Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 19: 19: Chỗ Dựa
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:00:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Shandy - Em gái nhỏ trẹo lưỡi vì cà khịa hộ tác giả
"Tiểu Vũ, đừng như , chị Nhan Nhan việc gì dối , lẽ Tạ thiếu thật sự bận bịu thời gian chung với chị tới đây!" Hàn Phỉ Phỉ híp mắt , lời dịu dàng quan tâm, giống như đang giúp Lâm Nhan giải vây, nhưng thật thêm dầu lửa.
"Bận cái gì chứ? Tớ thấy rõ ràng là cô đang bỡn cợt ! Tớ kết hôn hai năm trời Tạ thiếu vẫn phòng cưới đó! Chỉ một cô phòng gối chiếc còn dám ở đó lừa dối như !" Tôn Tư Vũ thái độ kỳ quái, thèm nể nang vạch trần chỗ đau của Lâm Nhan.
"Nghe cái giọng điệu của cô , dường như rõ hành tung của Tạ nhà quá nhỉ? Chẳng lẽ hai năm qua tối nào cũng ngủ giường cô ?" Lâm Nhan chẳng những giận mà còn , nét mặt cao ngạo phảng phất như một con hề đang nhảy nhót.
Lời của cô , ánh mắt về Tôn Tư Vũ đều tế nhị mà ám , tuy là hề tin Tạ Phong Trần sẽ ý loại phụ nữ như Tôn Tư Vũ, điều, lời của Lâm Nhan vẫn khỏi khiến ồn ào chế giễu.
"Cô cho rằng cũng mặt dày mày dạn như cô , cái đồ núi trông núi nọ, hôm tuyên bố Hàn thiếu lấy chồng, hôm bò lên giường Tạ thiếu, ai mà ông cụ Tạ bố trí phòng cưới ở biệt thự Thiên Hải, bạn của bảo vệ ở chung cư Thương Lan, hai năm qua Tạ thiếu vẫn ở chung cư Thương Lan đấy nhé! Lâm Nhan, cô và Tạ thiếu tình cảm gì thì cứ thẳng là , trong group chat còn đặt bao nhiêu tiền cược kìa.
Nếu cô mặt thể cúi đầu nhận , chúng thể tha thứ bỏ qua cho cô." Tôn Tư Vũ tính toán kỹ khi đến, liên tiếp nhằm trúng chỗ đau của cô.
"Có vẻ như cô hy vọng tình cảm vợ chồng chúng hòa thuận nhỉ? Tạ nhà cực kỳ sức hấp dẫn, em gái mưa bên ngoài thương nhớ nhiều vô kể." Lâm Nhan chầm chậm cầm một ly Champagne trong tay nhân viên tạp vụ, nhấp một ngụm, ánh mắt tỉ mỉ phụ nữ mặt một lượt, cuối cùng dừng ở bộ ng ực cong kiêu ngạo của cô , bỗng nhíu mày, "Có điều Tạ nhà cũng kén lắm, chỉ yêu thích nhỏ bé tinh khiết, tự nhiên nhiễm tạp chất như thôi, còn như cô...!ui chao, mang túi nước muối* treo lủng lẳng thế rêu rao khắp nơi, thì...! chắc chắn bao giờ ý ."
*Túi nước muối: sử dụng phẫu thuật nâng n.g.ự.c cho phụ nữ từ những thập niên 90.
nguy hiểm tiềm tàng là túi kém đàn hồi, dễ vỡ, khi cấy hiệu quả định hình n.g.ự.c thật lắm, kể nguy cơ gây nhiễm nấm mốc, biến chứng khi phẫu thuật...!nên hiện nay gần như còn sử dụng nữa, mà thế bằng silicon.
Lưng cô thẳng tắp, kiêu ngạo ngẩng cao gương mặt xinh lên, coi ai gì, giọng điệu tràn ngập sự trào phúng, rõ là hề giữ chút mặt mũi nào cho Tư Vũ mặt .
Cô khẩu nghiệp khiến cho chán ghét, oán hận gần như ầm ầm kéo đến.
Bởi vì một câu của cô, chỉ x.úc p.hạ.m Tôn Tư Vũ, mà còn đụng chạm đến những phụ nữ khác từng chuyện đó mặt ở đây.
