Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 24: 24: Thật Đáng Ghét!

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:00:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Aes1L9H5U

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Editor: Hardys - Cô gái nhỏ trọc đầu vì search ngôn ngữ mạng

Tạ Phong Trần cầm ảnh chụp trong tay, ánh mắt ảm đạm và mù mịt.

Mỗi tấm hình đều là hình ảnh Lâm Nhan cùng bốn trai trẻ tuổi ở cùng , cô ở trong ảnh tùy ý, thoải mái, là dáng vẻ mà từng thấy qua, lật nhanh những tấm hình trong tay, mỗi tấm đều truyền đạt một nội dung duy nhất --- khi ly hôn, mỗi ngày Lâm Nhan đều sống thoải mái và phóng khoáng!

Thậm chí chân thương cũng ngăn Lâm Nhan theo đuổi niềm vui .

Quả thật xem thường Lâm Nhan, hiểu lầm cô ly hôn vì Hàn Hữu Niên, ngờ cô mới tập chơi chơi vô cùng thuần thục, hề kém cạnh những gã đàn ông phong lưu tình trường chút nào.

Trong hội sở giải trí nuôi trai bao, còn dám mang trai bao ngoài dạo chơi, thậm chí bây giờ còn dẫn đám trai bao đó giới giải trí.

Thân là một nữ minh tinh, cô dường như hề lo lắng mỗi một hành động của sẽ mang đến nhiều lời đồn đại vô căn cứ.

Còn cái tên vô sỉ Nhược Phong , chịu ngoan ngoãn học mà trốn theo mấy đứa bạn khốn kiếp của nó, chạy đến hội sở giả dạng trai bao lừa lọc, quyến rũ những phụ nữ ly hôn.

Hình như cả đám sống yên quá nên chán .

"Nói với chị , con trai chị trốn học khá nhiều trong học kỳ , mặt khác cũng thông báo với bố ba đứa còn , nhân lúc tuổi còn nhỏ nên để cho bố dạy dỗ thật ." Tạ Phong Trần đặt ảnh chụp xuống, mặt đổi sắc mà dặn dò.

Điệu bộ Tạ Phong Trần nghiêm trang, giống như là một bậc phụ suy nghĩ cho con .

"Dạ ." Trần Sảng kinh ngạc, chiêu của ông chủ thật sự đủ độc, gạt bỏ chuyện liên quan đến Lâm Nhan sang một bên , chỉ trực tiếp báo cho bố bọn họ , nên độ tuổi hiện tại của Nhược Phong thiếu gia đúng là tuổi trẻ ngông cuồng, là lúc thích đối nghịch với bố cho tới cùng.

Đến lúc đó, chỉ sợ mấy thiếu gia thể nào tránh khỏi chịu chút đau khổ, ai bảo bọn họ cứ thích tự chuốc lấy khổ, bám theo khác hơn , mà hết tới khác cứ thích dính c.h.ặ.t cùng một chỗ với Lâm Nhan.

Trong lòng Trần Sảng âm thầm thắp đèn giúp bốn bọn họ, đương nhiên là cầu thêm phúc cho họ chứ !

" lập tức gọi điện thoại." Trần Sảng lệnh, xoay , tính ngoài xử lý chuyện , nhưng mà tới cửa, thì giọng nóng lạnh của ông chủ từ lưng truyền tới.

"Còn nữa, gọi cho đoàn phim "Phượng Hoàng" bảo họ nhanh ch.óng thông báo đoàn .

nhà từ thiện, đầu tư tiền bạc cũng hy vọng sớm thấy thành quả."

Trần Sảng cảm thấy ông chủ nhà kỳ quái, tối hôm qua ông chủ kêu chuyển lời cho đoàn phim "Phượng Hoàng" bảo họ quyết định nội bộ cho Lâm Sanh đóng vai nữ chính, bóng gió mới từ trong miệng Triển thiếu Lâm Sanh là cô gái nhỏ năm đó cứu ông chủ, theo lẽ thường thì cảm thấy ông chủ đang đền ơn Lâm Sanh.

tại nãy ông chủ bản nhà từ thiện, khi đầu tư thì sớm thấy kết quả.

Đây là tình huống gì ?

