Ly hôn 1950 [Trọng sinh] - Chương 32: Kế Sách Nữ Chính: Chu Gia Lầm Lỡ
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:24:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gia đình họ Chu một mảnh thê lương, giữa trưa mà ai nấu cơm, Lưu Thải Vân trong phòng ngừng gào thét: “Cái con tiện nhân , nó thành thật, nuôi tới nuôi lui, nuôi một con sói mắt trắng, đáng lẽ lúc nên gả quách nó ! Nhà của chúng cháy chắc chắn là do nó phóng hỏa, con tiện nhân ngày thường quá giỏi giả vờ, giấu chúng khổ sở bao!”
Chu Gia Thành day day trán, để ý đến Lưu Thải Vân, đầu hỏi Chu Đại Toàn: “Đàm Tú Phương ở nông thôn là bộ dáng gì?”
Lúc , Đàm Tú Phương mới mười bốn tuổi, ấn tượng mơ hồ, duy nhất nhớ rõ là nàng trầm mặc ít , giọng cũng nhỏ nhẹ, giống Tiểu Lan hoạt bát, bốc đồng như , ở trong nhà cứ như vô hình, gì tồn tại.
Đương nhiên hôm nay nàng trông vẫn điềm đạm nho nhã, nhưng sự văn tĩnh khác với sự nhẫn nhịn trong ký ức, lòng nàng giờ đây rõ ràng thâm sâu hơn nhiều, đến cả cũng chút thấu. Chưa kể, chuyện hôm nay Mễ tẩu t.ử và các bà khác bắt gặp, khi trở về, Chu Gia Thành nghĩ thế nào cũng cảm thấy là sự ngẫu nhiên, cứ cảm thấy tất cả đều là do Đàm Tú Phương lên kế hoạch kỹ lưỡng.
Nếu thì tại Mễ tẩu t.ử và các bà đến sớm, đến muộn, cố tình đến đúng sáng nay, còn trùng hợp lời của bọn họ, khơi dậy sự tức giận của nhiều như .
Chu Đại Toàn cũng cảm thấy Đàm Tú Phương bây giờ thật xa lạ: “Không như thế, nàng thật sự thành thật!”
Điểm Chu Đại Toàn thể xác định, tuy rằng tiếp xúc nhiều với con dâu , nhưng mấy năm lên núi xuống đồng việc, hai đều cùng , Đàm Tú Phương thường xuyên giúp ông, việc nàng bán sức thì ông sẽ lầm.
Muốn là Đàm Tú Phương bây giờ, e rằng sớm nghĩ cách trộm gian lười biếng, chứ chịu thương chịu khó theo ông đội nắng đồng từ sáng đến tối.
Chu Gia Thành thở hắt : “Nàng đổi từ khi nào? Cha, cha nghĩ kỹ xem, một đổi sẽ bao giờ dấu hiệu.”
Chu Đại Toàn nghĩ nghĩ: “Đại khái là từ khi con trở về? Chuyện hỏi con.”
Chu Đại Toàn cũng rõ , rốt cuộc ngoài lúc việc đồng áng, ông và con dâu tiếp xúc nhiều, cả ngày cũng chuyện.
Lưu Thải Vân là cẩn thận: “Hình như là khi tin con sắp về nhà truyền , nó thế mà tự chạy đến nhà Khang Đại Giang khám bệnh mua t.h.u.ố.c, còn uống mấy ngày.”
Người nhà quê chịu chút phong hàn linh tinh bệnh vặt, nhiều đều tiếc tiền, dựa chống chọi qua , nhưng Đàm Tú Phương đợt đó uống t.h.u.ố.c mười mấy ngày, trong nhà suốt ngày đều tràn ngập một mùi t.h.u.ố.c bắc, cho nên Lưu Thải Vân nhớ rõ.
Hắn sắp trở về là chuyện , lúc đó Đàm Tú Phương hẳn là còn ở bên ngoài kết hôn với Diêu Ngọc Khiết, nàng tích cực khám bệnh như , hẳn là vì .
Điểm cũng Chu Tiểu Lan chứng thực: “Đi nhà đại cữu nàng còn mang theo t.h.u.ố.c đó, là thể khỏe mạnh chờ nhị ca trở về, đừng để nhị ca thấy cái ma ốm.”
Nói như , kỳ thật Đàm Tú Phương vẫn luôn là trong lòng tính toán, là bọn họ xem nhẹ nàng.
Bất quá nàng thể nhanh như thích nghi với cuộc sống thành phố, thật chút vượt quá dự đoán của . Chu Gia Thành hỏi: “Biết Đàm Tú Phương trong nhà gì ?”
Lưu Thải Vân bĩu môi: “Ai mà , dù đều c.h.ế.t sạch, chỉ còn mỗi nó, cho dù trong nhà rộng rãi đến mấy, giờ cũng là sa cơ thất thế.”
Như thế, mặc dù tổ tiên nhà nàng rộng rãi đến mấy, thì đó cũng đều là chuyện cũ rích, giờ đây chỉ còn mỗi nàng, gì đáng .
Nhắc đến chuyện cũ, Lưu Thải Vân liền ngừng hối hận: “Sớm nên dùng một túi khoai lang đỏ đổi lấy con sói mắt trắng . Nó thật sự hại t.h.ả.m chúng , , Gia Thành, chúng còn ba đồng bạc ở chỗ nó đó, chúng đòi về!”
