Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 29: 29: Có Bản Lĩnh Thì Cứ Chạy Đi!
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:01:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cô chịu gặp , cũng điện thoại, trả lời tin nhắn, đành tới gặp cô.
Đợi lâu quá nên mệt, ngủ quên từ lúc nào." Tạ Phong Trần híp híp mắt, lười biếng dựa đầu giường, áo vest và cà vạt tùy tiện để cuối giường, áo sơmi còn cởi hai nút lộ xương quai xanh.
Tạ Phong Trần hề láo, mấy ngày nay chuyện công ty, chuyện ông nội phẫu thuật, còn lo lắng sợ bên phía Lâm Nhan xảy chuyện phiền phức gì, hầu như thể ngủ .
Đêm nay, vì khi đến phòng Lâm Nhan mới một lúc thì cơn buồn ngủ ập tới thấy vỏ bọc chăn màu xanh da trời tô điểm thêm mây trắng giường Lâm Nhan, đột nhiên cảm thấy đầu óc thư thái, nhịn mà ngả lưng một chút, ai ngờ ngủ.
Lâm Nhan hừ lạnh trong lòng, đúng là tên xa nghĩ bản là ngoài, tự nhiên đến mức vô duyên luôn.
"Này, đây là phòng , bằng cách nào? C.h.ế.t tiệt, mau cút khỏi đây nhanh!" Lâm Nhan tức giận suýt té xỉu, gương mặt trai lạnh lùng , cô hận thể xông tới xé rách vẻ mặt đó.
Lâm Nhan chịu đựng thêm một phút giây nào nữa, bất chấp việc thể chọc giận đối phương, thẳng thừng "Cút".
Nghĩ tới Tạ Phong Trần vốn là loại đàn ông coi ai gì, gì ai dám thô lỗ kêu "Cút".
Một chữ "Cút" khiến chân mày của Tạ Phong Trần nhíu c.h.ặ.t , trong mắt xẹt qua một chút chán nản, phụ nữ Lâm Nhan đúng là coi ai gì, hung hăng ngang ngược.
Từ nhỏ đến lớn, chỉ từ "Cút" với khác, đây là đầu tiên một con gái bảo cút.
Lâm Nhan bừng bừng lửa giận, gương mặt trắng nõn, hai má đỏ bừng càng thêm chút sức sống và linh động, xương quai xanh lộ khỏi chăn, trắng đến ch.ói mắt mà cảm thấy mắt, cố tình cho cô ý.
"Chiều nay Trần Sảng mua khách sạn , cô nghĩ bằng cách nào?" Tạ Phong Trần thản nhiên Lâm Nhan, nhếch môi, như , nhưng trong lòng xuất hiện một cảm giác vui sướng vô cớ.
Lúc rằng ngắm Lâm Nhan tức giận là một chuyện khiến thoải mái như .
"Có tiền thì giỏi lắm ! Anh chờ đó." Gương mặt Lâm Nhan lúc trắng lúc xanh, níu c.h.ặ.t chăn che đậy thể trần như nhộng, c.ắ.n răng toilet.
"Không cần vội, chờ cô." Tạ Phong Trần chút sợ hãi đáp lời, giọng khàn khàn tựa như một chút ý còn kéo dài âm cuối.
Lâm Nhan lời , chân trượt một cái, suýt chút nữa đập đầu cửa.
Đê tiện, vô sỉ, hổ!
Vốn đang buồn ngủ, lúc tức tới đau đầu.
Không , thể tức giận, trận thể hoảng loạn, thật bình tĩnh, rõ ràng tên thối tha chuẩn mà đến, cô thể để chiếm thế thượng phong.
Lâm Nhanh đồ ngủ cực nhanh, hất nước mặt cho tỉnh táo , bây giờ mới chầm chậm ngoài, ánh mắt bình tĩnh Tạ Phong Trần, hít sâu một , "Tạ , ngài nên bây giờ trễ, một đàn ông mời mà tự đến phòng một cô gái độc , thích hợp nhỉ? Có chuyện gì để sáng mai !"
