Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 2: 2: Ghê Tởm

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:00:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Điều kiện còn thể bàn ?Người đàn ông đúng là gấp gáp thoát khỏi cô!"Không cần, theo quyết định đó của , ký thỏa thuận ly hôn đó thủ tục." Lâm Nhan , nếu lúc lên giá ngay tại chỗ, chỉ sợ sẽ tác dụng ngược !Mấu chốt là cô cũng ly hôn, lỡ đàn ông thấy cô tham lam quá ly hôn tốn kém, chẳng cô mất nhiều hơn ."Nhớ kỹ những lời cô đó, sẽ yêu cầu trợ lý mau ch.óng đưa thỏa thuận ly hôn đến.

Lâm Nhan, nhất cô đừng giở trò đùa giỡn bịp bợm nữa." Lâm Nhan đáp ứng quá sảng khoái nên trong lòng Tạ Phong Trần nghi ngờ, thái độ của phụ nữ đột nhiên đổi một trăm tám mươi độ, dù cũng cảm thấy đúng cho lắm, Lâm Nhan dường như đổi thành một khác .Lúc khi kết hôn, thích cô, cô cũng dõng dạc hứng thú với , cũng chẳng hứng thú với cuộc hôn nhân , chuyện tối hôm qua thì vì cái gì đây?Tạ Phong Trần nghi ngờ Lâm Nhan, xem sắc mặt của cô gì bất thường , nhưng đáng tiếc vẻ mặt cô bình tĩnh, thể gì, cũng lười nghĩ nhiều, dù khi ly hôn cũng còn quan hệ gì với phụ nữ nữa.Nghĩ đến đây, tâm tình phiền muộn của đàn ông khá hơn một chút, sự chán ghét Lâm Nhan cũng nhạt vài phần: "Lâm Nhan, nếu cô yêu cầu gì thể , chỉ cần hợp lý sẽ cố hết sức đền bù.""Không cần, theo ý ." Lâm Nhan nhàn nhạt nở nụ , cô cảm thấy châm chọc, tên đàn ông thối tám phần là lương tâm dễ chịu một chút !Cô mới để cho như ý, cô trong lòng vẫn canh cánh mãi chuyện , cô chỉ sợ lỡ nếu như thể đổi hướng của cốt truyện hoặc là đối địch với nữ chính, hi vọng tên đàn ông c.h.ế.t tiệt thể nể tình ngày hôm nay mà thả cho cô một con ngựa.Lâm Nhan chút khinh bỉ chính , thật sự là vô cùng tham sống sợ c.h.ế.t mà!Kỳ thật đàn ông trai, về chuyện giường cũng tệ, nếu nhất định một đoạn dây dưa với nữ chính, cô cũng tính lãng phí nguồn tài nguyên .Chỉ tiếc là cho dù cô buông thả thì cũng dám khiêu khích hào quang nữ chính.Lâm Nhan ngáp một cái, thật sự là mệt mỏi buồn ngủ, đàn ông còn ? Dùng ánh mắt sáng quắc để gì?Cô còn ngủ nướng một lát đó!"Anh như tin ? Vậy bây giờ thể gọi điện thoại kêu trợ lý mang thỏa thuận ly hôn đến đây, sẽ ký tên mặt , ?" Tên thối tha thật sự tin tưởng cô một chút nào , mệt cô vẫn còn thèm cơ thể , vẫn còn lưu luyến mãi, bây giờ thì hết sạch sành sanh, chẳng còn một chút cảm giác nào.Cô ghét ánh mắt nghi ngờ của khác." nghĩ thông suốt." Tạ Phong Trần nhíu mày, dù lưỡng lự nhưng cũng hỏi miệng.Lâm Nhan gì chỉ liếc mắt xem thường, đàn ông thần kinh đúng ?Cô đồng ý ly hôn nên lập tức khỏi cửa đốt pháo ăn mừng ?Làm còn quan tâm đ ến vấn đề tào lao .Lâm Nhan bất đắc dĩ thở dài, nhướng mày, nửa nửa đàn ông, giọng điệu ái mơ hồ: "Nếu nhất định một lý do thì là...

