Ly hôn 1950 [Trọng sinh] - Chương 10: Lời Đồn Lan Rộng, Chu Gia Bị Đặt Vào Thế Khó
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:23:48
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khang thím, Khang thúc ở nhà ?” Đàm Tú Phương đến cửa nhà Khang, liền thấy Đinh Di cầm rác đổ, nàng tiến lên hỏi.
Đinh Di đổ rác xong, đầu khanh khách : “Có, Tú Phương bệnh còn khỏi ?”
Đàm Tú Phương ho một tiếng, theo nàng trong sân, cảm kích : “Nhờ t.h.u.ố.c của Khang thúc, đỡ hơn nhiều , chỉ là ban đêm còn ho khan, con đến đây nhờ Khang thúc kê thêm mấy ngày t.h.u.ố.c.”
Trong sân còn hai thôn dân đang khám bệnh, Đàm Tú Phương một bên chờ.
Một lát , Khang Đại Giang khám bệnh xong và kê t.h.u.ố.c cho họ, đó chỉ Đàm Tú Phương: “Ngồi xuống.”
Bắt mạch xong, Khang Đại Giang : “Bệnh của con khỏi gần hết , chỉ là còn ho khan, t.h.u.ố.c nào cũng ba phần độc, cần uống t.h.u.ố.c nữa , về nhà nghỉ ngơi cho , đừng để lạnh.”
Nghe , Đàm Tú Phương nâng khuôn mặt nhỏ chút ngượng ngùng : “Khang thúc, thể kê cho con chút t.h.u.ố.c , con nhanh ch.óng khỏe , Gia Thành sắp về , con thấy con bộ dạng ốm yếu .”
“Nhị Cẩu, , Gia Thành nhà các cô sắp về , khi nào ?” Đinh Di tò mò hỏi một câu.
Mấy lấy t.h.u.ố.c xong, và cả bệnh mới cửa chuẩn khám bệnh đều dựng tai lên , bây giờ Chu Gia Thành chính là nổi tiếng trong thôn họ.
Đàm Tú Phương ngượng ngùng , chút e thẹn: “Mấy ngày nữa, cha con , chờ Gia Thành về ngày đó lễ cho chúng con một nữa. Cho nên con sớm một chút khỏe , tránh ngày đó gặp rủi ro, may mắn.”
Mọi bừng tỉnh đại ngộ, khó trách bệnh đều sắp khỏi, nàng còn đến kê t.h.u.ố.c uống.
Thím ba mới lảo đảo cửa vội vàng : “Đại Giang, ông cứ kê cho Tú Phương hai thang t.h.u.ố.c , kết hôn là chuyện đại sự cả đời, ngày đó ốm đau bệnh tật mà cửa thì may mắn bao.”
“ , Đại Giang, ông mau kê t.h.u.ố.c .” Đinh Di thúc giục chồng một câu, ngược tò mò Đàm Tú Phương hỏi, “Các cô nghĩ thế nào mà một nữa ?”
Mặc dù bốn năm ngày cưới Chu Nhị Cẩu bắt , nhưng cũng coi như lễ, hơn nữa Đàm Tú Phương vốn dĩ là con dâu nuôi từ bé của nhà họ, trong mắt trong thôn, một nữa, chút lãng phí tiền, chuyện thừa thãi.
Đàm Tú Phương nắm lấy một góc áo, vẻ mặt tiểu tức phụ ngượng ngùng: “Cha tiệc cưới quá vội vàng, cảm thấy thiệt thòi cho con, cho nên tính toán một nữa.”
Thím ba xong chua chát : “Cha cô đối với cô thật là , còn hơn cả con ruột.”
Cơm còn ăn đủ no, nhà nào cái tâm nhàn rỗi mà tiệc cưới một nữa chứ, theo thím ba mà , chắc chắn là vợ chồng Lưu Thải Vân khoe khoang con trai tiền đồ tìm cớ thôi, cũng chỉ Đàm Tú Phương ngây ngốc, thật sự tưởng là vì nàng .
