Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 11: 11: Bán Nhà
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:00:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chuyện của cô liên quan đến , cần nhắc nữa." Tạ Phong Trần tùy ý liếc tài liệu Trần Sảng gửi đến, trực tiếp xóa luôn.Tạ Phong Trần luôn luôn thận trọng, mỗi một sự vật, sự việc một nào đó thường xuyên xuất hiện trong cuộc sống của , thì sẽ rắc rối.Hoặc là , hoặc là .Người phụ nữ tên Lâm Nhan từ tới giờ đều chỉ đem đến những rắc rối thật tệ cho .Gần đây tên của cô xuất hiện nhiều trong cuộc sống của , thậm chí còn nhiều hơn so với cuộc hôn nhân duy trì suốt hai năm, trực giác nhạy bén của thương nhân cho đây là một dấu hiệu ."Vâng, ông chủ." Trần Sảng ngoại trừ đồng ý, còn cảm thấy chẳng đường nào mà , rõ ràng ông chủ yêu cầu điều tra, cuối cùng giống như đang trách xen chuyện khác .Lòng ông chủ như kim đáy biển, càng ngày càng tìm cũng đoán ." , chiều nay ông cụ gọi điện thoại đến yêu cầu ngài về nhà cũ một chuyến, lẽ gần đây Lâm tiểu thư quậy quá, nên bên cũng thấy phong thanh gì đó." Trần Sảng xoay định rời , bỗng nhiên nhớ tới chuyện , ảo não vỗ đầu một cái, nhanh ch.óng thông báo một chút."Cậu xử lý , cố gắng giấu giếm, chờ khi ông nội phẫu thuật xong thì sẽ khai báo, về ." Tạ Phong Trần lập tức nhíu mày, đôi mắt lạnh lùng hiện lên một chút bực bội.Đều do phụ nữ tên Lâm Nhan , ly hôn cũng chịu yên , phiền phức.Trần Sảng thấy sắc mặt ông chủ , bàn chân như bôi mỡ mau ch.óng chuồn ngoài thở hổn hển.Ngày hôm , mới sáng sớm Lâm Nhan thức dậy sửa soạn bản vô cùng duyên dáng, đó mang theo một đồ vật trực tiếp đến quán cà phê gặp Tiêu Bạch."Chuyện hủy hợp đồng của Giang Dã hỏi thăm , mắt bằng vị trí Á quân trong cuộc thi "Âm thanh hy vọng", ký hợp đồng với Truyền thông Thánh Âm.
Từ đó đến nay, công ty để một ca khúc đơn nổi cũng chìm, đó thì thêm tài nguyên nào khác nữa.
Không đến ba tháng, độ hot của Giang Dã giảm xuống, giá trị bản cao, nếu như hủy hợp đồng, giai đoạn hiện tại, cần thanh toán một ba trăm vạn tiền vi phạm hợp đồng cho công ty.""Ba trăm vạn? Sao công ty đó cướp ? Bọn họ cũng cho Giang Dã tài nguyên gì, kiếm tiền, đương nhiên sẽ cách nào hủy hợp đồng, đây là dự định kéo chân đến c.h.ế.t ?" Sắc mặt Lâm Nhan trắng bệch, chỉ cảm thấy một cỗ lửa giận xông thẳng l3n đỉnh đầu."Cho nên mới chuyện của Giang Dã nên quản, hơn nữa, tính cách Giang Dã bướng bỉnh, lúc tham gia cuộc thi nhân duyên cũng , vốn hy vọng đạt Quán quân, cuối cùng đóng băng thành vị trí Á quân, là đắc tội với trong giới...""Không nên quản cũng quản, còn ôm cây rụng tiền ? Tiểu Bạch Bạch, cần cứu khỏi vũng bùn mà mất sợi lông nào." Lâm Nhan cau mày, cô cảm thấy như Alexander Đại Đế*.*Alexander Đại Đế (20 tháng 7, 356 TCN – 11 tháng 6, 323 TCN), là Quốc vương thứ 14 của nhà Argead ở Vương quốc Macedonia (336 TCN – 323 TCN), nhưng ít dành thời gian cho việc trị quốc tại quê nhà Macedonia.
Trong suốt Triều đại của , ông chủ yếu dành thời gian cho quân sự, các cuộc chinh phạt, và xem là một trong những vị tướng thành công nhất trong lịch sử, chinh phạt gần như bộ thế giới mà châu Âu thời đó đến khi qua đời; và vì thế ông thường xem là một trong những chiến lược gia quân sự vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại.
