cuối đều ảnh hưởng.
Lâm Sanh ở một bên, đôi mi thanh tú cau c.h.ặ.t , nhịn cảm giác kinh hãi, dường như cô ngờ kỹ thuật diễn xuất của Lâm Nhan tiến bộ thần tốc tới .
"Phương Đình Đình, cuối cùng cô diễn ? Cô Lâm Nhan chằm chằm thể tới mặt cô nở hoa ? Không cần lời thoại nữa ?" Đạo diễn Đỗ nhịn nữa, nổi cơn tam bành, trời vốn nóng nay còn thêm trận lôi đình , ông hận thể dùng quạt giấy trong tay vả vài cái mặt Phương Đình Đình.
.