Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 3: 3: Cắt Đứt
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:00:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Nhan thấy hình ảnh đó thì trong lòng cảm thấy khó chịu.
Cô nghĩ đó là ý thức còn sót của nguyên chủ vẫn còn lưu trong cơ thể .Dù bàn ăn đó, khi tiểu thư thật Lâm Sanh trở về, nguyên chủ cũng từng chung một bàn với bố , một nhà ba vui vẻ, hòa thuận, sung sướng .Mà giờ phút , cô chỉ thể ở chỗ ngoài cuộc.Những đang đùa vui vẻ thấy Lâm Nhan xuất hiện thì lập tức im lặng như tờ."Nhan Nhan về , mau đến ăn cơm , vẫn chờ nhưng con đến, còn tưởng hôm nay con cũng về, bây giờ ..." Mẹ Lâm là một phu nhân danh xứng với thực, bà giữ gìn nhan sắc , rõ ràng gần 50 tuổi nhưng qua nhiều lắm cũng mới chỉ hơn 40 một chút, mang vẻ mặt tươi ôn hòa, vui vẻ như hiền, nếu nụ cứng đờ như thì sẽ càng mỹ hơn."Đến đây ." Bố Lâm liếc cô một cái, nóng lạnh mở miệng."Nhan Nhan, ở đây , hôm nay chị đến nên bảo đầu bếp nấu canh dê cách thủy, sức khỏe chị từ nhỏ , sợ lạnh, bồi bổ cho chị một chút." Lâm Sanh hiền lành, xinh , mặc chiếc váy liền áo màu xanh lam nhẹ nhàng giống như tiên nữ, tóc dài buông xõa vai, gương mặt trắng nõn, đôi mắt đang tít , cô mật tiếp đón thật sự khiến khác thể thích.Chỉ một lạnh lùng liếc cô một cái, tiếng nào.Lâm Nhan thấy đàn ông, trong đầu nhịn nhớ đến một đoạn miêu tả trong tiểu thuyết: "Người đàn ông mặc âu phục, giày da, áo sơ mi luôn cẩn thận tỉ mỉ cài đến cúc cùng, khí chất tinh lạnh nhạt, ngũ quan tinh tế, khiến cho khác liếc mắt một cái thì dời , đôi mắt phượng hẹp dài lộ một tia lạnh lùng, bên khóe mắt trái một nốt ruồi lệ như nét mực chấm phá giữa bức tranh, vô cùng câu dẫn lòng ."Trong nguyên tác còn miêu tả nam chính Hàn Hữu Niên một câu là: "Cao ngạo lạnh băng, lòng độc ác."Dù rằng cùng chỗ với bề , nhưng vẫn khiến cảm thấy một cách cao thể với, khóe mắt dịu dàng của khi đến Lâm Nhan thì biến mất trong tích tắc, một điều khác là chỗ mi tâm phát khí lạnh mà thôi.Ánh mắt sắc bén của đàn ông quét qua mặt Lâm Nhan một cái, ý ngầm cảnh cáo.
Lâm Nhan từ đến nay nhạy cảm, đương nhiên cảm nhận sự thù hận của đối phương. mà cô giả vờ như , ăn một chút cơm như ăn sáp, vị gì, lẽ do cả ngày hôm nay chịu ăn gì nên dày chút khó chịu, khi ăn xong cô chạy toilet một chuyến.Vừa mới bước đối diện với ánh mặt lạnh băng của Hàn Hữu Niên, giọng lạnh lùng: "Lâm Nhan, cô còn tính gì ?"Lâm Nhan khó chịu việc khi chất vấn, xông lên đ.á.n.h một trận xả giận, cuối cùng giữ vững nguyên tắc gây họa, châm biếm hỏi : " về nhà một thì gì sai ?""Đây là nhà Lâm Sanh, cô xuất hiện ở đây chính là sai ." Người đàn ông ném một câu, xoay thẳng.Lâm Nhan siết c.h.ặ.t nắm tay, cố chịu đựng cơn giận trong lòng, mở miệng với tấm lưng : "Hàn thiếu, đây Lâm Nhan hiểu chuyện phiền nhiều, xem như đ.á.n.h rắm là .
