Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 13: 13: Xin Lỗi

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:00:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Editor: Shandy - Em gái nhỏ trẹo lưỡi vì cà khịa hộ tác giả

Lâm Nhan mặc một chiếc váy hoa li ti màu xanh bạc hà tươi trẻ, tóc dài xõa tung, nét dịu dàng như nước, xinh giống như nàng tiên nhỏ trong bông hoa khiến khác kinh ngạc.

Trần Sảng sững sờ, ngờ đầu tiên thấy cô xinh động lòng như , nhưng đột nhiên cô xuất hiện hiền hòa dễ gần khiến cảm giác yêu quý mà nửa mừng nửa lo, theo bản năng thái độ thêm vài phần kính cẩn, "Lâm tiểu thư buổi sáng lành, ông chủ kể từ hôm nay sẽ đến biệt thự Thiên Hải ở, chúng giúp ngài dọn đồ đạc qua đây."

"Ồ, ! Có ông chủ của các quên cái gì ?" Lâm Nhan như trợ lý Trần, cảm thấy thú vị.

Trước những chẳng thèm ngó ngàng tới nguyên chủ, một bước cũng thèm bước đây, ngược giờ ly hôn xong đến nhiều như , thế nào là tự vả mặt ?

"Không quên." Một bóng dáng tuấn cao lớn tới, đường nét khuôn mặt mỹ đến mức hợp lẽ thường, tỏa thở trong trẻo và lạnh lùng, ánh mắt sâu kín dừng khuôn mặt cô.

Lâm Nhan thích vênh mặt coi trời bằng vung như , thong dong tiến lên ngăn cản, "Đã như thì ngài Tạ đang cái gì đây?"

"Cô đừng suy nghĩ quá nhiều, chuyển đến đây là vì ông nội." Mặt Tạ Phong Trần cảm xúc, dáng vẻ như thể việc ông đây còn vô lý .

"Trợ lý Trần, phiền bảo bọn họ tạm thời dừng , đừng động đậy, bàn bạc với ông chủ của các .

Anh theo ." Vẻ mặt cô tràn ngập khó chịu trợn mắt , lên lầu.

Trong thư phòng, Lâm Nhan hề che giấu sự bất mãn, "Ngài Tạ, giấy chứng nhận ly hôn vẫn còn nóng hổi đó, đến báo dẫn cấp đây là ngang nhiên xông nhà dân ?"

"Kế hoạch tạm thời thôi, ông nội sắp phẫu thuật , gây cản trở, đồng ý với ông thì kể cả diễn kịch cũng ." Tạ Phong Trần vẻ mặt lạnh lùng, bình thản như một ông già.

"Tại diễn kịch kéo xuống nước? Lần với thế nào ở cửa cục dân chính? Một tên chồng như ly hôn còn chuyển đến nhà vợ cũ, kiếp thiếu nợ ?" Đôi mắt xinh khẽ giật, cô lạnh lùng dùng lời của ngày đó để phản bác .

"Chắc chắn sẽ kéo cô xuống nước." Tạ Phong Trần nghĩ tới Lâm Nhan thù dai như , lập tức cảm giác ảo não tự lấy đá đập chân .

" phối hợp với ." Lâm Nhan hề d.a.o động mà lạnh lùng từ chối, vẻ mặt khiêu khích đàn ông , bộ dạng giống như " giỏi thì cầu xin bà đây " nghịch ngợm vô sỉ.

Tạ Phong Trần bỗng dưng thấy bộ dạng tiểu nhân đắc chí của cô đúng là sinh động đáng yêu chút thú vị thì hiểu phụ nữ chỉ sợ sẽ bỏ qua dễ dàng.

Có điều chuẩn mà đến nên chẳng sợ cô chấp nhận.

"Gần đây trong tay cô công việc nào , thể giúp cô." Tạ Phong Trần b.ắ.n phát trúng hồng tâm luôn, thẳng điểm chính.

"Hối lộ ? Lần định cho tiền là cái gì khác?" Lâm Nhan nhướng mày, cảm thấy nực .

Người đúng thật là đồ c.h.ế.t tiệt!

Thật đúng là bản tính m.á.u lạnh vô tình của thương nhân, chuyện gì cũng dùng tiền để đuổi khác .

Anh thực sự cho cô là loại phụ nữ nông cạn thấy tiền là sáng mắt ?

Không việc gì suy nghĩ! Cô tuyệt đối sẽ thỏa hiệp!

"Chỉ cần cô đồng ý ở bên cạnh một thời gian ngắn, giúp che giấu tin ly hôn thì đổi cô đưa yêu cầu gì cũng đáp ứng."

Muốn gì nấy, điều kiện sức hấp dẫn lớn đó!

"Điều kiện gì cũng ?" Đôi mắt Lâm Nhan sáng rực mà trong lòng d.a.o động cũng chút rối rắm.

Tạ Phong Trần mặt cảm xúc liếc khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay đang vui vẻ, ánh mắt sáng rực nên trầm giọng cảnh cáo, "Một hai thôi, đừng đằng chân lân đằng đầu."