Chu Gia Thành một tay giữ nàng : “Bà còn chê xử phạt đủ đúng ? Nhất định cấp đuổi khỏi quân đội bà mới cam tâm?”
Nghe lời , Lưu Thải Vân sợ hãi, lắp bắp : “Sao, thế , lúc ba đồng bạc đó là để nó giữ giùm, chúng là, là lấy đồ của mà, chuyện quân đội cũng quản ?”
Cũng chỉ nhớ nhung mấy đồng tiền đó, Chu Gia Thành day day trán: “Nàng sẽ đưa , nếu ầm ĩ đến quân đội, chúng sẽ lợi gì. Mẹ, chuyện ly hôn với nàng đuối lý, ba đồng bạc đó coi như bồi thường cho nàng, cũng đừng gây thêm phiền phức cho .”
Lưu Thải Vân một nghẹn trong lòng lên xuống: “Dựa cái gì, đó chính là tiền của nhà chúng .”
“Chỉ vì leo lên Mễ tẩu t.ử mấy chỗ dựa!” Chu Gia Thành tức giận .
Đừng mấy phụ nữ đó đều là phụ nữ trung niên từ nông thôn, thô tục một chữ, nhưng chịu nổi chồng các bà tiền đồ.
Chồng các bà cách mạng tương đối sớm, tư lịch thâm sâu, một tiểu bài trưởng như Chu Gia Thành thể so sánh. Giờ đây những phụ nữ rõ ràng là chống lưng cho Đàm Tú Phương, đến cả Mao chính ủy thấy các bà cũng chuyện t.ử tế, Chu Gia Thành xé rách mặt với các bà .
Nghe xong Chu Gia Thành phân tích, Lưu Thải Vân ngượng ngùng ngậm miệng.
Chu Tiểu Lan ghen tị đến mắt đỏ hoe: “Đàm Tú Phương thật đúng là gặp may mắn ch.ó ngáp ruồi.”
Sao kết giao với Mao tẩu t.ử mấy đó chứ? Sớm quen với mấy phụ nữ thô tục , nếu các bà trúng, đầu giới thiệu cho một quan quân đối tượng cũng tệ. Ít nhất còn hơn mấy tên lính đầu to mà ca giới thiệu.
Cả nhà ai nấy đều ôm tâm tư riêng, nhưng trong lòng đều hụt hẫng. Bọn họ cũng nghĩ đến, mà ghét nhất, thể tùy ý sai bảo, giờ đây sống vẻ sung sướng hơn cả bọn họ!
Cuộc sống thành cũng như bọn họ tưởng tượng , Lưu Thải Vân thậm chí chút nhớ những ngày ở nông thôn. Trong nhà cũng chỉ Chu Tiểu Lan hối hận, khuôn mặt trẻ trung của nàng tràn đầy dã tâm bừng bừng, Đàm Tú Phương một cô bé mồ côi còn , nàng khẳng định cũng thể.
Chu Gia Thành Chu Tiểu Lan với khuôn mặt đổi vì ghen tị, nữa thở dài trong lòng, cùng một nồi cơm nuôi lớn, Tiểu Lan học một nửa của Đàm Tú Phương chứ, gì đều hết lên mặt, việc bốc đồng đáng tin cậy!
Càng tệ hơn là, dường như cũng đang vết xe đổ của Tiểu Lan, từng bước một trở thành trò . Nghĩ đến tuần kiểm điểm đại hội, tâm trạng Chu Gia Thành liền tệ thấu, cũng tâm tình nhiều với những nhà chỉ kéo chân , hề giúp ích gì.
Hắn day day trán: “Cha, cha quản và Tiểu Lan, tạm thời cần tìm Đàm Tú Phương.”
Lời của con trai rõ ràng là cho nàng , Lưu Thải Vân khó chịu: “Nó hại chúng t.h.ả.m như , cứ thế mà bỏ qua ?”
“Không bỏ qua thì ? Bà nghỉ ngơi , , còn thăng chức tăng lương sống hơn, rảnh mỗi ngày tìm một con nhỏ nhà quê gây phiền phức. Hơn nữa, quân t.ử báo thù mười năm muộn, chuyện hôm nay ghi nhớ cho nàng, cũng tin, Mễ tẩu t.ử các bà sẽ mãi mãi che chở nàng!” Chu Gia Thành xong câu cuối cùng nghiến răng nghiến lợi, hiển nhiên trong lòng cũng hận cực kỳ.
Chu Đại Toàn vội vàng : “Gia Thành lý, hiện tại Đàm Tú Phương gặp quý nhân, chúng đừng để ý đến nàng, chờ những quý nhân đó quên nàng, ai chống lưng cho nàng nữa thì hãy . Hiện giờ quan trọng nhất vẫn là tiền đồ của Gia Thành, Gia Thành tiền đồ, giáo huấn một phụ nữ còn dễ dàng ?”
Con trai và chồng đều như , Lưu Thải Vân đành kéo Chu Tiểu Lan tỏ thái độ: “Biết , con gần đây sẽ tìm nó.”
Trấn an trong nhà xong, Chu Gia Thành cuối cùng cũng yên tâm: “Ừm, sách một lát, cơm trưa cần gọi .”
Lưu Thải Vân gọi , nhưng Chu Đại Toàn ngăn : “Đừng gọi, thằng bé đang phiền lòng, cứ để nó một một lát.”