Tính tình ông chủ vốn khó đoán, sáng nắng chiều mưa giữa trưa ẩm ướt, bây giờ càng lúc càng thấu .

dám vi phạm mệnh lệnh của ông chủ, đành khẩn trương .

Bởi vì Lâm Nhan đau chân, cả ngày đều thể ngoài dạo, buổi tối nhận tin đoàn phim yêu cầu đoàn thời hạn, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy phiền muộn.

Chân cô vẫn còn khỏi hẳn nha!

Vốn định kêu Tiêu Bạch giúp cô xin phép nghỉ dưỡng ở nhà vài ngày mới đoàn, nhưng mà nghĩ đến bản dễ gì mới giành vai diễn , nếu như chỉ vì chuyện khiến cho cơ hội phốt cô, thì mất nhiều hơn .

Lâm Nhan đồng ý, ở phòng khách sốt ruột, nên kêu dì Lưu giúp cô chuẩn nước ấm mềm da chân chườm nóng.

Dì Lưu thấy chân cô còn nghiêm trọng hơn ngày hôm qua, bộ dạng gấp gáp như đang đống than, bèn rượu t.h.u.ố.c chuyên dùng cho xoa bóp, giúp gân cốt khỏe mạnh và lưu thông m.á.u hơn, bà thể giúp Lâm Nhan xoa bóp mắt cá chân, như thể sớm khỏe .

Lâm Nhan nghĩ cũng chắc chắn sẽ đau, bây giờ dù là ngựa c.h.ế.t cũng xem như ngựa sống mà chữa trị, "Cám ơn dì Lưu."

"Lâm tiểu thư, rõ ràng hôm qua chân cô hơn nhiều , nghỉ ngơi cho mà còn ngoài gì, nặng hơn ." Dì Lưu chăm chú thoa rượu t.h.u.ố.c giúp Lâm Nhan, nhịn mà dông dài vài câu.

"Hôm qua, lúc ngoài con cẩn thận." Lâm Nhan ngờ dì Lưu đối xử với cô như , trong lòng bỗng dưng dâng lên một dòng nước ấm.

Thật Lâm Nhan cũng chột , tối hôm qua ngoài chơi, cô nhất thời vui vẻ quá nên uống một ít rượu trái cây, đúng là tự tự chịu.

"Lâm tiểu thư, chuẩn xoa bóp, cô chịu đựng một chút, thể sẽ đau."

"Được, dì cứ yên tâm bóp ! Con nhịn ." Lâm Nhan dáng vẻ xoa tay giống như chuẩn đ.á.n.h trận của dì Lưu, cô nhịn mà rụt rụt cổ chân, bỏ cuộc.

từng với ai rằng cô sợ đau, tối đó lúc trẹo chân, suýt chút nữa vì đau, mà trong tình huống lúc đó cô đành c.ắ.n răng chịu đựng nhưng tới lúc Tạ Phong Trần xuất hiện, cuối cùng cô vẫn nhịn .

Có lẽ lúc đó Tạ Phong Trần nghĩ rằng cô đang phối hợp diễn kịch với , nhưng cô , cô thật sự đau đến mức ch ảy nước mắt.

Dì Lưu thấy sắc mặt cô đổi nhưng còn mạnh miệng, nên đành mạnh mẽ tay.

"A… Đauu… Đau A a a… Đauu." Một tiếng kêu thê lương t.h.ả.m thiết vang lên trong biệt thự.

Trong phút chốc, Lâm Nhan ch ảy nước mắt, mắt cá chân giống như là một cái công tắc , dì Lưu giữ, cả cô đều đau tới nỗi chảy mồ hôi lạnh, còn run run.

"Lâm tiểu thư, còn dùng sức đó!" Dì Lưu vô cùng bất đắc dĩ, chút .

Trong mắt Lâm Nhan hiện lên vẻ cáu gắt, giọng kèm theo tiếng nức nở, cầu xin, "Vậy dì nhẹ một chút nha!"

" mà bóp nhẹ sẽ tan m.á.u bầm.

Đau dài chi bằng đau ngắn." Dì Lưu cảm thấy khó xử, khuyên nhủ cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-24-24-that-dang-ghet.html.]

Lâm Nhan gật gật đầu, c.ắ.n c.h.ặ.t răng, một chữ.

