Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 1: 1: Xuyên Sách
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:00:35
Lượt xem: 0
Hải Thành, biệt thự Thiên Hải.Không khí bên bờ biển mang theo một chút mùi mằn mặn, ẩm ướt, từng cơn sóng biển vỗ dải đá ngầm, những con sóng cuộn lên rớt xuống, ánh trăng xuyên qua lớp cửa sổ sát đất, chiếu đến chuyển động ba chìm bảy nổi trong phòng, bóng đêm dụ , cả phòng kiều diễm....Lâm Nhan thói quen khi ngủ uống một chút rượu vang đỏ để giúp ngủ ngon và dưỡng nhan.
Đêm nay, cô mơ thấy một giấc mơ thật , trong mơ cô gặp một đàn ông trẻ tuổi rạng ngời là loại liếc mắt một cái là rụng trứng .
Cô nhịn buông thả bản trêu chọc đàn ông trong mơ, ngờ rằng trêu một chút đàn ông bốc cháy, nhiệt tình như lửa, đòi hỏi cô đến mức gần như chịu nổi. khi tỉnh khỏi giấc mơ, Lâm Nhan thấy trong căn phòng tinh tế, xa hoa, chỗ nào lộ thở của kẻ tiền một đàn ông lạnh lùng trai đang ngủ, cô sợ đến mức giơ một chân đạp thẳng qua, "Anh, là ai? Tại ở giường bà đây?""Mới sáng sớm nổi điên gì ?" Mày kiếm của đàn ông giường nhíu c.h.ặ.t , vui mở mắt , ánh mắt nghiêm nghị, lạnh giọng khiển trách.Ánh mặt trời chiếu xuống gương mặt tuyệt thế của đàn ông lộ gương mặt tinh tế như tranh vẽ, nhất là cặp mắt đào hoa ngái ngủ tỉnh táo , vô cùng quyến rũ khác, chẳng là đàn ông vô cùng trai trong mơ của cô đó ?Cái mặt mo của Lâm Nhan ửng đỏ lên, cô nghĩ rằng còn tỉnh ngủ nên nhéo đùi một cái, trong nháy mắt đau đến méo xệch cả mặt.Đau quá, là mơ.Trên mặt Lâm Nhan còn chút m.á.u nào, giọng điệu khó chịu: " hỏi tại ở giường ?""Lâm Nhan, cô ít giả ngu cho , cùng một thủ đoạn dùng dùng cô chán ? Hai năm cô gả cho , lương tâm cô c.ắ.n rứt ? mặc kệ tối hôm qua cô mục đích gì, ngoại trừ tiền, sẽ cho cô bất kỳ thứ gì cả." Người đàn ông lạnh một tiếng, vẻ mặt khinh thường."Anh là chồng á?" Lâm Nhan khiếp sợ hỏi ."Sắp , sẽ ly hôn sớm thôi." Người đàn ông chế giễu trả lời, ánh mắt lạnh băng giống như con cá c.h.ế.t, Lâm Nhan như một đứa thiểu năng.Lâm Nhan đến hoảng sợ, nhanh ch.