"Trai đơn gái chiếc gì mà thích hợp?" Tạ Phong Trần
Lâm Nhan tức tới mức suýt hộc m.á.u, cô hỏi một câu, nó, liêm sỉ rớt ở ngoài ngã tư ?
Trai đơn gái chiếc thích hợp hả?
" là diễn viên, nếu như phóng viên chụp phòng lúc tối khuya thì mai sẽ đề tài lên hotsearch đó, cũng phá nát con đường siêu của , Tạ dễ gì mới ly hôn với chắc hẳn sẽ dính líu đến nữa, đúng ?" Lâm Nhan kìm nén mà .
"Ngược cảm thấy đây là một cơ hội quảng cáo miễn phí đó!" Ánh mắt Tạ Phong Trần thản nhiên, bỗng thấy Lâm Nhan chân trần, nhịn mà dời tầm đến bụng Lâm Nhan, nếu thực sự mang thai, chân trần lạnh bụng ?
Lâm Nhan trợn trừng mắt, quảng cáo con đó!
"Đừng xàm xí với nữa, gọi cho vài cuộc điện thoại, thẳng , gì?" Lâm Nhan day day huyệt thái dương, vô cùng mệt mỏi.
"Cô..."
Lâm Nhan thấy dùng ánh mắt kỳ lạ chằm chằm, nhịn mà lùi về hai bước, cảm thấy da đầu tê dại, " thì ?"
"Có cô t.h.a.i ?" Sắc mặt Tạ Phong Trần căng thẳng.
Trong đầu Lâm Nhan xuất hiện một dấu chấm hỏi thật to.
Có thai?
Tình huống quái quỷ gì đây?
mà ánh mắt hồi hộp của Tạ Phong Trần, hiểu Lâm Nhan , giữa đêm hôm khuya khoắt chạy tới đây chuyện quỷ quái thì là sợ đêm đó lưu hậu họa, quả nhiên là tên cặn bã.
"Ah~~~Anh nghĩ chuyện ! sẽ ly hôn với , thể giữ nòi giống của chứ? Mang t.h.a.i là chuyện thể nào." Lâm Nhan một mạch.
"Tại giữ ?" Ánh mắt Tạ Phong Trần trầm xuống, giọng thoáng mang theo một vẻ áp bức và lạnh lùng khiến thể khinh thường.
Nụ của Lâm Nhan quá chướng mắt khiến hận tới nghiến răng nghiến lợi, trong lòng càng cảm thấy buồn phiền vô cớ.
Tuy cô t.h.a.i nhưng con với Tạ Phong Trần là niềm mong ước của nhiều phụ nữ khác, cô dám giữ chứ?
"Đại thiếu gia, đầu của cửa kẹp ? thích ngài, ấp ủ ý nghĩ sinh con cho ngài gì?" Lâm Nhan mở nắp chai nước, uống một ngụm bộ dạng vẻ hài lòng của Tạ Phong Trần, cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ.
thích ngài.
thích ngài.
thích ngài.
Câu y hệt như ma chú lởn vởn trong đầu Tạ Phong Trần, giống như là một câu ca ngừng lặp lặp .
Không vì , ngày thường vẫn luôn vài lời vu vơ, khoảnh khắc , tự nhiên từ miệng Lâm Nhan , tim hiểu nhói một cái, như thể một ngọn lửa tên bùng lên dằn xuống , còn chút đau đớn khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-29-29-co-ban-linh-thi-cu-chay-di.html.]
Anh nhớ tới đêm đó, lúc cô đầy rượu ôm chầm lấy , cô còn mò cơ bụng của thích, thích đến nỗi buông tay...
Aiz~~~ phụ nữ kéo quần lên phủi m.ô.n.g bỏ chạy, đúng là đồ vô liêm sỉ, lúc ngủ với thì nhiệt tình như lửa, lúc trở mặt thì m.á.u lạnh vô tình hơn bất cứ ai.
