Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 25: 25: Bữa Tiệc Gia Đình
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:00:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Hardys - Cô gái nhỏ trọc đầu vì search ngôn ngữ mạng
Tạ Phong Trần cảm thấy cấu tạo não của Lâm Nhan giống thường, đúng là đồ thần kinh.
Anh theo đuổi Lâm Sanh lúc nào chứ?
Lại còn Hàn Hữu Niên càng khó chịu thì cô càng vui vẻ gì gì đó nữa?
Chẳng lẽ cô yêu quá sinh hận ?
"Lâm Nhan, cô lợi dụng để giải quyết hết tình địch Lâm Sanh, giúp cô dọn sạch chướng ngại vật , cô mơ !" Vẻ mặt Tạ Phong Trần âm trầm.
Tuy rằng Lâm Nhan chơi đùa quá giới hạn, nhưng tin cô thể buông tha Hàn Hữu Niên.
Anh sẽ ngu xuẩn đến mức Lâm Nhan lợi dụng.
Lâm Nhan ngạc nhiên, tên thối tha giải thích dựa lối suy nghĩ của nguyên chủ, lệch một tý nào, đương nhiên cô phản bác .
cô nguyên chủ mà!
Lâm Nhan bức bối, đầu óc của Tạ Phong Trần vấn đề , cô lời thật mà Tạ Phong Trần cũng tin !
mà cô cũng lười giải thích, dù giữa bọn họ chỉ cần duy trì hòa bình ở ngoài mặt cho tới khi ông cụ Tạ giải phẫu xong là .
Lâm Nhan im lặng, Tạ Phong Trần nghĩ rằng cô ngầm thừa nhận, cũng lười quan tâm cô, thuận miệng , "Ông nội bảo thứ Tư tuần dẫn cô về nhà một chuyến, đột nhiên ông cả nhà cùng ăn một bữa cơm gia đình khi ông phẫu thuật."
Lâm Nhan nghĩ đến ông cụ chút đáng yêu nhưng cũng khiến đau đầu , hiểu cảm giác trong lòng là gì, đành an ủi , " sẽ đến, cũng đừng quá lo lắng, bây giờ nền y học tiến bộ như , chắc chắn ông nội sẽ phẫu thuật thuận lợi thôi."
Lâm Nhan những lời chạm tới điểm gì của Tạ Phong Trần, liếc cô một cái thật sâu, xoay rời khỏi.
Bây giờ cũng tính là tan rã trong vui nhỉ!
Lâm Nhan cũng tâm tư suy xét nhiều như , ba ngày cô đoàn phim, cô còn nghĩ cách để xin đoàn phim cho cô về thứ Tư tuần nữa.
Ông cụ Tạ lớn tuổi như , khi phẫu thuật ăn bữa cơm gia đình, vì để ông yên tâm lên bàn mổ, cô thể vắng mặt trong ngày đó .
Mỗi ngày Lâm Nhan đều chịu cực hình rượu t.h.u.ố.c của dì Lưu.
Ba ngày mắt cá chân còn sưng, chỉ cần sử dụng lực quá nhiều thì thể tạm thời .
Đoàn phim "Phượng Hoàng" gửi kế hoạch phim qua , thời gian phim gấp rút, nhưng vì để cho diễn viên thể nhập trạng thái nhân vật một cách nhất, Đỗ đạo diễn giảm bớt khó khăn ở phần phim hậu kỳ, dành nửa tháng để mở khóa huấn luyện, địa điểm là một quán rượu ở Liễu Thành.
Lâm Nhan thở phào nhẹ nhõm một , thời gian huấn luyện dài như lợi cho nhóm Thiếu Niên Rực Rỡ kinh nghiệm, Lâm Nhan chia sẻ tin tức nhóm, nhưng mà ai trả lời cô cả.
Lâm Nhan đến đoàn phim, vốn tưởng rằng thấy Lâm Sanh sẽ khó chịu, nhưng từ đầu tới cuối cô cơ hội khó chịu, bởi vì mỗi đều bận, tuy Lâm Sanh nhiều thiết với cô, nhưng Lâm Nhan vẫn lãnh đạm, quan tâm đ ến cô , một lúc , Lâm Sanh tự mất mặt, cũng tiếp cận với một nữ diễn viên khác trong đoàn phim, ngược khiến Lâm Nhan bớt lo hơn .
