Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 30: 30: Mê Muội

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:01:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngón tay đang cởi nút áo của Tạ Phong Trần khựng một nhịp, đáy mắt xẹt qua một tia kinh ngạc, ánh đèn vàng ấm áp, Lâm Nhan nở nụ xinh hệt như một tiểu yêu tinh, đặc biệt là phần cổ áo choàng tắm trễ xuống lộ hai hốc xương nông ngay phần xương quai xanh gợi cảm quyến rũ.

Phản ứng tự nhiên của tránh ánh mắt Lâm Nhan.

Trong lòng Lâm Nhan vô cùng đắc ý, vô cùng sáng lạn, thấy tiếp tục cởi nút áo thì cô liền về phía một bước, ánh mắt chằm chằm lồ ng n.g.ự.c của , áo sơ mi mở bốn nút, nửa kín nửa hở, đường nhân ngư* như ẩn như hiện, gợi cảm đến mức khiến ánh mắt Lâm Nhan thoáng hiện lên một chút kinh ngạc nhưng nhanh ch.óng áp xuống, giọng điệu cô mạnh bạo suồng sã, vô cùng mập mờ, "Anh cởi hết , giúp đây?"

*Đường nhân ngư: là chỉ phần cơ bụng hai bên xương chậu tạo thành vết hình chữ V.

Trong Hội họa luận Leonardo da Vinci đầu đưa đường nhân ngư chỉ tiêu cho cái và sự gợi cảm.

Lâm Nhan xong, chút khách khí mà chìa bàn tay hư hỏng , chạm đúng nút áo thứ năm - nơi mà đang ngừng , ngón tay cô run lên trong khoảnh khắc động một cái, nút áo mở .

Tạ Phong Trần cảm thấy bản giống như dính chú định , chẳng thể nào nhúc nhích, mu bàn tay Lâm Nhan m ơn trớn như là than đá nóng hổi rơi trúng, nóng tới phát đau nhưng tiếp đó là một trận tê dại ập tới khiến cảm thấy lẽ đêm nay thật sự uống nhiều.

Thế mà để mặc cho đôi tay mềm yếu của Lâm Nhan cởi nút áo và sỉ nhục .

Tạ Phong Thần đau đầu, miệng nhỏ của Lâm Nhan quá lợi hại, vốn dĩ dọa cô, ai mà ngờ phụ nữ chịu đả kích, một khi kích động liền lộ rõ bản tính, tất cả sự khó xử ngại ngùng đó đều biến mất, đó là háo sắc đến liều mạng.

Anh thật sự can đảm loạn đến mức nào, đêm nay cô rõ ràng uống rượu.

Lâm Nhan khẩn trương đến mức trái tim đập như đ.á.n.h trống, lòng bàn tay lạnh ngắt và đầy mồ hôi, ai ngờ tên xa thấy cô tay trực tiếp rút tay về đút hai tay túi quần, bày thái độ sống c.h.ế.t mặc bay, dù nghiêm chỉnh nhưng vẫn ung dung cô, hề ý định ngăn cản cô.

Ánh mắt thâm thúy mà rõ hàm ý, giống như đang : Cởi ! Tiếp tục cởi xem nào! Ông đây chống mắt lên coi cô thể cởi tới mức nào.

Lâm Nhan cảm thấy huyệt thái dương đau đau, cô chạm đến chiếc nút áo cuối cùng, hiểu tay run lên, nó, cô hối hận , cảm thấy bản như đang rơi xuống hố .

đây là trận solo, nếu như cô nhận thua, sợ là chuyện đêm đó sẽ luôn treo lên miệng, chỉ cách chiến thắng mới khiến tâm phục khẩu phục, cô mới thể ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c .

Trong lòng Lâm Nhan trầm xuống, c.ắ.n răng một cái, dứt khoát cởi bỏ cái cúc áo cuối cùng, y hệt như một nữ lưu manh, tiện thể : " nhớ rõ cơ bụng của tệ lắm, mặc áo đúng là phí của trời nha! Giờ dịp cởi, nhiều một chút."

"Được thôi! Cứ ! Không cần khách sáo." Tạ Phong Trần tà ác nhếch môi, dứt khoát giang hai tay tựa như để cô kỹ hơn một chút, đôi mắt đào hoa như sóng nước mênh m.ô.n.g bất tận, tràn ngập phong tình như một yêu tinh mê hoặc lòng .

