Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 22: 22: Chơi Hết Sẩy

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:00:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Editor: Shandy - Em gái nhỏ trẹo lưỡi vì cà khịa hộ tác giả

Vốn dĩ Triển Vọng và Lục Giản vẫn chờ xem trò của Tần Thành, kết quả chính thành trò , trong lòng vô cùng bất mãn.

"Sao? Đêm nay cả một đám ở đây trình diễn buồn rầu cho ông đây xem?" Tần Thành lạnh nhạt Lục Giản và Triển Vọng, haiz, ầm ĩ lên bắt ông đây mời khách, đến nơi một cái rắm cũng thèm thả, cái quần què gì ?

"Đệch! Mày xem, ván bài như , tại mày thắng , mà bọn tao thua?" Vẻ mặt Triển Vọng rầu rĩ, trong lòng khó mà bình tĩnh .

"Trên thế giới thông minh luôn chiếm thiểu , tự mày ngu ngốc thì đáng đời thua.

" Tần Thành buông lời ác độc chút khách sáo.

"Mịa nó! Mày cút , Chanh t.ử, là mày thèm đòn ?" Mặt Triển Vọng đổi sắc, tức giận xắn tay áo lên định đ.á.n.h .

"Không là chỉ đ.á.n.h cược thôi , mày chịu thua nổi là thế nào?" Lục Giản kéo Triển Vọng một cái, ánh mắt thâm thúy Tần Thành, "Có điều tao tò mò, giúp cái cô Lâm Nhan ?"

" ! Vất vả lắm mới ly hôn với cô , còn chạy đến chỗ tiệc rượu để mặt cho vợ cũ chứ?" Triển Vọng kịp thời phản ứng, vẻ mặt cũng khó hiểu y chang.

"Anh Tạ sắp tới , mày tự hỏi .

" Tần Thành còn lâu mới thèm giải thích cho hai cái tên ngu xuẩn , cung phản xạ dài bỏ xừ.

Quả nhiên, Tần Thành dứt lời, cửa phòng bao đẩy từ bên ngoài, Tạ Phong Trần vẻ mặt buồn bực tới với một đôi mắt hoa đào lạnh lùng độ ấm.

Triển Vọng với Lục Giản liếc , trong lòng bỗng dưng lộp bộp một cái, nó cái bản mặt g.i.ế.c , bọn họ mà dám đến hỏi chuyện của Lâm Nhan là đ.â.m đầu chỗ c.h.ế.t ?

sự tò mò giống như mèo con gãi nhẹ, Triển Vọng trừng mắt oán hận Tần Thành, ý là mịa mày dám đùa giỡn ông đây.

Tần Thành nhướng mày, tâm trạng cũng tệ lắm, cầm chén đến cụng ly với Triển Vọng, Lục Giản, khiêu khích ám chỉ: Mịa mày ? Có giỏi thì tự hỏi !

Trong lòng Triển Vọng phục, lập tức cầm chén rượu đến mặt Tạ Phong Trần, "Anh, xảy chuyện gì ? Sao em thấy mới mà sắc mặt lắm.

"

Tạ Phong Trần lạnh lùng liếc Triển Vọng một cái, nhận rượu uống một cạn sạch, cũng ý định thỏa mãn sự tò mò trong lòng tên nhóc .

Không hiểu Triển Vọng cảm thấy gió lạnh vèo vèo thổi qua cổ, Lục Giản sợ c.h.ế.t cũng đến góp vui, "Anh Tạ, hôm nay mặt bảo vệ Lâm Nhan ở tiệc mừng thọ của ông cụ Hàn , lúc bọn em đến , rốt cuộc là chuyện gì xảy thế ?"

"Gần đây rảnh rỗi quá ?" Bây giờ cứ đến tên Lâm Nhan là phiền muộn, mày kiếm nhíu c.h.ặ.t, sắc mặt u ám.

"Anh, nhất định là cái cô Lâm Nhan chọc tức giận ? Anh ly hôn với cô , còn để mặc cô lấy danh nghĩa tác oai tác quái thế, tối nay em và Tiễn t.ử đặt tiền cược Lâm Nhan thua, kết quả , bọn em thua nhiều tiền lắm đó.