Yêu cầu của đạo diễn Đỗ cao, yêu cầu diễn viên lời thoại bằng giọng thật, chương trình học mỗi ngày khiến Lâm Nhan thấy vô cùng thỏa mãn, sáu giờ sáng tập hợp chạy bộ rèn luyện thể, bảy giờ đúng ăn sáng, sáng còn lớp học hình thể, lớp học lễ nghi, buổi chiều còn lớp tiếng sân khấu, lớp võ thuật (hoặc lớp vũ đạo), buổi tối thì đạo diễn đích lớp, giải thích kịch bản và nhân vật cho diễn viên, giúp diễn viên nắm chắc cốt truyện cơ bản và quá trình đổi cảm xúc của từng nhân vật.
Lâm Nhan cảm thấy bản giống như trở về thời trung học, mỗi ngày đều đa dạng và bận rộn, buổi tối 9 giờ rưỡi tắm rửa xong là lên giường ngủ.
vài ngày , Lâm Nhan mới kịp phản ứng, cô đến đây lâu như vẫn thấy nhóm Thiếu Niên Rực Rỡ, hỏi mấy trong đoàn phim vài cũng ai trả lời cô.
Lâm Nhan lo lắng bọn họ gặp chuyện may, sốt ruột nên gọi điện cho Tiêu Bạch, gần đây Tiêu Bạch đang vội vàng chuẩn phòng việc, cũng quên cô , gần đây nhóm Thiếu Niên Rực Rỡ sắp tới kỳ thi , nên đành học các lớp học qua video clip , cuối tuần mới đến đoàn phim .
Lâm Nhan rằng gần đây bốn thiếu niên nhà trông chừng nghiêm ngặt, bộ điện thoại đều tịch thu, cấm túc vì chuyện trốn học.
Chuyện thi cử khiến Tần Nhược Phong cái khó ló cái khôn, nhờ bạn học báo tin giúp.
Thoáng chốc đến ngày về nhà họ Tạ ăn cơm, Lâm Nhan xin phép về Hải Thành .
Sáng sớm Lâm Nhan ngoài mua đồ bổ và hoa quả, nhớ ông cụ sắp lên bàn mổ, cô tranh thủ biểu hiện một chút.
Mới mua đủ thứ đồ xong nhận điện thoại của Tạ Phong Trần, hỏi cô ở , Lâm Nhan thẳng, "Anh yên tâm, chắc chắn chúng sẽ đến đúng giờ."
"Ở ?" Tạ Phong Trần hỏi , giọng điệu chút cứng rắn.
Lâm Nhan biển hiệu ở cửa, "Khu thương mại Xanh."
"Chờ đó, mười phút đến." Đối phương xong thì lập tức cúp máy, vốn cho Lâm Nhan thời gian phản ứng.
Cô bất lực mà đẩy xe chứa hàng hóa, cô còn sẽ đợi mà!
Cũng cô xe, cần tới để gì?
Mười phút , một chiếc Bentley màu đen đậu ở cửa khu thương mại, Trần Sảng từ chỗ ghế lái tới, nhận lấy túi đồ trong tay Lâm Nhan, cung kính mở cửa xe, "Thiếu phu nhân, mời lên xe."
Thiếu phu nhân?
Xưng hô khiến cô cảm thấy lâng lâng!
Lâm Nhan đàn ông ở xe, khóe miệng co rút, hai phối hợp diễn trò đỉnh thật sự.
Lâm Nhan tự nhiên mà xa một chút, đây là đầu tiên cô chung xe với Tạ Phong Trần trong trạng thái tỉnh táo.
Cô liếc mắt đàn ông bên cạnh một cái, rũ mắt xuống, chằm chằm tài liệu trong tay, chắc hẳn là thấy chỗ nào đó lòng, đôi môi mím c.h.ặ.t, ấn đường nhíu , khiến cảm giác sẽ tức giận bất cứ lúc nào.
Không hiểu Lâm Nhan cảm thấy nhiệt độ trong xe thấp, vội vàng thu hồi ánh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-25-25-bua-tiec-gia-dinh.html.]
"Nhìn cái gì?" Dường như cảm nhận ánh mắt của cô.