" cảm thấy lắm, nghĩ xem tìm bạch nguyệt quang Lâm Sanh khắp nơi thì nên thủ như ngọc vì Lâm Sanh, để tránh dây dưa rõ với giận ." Lâm Nhan nào dám trắng trợn giở trò lưu manh, nhưng mà khiêu khích, cô cũng bánh bao mềm, cô gian trá thản nhiên chuyển đề tài, đó xoay về phía tủ lạnh bên cạnh TV.

"C ởi quần áo của chạy ?" Tạ Phong Trần nhíu mi, tại thủ như ngọc vì Lâm Sanh.

cũng bỏ qua nụ gian xảo như hồ ly gương mặt Lâm Nhan khi nãy, phụ nữ bụng đầy ý nghĩ .

Lâm Nhanh nhanh ch.óng chụp lấy điện thoại mở chế độ chụp ảnh lên, chĩa thẳng n.g.ự.c đàn ông, lập tức vài tiếng chụp ảnh "tách tách tách", vài tiếng vang đó, Lâm Nhan đắc ý lắc lắc tay, "Nếu Tạ tự tin với dáng như thế, sẽ giúp đăng lên mạng cho tất cả mở mang tầm mắt nha! Hôm nay lúc lễ khai máy, lên sàn khiến ít vợ nha, những tấm ảnh mà tung chắc thể bán giá ."

"Vậy ? khuyên cô nên nghĩ cho kỹ." Tạ Phong Trần đen mặt, ánh mắt sắc bén như lưỡi d.a.o, tràn đầy uy h**p, đổi thái độ vui đùa lúc .

Lâm Nhan siết c.h.ặ.t di động trong tay, cảm thấy cổ lạnh lẽo, hiểu ý của chính là cảnh cáo cô nên tự tìm đường c.h.ế.t.

hôm nay do chủ động trêu chọc cô, chọc giận cô, tại nuốt cục tức chứ.

mà thủ đoạn Tạ Phong Trần quá tàn nhẫn, cô dám khiêu khích, suy nghĩ biện pháp dịu ,

"Muốn đăng cũng , lập tức rời khỏi phòng còn thề từ nay về phiền nữa."

"Đưa điện thoại cho ." Tạ Phong Trần chìa tay , giọng điệu lạnh lẽo tới tột cùng.

Lâm Nhan Tạ Phong Trần bước từng bước đến, cổ họng nuốt nuốt xuống, giấu điện thoại lưng theo bản năng, ngoan cố , "Anh đồng ý với , giấy cam đoan , sẽ xóa ảnh ngay lập tức."

"Lâm Nhan, nhất cô đừng khiến mất kiên nhẫn." Tạ Phong Trần bước về phía một bước, vươn tay đoạt di động của Lâm Nhan.

Phòng Lâm Nhan lớn, tủ TV dựa sát vách tường, đối diện là giường, bên trái là cửa , bên là cửa sổ, Lâm Nhan cầm di động né trái né , chạy trốn, hình đàn ông cao 1m87, cao hơn cô một cái đầu, tới như là Thái Sơn áp sát cô, Lâm Nhan vốn đối thủ, mới hai ba vòng thì cô mệt tới mức đầu đầy mồ hôi, thở hồng hộc.

Đôi cánh tay của để ở hai bên cô, còn cô thì bao vây c.h.ặ.t chẽ trong n.g.ự.c và vách tường lưng, mùi rượu nhàn nhạt trộn lẫn mùi t.h.u.ố.c lá nồng nàn chui mũi cô, cảm giác giống như ôm n.g.ự.c .

Anh bình tĩnh cô như thế, cũng động tay, ánh mắt sâu thẳm, "Đưa đây."

Trong lòng Lâm Nhan vô cùng buồn bực, cứng đầu mạnh miệng, "Anh tránh ."

Hai giằng co ngừng, ai cũng chịu nhường ai một bước.

Đôi má xinh xắn của Lâm Nhan đỏ ửng lên vì trận vận động lúc nãy, tuy là mặt mộc nhưng làn da trắng bóng và nhẵn nhụi, vô cùng mịn màng, cái trán đầy đặn bóng loáng còn lấm tấm mồ hôi, lông mi dài rung rung như đôi cánh hồ điệp hoảng hốt vẫy vùng, đôi mắt trong suốt lộ vẻ bất lực và mờ mịt.