"Không thích mà còn quyến rũ ? Không thích mà còn trèo lên giường ?" Tạ Phong Trần lên từ giường, bước từng bước một đến mặt Lâm Nhan, ánh mắt gắt gao cô chằm chằm.
Lâm Nhan sửng sốt, ánh mắt sáng như đuốc, từng bước áp sát khiến cô á khẩu trả lời .
Đại ca, thể đừng tùy tiện treo những lời miệng ?
Nếu cô đêm đó mơ cũng thể khiến bản xuyên sách, cô đảm bảo sẽ là một quân t.ử yên lòng loạn trong mộng.
Tuy lúc đầu cô vẫn thích gương mặt của , nhưng chính là Tạ cẩu thích la li3m Lâm Sanh nha!
Cô nào dám ý nghĩ an phận.
Trong lòng Lâm Nhan nỗi khổ dám , cô chỉ thể thôi miên chính .
Sự yêu thích nông cạn thiên về hình thức, nó bắt đầu từ giá trị nhan sắc và kết thúc bằng nhân phẩm.
Nếu thích mà giữ , cô tuyệt đối sẽ mua dây buộc .
Anh đến càng lúc càng gần, Lâm Nhan chỉ thể lùi về từng bước từng bước một, cô cảm thấy ánh mắt của kỳ dị và nguy hiểm, trong nháy mắt tựa như hiện lên vẻ lạnh lẽo hoặc giống như bùng lên một ngọn lửa, dù là loại biểu hiện nào cũng khiến cô bất an bối rối.
"Đêm đó chỉ là chuyện ngoài ý , uống rượu nên đầu óc tỉnh táo, chỉ ngủ một đêm thôi , gì ghê gớm lắm ? cũng đồng ý tất cả điều kiện đưa nha, một đàn ông như cũng thiệt thòi gì , cứ bám mãi buông thế!" Lâm Nhan bĩu môi, ghét bỏ.
Lâm Nhan cảm thấy một đàn ông trưởng thành như Tạ Phong Trần quả thực đủ khí phách, thậm chí là lòng hẹp hòi
"Ngược cô tùy tiện." Tạ Phong Trần khẩy, càng lúc càng đến gần, ngón tay với những khớp xương rõ ràng đang từ từ cởi từng chiếc nút áo sơ mi.
Thân hình cao lớn của đang tiếp sát, dồn ép từng bước khiến Lâm Nhan nuốt nuốt nước miếng, cái mũi nhạy bén của cô ngửi một ít mùi rượu nhàn nhạt, ánh mắt cô mờ mịt khuôn mặt trai gần trong gang tấc, tim đập như đ.á.n.h trống, cô nhỏ giọng lầu bầu, " tùy tiện… chỉ tùy tiện lúc thôi."
Giờ phút Lâm Nhan thật sự cảm thấy đêm đó , nếu thì cũng đến mức gây rắc rối lớn như .
"Cô gì?" Trong phút chốc, đàn ông cởi bỏ hai nút áo, lộ cơ n.g.ự.c rắn chắc và mạnh mẽ lớp áo sơ mi.
Bởi vì ở cách gần, tiếng th ở dốc của Lâm Nhan đều lọt tai của Tạ Phong Trần, nhíu mày, chút kinh ngạc.
chỉ tùy tiện lúc là ~ thật sự tự hiểu .
Lâm Nhan liếc mắt ngắm một cái nhanh ch.óng rũ mắt, nhiệt độ mặt truyền tới mang tai, nóng đến mức dọa nhưng cô nhịn ngước lên liếc trộm một cái nữa, thể thừa nhận, Tạ cẩu đúng là loại đàn ông mặc quần áo thì gầy mà c ởi quần áo ngon cơm ngọt nước.
Trong đầu Lâm Nhan là một mớ hỗn độn, một chút hình ảnh mơ hồ khống chế mà tự cuồng trong đầu cô, nếu cô nhớ lầm, đó là những hình ảnh cô trêu chọc Tạ Phong Trần ở trong mộng cũng là lúc cô xuyên sách đến.