Cuối cùng một nhà bốn ăn bữa cơm mùi vị, bàn, Lưu Thải Vân đột nhiên : “Cha nó, Đàm Tú Phương bán đồ ăn kiếm tiền lắm ?”
Chu Đại Toàn liếc nàng một cái: “Bà hỏi chuyện ?”
Lưu Thải Vân buông đũa : “ đang nghĩ, nó , chúng ? Bà xem nhà Diêu Ngọc Khiết cũng buôn bán, mấy đồng tiền bẩn liền mắt cao hơn đầu, động một tí là về nhà đẻ, mấy ngày trở , còn nhăn mặt với chúng , chút nào coi chúng là cha chồng. Nói cho cùng, vì nhà nàng tiền ? Chúng mà tiền, còn xem sắc mặt nàng ? Hơn nữa chúng còn thể cướp lấy việc ăn của Đàm Tú Phương, đến lúc đó nàng việc , tiền, cơm cũng ăn nổi, hoặc là ăn xin, hoặc là về quê, cũng còn ở đây chán ghét nữa.”
Chu Tiểu Lan cũng kích động hỏng : “ , cha, đúng, Đàm Tú Phương một còn , chúng cũng thể chứ, chờ kiếm tiền, con xem Diêu Ngọc Khiết còn dám động một tí là chạy về nhà đẻ . Nàng mà thật sự chạy, thì cưới cho nhị ca một xinh hơn là .”
Quan trọng nhất là chờ kiếm tiền, nàng liền thể mua các loại quần áo mới, ai còn thèm quần áo cũ của Diêu Ngọc Khiết. Hơn nữa về nàng cũng thể giống Diêu Ngọc Khiết gọi là “Đại tiểu thư”, phận địa vị khác với bây giờ, tìm đàn ông khẳng định cũng hơn những giới thiệu bây giờ.
Chu Đại Toàn hai con đến chút động lòng, ai mà hy vọng trong nhà dư dả một chút, cuộc sống dễ chịu hơn một chút. Dù đổi thế nào, tiền đều khó một bước.
Tuy rằng ông bề ngoài vẫn luôn giữ gìn Diêu Ngọc Khiết, nhưng trong lòng ông rõ ràng, Diêu Ngọc Khiết là chướng mắt cha chồng nhà quê như bọn họ, chê bọn họ văn hóa, chê bọn họ quê mùa, chê bọn họ yêu vệ sinh. Nếu như đầu hai vợ chồng già bọn họ cũng tiền, Diêu Ngọc Khiết còn dám đối xử với bọn họ như ?
Chỉ là Chu Đại Toàn rốt cuộc cả đời gắn bó với đất đai, từng buôn bán, thật sự bảo ông , ông chút chột : “Chuyện đơn giản, các bà để nghĩ .”
“Nghĩ gì mà nghĩ, cha nó, Đàm Tú Phương một đứa ngay cả tính toán cũng rõ, tiền cũng sờ qua mấy mà còn , chúng ? Hơn nữa nàng nhiều lắm cũng chỉ ba đồng bạc vốn liếng, chừng còn , nàng còn , chúng thể?” Lưu Thải Vân bĩu môi .
Chu Đại Toàn nghĩ cũng đúng, Đàm Tú Phương nơi nương tựa, trẻ tuổi kinh nghiệm còn tính sổ mà còn thể buôn bán, nhà bọn họ nhiều như , còn quan hệ bên Chu Gia Thành, thế nào cũng hơn Đàm Tú Phương.
Bất quá tính cách ông rốt cuộc tương đối bảo thủ và cẩn thận, cho dù động lòng cũng sẽ lập tức thực hiện: “Các bà cần vội, đầu hỏi thăm xem Đàm Tú Phương bán những gì, việc ăn thế nào, mỗi ngày đại khái bao nhiêu tiền lời hãy .”
Lưu Thải Vân và Chu Tiểu Lan liếc , hai đều thấy sự vui mừng trong mắt đối phương.
“Được, cha nó, ông hỏi thăm cho rõ ràng, hỏi xem nàng đều bán đồ, chúng cũng , chỗ đó chắc chắn đông.”
Chu Đại Toàn cũng cảm thấy như : “Được, .”
Đàm Tú Phương nhà họ Chu tính kế tiền của nàng thành, đầu liền nhớ nhung đến việc ăn của nàng, thế.
Lúc tâm trạng nàng , rốt cuộc thoát khỏi nhà họ Chu. Bọn họ về cũng dám công khai chạy đến đòi tiền, tìm nàng gây phiền phức nữa. Đàm Tú Phương cảm thấy gông xiềng hai đời tròng cổ c.h.ặ.t đứt, cả đều nhẹ nhõm ít, một loại cảm giác tân sinh.
Trên mặt nàng treo nụ nhẹ nhõm, thoải mái từng mà trở về.
Bà chủ thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu thấy nụ rạng rỡ, thanh thoát mặt nàng, chút hiểu rõ: “Phiền phức đều giải quyết !”
“Vâng, hôm nay cảm ơn Ngu tỷ.” Đàm Tú Phương thành tâm thành ý . Người nhà họ Chu gần đây đến lữ quán tìm nàng gây phiền phức, bà chủ liền bảo chồng nàng từ cửa ngoài, tìm Đàm Tú Phương phố, báo cho nàng chuyện , để nàng chuẩn sẵn sàng , nếu nàng cũng sẽ khéo léo xuất hiện đúng lúc như .
