Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 17: 17: Cô Ấy Rất Lợi Hại
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:00:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Shandy - Em gái nhỏ trẹo lưỡi vì cà khịa hộ tác giả
Người đến thử vai chật kín hội trường, đạo diễn Đỗ đích tới tuyển chọn, mỗi thời gian là một phút đồng hồ biểu diễn.
Lâm Sanh sắp xếp thử vai Lâm Nhan, cảnh thử vai là hoàng đế trúng kịch độc, hạ độc chính là luôn đầu gối tay ấp với , vẫn mời Thanh Vũ đến thưởng tuyết pha rượu uống .
Lâm Sanh lên sân khấu, gần như ngay lập tức nhập vai, cho Lâm Nhan khỏi nhớ đến cảnh thử vai miêu tả trong tiểu thuyết.
Thanh Vũ cho là hoàng đế rõ phận công chúa vong quốc của cuối cùng quyết định tay, dứt khoát quyết định hành động để cướp lợi thế.
Hai yêu nhưng ngăn trở bởi nợ nước thù nhà, trong mắt chất chứa thâm tình, phức tạp đến cực độ, một ôm tâm tình đồng quy vô tận đưa lên ly rượu độc ấm áp, một vẻ uống rượu hạ độc đoạt mệnh.
Hoàng đế ngửa đầu, uống một cạn sạch rượu trong chén, lẳng lặng nàng chăm chú, ánh mắt giống như xa cách hàng vạn núi sông nhưng thâm tình vẫn buông xuống , phảng phất như là cuối cùng ly biệt, nhàn nhạt mở miệng, "Vũ, lâu xem nàng khiêu vũ, chi bằng nàng nhảy một khúc vì ?"
Trước mặt nàng, còn là quân vương vạn nữa, mà chỉ là phu quân của nàng.
Hốc mắt Thanh Vũ ửng đỏ, trong lòng đau hận, giãy giụa khôn cùng, dù cũng sắp c.h.ế.t đến nơi , thời gian cuối cùng nàng phóng túng một chút, vì chút chuyện gì đó.
Điệu múa uyển chuyển nhẹ nhàng, hồi tưởng ngày xưa, vẻ mặt hoàng đế nhàn nhạt, lòng bàn tay dịu dàng vuốt v e mi tâm nhíu c.h.ặ.t của nàng, thanh âm lưu luyến , "Vũ, lâu lắm thấy nàng , hãy nhiều hơn nhé!"
Thanh Vũ rũ mắt, che giấu lạnh lùng nơi đáy mắt, nếu nước mất nhà tan thì nàng vẫn là công chúa trời sinh ngây thơ của Tây Khương quốc, mà là đầu sỏ gây nên tất cả, lấy tư cách gì yêu cầu nàng ?
Ngày đó, hoàng đế với nàng nhiều, đều là tán gẫu chuyện nhà, hề đả động gì đến phận của nàng, thậm chí nhắc đến việc trúng kịch độc, nàng lẳng lặng , bình thản nán chờ t.ử vong, còn ...!tử vong của chính .
Rốt cục nàng cũng báo thù thành công, rốt cục cũng thể giải thoát .
Kịch độc phát tác, miệng phun đầy m.á.u tươi, nàng trơ mắt ám vệ mang , trơ mắt chén rượu trống rỗng, ấm bên lò bếp hồng còn uống, mà cũng lạnh, tim của nàng cũng phảng phất như khoét rỗng sinh mệnh.
Chuông tang truyền khắp kinh thành, nàng trời tuyết lạnh như cắt da cắt thịt lên mù mịt bầu trời đêm, rốt cuộc nở nụ như điên dại.
Chỉ là , nàng , nhưng ngăn nước mắt tuôn rơi, lao trời tuyết nhẹ nhàng nhảy múa, nhảy múa vì ai.
Trên sân khấu Lâm Sanh quên lấy lực nhảy múa, nước mắt rơi đầy mặt, khiến bên cũng cuốn vai diễn của cô mà thành tiếng.
Lâm Nhan thể thừa nhận, Lâm Sanh là diễn viên thiên phú, dù là nhảy múa là kỹ thuật diễn đều vô cùng chuyên nghiệp, khó trách đời cô thể dựa bộ phim "Phượng Hoàng" mà một phát lên mây.
Lâm Sanh nhảy múa một điệu , trong chớp mắt như là hóa của Thanh Vũ.