óng kéo chăn trùm theo bản năng, trong đầu tối tăm mù mịt còn ẩn ẩn đau.Người đàn ông hừ lạnh một tiếng, xoay xuống giường, ngại ngần lõa th ể trong phòng chậm rãi mặc quần áo.Lâm Nhan dám tin trừng mắt , hít thật sâu, đến khi đến những cơ bụng rõ ràng của đàn ông thì trong đầu loáng thoáng nhớ đến những hình ảnh tối hôm qua, hai má cô ửng hồng, đàn ông thật sự là yêu nghiệt mà!Lâm Nhan là một nhan cẩu - là sức chống cự với những gì đẽ, tình hình mắt lộn xộn, cô sợ bản gây thêm chuyện rắc rối nên chạy như bay xuống giường, vọt phòng tắm để lấy bình tĩnh.Gương mặt phụ nữ trong gương quen thuộc xa , là cô nhưng cũng là cô, ngũ quan khuôn mặt đều giống cô như đúc nhưng làn da thì hơn nhiều, mặt cô mấy chấm tàn nhang nhỏ nhưng khuôn mặt da dẻ nõn nà, mỹ chút tỳ vết còn quyến rũ động lòng hơn.Lâm Nhan lập tức đầu chiếc bớt hồng nhạt ở lưng, , phía eo cơ thể trắng nõn như bạch ngọc chút khuyết điểm nào, chăm sóc vô cùng .Lâm Nhan kéo khăn tắm quấn lấy cơ thể , đàn ông ăn mặc chỉnh tề, tay đang cầm một điếu t.h.u.ố.c châm lửa, trong lòng Lâm Nhan rối bời, thử hỏi: "Ấy, chồng ơi, tên là gì ?"Một từ "chồng ơi" mềm mềm nhẹ nhẹ dường như mềm cả xương khác.Ngón tay Tạ Phong Trần run lên, tàn t.h.u.ố.c rơi t.h.ả.m, mang vẻ mặt như gặp quỷ trừng mắt Lâm Nhan, đang nghi là cô cố ý khiến buồn nôn, rõ ác cảm với mối quan hệ hôn nhân của hai họ mà cô còn lượt thử giới hạn của ."Ai là chồng cô, cô thần kinh ?" Tạ Phong Trần thể nhịn nổi, lớn tiếng nạt .Lâm Nhan: ...?Gọi chồng ơi để hỏi tên, phản ứng của lớn như là đây?"Không gả cho ? Gọi một tiếng chồng ơi thì thần kinh chỗ nào ?" Lâm Nhan giở giọng xem thường, gì nữa." sắp ly hôn cô thấy ? Gọi là Tạ, Phong, Trần, vui lòng gọi cả họ cả tên, với cô, !" Tạ Phong Trần hai tiếng thì cảm thấy huyệt thái dương bắt đầu co rút đau đớn, giọng lạnh giá như sương.Lâm Nhan, Lâm Nhan, Tạ Phong Trần, Tạ Phong Trần...Lâm Nhan lặp lặp tên hai , trong lòng còn hơn cả khiếp sợ nữa.Đây tên của nam phụ, nữ phụ trong quyển tiểu thuyết "Hữu Sanh Chi Niên" cô mấy ngày ?Cô nhớ rõ tác giả tiểu thuyết nhắc đến tên của nam nữ phụ lấy từ trong câu thơ cổ "Hà do đổ nhan sắc, huy thủ tạ phong trần"**Trích trong bài thơ Gửi Tiêu luyện sư của Lý Kỳ.Dịch nghĩa: Sao bởi thấy nhan sắc (mà nỡ) phất tay cự tuyệt phong trần.
(Ý Tiêu luyện sư thấy cảnh vật hoang sơ tươi nên dứt bỏ phong trần ẩn cư nơi núi rừng.)Lúc đó cô ấn tượng sâu sắc câu thơ nên một nhớ kỹ.Vậy mà cô xuyên trong sách trở thành nữ phụ Lâm Nhan trùng tên trùng họ với , là một ham hư vinh, tính tình ghen ghét, vặn vẹo, là phụ nữ ác độc từ thủ đoạn gả cho nhân vật phản diện.
