Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 15: 15: Tự Sướng

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:00:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Aes1L9H5U

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Editor: Shandy - Em gái nhỏ trẹo lưỡi vì cà khịa hộ tác giả

Bàn luận với nhóm Thiếu Niên Rực Rỡ, Lâm Nhan suy xét đến việc trong nhóm đều là diễn viên chuyên nghiệp, gọi điện thoại cho Tiêu Bạch để tìm giáo viên chuyên môn ở buổi thử vai mấy hôm gấp gáp huấn luyện cho bọn họ.

Tiêu Bạch đưa bốn họ thông tin về lớp huấn luyện, gửi địa chỉ và thời khóa biểu, để Lâm Nhan thông báo cho bọn họ nếu rảnh thì tranh thủ học.

Tiêu Bạch cân nhắc đầy đủ, tự nhiên giúp bớt việc, cô thông báo một tiếng trong group chat thư phòng in tiểu thuyết.

Cả buổi chiều cô nghiêm túc sách giường, cảm xúc lên xuống theo phận của nhân vật trong tiểu thuyết, tự nhập vai , lúc , lúc , lúc phẫn nộ, lúc giận dữ...

Có lẽ bởi vì chính cũng xuyên sách cho nên cô cảm thấy nhân vật trong tiểu thuyết đều vô cùng sống động.

Xem xong kết thúc tiểu thuyết, cô cảm giác thứ tựa như một giấc mộng phù du, như thể cô tận mắt chứng kiến nhân vật chính trải qua từng nốt thăng trầm của cuộc sống.

Đến lúc dì Lưu lên báo cho cô rằng cơm sắp xong xuôi , cô vẫn còn hoảng hốt ôm một chồng giấy dày, rửa mặt mới xuống nhà.

Khi thấy bàn ăn tự dưng thêm một bóng , cô giật sửng sốt, "Sao ở đây ?"

"Hai vợ chồng cùng ăn tối là chuyện bình thường ?"

Ánh mắt Tạ Phong Trần bình tĩnh để ý thấy mắt cô dường như vẫn còn một tầng nước, còn chút đỏ, dường như lâu.

Khóe miệng cô co , dù cô chấp nhận việc đến ở biệt thự nhưng ngờ ăn chung bữa ăn cơm với nữa.

Chuyện đoán khiến cô chút quen, chỉ thể ngừng lệnh cho bình tĩnh, tỉnh táo, đợi đến khi ông cụ Tạ phẫu thuật là giải phóng .

Cô ép sự tình nguyện trong lòng xuống, "Được , ăn cơm thôi!"

xuống chỗ đối diện , cầm chén đũa chuẩn ăn.

Tạ Phong Trần dường như nghĩ cô dễ chuyện như , nhịn liếc cô thêm một cái, ánh mắt u ám rõ, "Không chuyển đến nên trốn trong nhà nhè ?"

Tay cầm đũa của cô vô thức siết c.h.ặ.t , nhíu mày tên đàn ông thối tự cho là đúng, giọng điệu lạnh nhạt, "Trí tưởng tượng của phong phú quá đấy, thể , nhàm chán!"

"Cố gắng chịu đựng một chút, sẽ quá lâu ." Tạ Phong Trần chẳng ừ hử gì cả, chỉ lòng nhắc nhở cô một câu.

"Được." Giọng cô chút nặng nề, vùi đầu ăn cơm, trong đầu nghĩ đến một chuyện khác.

Ban ngày cô Hàn Phỉ Phỉ khiêu khích, đồng ý sẽ tiệc sinh nhật ông cụ Hàn mất .

Giờ đang ở mặt ngược là cơ hội để cô nhắc đến chuyện .

Chỉ điều là sẽ đồng ý với cô ?

Trực giác Lâm Nhan mách bảo cô đây là chuyện thể nào, nguyên chủ kết hôn với Tạ Phong Trần hai năm trời, trong cái giới là bí mật công khai nhưng tất cả đều giống như tự ngầm hiểu với năng thận trọng về cuộc hôn nhân của hai , bởi bao giờ công khai thừa nhận cô, càng từng dẫn cô tham gia bất cứ một sự kiện chính thức nào.

Bây giờ ly hôn , thể chấp nhận cùng cô tới dự tiệc cơ chứ?

Lâm Nhan chút đau đầu, sớm như kìm nén sự tức giận và bất mãn chứ nên nhanh mồm nhanh miệng, hôm nay trong group chat cô ẩu tả chính và Tạ Phong Trần vợ chồng ân ái còn Hàn Phỉ Phỉ khích bác khiến cô đồng ý tiệc sinh nhật của ông cụ Hàn, công khai thẳng thừng với trong nhóm là cuối tuần hãy đợi hai bọn họ.

Nghĩ đến việc , cô chợt cảm thấy đồ ăn trong chén đều còn ngon lành gì nữa, sang đàn ông phía đối diện tao nhã từ tốn, lông mày thanh tú tự nhiên chau , trong mắt để lộ sự oán giận kiềm chế .

" trai ?" Tạ Phong Trần lạnh, giọng điệu lười biếng kỳ quái, mắt hoa đào nhếch lên đặc biệt hấp dẫn khác.

Lâm Nhan ngơ ngác, chăm chú quan sát mặt , thành thật gật đầu, "Rất !"

"Cô thích ư?" Người đàn ông nhếch lông mày, mỉm hỏi.

"Tự sướng cũng mức độ thôi nhé, nông cạn như ." Lâm Nhan ngơ ngác về cấu hình bình thường, tức giận mỉa mai.

"Vậy cô lác mắt cái gì?" Tạ Phong Trần khẽ tựa ghế, ngữ khí lười biếng, dường như nổi lên hứng thú với việc .

