Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 26: 26: Hồ Ly Tinh

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:01:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Editor: Hardys - Cô gái nhỏ trọc đầu vì search ngôn ngữ mạng

"Phu nhân, bỗng nhiên cảm thấy con trai của bà cũng trai, dáng cũng , tiền, đa tình, nếu bỏ lỡ thì tiếc lắm.

" Lâm Nhan ngờ bản chỉ đáp một câu mà Tạ phu nhân như là trông thấy kẻ thù nguy hiểm, đột nhiên cô thấy thú vị.

"Cô, cô, cô… Cô đừng cho là cô lăng nhăng ở bên ngoài, nhất định con trai cô là loại đàn bà xa, hư hỏng để con ly hôn với cô.

" Đôi mắt của Tạ phu nhân trừng lớn, suýt chút nữa nên lời.

Tạ phu nhân chuyện hai ly hôn, chỉ cảm thấy hai vốn tình cảm gì với , bây giờ danh tiếng bên ngoài của Lâm Nhan , đương nhiên nhịn đứa con dâu khó ưa nữa.

"Phu nhân, tục ngữ câu đàn ông hư thì đàn bà thích, ngược thấy câu cũng áp dụng phụ nữ đó, bây giờ đúng là con trai bà thích , thể rời xa , tự dây dưa với nha!" Lâm Nhan nhíu mày, khẽ , khuôn mặt tỏ vẻ như đang khó xử lắm.

Tính nguyên chủ gả nhà họ Tạ hai năm, mặc dù thích gặp, nhưng bà chồng Tạ phu nhân cũng bao giờ chủ động gây khó dễ nguyên chủ, hôm nay ngược khiến cô bất ngờ, cô lòng đến giúp đỡ Tạ Phong Trần, mà Tạ phu nhân đến tìm cô gây sự.

Tạ phu nhân là con nhà danh môn, là tiểu thư nhà quyền quý gia đình giáo d.ụ.c vô cùng hảo, lớn yêu thương, vợ chồng hòa thuận, con trai hiếu thảo, cho dù giả bộ hung dữ, nhưng ánh mắt sáng trong, che sự điềm đạm, đầu óc đơn giản, ngay cả mắng c.h.ử.i cũng tìm lời th ô tục nào.

Nếu như thật sự là một nhân vật lợi hại, hai năm sẽ mặc kệ nguyên chủ gả nhà họ Tạ.

Tạ phu nhân vốn nghĩ Lâm Nhan sẽ trả treo , gương mặt bà đỏ bừng lên, "Cô dối, con của sẽ thích đàn bà xa như cô, đồ hồ ly tinh!"

"Được , bà hồ ly tinh thì là hồ ly tinh, nếu bà quản lý con trai của cho , lỡ như sinh một con tiểu hồ ly tinh kêu bà là bà nội .

" Dáng vẻ tức giận của chồng thật đáng yêu, Lâm Nhan càng chơi càng nghiền.

Tiểu hồ ly tinh gọi bà là bà nội?

Tạ phu nhân tức tới mức khống chế huyết áp tăng nhanh như gió, suýt chút nữa ngất xỉu, c.ắ.n răng , "CÔ ĐỪNG CÓ MƠ!"

Lời khỏi miệng cảm thấy thái độ Lâm Nhan quá kiêu ngạo, dường như hề sợ hãi, ánh mắt bà nhịn bụng Lâm Nhan, trong lòng lo lắng.

Tiêu , tiêu , chẳng lẽ trong bụng Lâm Nhan em bé hả?

Vậy thì đây?

Tuy bà thích Lâm Nhan, nhưng mà bà vẫn thích cháu trai nha!

Từ lúc bạn già qua đời, nguyện vọng lớn nhất của bà là mong mỏi ôm cháu trai.

Lâm Nhan vẫn đang ăn nho, thấy ánh mắt của Tạ phu nhân chằm chằm bụng , lập tức cảm giác một lời khó hết.

A~~~

Mẹ chồng đúng là một đằng nghĩ một nẻo, ngoài miệng thì cần nhưng cơ thể vẫn thành thật đó thôi!

"Haizz! Không mơ thì ! Nói mới nhớ, gần đây gì nữa, thường xuyên thấy buồn nôn, còn luôn thèm ăn chua, nho ngọt quá, ăn ngon gì cả, thấy trong tủ lạnh sữa chua vị xoài, nếu Tạ phu nhân để ý thì uống một chút.

" Lâm Nhan hết than thở, bỏ nho xuống, xoay mở tủ lạnh lấy một hộp sữa chua .

Lập tức Tạ phu nhân như là đang gặp quỷ, ô mai trong tay cũng rớt, ánh mắt dám tin chăm chú cẩn thận bụng Lâm Nhan, miệng lắp ba lắp bắp một câu chỉnh, "Cô! Cô! "

cô m.a.n.g t.h.a.i hả?

Cô m.a.n.g t.h.a.i mà dám uống sữa chua lạnh ngắt ?

Tạ phu nhân nghĩ đến những lời bà với Lâm Nhan, lập tức cảm thấy mất mặt, giơ tay trực tiếp túm lấy hộp sữa chua trong tay Lâm Nhan, "Không thể uống, sữa chua hết hạn sử dụng .

"

Lâm Nhan thái độ khẩn trương của Tạ phu nhân, suýt chút nữa nhịn tiếng.

Sau đó, Tạ phu nhân hề thêm một câu nào tổn thương Lâm Nhan nữa, ngược nhiều vô ý hoặc cố tình chăm sóc Lâm Nhan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-26-26-ho-ly-tinh.html.]