Thời đại , bỏ chút tiền để đổi lấy khuôn mặt xinh , là chuyện cực kỳ bình thường ở huyện.
Đặc biệt là với những tiền trong cái vòng luẩn quẩn thì càng bình thường hơn nữa.
Chuyện sẽ ai thẳng bàn tiệc, nhưng Lâm Nhan tùy hứng năng bậy bạ, trực tiếp bóc trần sự thật, một câu những lột s@ch vị Tôn tiểu thư đến qu@n lót cũng chẳng còn, còn bóng gió mấy cô tiểu thư nhà giàu cất giấu tình cảm với Tạ Phong Trần, trong đó cầm đầu là Hàn Phỉ Phỉ lưng Tôn Tư Vũ.
Hàn Phỉ Phỉ thích Tạ Phong Trần bí mật, cũng là đề tài dư t.ửu hậu trong cả cái vòng luẩn quẩn giống như chuyện Lâm Nhan thích Hàn Hữu Niên đó, điều điểm khác , ngày vị thế của cải nhà họ Lâm đều hàng đầu, nhưng nhà họ Hàn thể môn đăng hộ đối cùng với nhà giàu quyền quý là nhà họ Tạ, vì thế, thích Lâm Nhan liều sống liều c.h.ế.t quấn lấy Hàn Hữu Niên nhưng ủng hộ tình cảm thắm thiết của Hàn Phỉ Phỉ với Tạ Phong Trần.
Con ông cháu cha thiếu , nhưng tinh khiết, tự nhiên phô trương ngạo mạn như Lâm Nhan thì chỉ thể đếm đầu ngón tay, đây cũng chính là nguyên nhân Lâm Nhan vốn im lặng bặt vô âm tín trong cái giới mà chỉ một động tĩnh nhỏ của cô trở thành trung tâm của sự bàn tán.
Lâm Nhan gì ngoài khuôn mặt xinh khiến khác đố kỵ, hơn nữa ngày xưa cô c.ắ.n loạn khắp nơi cũng mất lòng ít .
"Lâm Nhan, cô đúng là con khốn hổ, xé nát cái miệng ch.ó của cô." Tôn Tư Vũ tức giận đến g.i.ế.c , nhục nhã che n.g.ự.c, ngăn cản ánh mắt sáng rực cùng dò xét dừng cô , c.h.ử.i lấy c.h.ử.i để, mất lý trí chỉ xông tới kéo Lâm Nhan c.h.ế.t chung với .
Hàn Phỉ Phỉ tay Tôn Tư Vũ đang duỗi tay về phía váy hai mảnh của Lâm Nhan, khóe môi cong, xem hôm nay lựa chọn đứa con gái ngu ngốc dễ kích động như Tôn Tư Vũ xông lên quả là đúng đắn .
Nếu Tôn Tư Vũ thể mặt Lâm Nhan, đây chắc chắn là chuyện vui ngoài ý đêm nay.
Lâm Nhan thấy Tôn Tư Vũ nhào tới, đôi mắt hiện lên chút rét lạnh, vẻ mặt giả vờ hoảng hốt lo sợ, đồng thời đầu ngón tay buông ly Champagne , nghiêng , lúc thu chân về thì bỗng đẩy mạnh một cái, cả Tôn Tư Vũ mất đà nhào thẳng về phía sàn đá cẩm thạch bóng loáng lạnh như băng.
Mà Lâm Nhan chỉ thấy mắt cá chân truyền đến một trận đau nhức như kim châm, sắc mặt tái , trán lập tức toát một tầng mồ hôi lạnh, cô chỉ thể để sức nặng cả nghiêng về bên chân trái thương.
Trái hít một , ngay tiếng "Choang" vỡ vụn là tiếng thét đau đớn như xé rách của một cô gái.
"Aa...! mặt của , mặt của …" Tôn Tư Vũ ngã xuống đất như ch.ó gặm bùn, đúng lúc úp mặt đống mảnh vụn thủy tinh và rượu đổ lênh láng của ly Champagne, mặt đầy m.á.u, dọa cho sụp đổ ngay tại chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-19-19-cho-dua.html.]