Bà chủ vẫy vẫy tay: “Ai bảo cô gọi một tiếng tỷ ! Tú Phương, cô nên nhiều hơn!”
Giờ đây bộ dáng mới giống một cô gái trẻ trung, tràn đầy sức sống chứ, giống , mặt mày luôn vương một nét buồn nhẹ, trông như ông cụ non. Theo nàng , tiểu cô nương thì dáng vẻ tiểu cô nương mới đáng yêu!
Đàm Tú Phương ngờ trong lòng bà chủ là dáng vẻ , nàng kéo khóe miệng : “Được, em sẽ cố gắng.”
Bà chủ gật đầu, buông b.út hỏi nàng: “Thời gian còn sớm, cô một trở về cũng lười nấu, hôm nay cơm trưa ăn cùng chúng !”
Khi chuyện, chồng nàng bưng đồ ăn , một đĩa măng tây xào đen tuyền, còn một món củ cải thái sợi to bằng ngón út.
Món ăn trông ăn, khó trách bà chủ lão trộm lén lút gọi thêm một hai món khi khách gọi món, thật là khó xử cho nàng.
Đàm Tú Phương vén tay áo lên : “Còn đồ ăn ? Em thêm một món.”
Nghe , bà chủ vui mừng cực kỳ, lập tức ném b.út xuống, kéo nàng hậu viện: “Có chứ, hôm nay rể cô mua một con cá mè về, thế nào, đang nuôi trong lu đó. Em gái, hôm nay chúng ăn cá kho dưa chua !”
Nói đến ăn, nàng vui vẻ như một đứa trẻ.
Đàm Tú Phương cũng sự vui vẻ thuần túy, đơn giản của nàng lây nhiễm: “Được, em đến cá.” Bà chủ vui vẻ vây quanh nàng, giúp đỡ, nhưng chờ lúc cá, bà chủ trông vẻ gan lập tức , dám .
Đàm Tú Phương thấy liền buồn : “Ngu tỷ, chị phía , ở đây một em là .”
Bà chủ chút ngượng ngùng: “Thế nào , là giúp cô mà.”
“Thật ? Chị xác định?” Đàm Tú Phương giơ con cá mè sạch nội tạng, rõ ràng sạch sẽ, đưa miệng cá về phía bà chủ.
Bà chủ hoảng sợ: “Thôi, chuyện vẫn là giao cho cô , Tú Phương, vất vả cho cô.”
Nói , nàng dẫm lên giày cao gót nhanh ch.óng chạy ngoài.
Đàm Tú Phương buồn thôi, xách cá phòng, c.h.ặ.t đ.ầ.u cá, lọc xương, thái miếng……
Bữa trưa muộn màng ăn xong, là hai giờ chiều. Đàm Tú Phương hiếm hoi nghỉ ngơi, nàng gì cả, trở về phòng khóa trái cửa, ngủ một giấc thật ngon. Giấc nàng ngủ sâu, yên tâm, mơ thấy gì cả, chờ tỉnh , cả thoải mái, phảng phất sức lực dùng hết.
Thở một , Đàm Tú Phương dậy, tiên ngâm đậu nành, đó đơn giản chút cháo ăn nhanh ch.óng đến lớp học xóa mù chữ của quân đội.
Hôm nay nàng đến tương đối muộn, nhưng Mễ tẩu t.ử và các bà chiếm chỗ , thấy nàng liền hưng phấn vẫy tay: “Tú Phương nha đầu, ở đây !”
Đàm Tú Phương nhanh ch.óng chạy qua, bên cạnh Mễ tẩu t.ử, thấy các bà hôm nay chỉ mang theo cuộn len, mà còn mang miếng độn giày, chuyện, động tác tay các bà cũng nhanh thoăn thoắt, ngừng nghỉ, đúng là một lòng hai việc. Nhìn tư thế của các bà , nhất định là kiên trì học tập và việc sai sót.
Đàm Tú Phương tuy rằng tán đồng, nhưng cũng dám gì, đành mở vở , ôn tập nội dung học ngày hôm qua.
Nàng nghiêm túc như , những khác áp lực. Mấy liếc , Mễ tẩu t.ử : “Tú Phương, cô cũng quá tích cực , về nhà còn nhiều chữ như !”
Ngày hôm qua học mười mấy chữ, Đàm Tú Phương đều chép mười mấy , ngay ngắn, mấy trang. Khiến Mễ tẩu t.ử và các bà hổ.
Đàm Tú Phương biểu cảm của các bà liền , các bà kỳ thật cũng xuất phát từ nội tâm mà học tập. Bởi vì các bà cảm thấy một tuổi, con cái đều lớn như , học kiến thức ích gì ? Các bà sở dĩ đến lớp xóa mù chữ , cũng chẳng qua là thể hiện sự tiến bộ, nhiều đề tài hơn để chuyện với chồng, để bảo vệ hôn nhân của mà thôi.
các bà các bà thể ở đây chữ là may mắn đến nhường nào.
Quân đội lớn như cũng những vợ lính thất học khác, nhưng đến lớp xóa mù chữ chỉ vỏn vẹn đến mười . Người khác hoặc là việc nhà nặng nề hoặc là sinh nở liên miên vướng bận, hoặc là chính là chồng trong nhà phản đối.