Lâm Nhan nhịn đ.á.n.h giá cẩn thận đàn ông mặt, nhà họ Tạ giàu quyền thế nhất, tài sản của trong top đầu Bảng xếp hạng triệu phú trẻ.

Cô để cho Tiêu Bạch tự gây dựng công ty riêng, thời kỳ đầu nhất định sẽ gặp khó khăn về tiền vốn và tài nguyên.

Nếu như Tạ Phong Trần đồng ý giúp thì chuyện gì cũng thể xử lý dễ dàng , coi tiền như rác đưa tới cửa, cô mà lợi dụng thì chẳng là lãng phí .

"Lần sẽ lừa đấy chứ?" Ánh mắt cô nghi ngờ quan sát đàn ông, vẫn quá yên tâm.

"Cô cảm thấy sẽ lấy thể ông nội để đùa ? Lâm Nhan, ông nội vẫn luôn đối xử khoan dung với cô."

Mắt nheo , cảm giác khác nghi ngờ cực kỳ thoải mái.

Lâm Nhan yên lặng.

Tấm lòng hiếu thuận của với ông cụ đáng khen nhưng đến việc ông cụ đối xử khoan dung với cô thì cô thật sự cảm nhận , còn là nguyên chủ hưởng thụ .

" cũng đồng ý, chỉ là chuyện cần với .

đang ý định bán biệt thự ." Vẻ mặt cô khó xử, do dự nhưng vẫn quyết định ăn ngay thật.

"Không bán, cô bao nhiêu tiền, sẽ đưa cho cô." Tạ Phong Trần mạnh mẽ bá đạo phản bác cô, mày kiếm cau .

Người phụ nữ rốt cục thích tiền đến mức nào mà ly hôn xong bán nhà.

Thật đúng là bỏ qua bất kỳ cơ hội nào chống đối .

Tạ Phong Trần bực bội, chẳng lẽ cô tiền cũng mua căn biệt thự ?

Nhìn chung, khắp cả Hải Thành, thể mua nổi biệt thự chỉ đếm đầu ngón tay, đến chỉ cần tin bán nhà truyền bên ngoài thì sợ là chỗ ông nội sẽ ngay lập tức nhận thông báo.

Đến lúc đó thể che giấu việc ly hôn nữa.

Thậm chí còn hối hận lúc ly hôn cho cô biệt thự, bởi cô thích tiền thì trực tiếp đưa tiền là để đến giờ khiến cô bắt chẹt .

" ý đòi tiền." Lâm Nhan hổ xoa xoa tay, bán nhà là quyết định của nguyên chủ nhưng nếu lúc khó tránh khỏi khiến hiểu lầm là cô cố tình vòi thêm tiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-13-13-xin-loi.html.]

"Vậy thì cô lấy cái gì? Biệt thự Thiên Hải là phòng cưới ông nội chuẩn .

Nếu tin bán biệt thự truyền thì đồng nghĩa với việc thông báo ly hôn công khai ."

"..." Lâm Nhan cho nghẹn họng trả lời , thực từng nghĩ đến việc .

"Lâm Nhan, chúng mới ly hôn vài hôm mà cô hoang phí đến mức bán nhà ? Hay là vì bao dưỡng mấy tên trai bao đáng giá để cô tán gia bại sản?" Tạ Phong Trần nghĩ tới hành vi hoang đường gần đây của cô mà lạnh lùng chất vấn.

" hiểu đang cái gì." Lâm Nhan ngạc nhiên, cô bao dưỡng ai .

"Không ai thì đừng , nếu thiết với mấy tên trai bao ở hội sở Hoàng Đình thì ông nội tin đồn chứ?"

Sắc mặt u ám, đôi mắt che giấu sự ghét bỏ và khinh thường.

"Anh dở ? ly hôn với , tại thể tìm đàn ông khác?" Lâm Nhan ngay tức khắc chút nén giận, chịu lép vế mà phản bác.

"Ăn hai lời, đồi phong bại tục, hư mất nết, lẳng lơ ong bướm.

Loại phụ nữ như cô mà vẫn thần tượng ở trong giới giải trí sợ hư fans hâm mộ ?" Cô vẫn hối hận đừng trách chuyện nể mặt.

Lâm Nhan lập tức sửng sốt, đây là đầu tiên cô khác mắng như tát nước mặt , suýt nữa thì nhịn tát thẳng cho một cái, miệng của tên đàn ông thối thật quá bẩn.

là miệng ch.ó mọc ngà voi, mắng mà cũng trôi chảy như .

"Họ Tạ , kém cỏi như thì tìm khác diễn kịch ? Anh cút nhanh lên, chào đón ở đây."

Cô tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, lập tức trở mặt, khách khí đẩy đàn ông bên ngoài, động tác gấp gáp sỗ sàng.

Người đàn ông mặt âm u xoay rời , bước chân lướt nhanh như gió cuốn.

Lâm Nhan nổi giận đùng đùng chạy đến đầu cầu thang, sẵng giọng đuổi khách thẳng thừng với trợ lý Trần, "Trợ lý Trần, phiền mang ông chủ và đồ đạc của lập tức khỏi nhà ."