Vào tiệc sinh nhật mà gặp m.á.u vốn là điềm gở, một loạt tiếng động hề nhỏ, Hàn Phỉ Phỉ sợ ầm ĩ quá kết thúc êm xuôi , vội vàng đến đỡ Tôn Tư Vũ, ánh mắt giống như d.a.o trách mắng Lâm Nhan, năng hùng hồn đầy lý lẽ,
"Lâm Nhan, chị quá đáng , nếu như mặt Tư Vũ hủy dung, chị chính là hung thủ cố ý gây thương tích cho khác."
Tôn Tư Vũ hủy dung xong, lập tức mất hết lý trí, cầm một mảnh thủy tinh định xông tới chỗ Lâm Nhan, "Con khốn nạn, cô dám hủy dung , g.i.ế.c cô, g.i.ế.c cô."
Hàn Phỉ Phỉ chỉ mong Tôn Tư Vũ thể đ.â.m c.h.ế.t Lâm Nhan cho , nhưng hiện giờ bữa tiệc còn những vị khách khác nữa, cô chỉ thể gọi vệ sĩ tới khống chế , cảm xúc của Tôn Tư Vũ quá kích động, cô vội vàng sai mời bác sĩ gia đình đến.
"Đã xảy chuyện gì? Cãi vã ầm ĩ còn cái thể thống gì?"
Một giọng nam trầm thấp uy nghiêm truyền đến, đám tự động lùi chừa một lối , Lâm Nhan ngẩng đầu thì thấy Lâm Sanh tóc dài bồng bềnh mặc một bộ lễ phục hội thêu màu trắng như tuyết kéo một mặc âu phục màu đen lượng hạn từ từ tới, con gái xinh duyên dáng, chiếc vòng sapphire cổ vô cùng ch.ói mắt, đàn ông tuấn tú nho nhã, trai tài gái sắc vô cùng xứng đôi.
"Anh, rốt cuộc , xảy chuyện ạ." Hai mắt Hàn Phỉ Phỉ sáng lên, lập tức chạy đến bên cạnh Hàn Hữu Niên tố cáo.
"Chuyện như thế nào?" Đôi mắt Hàn Hữu Niên lạnh lùng lướt qua cô gái vệ sĩ giữ c.h.ặ.t, còn cả đống ngổn ngang đất, dừng Lâm Nhan, mày kiếm nhíu c.h.ặ.t, ánh mắt hiện lên vẻ chán ghét chút che giấu, đúng lúc bác sĩ gia đình đến, cho đưa cô gái thương bệnh viện .
"Là Lâm Nhan, chị hợp với Tiểu Vũ nên cãi vài câu, Tiểu Vũ rạch hỏng mặt ơi, bây giờ? Cô vẫn trẻ như ! Nếu hủy dung thì cả đời sẽ hủy hoại, hôm nay còn là tiệc mừng thọ tám mươi tuổi của ông nội, ngày cũng phá hỏng mất ." Hàn Phỉ Phỉ thút thít tố cáo.
Hàn Hữu Niên càng sắc mặt càng đen, ánh mắt sắc bén chằm chằm Lâm Nhan nồng đậm sự chán ghét như thể là thứ gì đó bẩn thỉu, giọng lạnh băng, "Lâm Nhan, ngày lòng cô ác độc như thế ? Hủy hoại mặt khác, gây rối trong bữa tiệc mừng thọ của ông nội , cô tự tự thú là đợi tiễn cô đồn cảnh sát?"
Mặc dù khi xuyên sách Lâm Nhan từng gặp Hàn Hữu Niên nhưng giờ phút ánh mắt của vẫn khiến cho sống lưng cô lạnh toát.
Hơi thở của đàn ông mạnh mẽ, tầm mắt tới chỗ nào thì nơi đó một mảnh đóng băng.
Giọng Lâm Nhan mỉa mai cợt, chút sợ sệt thẳng ánh mắt âm u của Hàn Hữu Niên, "Năng lực đổi trắng đen của nhà họ Hàn cũng thật khiến mở mang tầm mắt, Hàn thiếu hỏi trái đúng sai buộc tội , mời ngài đưa chứng cớ bàn tiếp."
"Chị Nhan Nhan, chị đừng như thế, em tin chị nhất định cố ý , nhưng dù thì Tôn tiểu thư cũng thương , chị cứ lời xin , lát nữa bảo Hữu Niên theo giữa thu xếp, chị hòa giải với Tôn tiểu thư, chị yên tâm, bố sắp tới nơi , chị bọn họ nhọc lòng vì đấy chứ?" Lâm Sanh mặc kệ tình thế vẫn khống chế, vẻ mặt lo lắng đến mặt Lâm Nhan khuyên bảo.