Lâm Nhan bĩu môi, " thấy vẻ bận, thật cũng cần cố ý tới đón , tự lái xe về nhà họ Tạ cũng ."
"Cô nhớ đường ?" Tạ Phong Trần thờ ơ liếc cô.
Lâm Nhan mím môi, đầu tiên cần bàn về việc nhớ nhớ, nhưng cô thể hỏi đường.
mà tới cũng thấy buồn , dù nguyên chủ cũng Tạ thiếu phu nhân hai năm trời thế nhưng ngay cả nơi ở của nhà họ Tạ cũng .
Có lẽ trợ lý Trần Sảng thấy bầu khí giữa hai quá ngượng ngùng, vội vàng bẻ lái sang đề tài khác, "Thiếu phu nhân, ý của ông chủ là trong trường hợp tối nay thì hai cùng xuất hiện là nhất, mới thể hiện tình cảm thắm thiết của hai vợ chồng."
"Ra là !" Lâm Nhan cong khóe môi, nửa hiểu nửa gật đầu, nhưng trong lòng cô nghĩ tiết mục gạt đây.
Dù cô cảm thấy gặp ông cụ Tạ, Tạ Phong Trần diễn vẫn kém.
Phần Lâm Nhan nữa, dường như Tạ Phong Trần vô cùng bận rộn, vẫn luôn lật tới lật lui tài liệu tay, Lâm Nhan dứt khoát nhắm mắt dưỡng thần, đỡ cảnh mắt to trừng mắt nhỏ gây lúng túng.
Một giờ , xe chạy một vườn hoa trong căn nhà cổ kính lớn.
Lâm Nhan Trần Sảng , "Ông chủ, thiếu phu nhân, về đến nhà !"
Lâm Nhan đang tính mở cửa xe, Tạ Trần Phong lên tiếng, "Chờ chút."
Lâm Nhan khó hiểu, đầu , "Gì nữa ?"
Ánh mắt Tạ Trần Phong phức tạp liếc cô một cái, giơ tay lên ném một cái hộp màu tím nho nhỏ trong n.g.ự.c cô.
Lâm Nhan vươn tay chụp cái hộp nhỏ theo bản năng, ánh mắt nghi ngờ, "Anh gì ?"
"Nhẫn." Vẻ mặt bình tĩnh, tiếc chữ như vàng.
Tay Lâm Nhan run lên, đột nhiên cảm thấy cái hộp nhỏ giống như củ khoai lang nóng bỏng tay, chút do dự ném trở về, " cần."
"Đeo , đây là nhẫn cưới, lúc ở ngoài đeo , nhưng hôm nay đeo sẽ khác chỉ trích." Khuôn mặt Tạ Phong Trần nghiêm túc, một chút cảm giác áp bức.
Lâm Nhan nắm c.h.ặ.t quả đ.ấ.m theo bản năng, kháng cự loại chủ nghĩa hình thức , vùng vẫy , "Nhất định đeo ?"
"Cô thể đeo, nếu lát nữa hỏi thì tự cô nghĩ cách giải thích ." Sắc mặt Tạ Phong Trần vui, dường như tức giận.
Lâm Nhan nghiêng đầu những đang ở trong nhà, chút bực bội mà cầm cái hộp nhỏ , lấy nhẫn đeo, "Lúc ly hôn cũng từng đeo nhẫn, giờ ly hôn mà đeo nhẫn, thật nực !"
Ánh mắt đàn ông bên cạnh tối , nhanh chậm đẩy mạnh nhẫn xuống ngón áp út, thèm câu nào.
Quản gia nhà lớn là chú Cửu tới mở cửa xe, Lâm Nhan thoải mái xuống xe, ngoại trừ lễ phép mỉm với vẻ mặt nhiệt tình quá trớn của chú Cửu thì cô đáp như thế nào.
Lâm Nhan và Tạ Phong Trần sóng vai về phía , bước chân của rộng lắm, thể là cố ý hoặc chỉ là vô tình phối hợp với bước chân của cô, hai cửa, chú Cửu vui vẻ lớn tiếng về phía trong phòng, "Lão gia, thiếu gia và thiếu phu nhân về ."
Lâm Nhan mới dép xong, cổ tay bất ngờ nắm c.h.ặ.t kéo tới mặt ông cụ Tạ.