Tạ Phong Trần đến biệt thự, còn cửa thấy một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, giống như heo chọc tiết , cho rằng chuyện gì xảy , nét mặt đột ngột đổi, chạy nhanh trong.

Cuối cùng thấy dáng vẻ nước mắt giàn giụa của Lâm Nhan, yếu đuối đến tột cùng, cho sinh lòng thương xót.

Một chữ "đau" của Lâm Nhan kẹt tại cổ họng, đột nhiên khiến cô cố chấp nuốt chữ đó trong bụng.

Cô sững sờ Tạ Phong Trần, trong lúc nên phản ứng thế nào cho .

cũng cảm thấy mất mặt, một mặt yếu đuối như tên đàn ông thối thấy .

khó chịu, lập tức khép hờ hai mắt, , lặng lẽ giơ tay lau nước mắt chảy vì đau.

"Được , Lâm tiểu thư, mấy ngày nay tuyệt đối nên hành hạ đôi chân nữa, nếu chỉ sợ sẽ còn nặng hơn, mỗi ngày xoa bóp cho cô một , tin cô sẽ sớm bình thường." Dì Lưu thả chân của Lâm Nhan xuống, day day vòng eo ê ẩm dậy.

Lâm Nhan rầu rĩ trả lời một tiếng "Vâng."

Mãi lúc dì Lưu mới chú ý tới Tạ Phong Trần, đôi mắt lập tức sáng lên, khẩn thiết , "Thiếu gia về ạ? Mắt cá chân của Lâm tiểu thư thương nghiêm trọng, mới giúp cô bôi rượu t.h.u.ố.c xoa bóp cho tan m.á.u bầm, đau tới nỗi ch ảy nước mắt, ở cùng cô chút nha, giờ cũng trễ , chuẩn cơm chiều đây."

Dì Lưu là một nhanh nhẹn, thu dọn xong chiến trường thì lập tức ung dung rời , trong khí tỏa một mùi rượu t.h.u.ố.c nồng đậm, gay mũi.

Lâm Nhan còn là trẻ con nữa, cần ai ở cạnh chứ, nhưng từ đầu đến cuối dì Lưu hề bỏ qua bất cứ cơ hội nào để gán ghép cô và Tạ Phong Trần chung một chỗ.

Trong lòng Lâm Nhan khó chịu c.h.ế.t, cô rút cổ chân về, chống tay lên sofa lên về phòng.

"Ngồi xuống." Giọng của hấp dẫn, trầm thấp và êm tai, mang theo sự áp bức cho ai cãi lời.

Vẻ mặt Tạ Phong Trần lắm, vốn tính mỉa mai cô đáng đời, thương mà còn an phận.

mà suy nghĩ đến dáng vẻ đáng thương đau đến mức rơi nước mắt, lãnh đạm phun hai chữ.

"Có chuyện gì ?" Lâm Nhan một chân, ù ù cạc cạc , tự nhiên nổi điên gì đó?

"Dì Lưu kêu trông chừng cô." Anh nhíu mày, giọng trầm thấp truyền đến, ngắn gọn, đanh thép.

Lâm Nhan chút khách khí mà trợn trừng mắt, tức giận mà khịa một câu, "Dì kêu ở cùng với nha! Anh cũng ?"

Tạ Phong Trần để ý, thả áo vest đang khoác cánh tay lên ghế sofa, tựa ghế sofa đơn, khóe môi gợi lên độ cong như như , "Cô ở cùng cô như thế nào?"

Không hiểu lỗ tai của Lâm Nhan tê rần, đầu quả tim giống như cái gì khều một cái, ngứa, còn chút kỳ lạ thể diễn tả bằng lời, tên đàn ông thối là hồ ly biến ?

Sao cô cảm thấy đang cố ý khiêu khích ?

Mặt Lâm Nhan nóng lên, cảm giác đau đớn ở mắt cá chân từ từ tiêu tán, cô quan sát kỹ Tạ Phong Trần, chỉ thấy lười biếng tựa ghế sofa, lẽ cũng cảm thấy nóng, giờ phút đang tùy ý nới lỏng cà vạt, còn tiện tay cởi vài nút áo sơ mi màu đen, động tác chậm rãi khiến Lâm Nhan mà đỏ mặt tai hồng, tim đập loạn nhịp, nín thở tập trung.