Không sai, là phản đối, đừng một đàn ông la hét tìm một nữ đồng chí văn hóa, chung chí hướng bạn đời, nhưng thật đến lượt vợ tiến tới theo đuổi tiến bộ, bọn họ chắc ủng hộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-1950-trong-sinh/chuong-32-ke-sach-nu-chinh-chu-gia-lam-lo.html.]
Các tẩu t.ử đều là , đều là phụ nữ khổ sở, là may mắn, thì đó cũng chỉ là tương đối, nếu đại đổi, đời các bà cũng sẽ tuần theo quỹ đạo của thế hệ , sống trong việc hầu hạ già, chồng, con cái và việc nhà dứt.
Bất quá nếu các bà văn hóa, tất cả những điều đều sẽ giống thường. Trong thời gian đầu kiến quốc , trong nước cực kỳ thiếu nhân tài, ngay cả chữ cũng nhiều, một gảy bàn tính tính sổ đều thể kế toán, nghiệp tiểu học cao cấp trong mắt nhiều đều là một công tác văn hóa.
Chỉ là tùy tiện với các bà tầm quan trọng của việc học, đột ngột , các bà cũng sẽ tin tưởng.
Đàm Tú Phương cân nhắc thế nào mới thể khơi dậy tính tích cực học tập của các bà , các bà coi trọng chuyện học tập đây?
Một tiết học trôi qua, nàng cũng nghĩ biện pháp. Để đầu óc tỉnh táo một chút, Đàm Tú Phương tính toán cùng Mễ tẩu t.ử ngoài hít thở khí, đầu thì thấy Chu Gia Thành ở hàng cuối cùng, phỏng chừng là đến gần giờ học mới lén lút lẻn .
Đàm Tú Phương giả vờ quen , mặt biểu cảm ngang qua , Mễ tẩu t.ử thấy phản ứng của nàng, bĩu môi, cũng gì, đầu kéo Đàm Tú Phương ngoài.
Chu Gia Thành hai phụ nữ kiêu ngạo ngang qua , trong lòng hụt hẫng. Chuyện hôm nay còn truyền quy mô lớn, nhưng chờ tuần lên đài kiểm điểm, tất cả ở đây sẽ , đều sẽ bàn tán lưng .
Nếu theo tính cách sĩ diện của , phỏng chừng sẽ đến học cái lớp xóa mù chữ tồi tệ . giờ đây chân , còn ghi một b.út hồ sơ, tiền đồ trong quân đội thể thấy rõ là hữu hạn, Chu Gia Thành thể nghĩ đường lui khác.
Biện pháp nhất chính là chuyển nghề cơ quan chính phủ, bất quá với quân chức hiện tại của , chuyển nghề cũng chỉ là tiểu khoa viên, cán sự, trong nhà bối cảnh, thăng chức trong đó chỉ thể dựa chính , việc chữ liền thể tránh khỏi đưa lên lịch trình. Bằng bối cảnh, bản mấy chữ, thể nổi bật trong cơ quan?
Cho nên cho dù đến lớp xóa mù chữ sẽ đụng Đàm Tú Phương và mấy bà tẩu t.ử , chê , nhưng vẫn cứng đầu đến. Hắn luôn xem xét thời thế, đối với mà , tiền đồ tự nhiên đáng giá hơn thể diện, nên buông bỏ lúc nào thì buông bỏ.
bộ dáng thịnh khí lăng nhân của Đàm Tú Phương và Mễ tẩu t.ử, vẫn cảm thấy tức nghẹn, cả đều thoải mái.
Bên , Mễ tẩu t.ử kéo Đàm Tú Phương cửa nhỏ giọng : “Thật là mặt dày, còn hổ đến đây!”
Đàm Tú Phương thấy, nhẹ nhàng vỗ vỗ tay Mễ tẩu t.ử: “Tẩu t.ử bớt giận, chúng đừng chấp nhặt với . , sáng mai các chị đến sớm một chút , em để dành tào phớ cho các chị ăn.”
Cách tào phớ khó, nhưng vô cùng phiền phức, tốn thời gian tốn sức, cho nên nhiều đều tình nguyện bỏ tiền mua một chút, cũng tự động tay .
Mễ tẩu t.ử giận Đàm Tú Phương liếc một cái: “Đây là việc ăn của cô, cô vẫn là cầm bán , chúng ở trong nhà ăn là , dù cũng cho mấy đứa nhỏ đó ăn!”
“Vậy .” Mễ tẩu t.ử lý, Đàm Tú Phương cũng miễn cưỡng. Quan trọng nhất là, nàng đột nhiên nghĩ cách khuyên các bà học chữ t.ử tế.
Chờ đến ngày hôm , khi các tẩu t.ử đến lữ quán tìm nàng, Đàm Tú Phương dẫn các bà căn phòng nhỏ phía , tủm tỉm : “Cảm ơn mấy vị tẩu t.ử giúp đỡ, hôm nay em chuẩn một phần quà gặp mặt nhỏ gửi tặng các tẩu t.ử, hy vọng các chị đừng chê.”
Mễ tẩu t.ử và các bà vô cùng bất ngờ, vui sướng nhẹ trách cứ Đàm Tú Phương: “Con bé , tấm lòng là , các tẩu t.ử trong nhà thiếu, cần con , con tiền thì tự tích cóp của hồi môn, con gái lớn tính toán cho chứ.”