Đạo diễn đ.á.n.h giá Lâm Sanh vô cùng cao, nhưng cũng bới sâu tìm vết những chi tiết nhỏ cô diễn tới tầm, ví dụ như kết thúc nước mắt của nữ chính nên rơi nhiều quá như , mặc dù quyết định ngay tại chỗ để cô đóng vai nữ chính nhưng bảo cô về đợi tin tức.
Đã Lâm Sanh nổi bần bật phía , diễn tiếp theo biểu hiện chút nhạt nhẽo tầm thường.
Cuối cùng đến phiên Lâm Nhan, đạo diễn Đỗ yêu cầu cô đoạn tuyệt quan hệ với nam hai Lăng Tiêu trong biển lửa.
Từ khi Nam Lăng quốc khai chiến với Đông Thần quốc tới nay, với tư cách công chúa hòa , Dạ Tranh vẫn luôn nhốt ở trong thâm cung.
"Két---"
Cửa cung nặng nề màu đỏ thẫm đẩy chầm chậm, ánh sáng mãnh liệt truyền thẳng , chiếu thẳng mắt Dạ Tranh nàng mở nổi mắt.
Không bao lâu từng cảm nhận ánh mặt trời nóng rực như , ngược chiều ánh sáng Dạ Tranh thấy một bóng dáng màu đen chậm rãi tới gần, ánh mắt nàng hoảng hốt tựa như thấy con thanh nhã nàng gặp nhiều năm đường lớn ở kinh thành, Ngọc Lăng Tiêu công t.ử, thiếu niên tuấn lãng, mày kiếm mắt sáng, gặp một là cả đời nhớ mãi quên.
"Vương Hậu, lâu gặp, từ khi xa cách đến giờ nàng vẫn chứ?" Lăng Tiêu kinh ngạc nữ t.ử gương, mặc một bộ giá y màu đỏ thẫm, đang vẽ lông mày trang điểm, trong nháy mắt cảnh xuất hiện, thời gian phảng phất như ngược , trở ngày Dạ Tranh mới Nam Lăng quốc, đại điện, nàng cũng mặc một bộ giá y đỏ thẫm từng bước, từng bước về phía .
Khi đó trong mắt nàng tràn ngập sự dịu dàng và vui vẻ, đôi mắt trong suốt sáng ngời.
Nhiều năm về , nàng vẫn mặc bộ giá y đó, trong mắt chứa ý rét lạnh thấu xương, còn thấy tình ý dào dạt ngày nào.
"Ở đây Vương Hậu, chỉ Trường Bình công chúa của Đông Thần quốc." Dạ Tranh nhướng mi mắt lên, hờ hững bỏ qua vẻ mặt giận dữ của phu quân , tiếp tục tô lông mày thanh tú tinh tế.
"Quân đội Đông Thần quốc đang ngay ngoài thành Nam Lăng, nàng là Vương Hậu của Nam Lăng quốc, cần mặt khiến cho Đông Thần quốc lui binh." Lăng Tiêu nhíu mày, giọng điệu kiên nhẫn.
Cho đến hôm nay cũng hiểu vì một công chúa ngày ngây thơ như một con mèo nhỏ, sống trong hậu cung thể biến thành một Vương Hậu thể tha thứ.
Lòng nàng nham hiểm, mưu hại hài t.ử nối dõi, huyên náo hậu cung đến gà bay ch.ó sủa, chỉ thể niệm tình phu thê, nhốt nàng thâm cung.
Chỉ là, cho tới bây giờ nữ nhân từng an phận, mặc dù nhốt, vẫn ngựa quen đường cũ liên hợp với Đông Thần quốc tiêu diệt mấy vạn tướng sĩ Nam Lăng quốc của .
Hắn hận thể loại bỏ nữ nhân độc ác cho thống khoái.
"Được!" Dạ Tranh lạnh, chậm rãi lên gương, từng bước, từng bước đến mặt phu quân, ánh mắt thản nhiên, "Ngươi đồng ý quy hàng Đông Thần, sẽ mặt."
"Vương Hậu, nàng đừng mà một tấc tiến một thước."
"Vương Thượng, cho đến hôm nay, giữa và ngươi, sớm là dưng nước lã, ngươi c.h.ế.t sống." Dạ Tranh ngạo mạn , đeo lên nữ trang nhất, chuyện tuyệt tình nhất.
"Nàng ghen tị biến thành ma quỷ, lòng nham hiểm, còn chôn cùng với bộ Nam Lăng ? Dạ Tranh, nàng nỡ lòng nào như ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-17-17-co-ay-rat-loi-hai.html.]
