Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 23: 23: Lâm Sanh

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:00:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Editor: Shandy - Em gái nhỏ trẹo lưỡi vì cà khịa hộ tác giả

"Đi về?" Người đàn ông ghế sofa hít một t.h.u.ố.c, nhả làn khói, đôi mắt bao phủ trong làn sương khói trắng nhàn nhạt, khiến cho thấy rõ biểu cảm vui buồn gì.

Hôm nay Lâm Nhan chơi sung sướng, uống trộm chút rượu trái cây, khóe mắt đuôi lông mày đều mang theo chút rượu men say ngà ngà, dịu dàng , "Đi chơi đó!"

Anh thuận miệng hỏi, cô đáp thẳng thắn, đôi mắt như ngọc lưu ly mang ý nhẹ nhàng, hai gò má ửng hồng, quyến rũ tự nhiên.

Ánh mắt Tạ Phong Trần lóe lên, lướt qua đồng hồ treo tường, gần hai giờ sáng , lập tức cảm thấy cơn giận trong lòng càng lớn.

Người phụ nữ thật đúng là phận, thương cũng vẫn thể ngoài chơi đến nửa đêm.

"Chuyện đó, thời gian cũng còn sớm nữa, ngủ , gì thì nha.

" Lâm Nhan uống chút rượu cũng buồn ngủ, thấy chẳng thèm nhả chữ nào, cô cũng chẳng phản ứng, chân nam đá chân chiêu lên lầu.

Lâm Nhan là nghĩ thoáng, một chút dự cảm chẳng lành nhỏ bé nãy giảm .

"Lâm Nhan.

" Tạ Phong Trần dáng vẻ để trong lòng của cô, khẽ c.ắ.n môi gọi cô .

Lâm Nhan dừng bước chân, bậc thang đàn ông, "Có chuyện gì ?"

"Là Lâm Sanh !" Ánh mắt đàn ông phức tạp Lâm Nhan, giọng điệu chắc chắn.

Cô nheo mắt, ngừng một giây mới kịp phản ứng câu Tạ Phong Trần ý gì, thì tra cô bé năm đó cứu là Lâm Sanh nhanh như , thật đúng là quá lợi hại!

"Chúc mừng nhé, rốt cuộc cũng tìm bạch nguyệt quang ngày nhớ đêm mong .

" Lâm Nhan , giọng điệu thoải mái, ánh mắt trong sáng vô tư, tựa như thật sự vui mừng cho đối phương.

Đầu lông mày của nhếch lên, hít sâu một t.h.u.ố.c, ánh đèn đôi mắt đẽ u ám rõ, "Sao cô ?"

"Điều quan trọng ? Kết quả đúng như ?" Lâm Nhan trợn trừng mắt một cái, nhưng cô nhịn , tựa tựa Tạ Phong Trần.

Stop!

Ra vẻ cái mọe gì chứ!

Cũng tìm bạch nguyệt quang , mau mau đến gần mà xun xoe , chạy đến miếu nhỏ của cô ?

Tay cô cầm kịch bản, thể cho nguyên nhân thật sự ?

"Lâm Nhan, Lâm Sanh là em gái cô, từ khi cô trở nhà họ Lâm, cô vẫn luôn hợp với cô , vì lòng cho chuyện ?" Đôi mắt sâu thẳm, mắt sáng như đuốc chằm chằm Lâm Nhan, dường như thấu ý nghĩ chân thực nhất trong lòng cô.

tìm là ai, còn thể lý do tìm ?

Đã , thì việc tương đương với việc giúp cho đứa em gái cô thích nhất tìm sự trợ giúp ?

"Có lợi ngu gì chứ! Không dùng sự thật để trao đổi với ? Lần thắng mấy trăm vạn đó!"

Lâm Nhan thở dài, đàn ông nhất thiết nghiêm túc , lúc điều tra mấy thứ còn ý nghĩa gì nữa? Nếu nắm chắc thời gian quen với bạch nguyệt quang, chỉ sợ cũng sắp kết hôn sinh con đến nơi .