Chúc và Lâm Sanh hạnh phúc, yên tâm, hôm nay khi bước khỏi cửa nhà họ Lâm, chúng sẽ còn liên quan gì đến nữa."Bước chân của đàn ông cũng dừng chút nào, lập tức rời , cũng . mà Lâm Nhan thì thở phào nhẹ nhõm, cô cũng đúng , dù cô cũng tự tay c.h.ặ.t đứt hạt nguyên nhân mà nguyên chủ gieo .Hi vọng nguyên chủ sẽ trách cô.Hai một một bước từ chỗ toilet, ánh mắt Lâm chút đăm chiêu liếc qua liếc giữa hai , nhớ tới tối qua Sanh Sanh nhận ảnh chụp hai bên thì đau lòng rơi nước mắt, bà lấy cớ lôi kéo Lâm Nhan lên lầu, chuyện riêng cần .Cửa phòng đóng , sắc mặt Lâm nghiêm túc hẳn: "Nhan Nhan, con gì với Hàn thiếu ? Sao sắc mặt khó coi như ?"Mọi trong nhà họ Lâm đều gọi Hàn Hữu Niên là Hàn thiếu, bởi vì nhà họ Hàn cơ ngơi lớn, địa vị, tiền bạc đều là một trong những nhà đầu đỉnh kim tự tháp, dù bình thường nhà họ Lâm cũng coi là giàu nhưng mặt nhà họ Hàn cũng chỉ thể cúi đầu theo.Lời của nhà họ Lâm luôn mang theo một tia cung kính đối với Hàn Hữu Niên.Lâm Nhan chăm chú Lâm hề chớp mắt: "Mẹ, gì ạ?""Mẹ con vẫn thích Hàn thiếu, nhưng Hàn thiếu thích con, hiện tại là bạn trai của Sanh Sanh, con cũng gả đến nhà họ Tạ, hy vọng con thu hồi tâm tư đó , cần tiếp tục u mê chịu tỉnh ngộ như ." Mẹ Lâm khuyên bảo hết nước hết cái."Mẹ, hôm nay với con những điều là vì con vì Lâm Sanh?" Lâm Nhan thấu hiểu, cuối cùng bây giờ cô cũng tỉnh ngộ, thì hôm nay gọi cô về ăn cơm là giả, lấy công đạo cho Lâm Sanh mới là thật!"Nhan Nhan, cũng cho con mà thôi.
Con gái lập gia đình thì nên sống với chồng cho , từ lúc con kết hôn đến giờ, chồng con cũng về nhà nào, chẳng lẽ con định cứ qua loa đại khái cả đời như ?" Mẹ Lâm chân thành, tình cảm , giọng tràn đầy xót xa."Chủ yếu vẫn là vì Lâm Sanh thôi!" Ngữ điệu Lâm Nhan bình thản đ.â.m thẳng trọng tâm mà tuyên bố sự thật.Hai năm cũng hỏi đến cuộc sống hôn nhân của con gái nuôi, bây giờ đột nhiên quan tâm ?Cũng khó trách Lâm Nhan sẽ vì tâm lý đối xử chênh lệch như nước sông và biển lớn nên sinh lòng hận thù với Lâm Sanh, cực đoan đến mức nhiều chuyện sai trái."Sanh Sanh là con gái ruột của , đây nó chịu nhiều cực khổ, cả và bố đều cảm thấy chăm sóc nó chu đáo, Sanh Sanh yêu Hàn thiếu, nó trải qua bao vất vả mới hạ quyết tâm ở cùng với Hàn thiếu, thể trơ mắt con hủy hoại hạnh phúc của nó.
Coi như cầu xin con, con đừng tiếp tục...""Mẹ, chẳng lẽ quan hệ huyết thống thì sẽ coi con là con gái ?" Trong lòng Lâm Nhan chua xót, nhịn nguyên chủ hỏi một câu."Đương nhiên , nếu con thể ở chung với Lâm Sanh như hai chị em bình thường, , ..." Mẹ Lâm kích động phủ nhận, trong mắt hàm chứa nước mắt, bà vẫn luôn đấu tranh giữa hai đứa con gái, nhưng cán cân trong lòng vẫn tự chủ nghiêng về phía con gái ruột mà thôi."Mẹ, những lời của là đủ , con cảm kích ơn nuôi dưỡng của Lâm gia, nhưng chúng duyên phận, đừng nên miễn cưỡng nữa.