Một tư tưởng của Alexander Đại Đế như: chỉ huy cần kích động sĩ khí ba quân, bảo vệ tính mạng của binh sĩ và cách tận dụng những điểm yếu của kẻ thù, chiến thắng chỉ thể giành bằng lòng dũng cảm và sự phục tùng của ba quân đối với chủ tướng, chứ bằng lượng."Thằng nhóc vóc dáng cũng trai, cũng hát, quả thật thực lực, nhưng thật em thấy cái tên chán đời tiềm năng gì sẽ vô cùng nổi tiếng, trong tay em cũng bao nhiêu tiền , nếu cứ giúp đền hợp đồng, coi chừng đầu mất cả chì lẫn chài, xôi hỏng bỏng ." Tiêu Bạch mang vẻ mặt miễn cưỡng, khuyên Lâm Nhan từ bỏ, sợ con nhóc suy nghĩ nông nổi chỉ giữ nhiệt huyết trong vài ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-11-11-ban-nha.html.]
Anh thật sự sợ cô ly hôn xong lụn bại hết tất cả tài sản."Lại chi thêm ba trăm vạn thì em cũng trở thành kẻ nghèo , còn nữa, hôm nay em đến là nhờ giúp em bán biệt thự Thiên Hải ." Lâm Nhan mang vẻ mặt bất đắc dĩ quyết định của ."Bà cố nội, em điên ? Vì một xa lạ mà ngay cả căn nhà Tạ thiếu đưa cho em, em cũng dám bán ?" Sắc mặt Tiêu Bạch tối sầm, vô cùng kích động."Tiểu Bạch, nhà là vật c.h.ế.t, là sống.
Còn bằng đổi thành tiền mang đầu tư! Em cũng nửa cuộc đời trải qua trong nghèo túng và chán nản." Lâm Nhan chút khách khí trợn mắt xem thường, nguyên chủ của cô đủ suy nghĩ thông , ngờ tới Tiêu Bạch càng suy nghĩ thoáng bằng nữa."Xem tốc độ tiêu tiền phá của của em như vầy, bao nhiêu tiền cũng đủ..." Tiêu Bạch phỉ nhổ, còn gì để , nhưng bộ dạng tâm ý quyết của Lâm Nhan, : "Xem em quyết tâm tự riêng , nhưng mà hợp đồng của em với công ty còn ba năm nữa mới kết thúc đó.""Em cũng tính hủy hợp đồng , em để cho từ chức ngoài một thôi, em đầu tư cho lấy cổ phần, chia hoa hồng cho em là ." Lâm Nhan nhún nhún vai, để ý chút nào , cũng coi trọng chuyện ."Vậy mà cô nghĩ ngon ăn như , chỉ chờ chia tiền.
Ông đây vất vả lắm mới chỗ vững chắc trong công ty, vì một câu của cô mà lời từ chức ? Lâm Nhan, cô còn là ?" Tiêu Bạch trợn mắt liếc Lâm Nhan một cái, cảm thấy con nhóc gần đây đổi chỉ lớn một chút ."Tiểu Bạch Bạch, nếu nên sự nghiệp của riêng , tương lai thể ngẩng đầu ở nhà họ Tiêu, dù trai đối với tệ, nhưng còn những khác ở nhà họ Tiêu thì ! Anh tự một ! Hiện tại thiên thời, địa lợi, nhân hòa, chỉ thiếu một ngọn gió đông là thôi." Lâm Nhan cảm thấy bản thật sự là lao tâm khổ trí c.h.ế.t, khuyên bảo hết nước hết cái, khuyên cả nửa ngày trời.Cũng may đầu óc Tiêu Bạch cũng sáng sủa, cô vì cho , cũng chuyện thể thực hiện , cuối cùng đồng ý trở về sẽ đơn thôi việc.Việc quan trọng xong , Lâm Nhan chút khách sáo nào sai khiến Tiêu Bạch cùng mua những vật dụng của nhà mới với cô.Nhà mới nội thất thiện, Lâm Nhan thể xách vali ở luôn, nhưng khi cô chuyển nhà vẫn còn mua một đồ dùng.Lâm Nhan mua ít đồ vật linh tinh, cả cốp xe cũng đóng , Tiêu Bạch xách đồ đến mức đầu đầy mồ hôi, nghiến răng nghiến lợi. Lâm Nhan thì nhẹ nhàng thoải mái, xé tấm bìa cứng từ chỗ nào, ngừng quạt lên mặt Tiêu Bạch, mang vẻ mặt chân ch.