“Khó mà , đồ vật mua , các chị nếu dùng, em cũng dùng hết mà lãng phí.” Đàm Tú Phương mở túi vải , bày những món quà bên trong, từng cái từng cái đưa cho các tẩu t.ử, “Đây là em chuẩn sổ tay và b.út chì cho các tẩu t.ử, chờ chúng chữ, đổi thành b.út máy.”
Sổ tay màu đỏ, to bằng bàn tay, bên ngoài còn bọc một lớp nhựa, trông tinh xảo và bền.
Các tẩu t.ử thấy liền vui mừng, nắm trong lòng bàn tay yêu thích buông: “Tú Phương , cái tốn ít tiền nhỉ, quý giá quá, chúng thể nhận, con vẫn là đem nó trả !”
“ , trả , nhà chúng lão nhà còn tiếc dám dùng vở như !” Ngay cả Bạch tẩu t.ử, yêu nhất véo đầu, cũng chủ động .
Đàm Tú Phương chỉ sổ tay của Mễ tẩu t.ử : “Tẩu t.ử, chị mở trang đầu tiên xem.”
Mễ tẩu t.ử mở , phát hiện trang lót hai hàng chữ, bất quá nàng mới học lớp xóa mù chữ, nhất tâm nhị dụng, cho nên cũng nhớ rõ chữ : “Đây là cái gì, Tú Phương?”
Đàm Tú Phương chỉ chữ, gằn từng chữ một mà dạy nàng: “Tặng Mễ tẩu t.ử, chúc Mễ tẩu t.ử học tập tiến bộ, phía cái lạc khoản là tên của em.”
Mễ tẩu t.ử vội vàng mặt già đỏ bừng, giọng cũng nhỏ nhẹ vài phần: “Điểm danh tặng ?”
“ , em cũng , nhờ ông chủ hiệu sách , chữ ông nhỉ, hy vọng về chúng cũng thể chữ như .” Đàm Tú Phương khúc khích .
Mấy tẩu t.ử khác cũng mở sổ tay , trang lót đều là chữ tương tự, chỉ họ ở giữa là khác. Các tẩu t.ử hỏi: “Cái cũng là tặng cho chúng ?”
Đàm Tú Phương mỉm gật đầu : “ , trừ họ khác , những chữ khác đều giống , đây là lời chúc phúc thiết của em dành cho các tẩu t.ử. Các tẩu t.ử thích ?”
Mễ tẩu t.ử ôm vở n.g.ự.c, ngừng : “Thích, thích! Tú Phương, cảm ơn con, đây là đầu tiên sống nhiều năm như , cố ý chuẩn quà tặng tinh xảo cho .”
Các tẩu t.ử khác cũng vẻ mặt vui mừng, tay vuốt ve những chữ ở trang đầu: “Thì họ của như , thật là mắt! Tú Phương, cảm ơn con!”
Đàm Tú Phương từ tận đáy lòng. Nàng liền các tẩu t.ử khẳng định sẽ thích món quà , đời ai mà thích món quà khác tỉ mỉ chuẩn chứ?
Nàng ngày hôm qua suy nghĩ lâu, các tẩu t.ử sở dĩ thích học tập, ngoài việc cảm thấy lớn tuổi, sách ích gì, còn một yếu tố quan trọng là nguyên nhân kinh tế.
Những tẩu t.ử đều từ nông thôn đến, quen sống khổ sở, đặc biệt tiết kiệm, cho dù đến lớp xóa mù chữ, các bà cũng tiếc tiền mua một quyển vở mua một cây b.út. đời câu “trí nhớ bằng ngòi b.út cùn”, điều đủ để lên tầm quan trọng của việc , hơn nữa cũng chỉ ghi chép vở, các bà về nhà mới thể dành chút thời gian xem, ghi nhớ, củng cố. Nếu chỉ dựa hai giờ mỗi ngày , bao lâu các bà liền sẽ quên.
học đến , các bà phát hiện chẳng nhớ gì cả, khẳng định sẽ mất hứng thú học tập, cảm thấy đến lớp xóa mù chữ là lãng phí thời gian, còn bằng về nhà việc nhà, cuối cùng vô duyên với học tập.
Mà nàng hiện tại chính là khơi dậy hứng thú và cảm giác sứ mệnh của các bà . Các tẩu t.ử về khẳng định tiếc nỡ lãng phí vở và b.út, theo tính tình tiết kiệm của các bà , nhất định dùng hết công dụng của vật. vì đây là món quà đầu tiên các bà nhận , còn tên các bà , các bà khẳng định cũng nỡ dễ dàng đưa cho chồng hoặc con cái dùng.
Cứ như , xác suất các bà sẽ nghiêm túc học tập liền cao hơn nhiều.
Nhìn khuôn mặt hưng phấn của các bà , Đàm Tú Phương nghĩ món quà xem như chạm đến trái tim các bà . Nàng tin tưởng, các bà sẽ phụ lòng quyển vở .
Quả nhiên, Mễ tẩu t.ử trịnh trọng thu hồi vở dẫn đầu : “Tú Phương cảm ơn con, đây là đầu tiên trong đời nhận món quà trịnh trọng mà trân quý như . Con yên tâm , nhất định sẽ bảo quản yêu quý quyển vở thật .”