Trần Sảng còn kịp phản ứng thấy sắc mặt ông chủ tái mét xuống, tản lạnh khiến khác hít thở thông.

"Cô, cô Lâm, xin cô bớt giận, ông chủ đồng ý với ông cụ Tạ chuyển về đây ở , chuyện ..." Trần Sảng chỉ cảm thấy đều đổ mồ hôi lạnh, tha thiết mong cô quỳ xuống xin ông chủ.

Bà cô đúng là khắc tinh của ông chủ, nếu tính tình thể khó chiều như ?

"Cậu với ông cụ Tạ là chuyện đó Tạ tổng " ", cảm thấy mặc cảm tự ti nên còn mặt mũi đối diện với ."

Lâm Nhan giễu cợt một tiếng, bậy bạ.

Tên đàn ông thối dám mắng cô lẳng lơ ong bướm thì cô cũng để dễ chịu .

"Lâm, Nhan!" Người đàn ông phẫn nộ mắng mỏ, ánh mắt sắc bén dọa , nghiến răng nghiến lợi , " đêm đó cô là rõ nhất ? Hay là cô chứng minh với cô một nữa mặt tất cả ?"

Trần Sảng sững sờ, đôi mắt kinh ngạc như máy quét lướt nhanh qua mặt của ông chủ và Lâm Nhan.

Mịa nó!

Sao cảm thấy như hóng một chuyện động trời?

Ông chủ chuyện thuần khiết gì đó với cô Lâm, bầu khí kỳ lạ giống như xảy chuyện gì đó mà hề .

Bỗng nhiên nhắc đến đêm đó Lâm Nhan vô cùng phẫn nộ, khuôn mặt tái nhợt lập tức đỏ rực, trừng đôi mắt ngập nước , nghĩ tới đàn ông là mặt thú, lời th ô tục như cũng hổ.

"Anh câm miệng ! Ai cần chứng minh, cút nhanh lên!" Lâm Nhan thẹn quá hóa giận.

Người đàn ông tức giận mà , chỉ là ý đến đáy mắt lộ một chút sương mù lạnh lẽo, lệnh một tiếng cho tất cả rời .

Lâm Nhan nhanh ch.óng rời thậm chí dì Lưu cũng lo sợ nơm nớp chạy thì trong lòng hoảng hốt, theo bản năng cô lui phía lên tầng, bước lên cầu thang dám đôi mắt sắp nổi bão, "Anh, , đừng mà xằng bậy nhé! Nếu chuyện gì thì nhất định sẽ kiện ."

"Kiện ? Cô cảm thấy khắp Hải Thành , ai dám đồng ý giúp cô?" Tạ Phong Trần giống như chuyện khôi hài gì đó, thấp giọng giễu cợt hỏi .

Trong lòng Lâm Nhan lập tức lạnh phân nửa, cô nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn cầu thang bóng loáng khiến đầu ngón tay trở nên trắng bệch.

Người đàn ông từng bước ép sát, cô như quân lính đ.á.n.h cho tan tác, liên tục lui về đằng .

Toang má ơi, cô giống như thật sự rước họa .

Tên c.h.ế.t tiệt dường như tức giận.

Mắt thấy sắp dồn đến bậc thang cuối cùng, cô nhằm đúng lúc co giò chạy vèo một cái, ai ngờ một giây đàn ông vượt lên , duỗi dài cánh tay ngăn chặn đường lui của cô, đôi mắt nguy hiểm hiện vẻ uy h**p mạnh mẽ.

Hai tay chống tay vịn cầu thang giam cả giữa hai tay và lồ ng n.g.ự.c khiến cô tiến lùi chẳng xong, cách nào chạy thoát.

Tư thế mập mờ khó hiểu, ở gần như , gần đến mức cô ngẩng đầu thể thấy rõ ràng cái cằm còn râu mọc lún phún, thở phảng phất đều giống như phun lửa giận khiến cô dám thẳng ánh mắt - ánh mắt âm u giống như ăn thịt da đầu cô run lên, chân chút mềm nhũn sợ hãi .

"Xin ."

"Tại xin , rõ ràng là mắng ." Lâm Nhan thẳng lưng, quật cường cãi cố.

" chỉ sự thật, mà cô ăn , đổ oan cho ." Ánh mắt đàn ông trầm tĩnh, giọng bình tĩnh một cách lạ kỳ, cuối cùng ánh mắt ẩn ý rõ dò xét cô từ xuống, yết hầu nhấp nhô, thấp giọng , "Đêm đó rõ ràng là cô sung sướng, còn bảo kỹ thuật của tệ."

Lâm Nhan nghẹn họng , suýt nữa thì té xỉu, nổi cơn tam bành lên hổn hển , "Đồ thối tha hổ."

Hơi thở nóng rực vô cùng quen thuộc của khiến cho cô kiềm chế mà nhớ hình ảnh chút khó theo .

"Xin giúp cô nhớ đêm hôm đó đây?" Người đàn ông khẩy chọc tức bỗng nhiên cúi đầu khiến thở nóng rực phả thẳng mặt cô.

 

 

Loading...