"Có hiểu nhầm cụm từ lác mắt ?" Lâm Nhan cảm thấy tức , ngón tay chỉ mắt hỏi , "Chẳng lẽ nhận , vô cùng, vô cùng chào đón ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-15-15-tu-suong.html.]

"Vậy ? Vậy đêm đó ai say khướt ôm hôn, hôn c.ắ.n , còn hỏi tại mắt như ? Nhìn liếc một cái là vững , ngủ cùng?" Anh đùa giỡn cợt, con ngươi híp , nhàn nhạt mở miệng.

Trong nháy mắt, Lâm Nhan cảm thấy sét đ.á.n.h ngang tai, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, tựa như cái đ ĩa màu sắc sặc sỡ.

điên luôn, bởi theo tiếng trầm thấp cuốn hút của mà trong đầu khống chế hiện hình ảnh gì và nọ.

Trong giấc mơ đêm đó, dường như cô thật sự những lời hổ , tên đàn ông thối chỉ cái vẻ bề ngoài mê hoặc, sức chòng ghẹo quyến rũ .

chuyện vốn thèm kiêng dè gì , ở trong mơ tất nhiên càng to gan hơn, mịa nó ai đêm đó mơ mà là xuyên sách cơ chứ.

Cô mà mộng trở thành sự thật, chắc chắn cô sẽ trói tay trói chân , tình nguyện cả đời trêu chọc đàn ông cũng chẳng thèm chấm m*t tên thối tha tí nào luôn.

Hiện tại nắm nhược điểm, cũng ngóc đầu lên nổi.

"Sao nhàm chán quá ? Tiền trao cháo múc xong xuôi , còn bao nhiêu nữa? Hơn nữa, nếu như phối hợp, thể c**ng bức trai nhà lành ?" Lâm Nhan chút hổn hển, lựa lời.

"Cô thật là..." Ánh mắt nặng nề phụ nữ mặt , má đỏ hây hây, vẻ mặt giống như mèo giẫm đuôi, phảng phất một giây sẽ nhào lên c.ắ.n một ngụm nhưng hết đến khác kiềm chế, ngấm ngầm chịu đựng.

Trong lúc nhất thời, vốn từ của bay hết, tìm câu từ nào đáp cô.

sai, chuyện đêm đó bồi thường cho cô thông qua một cách khác, quả thực là nên nhắc đến nữa.

Chỉ là nghĩ tới phản ứng của cô gay gắt như .

" đồng ý với im lặng nhắc tới chuyện đêm đó nữa, cũng nên ý tứ mà tém tém ?"

Lâm Nhan ý thức phản ứng kích động, tạm dừng một chút mới mở miệng .

"Đương nhiên , đây là sơ suất của ." Tạ Phong Trần nhanh ch.óng đồng ý ngoài dự đoán.

"Thật là đúng lúc chuyện với ." Cô thở dài một cái, sắc mặt dịu ít, do dự mãi cuối cùng vẫn mở miệng.

"Chuyện gì?" Anh lạnh nhạt bỏ chén đũa xuống.

"Cuối tuần là lễ mừng thọ của ông cụ Hàn, ?" Lâm Nhan hỏi.

Tạ Phong Trần cầm khăn ướt ở bên cạnh, lau khóe môi, ánh mắt kỹ cô, lời nào.

Trong lòng Lâm Nhan thảng thốt, cảm giác khác thấu, thở nổi.

"Không với ông nội rằng quan hệ hai chúng ? Chúng thể cùng dự tiệc sinh nhật của ông cụ Hàn, tiện thể loại bỏ nghi ngờ của ông luôn." Cô đến mức chột , kiếm cớ chuyện tự cho là hợp tình hợp lý.

Tạ Phong Trần ngạc nhiên nhếch mày lên, hóa cô vẫn nghĩ cho ? Sao tin lương tâm phụ nữ đột nhiên trỗi dậy đây?

Từ tới giờ, Lâm Nhan từng đưa yêu cầu tham dự một sự kiện công khai nào cùng với cả, mặc dù tình cờ gặp ở một bữa tiệc nào đó thì cô cũng giả bộ coi như .

Vậy mà bây giờ cô chủ động đề nghị tham dự một bữa tiệc công khai với , khiến cho thể nghi ngờ.

Có điều, tiệc mừng thọ tám mươi tuổi của ông cụ Hàn...!trong đầu đột nhiên lóe lên, nhịn suy đoán ý đồ của Lâm Nhan.

Không lẽ gần đây chuyện của Hàn Hữu Niên và Lâm Sanh k1ch thích cô?

Cô định mượn cớ tiệc sinh nhật của ông cụ Hàn để gặp Hàn Hữu Niên?

Người phụ nữ coi thành cái gì?

Ngày xưa gặp trắc trở với Hàn Hữu Niên, thì đầu lấy thế mà thông đồng, xong việc trở mặt chịu thừa nhận.

Bây giờ gặp , mang lá chắn, tấm lòng của cô thật là "".

Lâm Nhan nhận thấy ánh mắt dò xét của , chỉ cảm thấy tràn ngập cảm giác bức bách, tên đàn ông thối thể đồng ý với cô .

Đang lúc cô mở miệng hỏi, đàn ông chợt cong môi, đáy mắt lộ một phần rét lạnh, "Lâm Nhan, cô đấy!"

Lâm Nhan nheo mắt, chăm chú còn kịp phản ứng thì xùy một tiếng, đôi môi mỏng khẽ mở, giọng điệu lạnh nhạt, " cũng đừng tưởng là lắm!".

 

 

Loading...