Nếu con và Lâm Sanh cứ tiếp tục như đối với ai cũng , cho nên con thương lượng với A Trần và quyết định tách hộ khẩu chuyển đến nhà họ Tạ, dù chúng con cũng kết hôn hai năm , con cũng là của nhà họ Tạ." Lâm Nhan nhẫn tâm mở mắt lời biệt ly, đến vẻ mặt đau lòng của Lâm, cắt hết những gì mơ hồ hỗn loạn, cô nguyên chủ, trong tương lai, nếu cơ hội cô sẽ báo đáp ân tình của nhà họ Lâm, nhưng cô sẽ giữ mối quan hệ vô bổ , cô cần kết thúc với bọn họ."Nhan Nhan, con...
đây là...
con cần bố nữa ?" Trong lòng Lâm đau xót thôi.Tình cảm của bà đối với con gái nuôi Lâm Nhan vô cùng phức tạp, ban đầu là , áy náy, khi con gái ruột nó chịu nhiều cực khổ thì thỉnh thoảng còn sinh chút oán trách.
mà dù cũng yêu thương suốt 20 năm, tất cả tình yêu của bà đều dành cho nó, đến cuối cùng bà thật sự đối mặt với đứa con gái nuôi thế nào.Vậy nên khi bà Lâm Nhan kết hôn, bà vẫn nhẫn tâm đưa nó đến nhà họ Tạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-3-3-cat-dut.html.]
Hai năm nay, Lâm Nhan gọi điện kể khổ với bà bao nhiêu , bà cũng nhẫn tâm thèm để ý đến nó.Bây giờ, đứa bé đột nhiên cắt đứt, bà chỉ cảm thấy trong tim như cắt mất một miếng thịt, đau chịu nổi."Lâm phu nhân, chỉ một con gái tên là Lâm Sanh, thất lạc cô 20 năm, nên tâm ý yêu cô .
Con ruột và con nuôi cùng sống chung một nhà, sẽ thể công bằng, con cũng thể yên tâm thoải mái.
Người yên tâm, con sẽ bước nhà họ Lâm nửa bước, cũng sẽ đến tìm Hàn Hữu Niên, cắt đứt sẽ hơn đối với tất cả ." Lâm Nhan hít một thật sâu, đem đồ vật mang từ nhà đến đặt bàn, "Đây là trang sức ngài tặng con khi kết hôn, quá quý giá nên con thích hợp giữ nó.
Sau khi ngài suy nghĩ xong thì cho mang hộ khẩu đến cho con nhé."Lâm Nhan đặt đồ xuống, xoay xuống lầu, Lâm đang gọi với ở đằng , vội vàng chào tạm biệt bố Lâm, bước khỏi cửa cũng đầu mà đón xe rời .Còn ở bên , Tạ Phong Trần khi đến công ty thì lập tức yêu cầu trợ lý Trần Sảng chuẩn thỏa thuận ly hôn."Tạ tổng, tối hôm qua Lâm tiểu thư trêu ghẹo ngài ? Nội dung thỏa thuận cần đổi gì ?" Trần Sảng nheo mắt, vô cùng đau đầu.Cái gọi là đổi chẳng qua là thêm một điều kiện hấp dẫn thỏa thuận ly hôn cơ bản. mà cảm thấy Lâm Nhan là một phụ nữ lòng tham đáy, mãi vẫn kéo dài chịu ly hôn, chỉ sợ là thủ đoạn cố ý một miếng lớn hơn nữa.Lần khẳng định cũng sẽ thất bại.Nói đến chuyện tối hôm qua, trong đầu Tạ Phong Trần vô thức hiện lên những hình ảnh , cảm xúc chút bực bội, suy nghĩ nhanh một chút, lệnh: "Đưa biệt thự Thiên Hải cho cô , nếu cô yêu cầu thêm tiền mặt thì cũng đừng bạc đãi."Tuy rằng thừa nhận, nhưng xác thực Lâm Nhan trở thành phụ nữ của , nên thể để cô sống quá tệ khi ly hôn, sẽ khiến chê nhà bủn xỉn, keo kiệt."Biệt thự Thiên Hải là biệt thự tân hôn ông cụ đưa cho ngài...