Lâm Nhan cảm thấy sắp điên , cởi nút áo, trong đầu cô thể khống chế mà tưởng tượng rõ ràng làn da và dáng tr@n trụi lớp áo sơ mi , còn cảm giác sờ lên chắc chắn sẽ tệ, ít nhất trong trí nhớ của cô là ngon cực.

C.h.ế.t tiệt, Lâm Nhan, thức tỉnh , tuy đàn ông trai, mũi cao thẳng, mặt mày sắc nét, phần cằm sở hữu một độ cong mỹ, môi mỏng gợi cảm, nhưng là đồ ăn của mày .

Lâm Nhan ngượng ngùng , mặt chút đổi, "Tạ thiếu thật đùa, suy nghĩ gì khác với ngài ."

"Vậy ? Không ý nghĩ khác , đỏ mặt ?" Tạ Phong Trần khẽ, đôi mắt đào hoa tĩnh lặng phảng phất một nét phong lưu.

Hô hấp của Lâm Nhan chậm , chút ảo não vì tên đàn ông c.h.ế.t tiệt cố ý bắt bẻ, cô nhanh trí dời trọng tâm câu chuyện: "Hôm nay, tìm việc gì?"

"Lâm Sanh đóng vai nữ chính trong phim "Phượng Hoàng", hi vọng cô đừng khó cô trong đoàn phim." Anh lạnh lùng , ý trong đáy mắt của dần nguội lạnh.

Lâm Nhan sửng sốt vài giây, bỗng nhiên nở nụ , đàn ông đặc biệt đến đây để cảnh cáo cô gây sự với Lâm Sanh ở đoàn phim ?

Bỗng nhiên cô nên tức giận là vui vẻ.

Tức giận bởi vì đàn ông vì Lâm Sanh mà tới đây cảnh cáo cô, vui mừng vì cuối cùng tên thối tha cũng bước con đường la li3m Lâm Sanh.

Xem Lâm Sanh thể lấy vai nữ chính trong bộ phim "Phượng Hoàng" thể liên quan đến tên đàn ông thối !

tên dựa cái gì mà đến cảnh cáo cô?

Lẽ Lâm Nhan ý định kiếm chuyện với Lâm Sanh, nhưng bỗng nhiên Tạ Phong Trần đến đây chuyến chọc cô khó chịu .

"Anh coi trọng quá , Lâm Sanh nhiều chỗ dựa vững chắc như , dám đụng chứ? chỉ nhằm Lâm Sanh, mà còn giúp chiếm ấn tượng của cô ." Lâm Nhan , trong mắt lóe một vài tia sáng nhỏ, nhưng mà ý đạt tới đáy mắt.

Tạ Phong Trần bình tĩnh chằm chằm Lâm Nhan, ánh mắt sắc bén, dường như thấu ý nghĩ chân thật trong nội tâm của cô ánh mắt đơn thuần vô hại , nhưng mà khiến thất vọng , trong mắt Lâm Nhan một chút bất mãn nào.

Dường như cô thật tâm thật ý giúp ấn tượng của Lâm Sanh.

cô dựa mà nghĩ sẽ tin cô?

"Cô sẽ lòng ?" Trong đôi mắt thoáng xẹt qua một chút khinh thường và trào phúng.

Lâm Nhan mỉa mai, nhịn mà la hét ở trong lòng, tên đàn ông khốn kiếp, , chúc la li3m, li3m cho tới cùng chỉ còn hai bàn tay trắng.

"Ai lòng , thích Hàn Hữu Niên, nhưng tên đó thích Lâm Sanh, với từng kết hôn, bây giờ theo đuổi Lâm Sanh, chậc chậc… Quan hệ đột nhiên cảm thấy thú vị lắm nha! Nếu theo đuổi Lâm Sanh, chắc chắn Hàn Hữu Niên sẽ khó chịu, tên đó càng khó chịu thì càng vui vẻ." Lâm Nhan , vẻ mặt đơn thuần, nhưng những câu thể khiến tức hộc m.á.u.

Nếu tin cô, cô dứt khoát khiến khó chịu tới c.h.ế.t luôn..

 

 

Loading...