Các tẩu t.ử khác cũng lập tức theo tỏ thái độ.
Đàm Tú Phương : “Các tẩu t.ử, vở để trân quý cất lên, sứ mệnh của chúng nó chính là dùng để chữ, vật tận kỳ dụng mới là điều chúng nó nhất. Các tẩu t.ử, các chị nếu thật sự cảm ơn tấm lòng của em, thì chúng hãy cùng học tập, tranh thủ khi thi nghiệp tất cả đều thông qua, tên của chúng thật xinh , các chị chịu ?”
“Không sai, tên của như , tự .” Bạch tẩu t.ử hai tay nắm c.h.ặ.t vở, kích động .
Các tẩu t.ử khác cũng sôi nổi tỏ thái độ.
Đàm Tú Phương đúng lúc : “Được, chúng cùng . Tranh thủ thua kém các đồng chí nam phía ! Bọn họ hiện tại cũng giống chúng , đều chữ, đều ở cùng một vạch xuất phát, em tin các đồng chí nữ chúng sẽ kém hơn bọn họ!”
Những lời khơi dậy ý chí chiến đấu của các phụ nữ, lúc những phụ nữ gan tham gia lớp xóa mù chữ đều là những chút ý tưởng và chí khí.
Các bà lập tức tỏ thái độ: “ , chúng thể thua, đầu học thật , tranh thủ chữ hơn cả lão nhà .”
Đàm Tú Phương mở vở của : “Được, chúng mỗi ngày một trang, chữ lạ học ngày hôm , ngày hôm đều hai hàng, như ngày hôm mới sẽ quên.”
Nàng đem chữ hai ngày nay cho các tẩu t.ử xem, tỏ vẻ điều cũng khó.
Các tẩu t.ử xong đều kinh ngạc: “Nha, Tú Phương cô nhiều trang như !”
Đàm Tú Phương thẹn thùng : “Em nghĩ chậm cần bắt đầu sớm ? , em một cách luyện chữ, chính là tìm một quyển sách cũ, mỗi ngày học những chữ đó, đều tìm chữ đó sách, luyện theo sách, các chị xem mấy chữ em sáng nay hơn chút so với hôm qua .”
Không bảng chữ mẫu, Đàm Tú Phương nghĩ một cách đơn giản mà hiệu quả như .
“Ai, thật đúng là , xem luyện chữ cũng khó đến thế.” Các tẩu t.ử thấy Đàm Tú Phương đều tiến bộ, cũng tự tin.
Đàm Tú Phương truyền thụ cho các bà một kinh nghiệm học tập của , việc chữ, chữ gì bí quyết đặc biệt, chỉ là quen tay việc mà thôi, học ở lớp, về nhà thể dành chút thời gian vụn vặt lật xem sổ sách, ví dụ như lúc giặt quần áo, thể trong sân giặt quần áo những chữ lạ học ngày hôm , trong đầu nghĩ về cách chữ đó, lặp lặp , xem nhiều thì sẽ nhớ.
Luyện chữ cũng , luyện tập nhiều, lặp lặp , đối chiếu với sách mà luyện, dần dần thì sẽ .
Nàng cố gắng chuyện đơn giản một chút, để các tẩu t.ử thêm tự tin.
Vốn dĩ sáng nay là bàn bạc đến đậu phụ khô, kết quả tất cả đều thảo luận thế nào để học tập luyện chữ, cuối cùng bàn bạc xong, mỗi ngày luyện một trang, khi học, đều đem vở để cùng đốc thúc, đó những chữ học mấy ngày hôm , xem nhớ , coi như kết thành một tổ học tập tạm thời.
Chờ các bà còn thèm mà bàn bạc xong hơn 10 giờ, Đàm Tú Phương các bà lát nữa còn về nhà nấu cơm, nhanh ch.óng gọi: “Các tẩu t.ử, chúng đậu phụ khô !”
Không máy móc, chỉ thể dựa tự nhiên phơi gió, trong ngày khẳng định ăn hết, xong , Đàm Tú Phương đem giấy dai chuẩn sẵn tối qua bọc, mỗi một gói: “Đây là em từ , các tẩu t.ử mang về nếm thử xem thích !”
Mễ tẩu t.ử và các bà thật ngượng ngùng: “Ai nha, Tú Phương nha đầu, chúng cũng chuẩn quà gặp mặt cho con, kết quả đến chỗ con ăn mang về, thật là ngượng quá.”
Đàm Tú Phương : “Đây là chút tấm lòng của em, tự đáng giá tiền gì, các tẩu t.ử cũng đừng so đo, một em ăn no cả nhà đói bụng, giống các tẩu t.ử lo liệu sinh kế cả nhà già trẻ, một đồng tiền cũng bẻ đôi mà tiêu.”
Lời chính là đến tận đáy lòng các phụ nữ. Mọi đều chồng các chị tiền đồ, các chị theo thành hưởng phúc vân vân, kỳ thật , tiền lương của đàn ông chỉ bấy nhiêu, một nhà nhiều miệng ăn như , lo cho già, lo cho trẻ nhỏ, tính toán tỉ mỉ, cuộc sống căn bản thể nào sống nổi.
“Ai, vẫn là Tú Phương hiểu chúng . Nếu lão nhà thể suy nghĩ như Tú Phương thì mấy.” Các tẩu t.ử sôi nổi cảm thán.