Còn Tạ Phong Trần là đại ca phản diện cùng tranh giành nữ chính với nam chính trong sách.Tiểu thuyết tên là "Hữu Sanh Chi Niên" lấy theo tên nam chính, nữ chính, nữ chính là Lâm Sanh, nam chính là Hàn Hữu Niên.Nữ chính Lâm Sanh và Lâm Nhan sinh trong cùng một bệnh viện, bởi vì ôm nhầm nên tráo đổi cuộc sống với , tiểu thư thật sự thì ở cô nhi viện từ nhỏ đến lớn, chịu hết cực khổ, còn Lâm Nhan thì tu hú chiếm tổ chim khách, lớn lên ở nhà giàu suốt 20 năm.Lâm Sanh ngoài ý cứu ông cụ Lâm bỗng nhiên phát bệnh tim đường, bố giàu phát hiện Lâm Sanh giống y đúc vợ khi còn trẻ, vì nghi ngờ nên xét nghiệm nhân, năm xưa hai đứa bé ôm nhầm nên quyết định sửa sai lầm .Nữ phụ Lâm Nhan tình cờ bản con ruột của nhà họ Lâm mà bố nuôi lén quyết định sinh nhật 20 tuổi của cô sẽ tuyên bố để con gái ruột của về, trong lòng Lâm Nhan bối rối, nhẹ cả tin lời bạn xui khiến bỏ t.h.u.ố.c đối tượng thích từ nhỏ, cũng chính là nam chính trong tiểu thuyết Hàn Hữu Niên gạo nấu thành cơm, bức hôn Hàn Hữu Niên, từ đó trở thành mợ cả của nhà họ Hàn.Ai ngờ rằng, bạn tâm giao giả tạo sớm chướng mắt kiểu tác oai tác quái, kiêu ngạo ương ngạnh, quen vênh mặt hất hàm sai khiến khác nhiều năm qua của Lâm Nhan.
Vì để trả thù Lâm Nhan, cô tùy tiện tìm một đàn ông trong yến hội để bỏ t.h.u.ố.c, Lâm Nhan bùa mê t.h.u.ố.c lú, nhất thời lơ là, đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ ngủ nhầm , cuối cùng cô còn bắt gian cùng với Tạ Phong Trần.Tạ Phong Trần vẫn luôn ông nội Tạ thúc giục kết hôn, khi phát hiện gian tình giữa Lâm Nhan và Tạ Phong Trần, ông nội Tạ mạnh mẽ ép hôn, bố Lâm cảm thấy mặt mũi khác, vội để cho con ruột nhận tổ quy tông, bèn hai lời, chuẩn một khoản đồ cưới vui mừng đưa con gái nuôi đến nhà họ Tạ, cũng coi như trọn vẹn một mối duyên phận giữa con nuôi và cha .Tuy là đính hôn, nhưng trong lòng hai đều rõ ràng đêm đó phát sinh quan hệ gì cả, Tạ Phong Trần cho rằng Lâm Nhan cố ý tính toán để hãm hại , còn Lâm Nhan vốn cũng thích Tạ Phong Trần nên dù lầm cũng dám , chỉ đành c.ắ.n răng kết hôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-1-1-xuyen-sach.html.]
Sau khi kết hôn hai như dưng nước lã, Tạ Phong Trần ném Lâm Nhan ở phòng tân hôn, sắp xếp trợ lý định kỳ bàn chuyện ly hôn với Lâm Nhan, còn chính bản thì hề gặp mặt Lâm Nhan nào.Lâm Nhan chuyện , dầu muối ăn, thèm đếm xỉa đến yêu cầu ly hôn của Tạ Phong Trần.Mãi đến khi Hàn Hữu Niên rơi bể tình với tiểu thư thật, Lâm Nhan mới ghen ghét phát điên, suy nghĩ vặn vẹo cho rằng nữ chính xuất hiện chiếm đoạt hết tất cả những thứ đáng thuộc về cô nên căm thù nữ chính tận xương, thề đấu với nữ chính đến khi kẻ sống c.h.