"Dạ Tranh tim." Lưng nàng thẳng tắp, giống như tư thế của kẻ chiến thắng, ai bì nổi, cao ngạo quyết tuyệt, "Vương Thượng từng ?"
"Nàng ý gì?"
"Lần đầu gặp gỡ ở hoàng cung, cứu mạng ngươi, mà khi gặp ở kinh thành, ngươi với Thanh Vũ ngấm ngầm tính kế .
Ngươi ức h**p , lừa gạt , nội ứng ngoại hợp với Thanh Vũ ám sát trưởng , lật đổ Đông Thần quốc, còn như thế nào?"
"Nàng cũng ?"
", ! Ta rõ ngươi lãnh huyết vô tình, rõ ngươi hèn hạ vô sỉ, rõ ngươi từ đầu đến cuối vẫn luôn lợi dụng , cũng ngươi dùng trăm phương ngàn kế che giấu trong lòng là Thanh Vũ - công chúa Tây Khương quốc.
Không chỉ như thế, còn , đại chiến lúc giữa Tây Khương và Đông Thần là do Nam Lăng quốc các ngươi liên hợp với Bắc Huyền quốc mưu kế ly gián nhằm thôn tính hai nước, là t.ử sĩ Nam Lăng các ngươi ngụy trang thành cao thủ Đông Thần g.i.ế.c đại ca của Thanh Vũ, là t.ử sĩ Nam Lăng các ngươi ngụy trang thành binh sĩ Tây Khương c.h.é.m đứt hai chân của Tam ca , phóng hỏa thiêu rụi quân doanh Đông Thần...!Cũng chính ngươi cho Thanh Vũ độc d.ư.ợ.c, gi ết c.h.ế.t trưởng ." Trong mắt nàng cuồn cuộn hận ý ngất trời, hận thể nhào tới c.ắ.n đứt cổ phu quân, rút gân lột da, phanh thây xé xác .
Chỉ vì tư tâm của mà hủy hoại trưởng nàng, hủy hoại Thanh Vũ, cũng hủy hoại cả nàng, hủy hoại cả hài t.ử.
"Thắng vua thua giặc, nguyện đ.á.n.h cược thì chịu thua, trưởng nàng quá dễ tin , tự chuốc vạ thôi."
"Sự lãnh huyết của ngươi bao giờ khiến thất vọng, câu giống như cũng tặng cho ngươi.
Vương Thượng, ngươi hạ lệnh đ.á.n.h Nam Lăng quốc chính là Hoàng Thái Hậu Đông Thần - Thanh Vũ, ngươi thua đến rối tinh rối mù, hài t.ử của trưởng và Thanh Vũ, sẽ là bá chủ thiên hạ , mà ngươi, đoạn t.ử tuyệt tôn, thất bại trong gang tấc.
Hahaha...!Tính toán mưu kế quá tường tận quá thông minh, là dã tràng xe cát biển đông, cảm thấy thật tội nghiệp cho ngươi..."
Toàn bộ hội trường chỉ còn vang vọng tiếng vặn vẹo mà điên cuồng của Lâm Nhan, khiến cho rét mà run.
"Choang" một tiếng, vò rượu vỡ vụn, Dạ Tranh cầm giá cắm nến, cả đến run rẩy, ngọc bội đỉnh đầu kêu vang, "Vương Thượng, ngươi chúng từng một đứa bé ? Nửa đêm mộng nhớ ngày xưa, hài t.ử đến tìm ngươi ? Là chính tay g.i.ế.c hài t.ử, là ngươi, là ngươi hại c.h.ế.t đứa bé của chúng ..."
"Dạ Tranh, nàng điên , nàng gì, nhanh ch.óng bỏ giá cắm nến xuống!" Đồng t.ử Lăng Tiêu co , sắc mặt hoảng sợ, nghiêm nghị quát tháo.
" , đây điên ! Từ lúc thấy rõ bộ mặt thật của ngươi, tự tay gi ết c.h.ế.t hài t.ử trong bụng thì điên ! Ngươi tự xưng là trái tim bao la chứa cả thiên hạ, miệng đầy đạo đức nhân nghĩa, nhưng vì tư tâm lợi dụng nữ nhân quân cờ để đạt mục đích thể cho ai của ngươi mà thôi, Lăng Tiêu, chính ngươi trơ mắt xem tất cả những tính toán tỉ mỉ của đều hủy diệt..." Dạ Tranh đến điên dại, giơ tay lên, nến vững vàng rơi xuống chỗ vò rượu vỡ vụn, ánh lửa bùng lên, ngọn lửa nhanh ch.óng nuốt hết tất cả thứ chung quanh.