Cô hốt hoảng nhớ , đêm đó cô gặp , thấy gương mặt trai xuất thần mắt, tim nhịn mà hẫng một nhịp, bởi vì bao giờ gặp qua nhan sắc nào xuất sắc tới , môi mỏng quyến rũ, nhất là đôi mắt đào hoa lộ vẻ xa cách, lạnh lùng, còn đen tối và âm u dường như thể hút trong đó, cô nhớ ở trong mộng cô kìm chế nổi mà sa đôi mắt đó, cô đ.á.n.h bạo bước từng bước về phía , cô , "Anh thật trai, lông mi , đôi mắt , cái mũi , môi càng xuất sắc, hôn một cái nha?"
Có lẽ đàn ông đang vô cùng kinh ngạc về sự to gan của cô nên kịp phản ứng, cô loạng choạng bước đến, mạnh dạn hôn thẳng lên đôi môi mỏng .
Mới đầu cô chỉ tính hôn một cái nhưng khi hôn một cái, đàn ông đối diện ngay cả phản kháng cũng nên cô liều lĩnh hôn thêm một cái nữa, thế nên lúc phản kháng cô cũng để ý, thậm chí d*c vọng lớn đến mức để ý tới nhiệt độ nóng bỏng .
Ai ngờ hôn hôn một hồi dường như hứng thú biến đổi, Lâm Nhan cảm thấy bản chính là đồ xa liêm sỉ.
Nếu cô cũng hôn sờ mặt , còn ép c ởi quần áo, thuận theo thì cô dứt khoát cởi giùm ....
Lâm Nhan còn mặt mũi nào mà nhớ tiếp nữa, cảm thấy nhục tới mức tìm một cái lỗ để chui .
Giờ khắc , Tạ Phong Trần mặt cô, tình huống giống như , nhưng...
Sắc tức là , tức là sắc, phi lễ chớ , phi lễ chớ ...
Trong lòng Lâm Nhan ngừng thôi miên bản , nên , .
"Sao dám ?" Tạ Phong Trần Lâm Nhan hận thể chôn đầu xuống đất, hai lỗ tai đỏ rực như tôm luộc, nhếch môi bỡn cợt cô, mới mà sợ, say rượu quả thật to gan.
"Nhìn cái rắm chứ ! Có cuồng khoe ? Tùy tiện chạy phòng khác c ởi quần áo, tr@n truồng như đường ?" Lâm Nhan mặt đỏ tai hồng, vô cùng bức bối, lời tràn đầy tức giận nhưng bởi vì thẹn thùng nên lúc thiếu chút khí thế tựa như đang nũng.
"Vậy cô đỏ mặt gì? Không cô cô tùy tiện ?" Tạ Phong Trần cảm thấy buồn , cô mới dùng vẻ mặt khinh thường ngủ một đêm chẳng gì ghê gớm, bây giờ dám ngẩng đầu .
là con cọp giấy.
Lâm Nhan nghiến c.h.ặ.t răng, c.ắ.n cổ tên ch.ó má một cái, Tạ cẩu quá gian trá xảo quyệt, dám dùng lời của cô để khịa ngược cô.
Lâm Nhan cảm thấy trúng tim đen, cô tùy tiện chỉ vì thua khí thế.
mắt, nếu cô vẫn kinh hãi bao trùm như , sợ là cô sẽ rơi xuống thế hạ phong.
Nghĩ tới đây, Lâm Nhan cảm thấy thể sợ, dám cởi, cô dám chứ?
"Cởi vài nút áo thì là gì? Có bản lĩnh thì t.h.o.á.t y luôn !" Lâm Nhan chợt nở nụ , ngẩng đầu tít mắt đàn ông, vẻ mặt khiêu khích cùng với nụ mỉa mai.
----------------
Tác giả suy nghĩ của :
Tạ hồ ly: Nhìn ông nè, ông đây nè! Nhìn cho kỹ! Ông đây cởi hai nút , tin cô c.ắ.n câu!
Lâm sợ hãi: Có bản lĩnh thì t.h.o.á.t y luôn ! Ai sợ ai!.