ế.t mới thôi.Lâm Nhan phát huy hết khả năng tìm đường c.h.ế.t của một nữ phụ c.h.ế.t , đầu tiên là dùng khổ nhục kế để hãm hại nữ chính, yêu cầu cha nuôi công khai chuyện con ruột của nhà họ Lâm, vì phá hoại tình cảm của nam nữ chính mà giới giải trí để nhằm nữ chính, chĩa mũi nhọn nữ chính khắp nơi.Tiếc rằng nữ chính mang hào quang của nhân vật chính, xinh , hiền lành, tính cách , nhân duyên , kết giao với nhiều quyền quý, còn nam chính bảo vệ, che chở, lăn lộn ở giới giải trí vô cùng vui vẻ, thuận lợi, tay cầm giải thưởng, danh lợi song thu, nam chính cầu hôn khi đang ở đỉnh cao, tổ chức một hôn lễ thế kỷ, vô cùng nở mày nở mặt, trở thành hình tượng mà phụ nữ trở thành nhất.Còn Lâm Nhan thì sai lầm nối tiếp sai lầm, tác oai tác quái, những hành vi xa phơi bày ánh sáng, bố Lâm trực tiếp tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ với cô, ngày xưa là một tiểu thư cao sang quyền quý bỗng sa tình thế chuột chạy cùng sào đuổi g.i.ế.c, trong giới thượng lưu giẫm đạp giới hạn, bạn bè kiêng nể gì c.h.ử.i rủa tiếc lời, Lâm Nhan cùng đường, nhốt trong căn phòng trọ tối tăm mù mịt, còn đụng t.h.u.ố.c cấm, cuối cùng uống t.h.u.ố.c ngủ tự sát.Lúc khi Lâm Nhan hết quyển tiểu thuyết chỉ cảm thấy thổn thức một trận, nếu nữ chính vì ôm sai bỏ qua cuộc sống an nhàn sung sướng của một thiên kim tiểu thư, thì nữ phụ Lâm Nhan sai điều gì?Bố nuôi cô con gái ruột, đau lòng con lớn lên ở cô nhi viện, chịu nhiều cực khổ, lập tức thu hồi yêu thương suốt 20 năm, những việc đó đều là vì thể diện bên ngoài, trong một chốc một lát Lâm Nhan khó thể chịu đựng , đương nhiên trong lòng yên.Nói đến đây thì ai cũng sai, chung chỉ là vận mệnh trêu ngươi thôi.Nguyên chủ từ nhỏ sống an nhàn sung sướng, hiểu nỗi khổ của thường, nhận rõ tình thế, là một cô gái quật cường, đáng thương đáng giận, tiểu thư đích thực trở về thì ngoan ngoãn thoái vị là , còn canh cánh trong lòng những thứ thuộc về , sống mệt mỏi như gì!"Lâm Nhan, chuyện tối hôm qua, cô giá ." Tạ Phong Trần Lâm Nhan vẫn thất thần, kìm nén chuyện xa gì, giơ tay đồng hồ, giọng điệu kiên nhẫn.Xem là bịt miệng cô đây, loại hôn nhân kỳ lạ của hai , sớm muộn gì cũng chia tay, cô cũng nó phức tạp lên."Anh tính cho bao nhiêu?" Lâm Nhan lười nhác nâng mí mắt lên, ngước về phía đàn ông, trong mắt hiện lên một chút ý tinh tế, nguyên chủ Lâm Nhan thì , chứ cô cảm thấy cầm tiền chạy lấy hơn chứ."Một trăm vạn." Tạ Phong Trần sâu kín liếc Lâm Nhan một cái, phụ nữ quả nhiên là giả vờ nữa.Cô đòi tiền thì chuyện phía dễ .Nếu tối hôm qua bàn rượu lén bỏ t.h.u.ố.c, trợ lý đưa đến tạm nơi , cũng sẽ phụ nữ thừa nước đục thả câu.