Đàm Tú Phương dường như lời khinh thường của thím ba, nhạt, đến vẻ mặt hạnh phúc: “ , gặp cha thật là phúc khí đời của con. Cha sợ con chịu thiệt thòi, lời tiếng , còn bảo con quần áo mới, bảo con nhà mợ đợi gả. Cho nên Khang thúc, kê cho con thêm hai thang t.h.u.ố.c, vì mấy ngày tới con cũng về tìm khám bệnh .”
Khang Đại Giang cũng loại biến báo, lập tức đồng ý: “Được.”
Ông kê cho Đàm Tú Phương ba thang t.h.u.ố.c.
Đàm Tú Phương xách t.h.u.ố.c, giữa những lời bàn tán của bà con làng xóm khỏi nhà Khang, bước sân vẫn còn thấy giọng thím ba phấn khởi lớn tiếng: “Tú Phương thật phúc khí, Chu Đại Toàn và Lưu Thải Vân coi nàng như con gái ruột , sợ nàng chịu thiệt thòi, chuẩn chờ Gia Thành về lễ một nữa. Nghe ngay cả quần áo mới cũng chuẩn sẵn cho Tú Phương, thật là …”
, chẳng là thật ! Đàm Tú Phương cũng cảm thấy thật , với cái miệng ăn của thím ba, gặp liền , nếu nửa ngày, chuyện sẽ truyền khắp cả thôn. Nàng xem vợ chồng Chu Đại Toàn và Lưu Thải Vân thế nào để giải quyết! Thật sự coi việc hứa hẹn lung tung, lừa dối khác cần trả giá ?
Chu Đại Toàn xong việc đồng, khiêng cuốc về nhà, thôn, dì Năm ở mảnh đất nhỏ ha hả : “Chúc mừng nha, Đại Toàn, chúng là bà con làng xóm, là cùng họ, nhưng nhất định mời chúng nha.”
Chu Đại Toàn cảm thấy thể hiểu , hỏi rõ ràng, dì Năm hái rau nhà.
Ông lắc đầu, tiếp tục về nhà, bao xa, đụng cùng họ là Chu Quế Tài. Hắn cũng toe toét chào Chu Đại Toàn: “Đại Toàn, chúc mừng nha, Gia Thành cụ thể ngày nào về , cần giúp đỡ gì ông cứ gọi một tiếng, chúng đều là em mà!”
“À, .” Chu Đại Toàn gật gật đầu, thầm nghĩ chẳng lẽ là Lưu Thải Vân truyền tin con trai sắp về ngoài ?
Ông về nhà liền hỏi Lưu Thải Vân chuyện .
Lưu Thải Vân vẻ mặt khó hiểu: “Không .” Bà còn kịp ngoài khoe khoang mà.
Chu Đại Toàn nhăn mày: “Vậy đây là ?”
Hai vợ chồng đang nghi hoặc, bên ngoài nhị đường thím của Chu Đại Toàn đến, há miệng liền oán giận: “Đại Toàn, Thải Vân, hai vợ chồng các ông ? Chuyện lớn như Gia Thành về cùng Tú Phương tiệc cưới một nữa mà cho chúng một tiếng, ngoài đều , chúng trong nhà , ngoài thì thể thống gì!”
Chu Đại Toàn và Lưu Thải Vân liếc , đều từ trong mắt đối phương thấy sự kinh ngạc.
Lưu Thải Vân lắp bắp : “Nhị thím, bà ai ?”
Nhị đường thím phát hiện sự khác thường của hai vợ chồng họ, vẫy vẫy tay: “Cả thôn đều truyền khắp , đều hai vợ chồng các ông phúc hậu, đối xử với con dâu nuôi từ bé còn hơn cả con ruột. hai vợ chồng các ông cũng thật là quá bụng, còn tốn tiền một nữa, nhưng mà Gia Thành nhà chúng tiền đồ, náo nhiệt một chút cũng .”