Tạ Phong Trần chỉ cảm thấy cặp mi rung rung như sợi lông vũ khẽ vuốt tim , cảm giác kỳ lạ, dường như thể tức giận nữa, ngược nhịn mềm lòng, chìa tay lấy di động của cô mà tốn chút sức nào, đầu ngón tay bấm nhẹ vài cái xóa sạch tất cả ảnh chụp trả di động cho cô, giọng điệu và ánh mắt dịu vài phần, "Ngoan một chút, loại ảnh nhạy cảm thể đăng bậy đăng bạ, sợ tương lai em sẽ hối hận."

Lâm Nhan từng thấy ánh mắt Tạ Phong Trần dịu dàng như thế, mắt cô chớp chớp, suýt chút nữa đắm chìm trong đó, cô thầm mắng yêu nghiệt, cô đập điện thoại gương mặt đáng đ.á.n.h đòn , thở phì phò : "Hối hận cái rắm! chỉ hận thể chiếu cáo hình lõa lồ của cho thiên hạ xem."

Tạ Phong Trần khẽ một tiếng đôi môi đỏ hồng của Lâm Nhan vô thức chu chu lên, ánh mắt tối sầm , đột nhiên nghĩ tới thời điểm cô to gan và càn rỡ hôn trong đêm hôm đó, yết hầu xoay chuyển, cảm thấy khô nóng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-30-30-me-muoi.html.]

"Có nào từng với em rằng cái miệng nhỏ của em lúc lời nào là lúc mê nhất ?" Có lẽ Tạ Phong Trần men say ảnh hưởng, ý niệm nảy lên trong đầu, ngón tay đặt môi Lâm Nhan.

Lâm Nhan như sét đ.á.n.h trúng, ngạc nhiên trợn to mắt, dường như một dòng điện chạm môi, đầu óc cô trống rỗng, trái tim đập "bùm bùm" như nổ tung.

Tạ Phong Trần điên !

Đêm nay đặc biệt ở đây chờ cô chẳng lẽ là dụ dỗ cô ?

Lâm Nhan rối loạn, cảm thấy thế giới điên hết .

Trước mắt tối sầm , bỗng dưng môi truyền đến một xúc cảm ấm áp, giống như chuồn chuồn lướt nước .

"Có lẽ uống nhiều, nhớ là do em cưỡng hôn , hôm nay hôn trả em một cái, ?"

Mãi đến khi tiếng đóng cửa vang lên, Lâm Nhan tắm rửa trèo lên giường trong trạng thái mơ hồ, giọng trầm thấp từ tính luôn quanh quẩn bên tai của cô, Lâm Nhan lăn qua lộn , thể chợp mắt, trong lòng một chút cũng bình tĩnh .

Toang , toang , cô ngủ , trong đầu nghĩ về nụ hôn .

Chắc chắn đêm nay Tạ cẩu điên , nhất định là cố ý, ghi hận cô ép lăn giường nên bây giờ bắt lấy cơ hội trả thù cô khiến cô thể yên lòng.

Lâm Nhan buồn bực ôm chăn, lăn lộn mấy vòng, trong lòng hoảng loạn, hậu quả là sáng hôm ngủ quên.

Lúc Lâm Nhan Tiểu Hòa kéo khỏi giường là tám giờ, Tiểu Hòa gấp đến mức đầu đầy mồ hôi kéo cô thẳng ngoài, "Chị, em ở ngoài đợi hồi lâu cũng thấy chị , gọi điện thoại gõ cửa chị cũng phản ứng, em còn tưởng chị xảy chuyện gì chứ, chị muộn hai tiếng đó, mau mau lên chị."

Lâm Nhan ở xe ngáp một cái tới mức ch ảy nước mắt, mở mắt nổi, trong lòng âm thầm gửi lời thăm hỏi tới mười tám đời tổ tông của Tạ Phong Trần, nở nụ khổ, "Chị ngủ một chút, đến nơi thì kêu chị nhé."

"Chị, tối qua chị ? Quầng thâm mắt đậm như , giờ chị thử đắp mặt nạ để cải thiện xem ." Vẻ mặt Tiểu Hòa đầy lo lắng khi thấy Lâm Nhan xong nhắm mắt ngủ.

Lâm Nhan giật giật khóe môi, mệt mỏi tới mức chuyện.