ừm, kỹ thuật của tối hôm qua tệ, mở cho một thế giới mới, cũng tự do theo đuổi cuộc sống vui vẻ của .""Lâm, Nhan." Trong nháy mắt mặt Tạ Phong Trần đen như đ.í.t nồi, thẹn quá hoá giận, ánh mắt hận thể xé xác cô .Người phụ nữ vẫn còn mặt mũi nhắc chuyện tối hôm qua !Không hiểu Lâm Nhan cảm thấy cổ chút lạnh lẽo, bĩu môi: "Ai da! Chỉ đùa một chút thôi, chuyện xong , mau lo chuyện của ! Oáp~ buồn ngủ quá, còn ngủ tiếp đây!""Có rảnh thì khám não ." Tạ Phong Trần cảm thấy nếu ở cùng phụ nữ thêm một giây sẽ tổn thọ cả năm trời, chỉ ném một câu xoay rời .Bầu khí khôi phục yên lặng trong nháy mắt, nhanh tiếng khởi động xe ô tô vang lên trong sân đó nhanh ch.óng im ắng trở .Người đàn ông khỏi, Lâm Nhan liền cảm thấy cả thoải mái, khẽ , xoay bước phòng tắm ngâm bồn.Không thể nguyên chủ am hiểu việc hưởng thụ, dù là đồ trang điểm dầu thơm, sữa tắm đều là loại nhất, cần cái gì cái đó, thói quen hẹn mà trùng với thói quen của cô.Lâm Nhan tắm rửa xong, đắp mặt nạ, đang tính giường dỗ cơn buồn ngủ thì cửa phòng gõ, hình như là giúp việc trong biệt thự: "Lâm tiểu thư, di động của cô để trong phòng khách cứ đổ chuông mãi, cô nhận điện thoại ?"Phòng tân hôn là do Tạ Phong Trần chuẩn , giúp việc cũng do trợ lý của Tạ Phong Trần đưa đến, kết hôn 2 năm nhưng vẫn gọi cô là Lâm tiểu thư ?Sao chứ?Xem , tất cả đều chức Tạ thiếu phu nhân !Lâm Nhan hài lòng với xưng hô , dịu dàng giúp việc nhận lấy di động, thấy màn hình hiển thị "Hữu Niên" là tim cô bắt đầu đập nhanh, đau đầu.Mới mới đuổi ông chồng cảnh thì nam chính gọi điện thoại đến.Lâm Nhan ấn nhận cuộc gọi, còn kịp mở miệng thì trong loa truyền đến một giọng đàn ông lạnh như băng kèm theo giận dữ: "Lâm Nhan, tối hôm qua nể tình cô cùng lớn lên từ nhỏ mà giúp cô, cô dám tính kế ."Câu khẳng định câu nghi vấn, định tội cô luôn .Trong lòng Lâm Nhan khó chịu, giọng kiên nhẫn: " gì?""Cô ít giả bộ ! Tối hôm qua ở quán bar cô cố ý kích động mấy tên đần độn động tay động chân mặt , cô tính chính xác dù nể mặt ai thì cũng sẽ bỏ mặc cô.

Lâm Nhan, cô xin đưa cô về nhà, còn sẽ đối nghịch với Lâm Sanh nữa.

nghĩ cô cải tà quy chính, nhưng bây giờ xem , tìm chụp ảnh của với cô đưa ảnh cho Lâm Sanh mới là mục đích cuối cùng của cô đúng ?""Lâm Nhan, đời chỉ yêu một Lâm Sanh, cô những chuyện sẽ chỉ khiến cảm thấy ghê tởm.