Chu Đại Toàn và Lưu Thải Vân tâm trí bà gì nữa, lòng phiền ý loạn, tìm cớ đuổi bà , ông , ông, vẻ mặt sầu khổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-1950-trong-sinh/chuong-10-loi-don-lan-rong-chu-gia-bi-dat-vao-the-kho.html.]
Rất lâu , Lưu Thải Vân mới khổ sở hỏi: “Cha nó, bây giờ đây?”
Cả thôn đều lễ cưới cho Gia Thành, nếu bây giờ , lát nữa còn chê họ ? Hơn nữa đến lúc đó những chuyện họ e rằng cũng thể giấu trong thôn.
Chu Đại Toàn càng nén giận: “Tú Phương ? Kêu nó lên đây.” Đều là con bé miệng rộng, ngoài la lối om sòm.
Lưu Thải Vân giận đùng đùng kêu Đàm Tú Phương đang ở hậu viện thu dọn củi cửa.
Đàm Tú Phương xoa xoa tay tạp dề, cửa ngọt ngào kêu: “Cha, , hai gọi con?”
Chu Đại Toàn lạnh lùng chằm chằm nàng: “Ai cho con ngoài hươu vượn?”
Đàm Tú Phương chớp chớp mắt, vẻ mặt khó hiểu: “Cha, con, con ?”
“Còn ? Vậy trong thôn đều chuyện con và Gia Thành lễ?” Lưu Thải Vân tức giận .
Đàm Tú Phương , : “Mẹ, chuyện ? Con nhà Khang thúc lấy t.h.u.ố.c, nhắc đến một chút. đây là hươu vượn , Gia Thành sắp về , cha tối qua chính miệng lễ cho chúng con một nữa. Con cũng nghĩ cha đối với con như , con gì báo đáp, chỉ thể đều cha là đến mức nào, kiếm cho Chu gia chúng một danh tiếng , cũng uổng công cha bận rộn một trận .”
Mắt thấy theo lời nàng , sắc mặt Chu Đại Toàn và Lưu Thải Vân càng ngày càng khó coi, nụ mặt nàng thu , thấp thỏm bất an : “Cha, , con đúng ?”
cái gì mà đúng? Chuyện la lối om sòm ngoài chẳng đặt hai vợ chồng họ lên lửa nướng ?
Chu Đại Toàn và Lưu Thải Vân cảm thấy nghẹn khuất cực kỳ, nhưng Đàm Tú Phương cũng là một tấm lòng “ bụng”, họ cũng tiện nổi giận, chỉ thể tự nghẹn.
Chu Đại Toàn tức đến đau trán, ồm ồm : “Không .”
Nghe , Đàm Tú Phương như thấy vẻ mặt nghẹn khuất của ông , tủm tỉm : “Vậy thì , con còn thím ba , làng xóm đều tìm cha nào phúc hậu thiện lương như , đều khen cha nhân từ, là con…”
“Được , chúng , con việc .” Chu Đại Toàn thật sự Đàm Tú Phương chuyện.
Đàm Tú Phương yên nhúc nhích, ngượng ngùng , vẻ mặt chút e thẹn: “Cha, , Gia Thành sắp về , con cho một bộ quần áo mới, trong nhà còn vải mới ?”
Tú Phương nhắc nhở Lưu Thải Vân, con trai sắp về, bà tự nhiên cũng thể hiện một chút, một bộ quần áo, giày dép thì thích hợp. từ khi Đàm Tú Phương về dâu, Lưu Thải Vân liền lấy cớ mắt , đẩy hết việc lên đầu nàng.
Đã nhiều năm động đến kim chỉ, Lưu Thải Vân , cũng sợ , tất nhiên là vui vẻ giao việc cho Đàm Tú Phương. trong nhà hiện tại vải mới.
Chu Đại Toàn vẻ do dự của Lưu Thải Vân liền nguyên nhân là gì, liền : “Đưa tiền cho Tú Phương, xong sớm một chút, đừng chờ Gia Thành về mà còn chuẩn xong gì cả.”