ó: "Thật vất vả cho Tiểu Bạch Bạch! Đại ơn đại đức tiểu nữ xin ghi khắc cả đời, đêm nay sẽ dẫn thả lỏng thật .""Anh cảnh cáo em, cho phép tiếp tục đến hội sở nữa." Tiêu Bạch vô cùng hung ác cảnh cáo, phụ nữ Lâm Nhan ly hôn xong thì tim phổi, thật sự lo lắng cô chơi với lửa, thèm quan tâm đ ến cô nữa, nhẫn nhục chịu khó xách đồ xong thì chạy như bôi mỡ chân, giống như là chỉ cần chậm một giây, Lâm Nhan sẽ giữ tổng vệ sinh nhà mới .Lâm Nhan hậm hực, con quỷ nhỏ, chạy trốn còn nhanh hơn thỏ nữa.Bầu trời tối đen, màn đêm buông xuống, đèn hai bên đường tự động sáng lên, một Lâm Nhan một cửa hàng thịt nướng bên đường, ăn no nê dẹp đường hồi phủ.Ai ngờ mới bước cửa thì thấy dì giúp việc sốt ruột chờ ở cửa, nhỏ giọng : "Lâm tiểu thư, trễ như cô mới về, ông cụ chờ cô cả nửa ngày ."Ông cụ Tạ?Ông nội của Tạ Phong Trần ?Là nhân vật lớn một hai của Hải Thành thế hệ , ông đến đây gì ?Lâm Nhan nheo mắt, trong lòng dự cảm , năm phút đồng hồ , Lâm Nhan tìm cớ trốn trong phòng gọi điện thoại.Trần Sảng thoáng qua màn hình cuộc gọi hiển thị gọi đến...
Lâm tiểu thư?Trời tối, cô gọi điện thoại cho để gì ?"Lâm tiểu thư, ngài tìm ?" Giọng điệu Trần Sảng cũng coi như lễ phép."Trợ lý Trần, phiền chuyển lời cho Tạ Phong Trần một tiếng, ông nội đến đây." Lâm Nhan nhớ tới ánh mắt của ông cụ, một cái đầu mà to thành hai cái luôn."Tại ông cụ đến tìm cô? Cô chuyện ly hôn ?" Trần Sảng rùng một cái, như sấm nổ bên tai, giọng cũng chút run rẩy.Gia giáo nhà họ Tạ vô cùng nghiêm khắc, cả đời ông cụ Tạ hận nhất là chuyện con cháu coi chuyện tình cảm hôn nhân như trò đùa, bây giờ sắp tới lúc phẫu thuật, chuyện nếu để ông cụ chẳng là thiên hạ đại loạn ?"Chưa , nhưng ông cụ chuyện thì sẽ đến, ông thích , tính mang giấy chứng nhận ly hôn đưa cho ông xem." Lâm Nhan thẳng thắn ."Không , Lâm tiểu thư, coi như cầu xin ngài, ngàn vạn thể mang chứng nhận ly hôn đưa cho ông cụ xem, cơ thể của ông cụ , nếu chịu nổi k1ch thích thì lẽ cô sẽ chịu trách nhiệm nổi ." Trần Sảng sốt ruột ngắt lời Lâm Nhan, dậy thẳng đến văn phòng, vẻ mặt sốt ruột mở loa ngoài mang đến mặt ông chủ , "Lâm tiểu thư, đưa điện thoại cho ông chủ chuyện với ngài."Tạ Phong Trần đến ba chữ "Lâm tiểu thư" thì sắc mặt hài lòng, đôi mắt lạnh lùng trừng Trần Sảng, chuyện của cô liên quan đến ?Trần Sảng dùng hai ba câu giải thích từ đầu đến đuôi, ngẩng đầu lên, chỉ thấy ông chủ dùng giọng điệu lệnh một câu, cũng ném di động : "Nếu cô dám hươu vượn một chữ thì tự gánh lấy hậu quả, ngoan ngoãn ở đó chờ qua."Lâm Nhan thấy cuộc trò chuyện ngắt giữa chừng, trong lòng hiểu một ngọn lửa dâng lên, chỉ là một tên chồng mà dám lệnh cho cô .Cô cũng thuộc hạ của , coi là cọng hành gì ?Trong lòng Lâm Nhan thích, nhưng cũng dám ở lầu quá lâu, sợ khiến cho ông cụ nghi ngờ.Cô bình tâm trạng tiện đường bước đến thư phòng cầm một hộp xuống lầu.