Chuyện tối qua sẽ cho báo cho Tạ Phong Trần, xem như cảnh cáo cô một ." Hàn Hữu Niên năng hùng hồn đầy lý lẽ thể hiện quyết tâm, khi thả hết những câu cay độc thì ngắt điện thoại chút do dự.Lâm Nhan quẳng điện thoại lên giường, buồn bực chịu nổi, đều là những kẻ gì !Mới cô còn tưởng rằng và Tạ Phong Trần ngoài ý lên giường lệch khỏi nội dung cuốn tiểu thuyết, ai ngờ rằng khi cô mơ mơ màng màng quyến rũ Tạ Phong Trần thì nguyên chủ Lâm Nhan dụ dỗ Hàn Hữu Niên xong .Nếu như thì chuyện Hàn Hữu Niên chèn ép cô trong tiểu thuyết vẫn đổi !Cũng may khi Hàn Hữu Niên lật tẩy chuyện mặt Tạ Phong Trần thì đồng ý ly hôn.Có lẽ Tạ Phong Trần sẽ thèm quan tâm đ ến một phụ nữ sắp trở thành vợ chuyện ha!Đắc tội với Hàn Hữu Niên cô cảm thấy vẫn đối phó , cho dù công việc tạm thời chịu ảnh hưởng, nhưng cô còn một mớ tiền do ly hôn với Tạ Phong Trần mà!Lâm Nhan còn đang nghĩ ngợi, điện thoại của đại diện Tiêu Bạch gọi đến, một trận c.h.ử.i rủa thậm tệ ập mặt: "Lâm Nhan, cô mau khai rõ cho ông đây, cô lưng ? Vì ông đây cực khổ mãi mới ký cho cô ba cái đại ngôn* và hai cái kịch bản đồng thời thông báo đổi tập thể ?"*Đại ngôn: Là đại diện phát ngôn của doanh nghiệp/thương hiệu.Lâm Nhan kéo điện thoại xa, ngậm tăm gì, cô qua tiểu thuyết, cô cũng kí ức của nguyên chủ nên đại diện là bạn duy nhất của Lâm Nhan, là thật tình với cô.Tiêu Bạch dẫn dắt Lâm Nhan gia nhập giới , hai năm nay cũng vẫn luôn lo lắng lập kế hoạch, lót đường cho cô, giúp cô tranh thủ tài nguyên, cũng giúp cho Lâm Nhan chút danh tiếng, một lượng fan hâm mộ và lưu lượng* nhất định.*Lưu lượng: dùng để giá trị thương hiệu của một minh tinh, lượng fan hùng hậu.Chờ Tiêu Bạch hết giận, Lâm Nhan mới mở miệng, âm thanh mềm mại: "Bạch Bạch đáng yêu ơi, thực em cũng liên quan gì, chỉ dụ dỗ thành công một đàn ông, chọc sốt ruột thôi mà.""Đàn ông? Mẹ kiếp, đừng là ông chồng như thần long thấy đầu thấy đuôi của nhà cô nha? Cái đầu gỗ mục của cô cuối cùng nghĩ thông ?" Trong điện thoại Tiêu Bạch kích động thôi.Lâm Nhan nhịn , tiếp tục trấn an, : "Anh nghĩ nhiều , chuyện liên quan đến ông chồng cảnh của em , công việc tạm thời ngừng coi như cho em một kỳ nghỉ nha!""Bà cố nội của ơi, giờ mà cô còn sốt ruột, lúc là ai cho dù nghẹn tức c.h.ế.t cũng đòi chặn tài nguyên trong tay Lâm Sanh cướp về? Cơn giận cô nuốt hả?""Nuốt cũng nuốt, em tin sẽ tranh thủ cho em nhiều tài nguyên mà." Lâm Nhan bừng tỉnh, thì Hàn Hữu Niên chỉ đơn giản là trừng phạt cô mà còn mặt vì Lâm Sanh nữa cơ!Có lẽ cho dù tối hôm qua nguyên chủ chuyện lẳng lơ thì những tài nguyên cũng giữ .Lâm Nhan cũng tiếp tục dây dưa rõ với nữ chính nữa.

Nhận liên tiếp hai cuộc điện thoại cho cơn buồn ngủ của cô bay biến, Lâm Nhan bắt đầu sắp xếp tài sản của nguyên chủ.Người phụ nữ ly hôn dễ dàng, cô cần lo liệu thật sớm.Lâm Nhan vốn tưởng nguyên chủ khá danh tiếng trong giới giải trí, trong tay chắc cũng ít tiền tiết kiệm, nhưng mà tra thì , khi tra xong dọa nhảy dựng lên.Ngoại trừ những túi xách hàng hiệu nổi tiếng, mấy bộ trang sức và quần áo định chế cao cấp mỗi quý trong căn phòng thì tài sản tiết kiệm thể dùng của nguyên chủ chẳng bao nhiêu.Chẳng trách theo nguyên tác, khi Lâm Nhan bại danh liệt thì lưu lạc đến mức ở phòng trọ.