"Không ngờ ánh mắt của đại tiểu thư nhà họ Lâm thiển cận như ? Mấy trăm vạn thể khiến cô hài lòng, tình hình nhà họ Lâm suy yếu thành dạng ?" Con ngươi lành lạnh nhắm , giọng tràn đầy châm chọc.

Anh chỉ tra Lâm Sanh từng ở một cô nhi viện ở Lan Thành, đến lúc 20 tuổi thì nhà họ Lâm tìm thấy đưa về, nhưng chuyện Lâm Sanh trải qua khi về nhà họ Lâm thì vẫn là dấu chấm hỏi.

"Bởi vì con gái ruột của nhà họ Lâm!" Lâm Nhan khẽ, để ý thả một quả b.o.m hạng nặng, bình thản Tạ Phong Trần, "Muộn như vẫn còn ở đây chờ là vì cho tìm Lâm Sanh đấy chứ?"

Không , cô cảm giác, cuối cùng cũng con gái ruột của nhà họ Lâm, hiểu trong lòng nhẹ nhõm hơn nhiều, như là buông tảng đá lớn nhiều năm nặng trĩu trong n.g.ự.c xuống .

Cô và nhà họ Lâm quan hệ!

Cũng quan hệ với Lâm Sanh!

Cũng quan hệ gì với Tạ Phong Trần ở mặt!

Cô vứt bỏ vương miện, vứt bỏ phận đại tiểu thư nhà họ Lâm, ai cũng đừng mong dùng cái nhược điểm uy h**p cô.

Cô là Lâm Nhan, là Lâm Nhan tự do.

"Cô! " Đáy mắt Tạ Phong Trần xẹt qua khiếp sợ nồng đậm, giống như ngờ tới Lâm Nhan sẽ nhả một cái chân tướng như , nhất thời đối diện với khuôn mặt dửng dưng của cô cũng gì, vẻ mặt phức tạp phân biệt nổi.

sắc mặt lập tức sa sầm, dường như vui, bĩu môi, dằn cơn nóng giận, , "Tạ , con gái ruột của nhà họ Lâm, còn là chồng của nữa, cho nên, bây giờ tự do, nếu thích Lâm Sanh, thể cố gắng giành lấy.

"

Nhìn mặt đàn ông cũng đoán chân tướng cô quăng lẽ khiến giật , cũng đợi trả lời cô liền lên lầu.

Tinh thần Tạ Phong Trần rối loạn, Tần Thành vốn chỉ tra hết các cô gái độ tuổi phù hợp trong tiệc rượu ở nhà họ Hàn, trừ các điều kiện khớp, cuối cùng chỉ còn một cái tài liệu mơ hồ rõ ràng của Lâm Sanh.

Tài liệu về cô như là khác cố ý che giấu, đến cũng điều tra .

Hôm nay tới chỉ vì xác nhận với Lâm Nhan, ngờ cô chẳng những thẳng thắn thừa nhận, còn cho là con gái ruột nhà họ Lâm, hơn nữa còn bảo theo đuổi Lâm Sanh.

Người phụ nữ thể những lời ! thoải mái như ?

Chi bằng , vì cô nghĩ thông suốt , cũng định buông tha nhà họ Lâm, vứt bỏ tất cả thứ nhờ phận đại tiểu thư nhà họ Lâm ?

Nghĩ tới đây, kiềm chế kinh hãi trong lòng, phụ nữ Lâm Nhan , hoặc là quá đơn giản, hoặc là lòng quá sâu.

Từ lúc kết hôn, ly hôn đến bây giờ, thản nhiên phận của là con gái ruột của nhà họ Lâm, dường như mỗi một bước đều dựa theo ý của , vô cùng tùy hứng.

Chuông điện thoại vang lên, là cuộc gọi đến của Tần Thành.

"Anh Tạ, hỏi rõ ràng ?"

Tạ Phong Trần như nghẹn ở cổ họng, khi đến chuẩn tâm lý nhiều, nếu cô thừa nhận đưa điều kiện gì quá đáng, sẽ ứng phó với cô như thế nào.

những câu đều vô dụng hết, Lâm Nhan ý định giấu giếm gì .

"Ừm, là Lâm Sanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-23-23-lam-sanh.html.]