Cổ chân cô đau chịu , vốn còn kiên nhẫn, chán ghét cái kiểu Lâm Sanh chỗ nào cũng vẻ thánh mẫu, liếc mắt, giọng điệu sắc nhọn cay nghiệt, "Đầu óc cả nhà mấy vấn đề ? Không bằng chứng vu oan còn , giờ ba xúm ép nhận tội? Sự việc chứng cứ, cứ ở đây mấy lời vô ích , rảnh rỗi đến nhức trứng ?"
Người nổi tiếng tới phòng khách biệt thự nhà họ Hàn dự tiệc ngày càng đông, tiệc mừng thọ của ông cụ Hàn còn đến giờ lành, Hàn Hữu Niên Lâm Nhan dầu muối ăn, sắc mặt xám xịt, lệnh cho trợ lý của , "Chuyện hôm nay, xảy ở biệt thự nhà , nhà họ Hàn từ đến nay giúp quen chỉ theo lẽ , Tiểu Lục, đưa Lâm Nhan đến đồn cảnh sát, báo cho cảnh sát, chuyện nhà họ Hàn chúng dốc hết sức phối hợp điều tra."
"Hữu Niên, đừng như , cho em khuyên nhủ chị nữa nhé!" Sắc mặt Lâm Sanh trắng bệch, như thể định tội giờ phút là chính cô .
Trong lòng Lâm Nhan lạnh lùng, ánh mắt nực quét một vòng những từ lúc tới đến giờ vẫn luôn xem kịch vui, " đây ngược hề từ đến nay nhà họ Hàn mắt như mù, rốt cuộc là chuyện gì xảy , chắc ai rõ hơn mấy ở đây nhỉ?"
"Sanh Sanh, từ tới giờ cô vẫn coi ai gì, khi nào lời em chứ? Dẫn !" Ánh mắt Hàn Hữu Niên ngập tràn sự tàn nhẫn, còn chút kiên nhẫn nào.
"Chờ chút!" Một giọng nam mát lạnh truyền tới, đó một thanh niên tuấn tú mặc âu phục màu xanh sapphire bên trong, đào hoa trong mắt tỏa cùng với tuổi tác hợp với sự điềm tĩnh và tàn nhẫn, "Hàn thiếu, cho dù đưa mợ nhỏ của tới đồn cảnh sát, ít nhất cũng đầu cua tai nheo chứ!"
Lâm Nhan tới, vẻ mặt khẽ giật , là Tiểu Phong, là đứa nhỏ một đôi mắt đào hoa mê hoặc khác trong nhóm Thiếu Niên Rực Rỡ, đợi chút, nó gọi cô là mợ nhỏ?
Tình huống gì đây?
Lâm Nhan còn kịp nghĩ thêm thấy đàn ông lưng Tiểu Phong, cao lớn tuấn, thở mạnh mẽ, tỏa lạnh chớp mắt đến mặt , là Tạ Phong Trần, tới ?
Cô chỉ cảm thấy tim đập thình thịch chỉ chực nhảy ngoài, mắt mở to , mũi cũng chút chua xót dâng lên, há miệng giọng kiềm chế mà biến thành nũng, "Sao bây giờ mới đến?"
"Giỏi nhỉ! Để em ở một chờ một chút, mà để chính thương, đau ?" Sắc mặt đàn ông trầm xuống, ghét bỏ trừng mắt cô, coi ai gì mà xổm mặt cô, động tác dịu dàng vén váy cô lên, bàn tay chút khách khí nào cởi bỏ giày cao gót thủy tinh giày vò cô , bàn tay khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng nắm chân trắng nõn của cô, lắc nhẹ mắt cá chân, "Có đau ?"
Cả Lâm Nhan như sét đ.á.n.h, chỉ cảm thấy chân giống như điện giật, dòng điện tê dại xộc thẳng lên tới trái tim, tự tin đàn ông màng phận cao quý xổm mặt , chỉ cảm thấy hốc mắt nóng lên, nước mắt kiềm chế chảy xuống từ khóe mắt, tủi gật đầu, "Đau!".