Hóa nguyên chủ là một cái phễu đáy, thể giữ tiền.Nguyên chủ từ nhỏ ăn ngon mặc , xài tiền như nước, mặc dù con ruột của nhà họ Lâm vẫn đổi thói quen sống xa xỉ, mỗi quý đều mua nguyên bộ túi xách hàng hiệu và quần áo mới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-2-2-ghe-tom.html.]

Trang sức, châu báu thì nhiều lắm.

Quần áo, túi xách mốt thích thì tặng cho hoặc là ném cho Tiêu Bạch bán với giá thấp.Lâu dần, dù luôn luôn kiếm tiền nhưng vẫn nghèo rớt mồng tơi.Những ngày như nguyên chủ thể sống nhưng Lâm Nhan thể chịu , tiền cô chút cảm giác an nào.Trước khi xuyên qua, nhà cô cũng tiền.

cô mất sớm, bố cưới kế, bố ruột thành bố dượng, cô sống sự áp bức của kế, đủ mười tám tuổi học đại học là cô dọn ngay khỏi nhà.Cô học một bên ngoài, học , còn nghiệp đại học thì một đoàn phim đến trường phim, cô đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ chọn thế tạm thời vai nữ 3.

Bộ phim đó khi công chiếu thì nổi tiếng, cô cũng thành công gia nhập giới giải trí.

Bởi vì cô ăn ảnh, kỹ thuật diễn tự nhiên cứng nhắc nên đó các vai diễn, đại ngôn kéo đến ngừng, cô nổi tiếng nhanh.Sau khi kiếm tiền, điều đầu tiên là cô mua cho một căn phòng, đó đăng ký học khoa biểu diễn chuyên nghiệp hệ chính quy.Ai ngờ mới dọn nhà mới xuyên sách.Lâm Nhan bản may mắn xui xẻo nữa, nhưng thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng*, cô ở trong cũng thể kém hơn so với thế giới của chứ.*Kí lai chi, tắc an chi: thành ngữ cổ trích từ Luận ngữ, nghĩa gốc là: dân đến , nhất định cho họ sống yên , an dân.

Sau áp dụng thành: đến một nơi nào đó thì thấy thoải mái, bình tâm mà yên sinh sống hoặc chuyện gì đến cũng đến, bình tĩnh đối mặt với nó.

Tạm dịch qua tiếng Việt tương đương với thành ngữ "thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng".Lâm Nhan kiểm kê tất cả phòng giữ quần áo một lượt, chỉ để một ít túi xách và trang phục thích và dùng , còn thì yêu cầu giúp việc phụ cô đóng gói, liên hệ với cửa hàng chuyên bán đồ second hand cao cấp giúp cô bán bộ, đổi thành tiền mặt.Làm xong những việc , Lâm Nhan thấy còn 2 bộ trang sức - là đồ cưới mà cha nuôi tặng khi cô kết hôn, dù nhất nhưng cũng trị giá mấy trăm vạn, đối với một đứa con gái nuôi thì phần đồ cưới hậu hĩnh , nhưng Lâm Nhan ngại giữ thứ đồ phỏng tay .Không là tâm linh tương thông thế nào, buổi chiều nuôi của nguyên chủ gọi điện thoại đến bảo cô về nhà ăn cơm, lời trong lời ngoài Lâm Nhan lâu về nhà nên nhớ cô .Lâm Nhan phân biệt là thật là giả, bèn mang một chút đồ đón xe đến nhà họ Lâm, giúp việc nhà họ Lâm thấy cô thì thái độ chút lạnh nhạt.Lâm Nhan bước qua bậc cửa chợt thấy tiếng vui vẻ, hòa thuận trong phòng ăn.

qua theo bản năng, hình như là Lâm Sanh đang kể chuyện vui gì đó, chọc vợ chồng Lâm gia lớn, đàn ông trẻ tuổi trai bên cạnh Lâm Sanh cũng mang ánh mắt ôn hòa, nhẹ cong khóe môi .Cô gái trẻ nở nụ dịu dàng trong sáng, trong mắt đàn ông tràn đầy tình cảm nồng nàn mang theo vẻ cưng chiều, dù cho ai cũng tấm tắc khen một câu "trai tài gái sắc, trời sinh một cặp".

.

 

 

Loading...