Ánh lửa ngập trời, khói mù tỏa khắp lối, dường như vẫn vang vọng tiếng ch.ói tai, thê lương, buồn bã, cùng quẫn của nữ nhân.
Lời kịch của Lâm Nhan sức cảm hóa, cảnh diễn cũng cần bùng nổ mãnh liệt.
Lâm Nhan diễn xong, cả đều chút kiệt sức, chìm đắm trong hận ý điên cuồng cực hạn, khó thể bình tĩnh .
Dạ Tranh thích chưng diện như , lúc c.h.ế.t cũng vẫn vì chính vẽ lông mày trang điểm, mặc giá y nhất, lựa chọn phương thức hủy diệt chính , c.h.ế.t thây.
Đạo diễn góp ý gì với Lâm Nhan, chỉ bảo cô về đợi tin tức, bộ hội trường cũng nhanh ch.óng yên tĩnh, trong lòng Lâm Nhan nắm chắc nhưng vẫn cúi chào đạo diễn phía sân khấu, ngoài hội trường.
Lâm Nhan bước chân loạng choạng, chậm rãi trong xe, Tiêu Bạch vặn nước cho cô, sắc mặt cô , mặt mũi tràn đầy ân cần, "Bà cô của ơi, ánh mắt em đỏ như , sắc mặt tái mét trắng bệch, thoải mái ở ?"
"Chỉ là mệt chút thôi." Lâm Nhan uống một ngụm nước, cuống họng bởi vì quá nhiều lời kịch mà khàn, cả buồn bã ỉu xìu.
"Vậy em nghỉ chút ." Tiêu Bạch quấy rầy cô nữa, trực tiếp cầm chăn mỏng ở phía đắp cho cô.
Thiếu Niên Rực Rỡ , cô gần như trở bình thường, xem dáng vẻ ủ rũ của bọn họ, lên tiếng an ủi, "Không , chúng tranh thủ cơ hội khác mà."
"Chị, chị thành công, nghĩa là tụi em sẽ thất bại nhé?" Mắt đào hoa vẻ mặt thèm đếm xỉa, thẳng thắn cà khịa giống như thèm đòn.
"Vậy tức là mấy đứa thử vai thành công ?" Mắt cô sáng rực, mừng kể xiết.
"Dạ đúng." Ba đứa còn cũng gật đầu, mặt đều mang theo hớn hở rõ ràng.
"Giỏi quá ! Chị khao mấy đứa ăn cơm nhé!"
Ai mấy tên nhóc thối thèm nể mặt, Lâm Nhan đành tự về biệt thự Thiên Hải .
Dì Lưu đang chuẩn cơm tối, Tạ Phong Trần vẫn , Lâm Nhan về phòng quần áo , ngoài thì chuông điện thoại vang lên.
Lâm Nhan qua tên gọi đến, thẳng tay ngắt máy.
Bực để cho hết.
Là Hàn Phỉ Phỉ, con một tật , mỗi ngày đều nhắc nhở cô quên cuối tuần mừng thọ ông cô , giống như mời mừng thọ cô .
Nghĩ đến tiền đặt cược trong nhóm của , Lâm Nhan nhịn nhấn mở, xem chuyện mới gì để hóng , ai dè đang thảo luận về lễ phục và trang sức cho đêm mai, quả thực là nhàm chán đến cực độ.
Lâm Nhan để điện thoại xuống, xuống lầu ăn tối, bởi vì trong lòng tâm sự, nên khi cả bàn đầy đồ ăn cũng khẩu vị gì, trái ánh mắt luôn tự giác chằm chằm cửa .
"Lâm tiểu thư, nếu cô gặp thiếu gia, thể gọi điện hỏi thử xem ngài về ăn tối ?" lúc dì Lưu bưng một chén canh , thấy ánh mắt của cô, .
Sắc mặt cô cứng đờ, " ."
"Lâm tiểu thư, thiếu gia trọng tình cảm, ăn mềm ăn cứng, cô xoa dịu mối quan hệ, yếu thế cúi đầu một chút cũng , đàn ông chỉ cần cô dỗ dành , còn sợ ngoan ngoãn lời ?" Dì Lưu khôn khéo, rõ ràng đấy.
Lâm Nhan câu "ngoan ngoãn lời" cho hứng thú, hiếu kỳ hỏi, "Vậy thế nào để dỗ tên đó đây?".