Tiều Hòa lắc đầu thở dài, xé mở mặt nạ mắt khéo léo đắp lên cho Lâm Nhan, bất mãn than thở, "Cho dù chị xinh bẩm sinh cũng thể chà đạp gương mặt hảo tỳ vết chứ! Chị khiến Nhan phấn* tụi em đau lòng c.h.ế.t hả! Quá đáng ghê."

Nhan phấn: Fan Lâm Nhan, cũng nghĩa là fan sắc .

Trên mặt bỗng nhiên mát lạnh, Lâm Nhan khó chịu bĩu môi, nhưng nhanh ch.óng chìm sâu giấc ngủ.

Mới khởi ngày thứ hai mà Lâm Nhan đến muộn những hai tiếng, tin truyền khắp đoàn phim .

Lâm Nhan đến đoàn phim hứng chịu đủ loại ánh mắt, phê phán, hài lòng, xét nét… Nhìn tới mức khiến cả Lâm Nhan thoải mái.

Trong lòng Lâm Nhan cũng sốt ruột, đạo diễn Đỗ tài, nhưng tài thường tật, tính tình của ông vô cùng nóng nảy, ông mắng diễn viên tới nỗi phát nhiều như cơm bữa.

Lâm Nhan hôm nay bản khó tránh khỏi mắng một trận, thấy đạo diễn Đỗ, cô thẳng thắn nhận , thái độ vô cùng chân thành.

Sắc mặt đạo diễn Đỗ vô cùng tệ, giọng gắt gỏng, "Lâm Nhan, đây là đoàn phim, cô chỉ vì hôm nay cô đến muộn mà lãng phí bao nhiêu thời gian của ở đây ?"

"Rất xin , là của ! Sau chắc chắn sẽ chú ý, mong đạo diễn cho thêm một cơ hội nữa." Lâm Nhan vẫn giải thích, đạo diễn mắng cũng sai, cảnh diễn sáng ngày hôm nay quan trọng, nam nữ chính và nam nữ phụ đều diễn chung, bởi vì một cô mà những phân đoạn đều thể .

"Đạo diễn, vài loại như đó! Ỷ chút nhan sắc thì trêu chọc, thả thính khắp nơi, cũng tự giá trị của bản , bắt cả đoàn phim chờ một , thể diện của cô cũng lớn ghê!" Một giọng nữ quái gở xía chuyện .

Nữ diễn viên nổi tiếng giá chính là hiện tượng cả giới giải trí đều thích, huống hồ mặc dù Lâm Nhan cũng tên tuổi nhưng quá lớn, cũng tác phẩm đầu tay nổi danh, như ngược càng khiến chán ghét.

Lâm Nhan cau mày, ngước mắt , đang trùng hợp đóng vai Nguyệt mỹ nhân là tình địch của cô trong phim - Phương Đình Đình.

Cô ả chụp mũ nổi tiếng giá xuống cho Lâm Nhan, dường như khiến Lâm Nhan đắc tội với tất cả nhân viên mặt ở đây .

Lâm Nhan bực phụ nữ , lúc trong lúc thử vai, nhân vật Phương Đình Đình chọn chính là Dạ Tranh, nhưng Lâm Nhan giành lấy đương nhiên trong lòng cô ả sẽ bất mãn.

Đạo diễn xong, sắc mặt càng .

Lâm Nhan , trải qua chuyện e là sẽ mang tiếng trong đoàn phim nhưng việc do cô sai nên cô khom xin đúng mực, "Hôm nay là do chậm tiến độ của , xin tất cả ở đây."

"Xin ích gì, ít nhất cô giải thích lý do cô đến trễ chứ! Tối hôm qua cô hả?"

----------

Hardys cảm thấy tứk cái lồ ng n.g.ự.c: Áu áu áu...Tạ cẩu tiểu nữ quá thất vọng, một đàn ông lưng dài vai rộng còn "cắn càn", thế mòa...thế mòa lâm trận bỏ chayyyy.

Cùng là cẩu, nhưng chị gái Nhan cẩu dị nhaaaaaaa.

Tiểu nữ mong chờ một cảnh lăn giường hoành tráng, "vật" sập giường, 1 đêm bảy bảy bốn chín T_T

Tạ cẩu tiểu nữ buồn quá, cầu các tiểu tiên nữ VOTE truyện để an ủi tâm hồn đang tổn thương , khók thành 1 dòng sông....

 

 

Loading...