" Giọng trầm thấp.

Tần Thành ở đầu dây bên yên lặng vài giây khẽ, "Anh Tạ, xem là cái ? Đi mòn gót giày mà thấy, đến khi tìm chẳng tốn công, ngày ngóng đêm trông cô gái đó nhiều năm như , cuối cùng là em vợ .

"

Tạ Phong Trần định Lâm Nhan con ruột nhà họ Lâm nhưng lời đến bên miệng nghĩ đến giọng hờ hững của cô yên lặng.

Anh và Lâm Nhan ly hôn , Lâm Sanh là cô bé năm đó, cũng là em vợ .

"Anh dự định gì ? Chuyện ầm lên thì hổ, nếu lúc lấy là Lâm Sanh mỹ tì vết, còn thể thành một đoạn giai thoại đấy, nhưng thế quái nào cưới Lâm Nhan, cô là chị em với Lâm Sanh, quan hệ còn .

" Lần đầu tiên Tần Thành cảm thấy cái cô Lâm Nhan đúng là năng lực khiến khó chịu, đều là tiểu thư nhà họ Lâm, ly hôn cũng khiến Tạ Phong Trần cách nào thoát khỏi .

"Vậy thì nhận nữa.

" Anh đột nhiên hít một t.h.u.ố.c lớn, ngữ điệu lạnh lùng.

"Không nhận ư? Vậy bao nhiêu năm nay tìm tốn hết bao nhiêu sức lực chứ? Vất vả lắm mới tìm , giờ nhận?" Tần Thành kinh ngạc, bọn họ vẫn cảm thấy cố chấp tìm kiếm cô gái năm đó, nhất định là tình cảm khác biệt, cho dù lấy báo đáp thì cũng là báo đáp gấp bội như nước suối tuôn trào.

bây giờ, đến bảo một câu nhận.

Không lẽ giỡn chơi?

"Tìm , rõ hiện tại cuộc sống của cô , quấy rầy gì.

" Tạ Phong Trần tỉnh táo quá mức, tìm thấy Lâm Sanh cũng khiến bao nhiêu vui mừng, còn bằng cảm xúc chấn động khi Lâm Nhan con ruột của nhà họ Lâm.

"Anh Tạ? Hay là thấy Lâm Sanh trong lòng nên ghen ?" Tần Thành nghĩ nguyên nhân, thăm dò .

"Chú thích Lan Thành cùng Triển Vọng ?" Giọng lạnh lùng nghiêm túc.

"Được , coi như em , dù tìm đấy, em cũng thể thành công rút lui .

" Tần Thành lập tức đổi giọng, trò , sự tò mò hại c.h.ế.t đó*, cũng giống như Triển Vọng, bởi vì ngu xuẩn mà đày tới Lan Thành khổ sai.

*Tò mò hại c.h.ế.t : nguyên văn câu của tác giả là lòng hiếu kỳ hại c.h.ế.t mèo, trích từ câu ngạn ngữ nổi tiếng của phương Tây "Curiosity kills the cat", theo truyền thuyết bên đó mèo chín mạng, dù thế nào cũng c.h.ế.t , mà cuối cùng c.h.ế.t bởi sự tò mò (hiếu kỳ), thể thấy tò mò đáng sợ đến mức nào.

Hoặc ở phương Tây, mèo là tượng trưng cho tò mò và sự thần bí, tò mò hại c.h.ế.t mèo thật tò mò hại c.h.ế.t mèo thật mà là ý tò mò khả năng hại chính .

Cuộc trò chuyện kết thúc, Tạ Phong Trần gọi một cú điện thoại đ.á.n.h thức Trần Sảng.

Cậu trợ lý gần đây tăng ca, vất vả lắm hôm nay mới ngủ hai giờ đêm, cái cảm giác mới ngủ đ.á.n.h thức, trong lòng chỉ c.h.ử.i mịa nó.

Cậu chỉ là một trợ lý giống như bảo mẫu nhị thập tứ hiếu* .

*Nhị thập tứ hiếu: tác phẩm văn học của Trung Quốc kể về sự tích 24 tấm gương hiếu thảo do Quách Cư Nghiệp biên soạn, ở đây ý Trần Sảng cung cúc tận tụy như hiếu thảo với cha .