Ngài chuẩn một căn nhà khác cho Lâm tiểu thư ?" Trần Sảng há hốc mồm dám tin, mấy Tạ tổng bao giờ sẽ chia biệt thự tài sản ly hôn cho Lâm Nhan, còn tuyên bố thể để Lâm Nhan chiếm chút tiện nghi nào mà!Giờ chỉ mới qua một đêm ông chủ đổi ?Cuộc hôn nhân trắng là do Lâm Nhan tính kế, ông chủ là hại, chẳng lẽ tối qua phụ nữ tên Lâm Nhan đưa yêu cầu mới ?" sẽ ở căn nhà khác ở qua ?" Tạ Phong Trần vui liếc mắt trừng một cái: "Sau khi tan tầm thì đem thỏa thuận mang qua đó, bắt buộc khiến cô ký tên."Trần Sảng lập tức đau đầu, bởi vì chuyện mà đá trúng vách đá mười ở chỗ Lâm Nhan , mỗi sục sôi ý chí chiến đấu tới thì là mỗi mặt xám mày tro về, còn ông chủ mắng là đồ ăn hại nữa.Dù gì cũng đường đường là một trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc một tập đoàn đa quốc gia, sa sút đến nông nỗi giúp xử lý tranh chấp ly hôn ?Thanh quan còn khó quản việc nhà cơ mà!Ông chủ tự đối mặt thì quăng cho .Cậu thật khổ quá mà! mà việc ông chủ giao, cho dù c.h.ế.t cũng xong mới c.h.ế.t.Trần Sảng thấp tha thấp thỏm cả một ngày, tan tầm lập tức như tiêm m.á.u gà*, cầm thỏa thuận ly hôn thẳng đến biệt thự Thiên Hải.*Tiêm m.á.u gà: Khoảng năm 1959, Trung Quốc rút m.á.u gà trống tiêm cho các cụ già để bồi bổ cơ thể.
Người tiêm m.á.u gà cả khô nóng, sắc mặt hồng nhuận như gà chọi.
Phong trào kết thúc năm 1965 do gây hại đến cơ thể.
Ý tiêm m.á.u gà nghĩa là cả hừng hực khí thế, mặt đỏ tía tai.Cũng may biệt thự vô cùng thuận lợi.
Một phụ nữ xinh mặc váy đỏ, mặt đắp chiếc mặt nạ màu đen như mặt quỷ đang thảnh thơi, lười biếng chiếc sofa màu vàng nhạt đặt sản xuất riêng.
Trên bàn đặt một khay trái cây tươi mọng, phụ nữ đang vô cùng hứng thú dán mắt màn hình TV, động tác đút trái cây tay cũng dừng một giây nào.Trần Sảng tò mò trong TV cái gì hấp dẫn như , đầu , lúc đó màn hình tinh thể lỏng siêu to siêu khổng lồ xuất hiện một gương mặt tuyệt trần đang mặc những bộ cổ trang khác , mỗi một tấm hình đều đến rung động lòng .Trần Sảng nhếch miệng, trong lòng trào phúng, thật sự là yêu bản đến phát cuồng , còn ở nhà xem video cut của bản ."Lâm tiểu thư, hôm nay tới đưa cho ngài thỏa thuận ly hôn, Tạ tổng ...""Được , đưa thỏa thuận cho , sẽ ký tên." Lâm Nhan nhíu mày, mắt như mù , cái video dài 5 phút cũng để cho cô xem xong, đành tạm dừng video, ngẩng đầu , thẳng chủ đề."Lâm tiểu thư, cô xem hãy quyết định, Tạ tổng còn tăng thêm..." Trần Sảng theo bản năng nghĩ đến Lâm Nhan sẽ ký, định khuyên nhủ, bỗng giật như sét đ.á.n.h bên tai, dám tin trừng mắt Lâm Nhan, giọng vô cùng kinh ngạc: "Xin , ngài, ngài mới là sẽ ký tên ?"" ! sẽ ký tên." Lâm Nhan ăn một quả dâu tây, mỉm .Một đôi mắt trong veo đen láy, vô cùng vô tội.Nhất thời Trần Sảng chút , khi khiếp sợ qua là mừng như bắt vàng, bàn tay cầm tài liệu cũng nhịn run rẩy.Ông trời mắt, cuối cùng thì phụ nữ cũng nghĩ thông , Tạ tổng của bọn họ sắp tự do ." mà, khi thủ tục, cần giúp một chuyện ." Lâm Nhan nghĩ nghĩ , chuyện vặn nhờ là hợp nhất.Sắc mặt Trần Sảng cứng đờ, tâm trạng như xe qua đèo , mới ở mây, bây giờ rớt xuống đáy vực, ngay phụ nữ loại hiền lành mà, chuyện dễ dàng ký tên ly hôn như .
.