Lòng bàn tay của lạnh, mặc dù bên ngoài nắng ấm cao chiếu rọi xuống, nhưng thể do da bẩm sinh lạnh sẵn khiến cô nhịn mà co rúm , dường như cả cánh tay cũng bắt đầu run lên.
Ông cụ Tạ đang ghế sofa, gương mặt tiều tụy, lãnh đạm, nhưng trong mắt cũng ít tia sáng, bên cạnh một phụ nữ trung niên b.úi tóc kiểu phu nhân, bảo dưỡng nhan sắc , tao nhã đoan trang, quý khí mười phần, gương mặt tương tự Tạ Phong Trần đến sáu bảy phần, chắc hẳn là Tạ phu nhân - của Tạ Phong Trần.
Tạ phu nhân thích cô, ánh mắt âm thầm đ.á.n.h giá cô, đó và mở miệng với ông cụ, "Bố, bố , Tiểu Phong về kìa."
Vài giây , ông cụ mới kịp phản ứng, tít mắt Tạ Phong Trần, "Tiểu Phong về ? Vợ con ?"
Lâm Nhan sửng sốt, tinh thần và sức khỏe của ông cụ vẻ kém hơn nhiều!
Một lớn như cô mặt ông tựa như khí .
Mắt cô thoáng qua Tạ Phong Trần, chỉ thấy đôi mắt tối sầm , nắm tay cô tới phía , âm thanh dịu dàng, "Ông nội, ông giả vờ hồ đồ với con , con dẫn về đây, ông rõ mà còn cố hỏi."
Lâm Nhan ngọt ngào gọi một tiếng, "Ông nội."
"Tốt , về là , ông lớn tuổi, mắt mờ , rõ con." Ông cụ ha hả, khác với ông lão uy quyền và nghiêm nghị ngày hôm đó.
Bữa cơm , một nhà ba của Tần Nhược Phong đều đến nhà họ Tạ, Lâm Nhan ăn cơm mà giống như đang đống lửa đang đống than, khi ăn xong ông cụ thấy mệt nên Tạ Phong Trần dìu ông lên lầu nghỉ ngơi, Lâm Nhan chủ động sắm vai con dâu hiền giúp Tạ phu nhân, cùng bà chuẩn hoa quả để tráng miệng.
"Lâm tiểu thư, bây giờ ông cụ ở đây, cô đừng diễn vai dâu hiền vợ thảo nữa, cô là như thế nào, bản hiểu rõ." Tạ phu nhân Lâm Nhan, ánh mắt lạnh lùng.
Lâm Nhan đang rửa nho, đột nhiên cảm thấy như mắc xương cá ở cổ họng.
Hôm nay, mặc dù cô phối hợp diễn trò với Tạ Phong Trần, nhưng khác trách mắng, lật tẩy như , dù cô cũng thấy hổ.
Lâm Nhan rửa nho cho sạch bỏ giỏ trái cây, đôi mắt kiêu ngạo cũng nịnh nọt thẳng ánh mắt khó chịu của Tạ phu nhân, như , "Nếu phu nhân hiểu như , bà phối hợp diễn vai chồng hiền lành, cảm thấy ghê tởm ?"
"Nếu vì ông cụ, tuyệt đối sẽ cho phép cô bước cửa lớn nhà họ Tạ, lúc cô gả cho con bằng cách nào, trong lòng rõ, hi vọng từ nay về , cô nên cách xa con trai , đừng gây họa cho nó nữa." Sắc mặt Tạ phu nhân cứng đờ, tự nhiên.
Lại là chuyện xảy lúc đó, cho cùng đó cũng của nguyên chủ !
Cô cũng ly hôn với Tạ Phong Trần, hiểu Tạ phu nhân giở giọng chỉ trích cô một trận như !
"Phu nhân đừng tự tin quá, ba mươi là Tết, cánh cửa nhà họ Tạ cao, với tới, nhưng cản con trai bà chạy theo cầu cạnh nha!" Lâm Nhan lời khiêu khích chầm chậm bỏ trái nho mới rửa sạch miệng.
"Cô, rốt cuộc là cô thế nào hả?" Tạ phu nhân ngờ da mặt Lâm Nhan dày tới như , lập tức cảm thấy tức giận..