"

"Vấn đề tiền bạc chỉ là chuyện nhỏ, nhưng chúng em nhiều năm như đoán suy nghĩ của .

Thật quá bẽ mặt!"

"Là bẽ mặt quá trời quá đất luôn đó.

Thế mà Chanh t.ử thắng ít.

về phía Lâm Nhan đó , xem bực cơ chứ?" Lục Giản qua Tần Thành, một bên xem trò vui, thì đừng trách ông đây khách khí bán em.

Lục Giản dứt lời, ánh mắt d.a.o găm của Tần Thành lập tức phóng tới, cảm giác như thể lập tức g.i.ế.c diệt khẩu.

Mắt Tạ Phong Trần nhắm , nghĩ đến Lâm Nhan cũng đến một câu về vụ tiền đặt cược, cũng phản ứng gì, "Lâm Nhan vẫn luôn tìm cô gái ở Lan Thành.

"

"Mọe nó, ? Chuyện cũng chỉ mấy chúng với thôi mà!" Triển Vọng sợ rớt cằm, cái cô Lâm Nhan giống như yêu quái , quấn mãi chịu buông tha bọn .

Lục Giản với Tần Thành tuy là phần bình tĩnh nhưng đáy mắt cũng che giấu sự kinh ngạc.

"Cô bảo đó mặt ở tiệc rượu tối nay.

" Tạ Phong Trần uống thêm một chén rượu, trong lòng buồn bực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-22-22-choi-het-say.html.]

Anh điều tra nhiều năm như tìm đầu mối sự việc, mà Lâm Nhan rõ, cảm giác giống như đồ yêu thích nhất rơi trong tay ghét nhất, đối lập phức tạp, khiến khó chịu.

"Chuyện dễ mà, em lập tức cho thăm dò cô gái nào quan hệ với Lan Thành, khó.

" Tần Thành biện pháp, rõ cô gái năm đó quan trọng thế nào với Tạ Phong Trần.

"Cái cô Lâm Nhan thật đơn giản, nếu cô thực sự giúp tìm ân nhân cứu mạng, định tính thế nào?"

Lục Giản liên tục thở dài.

Định tính thế nào?

Dự định thế nào với Lâm Nhan là dự định gì với ân nhân cứu mạng?

Ánh mắt Tạ Phong Trần trầm xuống, tâm trạng phức tạp, phần mờ mịt, vẫn luôn kiên trì tìm kiếm cô gái nhỏ năm đó, cũng từng nghĩ nhiều như , việc giống như là một loại gửi gắm tình cảm.

Năm chín tuổi, theo bố công tác ở Lan Thành, đúng lúc bố quyên tặng cho trường tiểu học thứ một trăm cho vùng núi Lan Thành nên mời tham gia nghi thức cắt băng khánh thành, ngờ gặp tính kế, đối thủ cạnh tranh thương nghiệp của bố bắt cóc, nhốt ở trong một sơn động, là một cô gái nhỏ phát hiện mới cứu .

Anh còn nhớ rõ sơn động tối, ngoài trời mưa to rơi xuống ngớt, trói c.h.ặ.t c.h.â.n tay khốn đốn ở sơn động năm ngày năm đêm, lạnh đói, tựa như bất cứ lúc nào cũng thể c.h.ế.t , mà cấp của bố vẫn tìm .

Giáo d.ụ.c đàng hoàng từ nhỏ khiến cố gắng duy trì sự tỉnh táo, nhưng cuối cùng cũng thể chống giới hạn của cơ thể, cho tới tận khi đột nhiên một cô gái nhỏ xuất hiện, mặt đen bẩn gần như rõ diện mạo, chỉ đôi mắt sáng ngời trong suốt, cô bé chuyện, đưa cho vài quả dại để cho .

Có lẽ là lúc tuổi quá nhỏ, chìm đắm trong sự sợ hãi cái c.h.ế.t, cũng vì chạy trối c.h.ế.t, nên dám đầu , lấy hết sức bình sinh chạy bên ngoài, thể tin tưởng bất cứ một ai.