Ông cụ Tạ tóc hoa râm, một tay chống gậy batoong, một tay đặt lưng xung quanh xem xét phòng khách, đôi mắt khôn khéo mà thần, thoáng còn chút hung dữ nhưng cơ thể ?Lâm Nhan thuận tay đón lấy sữa trong tay giúp việc, bước qua, "Ông nội, ông uống chút gì ."Ông cụ Tạ thấy ly sữa, nhíu mày, bất mãn : "Ta chỉ uống , từ xa chạy đây một chuyến mà ngay cả một ly cô còn tiếc với ?"Lâm Nhan hiểu khó dễ, cũng nổi nóng, chỉ tủm tỉm đặt sữa ở mặt ông cụ, "Ông nội đang đổ oan cho con, lúc nãy lên lầu con lấy cho ông mới xuống đó, nhưng buổi tối uống cho sức khỏe, uống sữa giúp ngủ ngon hơn, còn thể bổ sung Canxi, hộp , ông mang về nhà uống nhé!""Ngụy biện, học thuyết xằng bậy, uống bao nhiêu năm nay, từng khó ngủ ngày nào, cô đúng là lừa gạt, lươn lẹo, ghét bỏ già của ?” Ông cụ Tạ giống như một đứa trẻ, thèm Lâm Nhan nhưng mà cũng giơ tay nhận lấy ly sữa.Lâm Nhan bất đắc dĩ, nhưng thể so đo cùng với một ông cụ, "Vậy nếu con để dì cắt cho ông chút trái cây nhé?""Cô ." Ông cụ Tạ vung tay lên, sai bảo Lâm Nhan chút khách sáo."Vâng ạ, con ngay." Lâm Nhan như trút gánh nặng, vui vẻ hớn hở , ông cụ tính cách quái đản như , cô chỉ mong cắt trái cây, ít tiếp xúc thôi.Nếu , cô thật sự sợ bản khống chế lật tẩy chuyện ly hôn .Ông cụ Tạ trừng lớn mắt, dám tin Lâm Nhan xoay bước , con nhóc từ khi nào ngoan ngoãn lời như ?Nó kết hôn với cháu trai ông hai năm, đừng hiếu thảo gì đó với ông, ngay cả lễ Tết cũng chẳng bước nhà cũ của nhà họ Tạ thăm ông một , cả ngày đều bận rộn chụp ảnh, đóng phim bên ngoài, giống như là cháu dâu của nhà họ Tạ .Không tính tình nó hư hỏng đến chịu nổi ?Không nó kết hôn với Tiểu Phong hai năm cũng sắc mặt ?Làm con nhóc giống trong lời đồn chút nào ?Lâm Nhan cũng nghĩ nhiều như , trong tiểu thuyết, tất cả trong nhà họ Tạ đều hài lòng đứa cháu dâu là Lâm Nhan, nếu ông cụ Tạ cháu trai nhà và Lâm Nhan khác bắt gian nhất định bắt cháu trai chịu trách nhiệm, khư khư cố chấp, chỉ sợ cuộc hôn nhân cũng thành .Lâm Nhan cảm thấy ông cụ quang minh lỗ lạc, ngược cũng là một nhân vật tài ba.
Dù thích cô nhưng vẫn đến nhà, cô thì thể sự thật nên chỉ thể chịu đựng, cô sẽ tính sổ với Tạ Phong Trần .Cắt trái cây xong, Lâm Nhan bưng cho ông cụ, ông cụ còn đói bụng, ánh mắt mang hàm ý chút nào che giấu chăm chú Lâm Nhan, ý tứ rõ ràng là để Lâm Nhan cơm tối.Lâm Nhan từ chối, nhưng từ chối một ông lão bảy tám mươi tuổi thì rốt cuộc cô cũng đành lòng."Con ít khi nấu cơm, nếu ông chê thì con sẽ nấu." Lâm Nhan công tác dự phòng trở nhà bếp, cô chút bắt đầu từ .Dì giúp việc thấy cô, nhiệt tình giúp cô, hiếm khi nhiều như : "Lâm tiểu thư, ông cụ cố ý khó dễ cô, lẽ là đang cố ý thử thách cô đó!"Lâm Nhan rõ lý do, "Thử thách gì?"
.