Quá khó khăn.

"Ông chủ , muộn như ngài gì căn dặn ạ?" Trần Sảng ngoài miệng hì hì, trong lòng c.h.ử.i con mịa nó.

Đã đêm đấy, còn để cho sống nữa ?

Trợ lý ?

"Liên hệ với đoàn phim "Phượng Hoàng", mời Lâm Sanh diễn nữ chính.

" Người đàn ông giọng lạnh nhạt.

Trần Sảng bần thần một lúc lâu, cái mọe gì đây?

Lâm Sanh?

Xác định Lâm Nhan?

Hơn nửa đêm ông chủ gọi điện là bảo liên hệ vai diễn cho em gái vợ ?

Chuyện phần ngoài sức tưởng tượng quá .

"Ông chủ, là Lâm Nhan, Lâm Sanh, ngài nhớ nhầm ?" Trần Sảng giật thon thót, chắc chắn hỏi , phỏng đoán vai diễn thể là lợi ích cho việc Lâm Nhan giả vờ vợ chồng với ông chủ mặt ông cụ Tạ.

Ông chủ vì bàn điều kiện với Lâm Nhan mà thu mua công ty quản lý của cô, đoàn phim "Phượng Hoàng" cũng đầu tư năm trăm triệu, mà tại nữ chính đặc biệt thể giao cho Lâm Sanh chứ, quả thực là thể tưởng tượng nổi.

"Lâm Sanh.

" Người đàn ông chắc như đinh đóng cột, giọng điệu bực tức.

"Vâng ạ, lập tức liên hệ ngay.

" Trần Sảng như tự hỏi gì đó, đầu óc rối loạn, cũng chỉ thể đáp ứng chuyện , "Ông chủ còn dặn dò gì nữa ạ?"

Tạ Phong Trần vốn định tắt máy, nhưng nghĩ đến Lâm Nhan say khướt trở về, dường như cân nhắc, chút rối rắm kiên nhẫn nhả một câu, "Điều tra xem gần đây Lâm Nhan gần gũi với ai, khi sáng mai đưa cho .

"

Một phụ nữ quẩy bên ngoài đến quá nửa đêm mới trở về, thiếu điều cả đêm về ngủ!

Anh để ý sống c.h.ế.t của cô, nhưng nếu cô ở bên ngoài gây rối loạn gì mà truyền đến tai ông nội, chỉ sợ dấy lên sóng gió.

Hậu quả của việc Lâm Nhan say rượu là mắt cá chân tựa như càng đau đớn hơn, vốn nghĩ đủ xui xẻo , ai dè ngoảnh lướt Weibo, thấy tiêu đề hotsearch là: Nhân viên đoàn phim "Phượng Hoàng" tuyên bố Lâm Sanh diễn vai nữ chính.

Kết quả trong dự tính, nhưng khi thấy, hiểu cô vẫn chút thoải mái, nghĩ đến sắp tới cô và Lâm Sanh sắp ở chung trong cùng một đoàn phim hơn mấy tháng trời, trong lòng cô cảm giác hạn hán lời.

May mà tâm hồn cô rộng mở, khả năng điều tiết cảm xúc cũng tương đối mạnh, nhanh ch.óng vứt việc khỏi não.

Văn phòng tổng giám đốc, tầng cao nhất tập đoàn Tạ thị, bầu khí trầm xuống đông đến cực độ, áp suất thấp kinh khủng khiến cho thở nổi.

Trần Sảng hận chính thể hóa thành tàng hình, từ lúc ông chủ cầm ảnh chụp đến giờ, sắc mặt âm u, đáp một câu nào nữa.

Vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng cũng sụp đổ luôn , chuyện là chính Lâm Nhan tự đ.â.m đầu chỗ c.h.ế.t coi như xong, nhưng cố tình thế nào còn liên quan cả đến thiếu gia Nhược Phong nữa.

Ai ngờ mấy tên trai bao Lâm Nhan bao dưỡng cả cháu trai của ông chủ, việc cực kỳ khó giải quyết đó.

.

 

 

Loading...