Đàm Tú Phương nhanh ch.óng kéo một nụ : “Các chị cũng thể như , nếu đầu thủ trưởng tìm em gây phiền phức.”
“Hắn dám!” Bạch tẩu t.ử giận dữ .
Đàm Tú Phương che miệng trộm: “Không dám dám, bất quá các tẩu t.ử mà về, lát nữa bọn họ chỉ sợ đến tìm các chị.”
Ai, đúng . Mấy tẩu t.ử lưu luyến mà : “Tú Phương nha đầu, con thật hiểu chuyện, chuyện với con thật ý nghĩa, rảnh đến nhà chúng khách.”
“ , hôm nào dọn dẹp một chút, cô đây nhà chúng ăn cơm.” Bạch tẩu t.ử cũng nhiệt tình hô.
Đàm Tú Phương từng cái đồng ý, tiễn các bà cửa.
Mấy ngày tiếp theo gió êm sóng lặng, tổ học tập của các nàng đổi hẳn sự uể oải , nhiệt tình từng , học chữ chữ đặc biệt nghiêm túc, khiến thầy giáo liên tiếp khen ngợi các nàng nhiều . Được điểm danh khen ngợi, nhiệt tình của các tẩu t.ử càng đủ.
Những ngày hạnh phúc luôn trôi qua thật nhanh, thoáng cái đến thứ ba hôm nay, cũng chính là ngày Chu Gia Thành kiểm điểm đại hội.
Chuyện ngầm truyền khắp quân đội, đêm hôm khi tan học, Mễ tẩu t.ử cố ý hỏi Đàm Tú Phương: “Tú Phương, ngày mai cô đến xem Chu Gia Thành kiểm điểm ?”
Đàm Tú Phương sờ sờ mũi: “Chuyện thích hợp lắm.”
Tuy rằng xem Chu Gia Thành kiểm điểm ý nghĩa, nhưng nàng là một đương sự khác, khẳng định cũng sẽ chú ý, trở thành tâm điểm của .
Đàm Tú Phương cũng trò , sự nổi bật vẫn là để Chu Gia Thành một gánh chịu .
“Cô thật sự ?” Mễ tẩu t.ử nữa xác nhận với nàng.
Đàm Tú Phương khẳng định gật đầu: “Không , việc đ.á.n.h rắn dập đầu cũng đừng , miễn cho ch.ó nóng nảy nhảy tường.”
Mễ tẩu t.ử mấy chọc : “Cô cũng thật cẩn thận. Thôi, cô thì , miễn cho lát nữa những khác , chọc cô sinh cơn giận vô cớ, đầu chúng kể cho cô là .”
“ , Tú Phương cũng , dù chuyện lặng lẽ truyền khắp khu gia binh, ngày mai khẳng định nhiều phụ nữ xem. Dù cũng là một ở chỗ chúng vì vợ mà kiểm điểm mà! Xem lên đó mất mặt, thể nào sát sát cái tâm rục rịch của những kẻ phụ bạc đó .” Bạch tẩu t.ử vui sướng khi gặp họa .
Đàn ông phát đạt bỏ vợ cũ, những phụ nữ bỏ rơi như các bà , trong lòng cũng một loại cảm giác thỏ c.h.ế.t cáo thương, đặc biệt là thấy đám đàn ông đầu liền cưới vợ trẻ , trong lòng càng là phẫn nộ. các bà chẳng gì, chỉ thể nghẹn trong lòng, giờ đây đụng Chu Gia Thành vì chuyện mà gặp họa, kiểm điểm, thì tìm lối thoát để trút giận , tất nhiên là thể bỏ lỡ. Bất quá các bà , các tẩu t.ử khác cũng đều xem náo nhiệt.
Đàm Tú Phương thấy các bà còn kích động hơn cả là đương sự, nghĩ thầm, Chu Gia Thành vận khí cũng thật , lúc đụng họng s.ú.n.g. Ngày mai, liền thanh “danh” truyền xa, chẳng qua là xú danh!
Bất quá Đàm Tú Phương tin tưởng, đây còn chỉ là bắt đầu.
ngoài dự đoán của nàng, ngày hôm , nàng còn kịp xem trò của Chu Gia Thành, ngược tiên đụng con Lưu Thải Vân.
Hai con vô sỉ thế mà đến một bước, chiếm cứ chỗ nàng ngày xưa bán tào phớ, hơn nữa hai thùng gỗ đựng cũng là tào phớ, rõ ràng là đến cướp việc ăn của nàng!
Tác giả lời : Cảm tạ ở 2020-09-29 20:31:14~2020-09-30 22:11:00 trong lúc vì đầu bá vương phiếu hoặc tưới dinh dưỡng dịch tiểu thiên sứ nga ~
Cảm tạ tưới dinh dưỡng dịch tiểu thiên sứ: Tiểu ấm 154 bình; rượu vang đỏ hầm đại tôm 60 bình; nghiệp tinh với cần hoang với đùa, Bành Bành Bành Bành a đát 25 bình; tiểu tuyết tầm tã 7 bình; zc1303 5 bình; tường vũ 3 bình; u rống soái khí nghiệp, thể hiểu , catty 2 bình; phượng hoàng hoa khai, gaial, phòng ở, vạn năm mê 1 bình;
Phi thường cảm tạ đại gia đối duy trì, sẽ tiếp tục nỗ lực!