Đến lúc bố phái tìm , thể lực của chống đỡ nổi nữa ngất xỉu ở trong khe núi, chân gãy, sốt cao.

Khi tỉnh , một một phòng trong bệnh viện, trí nhớ về đêm đó vô cùng mơ hồ, nhưng khi tỉnh dậy điều đầu tiên là cho tìm cô bé .

Cấp của bố tìm , vì cân nhắc đến an của nên đưa Hải Thành.

Hải Thành cách Lan Thành cả ngàn dặm, vẫn luôn phái tìm cô bé đó, nghĩ đến vùng núi Lan Thành nghèo khổ như , hoang vu một bóng , giúp đỡ cô, giúp cô sống cuộc sống sung sướng hơn, nhưng như mong , hề tìm cô bé , mà gần cái sơn động đó, cũng thôn xóm nhà nào cả.

Cô bé thật sự như từ trời rơi xuống biến mất chút dấu vết nào.

Nhiều năm như , cũng chẳng ôm hi vọng gì, Lâm Nhan cho đó vốn xa tận chân trời gần ngay mắt.

"Tìm .

" Tạ Phong Trần nghĩ, nếu là cô bé đó thật sự thể xuất hiện ở tiệc mừng thọ tám mươi tuổi của ông cụ Hàn, chỉ sợ là cuộc sống cũng sẽ kém.

"Được ! Anh , đừng suy nghĩ quá nhiều, tìm , từ từ báo đáp là , chỉ sợ là lấy báo đáp mất thôi.

" Từ tới giờ Triển Vọng hề đắn chút nào, chuyện với một nhà càng thèm kiêng nể.

Tạ Phong Trần chuyện, lạnh lùng liếc một cái, ngụ ý cảnh cáo.

Lâm Nhan vì thương mắt cá chân, thể ngoài quẩy , chỉ thể đóng cửa mốc meo ở nhà, mà Tạ Phong Trần cũng từng trở về.

Cô nghĩ đến, với khả năng của Tạ Phong Trần, e là tra bạch nguyệt quang vội vàng xum xoe , còn nhớ rõ việc cùng cô diễn kịch vẻ vợ chồng ân ái nữa, mới vài ngày nhịn hiện nguyên hình .

Lâm Nhan cũng chẳng quan tâm, may là mỗi ngày Thiếu Niên Rực Rỡ chuyện cùng cô, bàn về kịch bản, phân tích nhân vật.

Cô khó chịu c.h.ế.t á!

Thiếu Niên Rực Rỡ thử vai thành công là chuyện ván đóng thuyền, còn cô thử vai vài ngày, đạo diễn Đỗ dặn là về đợi tin tức mà vẫn thấy tăm gì.

Thậm chí cô còn nghi ngờ tạch .

Ngày ngày lướt Weibo, lật tìm tin tức, sợ bỏ lỡ chuyện gì, nhưng bên đó vẫn luôn sóng yên biển lặng, bất cứ một động tĩnh nào.

Rốt cuộc đến ngày thứ tư, Tiêu Bạch gọi điện thoại cho cô báo nhân vật Trường Bình công chúa xác định cho cô , lúc Lâm Nhan mừng rỡ như điên, lập tức mời Thiếu Niên Rực Rỡ trong group chat buổi tối cùng ăn mừng.

Trước tiên ăn hết nồi lẩu hát hò đến rạng sáng thì cùng ăn thêm một bữa nướng, Lâm Nhan ăn no nê, chơi hết sẩy, ngoại trừ việc chân bất tiện thì còn đều hảo.

Lúc về đến nhà là một rưỡi sáng, Tiêu Bạch đưa cô về tới cửa rời , Lâm Nhan đến cửa thì đèn trong nhà lập tức sáng trưng, suýt chút nữa ch.ói mù mắt cô luôn.

Được một lúc cô mới thích ứng với ánh sáng, cái mũi mẫn cảm ngửi mùi t.h.u.ố.c lá nồng nặc trong khí, đàn ông ghế vẻ mặt âm u, đầu ngón tay kẹp nửa điếu t.h.u.ố.c lên khiến Lâm Nhan hiểu rớt tim lộp bộp một cái, dự cảm chẳng lành.

.

 

 

Loading...