Ví dụ như bữa tối hải sản, cũng rau trộn gì, trái hơn phân nửa đều là những món ăn chua ngọt mà Lâm Nhan thích.

Mãi cho đến khi rời khỏi nhà họ Tạ, quản gia đột nhiên ôm mấy hộp tổ yến cao cấp đến giao cho Lâm Nhan, là trong nhà nhiều quá ăn hết, cho cô bổ sung thể, Lâm Nhan đưa mắt Tạ phu nhân theo bản năng, chỉ thấy ánh mắt Tạ phu nhân né tránh, vẻ mặt phức tạp, dường như thôi.

Trong lòng Lâm Nhan rõ ý nghĩa của mấy hộp tổ yến , nhưng , chỉ nhận lấy bộ, coi như là chi phí cho chuyến vất vả ngày hôm nay.

Lâm Nhan đặt vé máy bay về Liễu Thành trong đêm, Tạ Phong Trần đưa cô tới thẳng sân bay.

Nhiệm vụ thành xuất sắc, từ giờ cho tới lúc ông cụ Tạ phẫu thuật thì Lâm Nhan cần xuất hiện nữa.

Thời gian giả vợ chồng ngắn ngủi của hai coi như cũng chấm dứt, lẽ cũng cần gặp nữa, ít nhất là riêng Lâm Nhan cảm thấy như .

Lâm Nhan xoay xoay chiếc nhẫn ở ngón áp út, chán nản, cô cởi nhẫn , đàn ông ở ghế lái, tâm trạng thoải mái cũng phức tạp, "Cảm ơn vì trễ mà cũng đưa đến đây, trả nhẫn cho , cũng cần dùng nữa, còn về phần ông cụ, cũng đừng quá lo lắng, cuộc phẫu thuật sẽ thuận lợi thôi.

"

Tạ Phong Trần ngón tay đeo nhẫn của Lâm Nhan, tay cô , mười ngón thon nhỏ, trắng sáng như ngọc, nơi đeo nhẫn in một vết tròn nhàn nhạt, nhẫn cởi thì nhanh ch.óng tan biến, giống như hôn nhân của và cô , ngắn ngủi lưu dấu vết nào.

Tạ Phong Trần dáng vẻ như giải quyết xong một nỗi lo của cô, trong lòng nhịn tức giận, gần như suýt quên mối quan hệ giữa và Lâm Nhan, dường như cho đến hiện tại nó chỉ là áp lực của riêng mà còn là gánh nặng của cô.

Bây giờ, hai vốn nên thoải mái, nhưng vui vẻ thoải mái như trong tưởng tượng.

Trong xe yên tĩnh đến kỳ lạ, Tạ Phong Trần chuyện, Lâm Nhan nghĩ để ý tới cô nên cô cất nhẫn hộp đặt ngay bên cạnh bảng điều khiển xe , cô xuống xe một mạch trong sảnh lớn của sân bay.

Giây phút cửa xe đóng , ánh mắt Tạ Phong Trần mới rơi cái hộp cạnh bảng điều khiển, mặt cảm xúc tháo chiếc nhẫn ở ngón áp út xuống, ném chung một chỗ, đầu bóng lưng Lâm Nhan càng lúc càng xa, đôi mắt tối sầm , lái xe rời khỏi.

Tạ Phong Trần mới chạy về tới biệt thự Thiên Hải nhận điện thoại của Tạ phu nhân, còn mở miệng, đầu dây bên vội vàng hỏi.

"Con trai, con tiễn Lâm Nhan ?"

Tạ Phong Trần nhíu mày, cảm thấy thái độ của đối với Lâm Nhan hôm nay kỳ lạ hơn bình thường, "Đi .

"

"Đi , mang tổ yến của theo ?" Tạ phu nhân thở phào nhẹ nhõm một , hỏi tiếp.

Tạ Phong Trần nhướng mày, theo bản năng thoáng qua mấy hộp tổ yến ở xe, giọng điệu kiên nhẫn, "Mẹ, con còn nhớ hình như thích Lâm Nhan mà? Sao đặc biệt gọi cho con để hỏi thăm cô ?"

"Không, ! Thì , thì do trong lòng chuyện, thể mặc kệ .

"

Tạ phu nhân ấp a ấp úng, Tạ Phong Trần lập tức cảm thấy gì đó đúng lắm, "Mẹ, gì cứ thẳng.

"

"Có Lâm Nhan t.h.a.i con? Có trong bụng con bé giọt m.á.u của con ?" Nếu rõ chuyện , Tạ phu nhân cảm thấy tối nay thể nào an tâm ngủ .

Tạ Phong Trần cảm thấy bản cũng m.ô.n.g lung, lập tức phản bác theo bản năng, "Mẹ, bậy bạ gì đó? Con và Lâm Nhan thể ! "

Sao thể đứa trẻ ?

Tạ Phong Trần dừng , trong đầu hiện lên hình ảnh Lâm Nhan say rượu đêm hôm nọ, lập tức hốt hoảng, đêm đó sử dụng biện pháp tránh thai, ngược cũng khả năng.

"Con trai, cuối cùng trong bụng của nó cháu trai của ? Hôm nay vài lời với con bé, con xem, nó buồn bực hành hạ cháu trai của ?" Tạ phu nhân đáp án, giọng trong điện thoại sốt ruột đến cực hạn.

"Mẹ, đột nhiên hỏi như ? Là Lâm Nhan với m.a.n.g t.h.a.i hả?"

----

Tác giả lên nỗi lòng của : Dường như chút hiểu lầm, Tạ phu nhân chồng xa, mà chính là trợ thủ đắc lực.

.

 

 

Loading...