Từ đến nay tự hào rằng là kiềm chế, hai năm đó đều thể trong lòng nhưng vẫn loạn, mà lên giường với cô, thật sự là kỳ lạ!"Có thật là ly hôn với ?" Lâm Nhan còn mang vẻ mặt nghiêm túc hỏi, một đêm một trăm vạn cũng ít, cô khiến chuyện căng thẳng quá."Hôn nhân như thêm phút nào là giày vò phút đó." Tạ Phong Trần lạnh, nghĩ đến bản thông minh một đời nhưng phụ nữ lòng tham đáy tính kế, mỗi nhớ đến đều hận thể bóp ch3t Lâm Nhan." đồng ý ly hôn, những điều kiện ly hôn đó đưa còn tính ?" Lâm Nhan cong cong môi, trong lòng thở dài nhẹ nhõm một .Nguyên chủ chịu ly hôn, sợ khi ly hôn nhà họ Lâm sẽ công khai tin tức cô là tiểu thư giả, cô sẽ những con cháu nhà giàu chơi cùng từ bé đến lớn khinh thường và sẽ đuổi khỏi giới thượng lưu.
Cô càng sợ tiếp xúc với trong lòng là Hàn Hữu Niên nữa, cái gọi là từ cuộc sống nghèo khổ lên cuộc sống xa hoa thì dễ nhưng sống cuộc sống xa hoa giàu mà chuyển về cuộc sống nghèo khổ thì vô cùng khó, Lâm Nhan thì thể chịu những ngày tháng khổ cực.Có lẽ cô nguyên chủ nên hề lưu luyến cuộc hôn nhân tiếng mà miếng của nhà họ Lâm .Đã sai thì sớm ngày sửa đúng , cô cũng t.r.a t.ấ.n lẫn với đàn ông , ly hôn cầm tiền chạy lấy cho phóng khoáng.Cô , , tất cả đều . cô nhớ trong tiểu thuyết Lâm Nhan mượn rượu càn quyến rũ Tạ Phong Trần, mà là Hàn Hữu Niên, cô tình cờ gặp ở quán bar.
Ở quán bar, Lâm Nhan khác bắt nạt, Hàn Hữu Niên nể mặt mũi nhà họ Lâm tay giúp đỡ, Lâm Nhan vô cùng cảm động, nảy sinh một kế, cố ý động tác mập mờ để cho khác chụp ảnh mang ảnh chụp gửi cho nữ chính, tạo hiểu lầm giữa hai .Hàn Hữu Niên bởi vì chuyện mà chán ghét Lâm Nhan đến tột cùng, bèn trả thù bằng cách cướp một tài nguyên trong tay cô, đó dùng chuyện vạch trần cô mặt Tạ Phong Trần.
Tạ Phong Trần thể nhẫn nhịn tiếp, cưỡng ép ly hôn.Lâm Nhan đồng ý, hai cứ như nước với lửa như , Tạ Phong Trần trực tiếp phong sát* Lâm Nhan, Lâm Nhan thế đơn lực mỏng thất bại , hai bàn tay trắng khỏi nhà.*Phong sát: Thuật ngữ trong showbiz, nghĩa là chặn cơ hội, cản trở sự nghiệp, hầu như cơ hội showbiz.Giờ đây, cô xuyên thành Lâm Nhan, đồng ý ly hôn, trả tự do cho Tạ Phong Trần, chỉ mong cả hai đều sẽ một cuộc sống tự do thoải mái, mỗi đều sẽ hạnh phúc, vui vẻ của riêng .**Trích trong "Thỏa thuận phóng thê” của thời Đường"Nói lời thì giữ lấy lời, nếu cô chê tiền ít thì thể bàn điều kiện." Trải qua chuyện tối hôm qua, cảm xúc của Tạ Phong Trần đối với Lâm Nhan vô cùng phức tạp, chỉ hi vọng thể đ.á.n.h nhanh rút gọn, tránh đêm dài lắm mộng.Anh vẫn luôn ly hôn, vất vả lắm Lâm Nhan mới dấu hiệu chịu buông tha, đương nhiên một mẻ để khỏe một đời, tránh khỏi cái mớ phiền phức .
.