Đàm Tú Phương lập tức thanh thúy đáp: “Vâng, con sẽ kịp xong lễ, giao cho Tiểu Lan, bảo nàng cùng mang về.”
Sắp xếp sợ vải nhà khác, Lưu Thải Vân sảng khoái đưa tiền cho nàng.
Đây là đầu tiên Đàm Tú Phương lấy tiền từ trong nhà . Trong lòng nàng phấn khích cực kỳ, tiền, nàng mới thể vững ở trong thành, nếu thành ở , ăn gì?
Còn về việc quần áo cho Chu Nhị Cẩu? Nằm mơ , chờ về, Chu gia loạn thành bãi rác, phỏng chừng cũng ai còn nhớ rõ chuyện . Vậy tiền chính là của nàng, nhưng vợ chồng Chu Đại Toàn cũng quá keo kiệt, chỉ cho nàng bấy nhiêu tiền, phỏng chừng thành cũng tiêu hai ngày, phần lớn vẫn trông chờ Chu Nhị Cẩu a!
Nhìn bóng dáng nàng hì hì ngoài, Lưu Thải Vân tức đến đau tim gan, thẳng thừng la lối: “Không , nhanh ch.óng tiễn cái tai họa . thật sự thấy nàng một ngày nào nữa.”
Chu Đại Toàn xoa xoa trán: “Ngày mai liền bảo Tiểu Lan cùng nó về nhà đẻ bà. Bà ngầm dặn dò Tiểu Lan vài câu, bảo Tiểu Lan chằm chằm nó, nó mà gì khác thường thì nhanh ch.óng cho chị dâu bà.”
Lưu Thải Vân đối với sự thận trọng của ông chút để bụng: “Ông nghĩ nhiều , nàng chúng lễ cho nàng và Gia Thành, vui vẻ bao. Chỉ là một con bé nhà đẻ, thể gì chứ?”
“Gần đây thật sự thuận lợi, cẩn thận một chút luôn hơn.” Chu Đại Toàn cũng cảm thấy là nghĩ nhiều, nhưng trong nhà gần đây quả thật xảy ít chuyện, ông thật sự chút sợ.
Lưu Thải Vân gật đầu, dừng một chút hỏi: “Vậy cần cho Tiểu Lan tình hình thực tế ?”
Chu Đại Toàn nghĩ đến tính cách la lối om sòm của con gái, thật sự nếu để nàng , nàng phỏng chừng sẽ mỗi ngày khinh bỉ chế nhạo Đàm Tú Phương, nếu hai ngày liền sẽ lộ tình hình thực tế ngoài.
“Không cần, chuyện nhất định giấu nàng, kể cả chuyện Gia Thành ở trong thành cũng đừng cho nàng, tránh cho nàng hỏng chuyện .”
Lưu Thải Vân cũng cảm thấy lý, bà gật đầu đồng ý, hỏi: “Vậy cả thôn đều nhà chúng lễ, cha nó, ông đến lúc đó mà giải quyết?”
Chu Đại Toàn hung hăng quyết tâm, c.ắ.n c.h.ặ.t răng : “Dù cũng định ngày cụ thể, cứ kéo dài . Vẫn là giải quyết con bé .”
Nếu thể, ông còn thư cho con trai bảo tạm thời đừng trở về. nơi họ ở tháng mới giải phóng, đường sá thông suốt, đường còn chút tàn dư Quốc Dân Đảng và thổ phỉ, cũng an , một phong thư gửi cũng bao lâu mới thể nhận , phỏng chừng lúc đó Gia Thành đều trở về .
Hai vợ chồng bàn bạc xong, sáng sớm ngày hôm , liền chuẩn cho Đàm Tú Phương và Chu Tiểu Lan một bộ quần áo tắm rửa, Chu Đại Toàn tự đưa các nàng về nhà đẻ của Lưu Thải Vân, thôn Đại Lưu cách hai thôn.