LÝ BÍCH ĐÀO - 4
Cập nhật lúc: 2026-03-02 12:19:05
Lượt xem: 610
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE696rhu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn bất đắc dĩ :
“Ta tới chuyện.”
Ta mời . Hắn giữa sân, hoa trồng, cá nuôi, Lý Đậu Hoàng, y phục phơi.
Trên sào còn phơi cái yếm hồng thêu sen cá.
Mặt đỏ lên.
Ta nghĩ, gì, gì thể giường chứ.
Ta kéo phòng. Hắn xuống, ho khẽ:
“Chuyện nàng , nghĩ . Có thể.”
Ta vui mừng khôn xiết, ngẩng mặt trời.
Hắn ho:
“Không bây giờ.”
Cũng , giữa ban ngày quả tiện.
Ta gật đầu:
“Đêm nay ngươi tới.”
Mặt đỏ bừng, nghiến răng:
“Lý Bích Đào, yêu tinh nhà nàng, vì đuổi bà mối ?”
Ta ấm ức:
“Chính ngươi bảo chờ.”
Hắn nuốt giận, cuối cùng bình tĩnh .
“Muốn mượn cũng . Để bà mối cửa, chuyện, định , hoa kiệu rước dâu. Đêm động phòng, tùy nàng mượn!”
Nói xong phất tay áo bỏ .
Chậc, tính khí thật lớn.
03
Ta khoác hồng giá y, dắt theo Lý Đậu Hoàng, ôm linh vị của nương, khóa ba gian nhà.
Ta trong kiệu hoa, tiếng chiêng trống vang trời, chen chúc. Kiệu lắc lư đưa khỏi Yến T.ử hạng, qua Vạn Lý Kiều.
Bên tây cầu hoa đào tàn, bên đông cầu liễu rủ còn dài.
Tim đập thình thịch, như đang mộng.
Hắn vén khăn hỉ . Ta thấy trong hồng y, mi mục như họa — oan gia khiến thần hồn điên đảo, là ngày đêm mong nhớ.
Ta gọi:
“Cố lang.”
Hắn nhướng mày:
“Gọi gì?”
Ta chợt thấy , liền sửa :
“Phu quân.”
Hắn mỉm , kề bên .
Phải , từ nay Lý Bích Đào là Cố nương t.ử, là Cố Lý thị, là thê t.ử danh chính ngôn thuận của .
Hắn nắm tay đùa nghịch, khiến mặt đỏ tim loạn. Hắn ghé sát thì thầm:
“Nào, cho vi phu , nàng mượn thế nào?”
Ta như con thuyền chao đầu sóng, chỉ Đậu Hoàng sủa trong viện, chỉ hết tiếng đến tiếng khác gọi “Đào nhi”.
Trong lòng mắng con ch.ó ngốc, sủa gì mà sủa, đó là cha ngươi.
Ngày thứ ba tân hôn, Cố Lý thị bày giỏ thêu , chỉnh kim chỉ.
Phu quân là thư sinh, vai gánh nổi, tay chẳng xách . Hắn sách thánh hiền, con đường công danh. Sao thể để chuyện dầu muối gạo tiền lỡ dở tiền đồ.
Ta quán xuyến gia thất, lo sinh kế cho hai một ch.ó.
Phu quân cầm quyển sách bước tới mặt :
“Nàng đang gì?”
Ta đáp:
“Nay khác xưa, thêu nhiều hơn, sớm đem giao cho .”
Sắc mặt trầm xuống, phần bất đắc dĩ:
“Lý Bích Đào, nàng nuôi ?”
Ta liếc một cái. Ta nuôi , thì nuôi ai?
Hắn mím môi, như giận:
“Chìa khóa ngày thành đưa nàng ?”
Ta đáp:
“Ở trong túi thơm.”
Hắn :
“Nàng mở rương xem thử?”
Hai ngày nay trong ngoài dọn dẹp, lấy công phu xem xét. Ta xỏ chỉ, đáp:
“Không thời gian.”
Hắn bắt đặt kim chỉ xuống, kéo tay nội thất. Đứng chiếc rương lớn, hất cằm:
“Mở .”
Ta mở rương lớn, lấy rương nhỏ bên trong.
Hắn bảo mở.
Ta liền mở.
Vừa mở , ngây .
Ta hỏi:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Đây là gì?”
Hắn đáp:
“Ngân phiếu.”
Ta hỏi tiếp:
“Còn đây?”
Hắn :
“Địa khế.”
Những thứ còn đều nhận — vàng bạc sáng choang.
Hắn ngẩn ngơ, dang tay ôm lòng:
“Vi phu cưới nàng , nàng cần lo sinh kế nữa. Từ nay nuôi nàng, che chở nàng.”
Ta giãy khỏi vòng tay , quanh quất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-bich-dao/4.html.]
Hắn nhíu mày:
“Tìm gì?”
Ta lắp bắp:
“Ta… tìm chỗ giấu chìa khóa.”
Người rảnh quá hóa yên.
Phu quân :
“Nếu tay ngứa thì may giày áo cho . Nếu rảnh thì bên sách.”
Ta bên . Ta khâu đế giày, sách.
Khi , thần sắc trầm tĩnh uy nghi, như cách xa. Ta thò đầu quyển sách trong tay , chữ chi chít, xa lạ với .
Hắn .
Ta hỏi:
“Chữ là gì?”
Hắn đáp:
“Kỳ.”
Ta hỏi:
“Còn chữ ?”
Hắn đáp:
“Nhĩ.”
Ta hỏi:
“Câu ?”
Hắn :
“Kỳ nhĩ vạn phương hữu tội, tại dư nhất nhân. Dư nhất nhân hữu tội, vô dĩ nhĩ vạn phương.”
Ta :
“Nghe .”
Hắn , rút đế giày khỏi tay , kéo lên đùi:
“Vi phu dạy nàng chữ.”
Ta cầm b.út, ngón tay cứng đờ. Bàn tay to và vững, nắm tay từng nét.
Hắn dẫn một chữ.
Ta hỏi:
“Chữ gì?”
Hắn :
“Lý. Lý của Bích Đào.”
Hắn dạy “Bích Đào”, thêm hai chữ.
Hắn bảo:
“Đoán xem là gì?”
Ta đáp:
“Cố Lân.”
Hắn lưng :
“Đào nhi thông minh. Đây là tên phu quân nàng.”
Hắn lấy tờ khác, nhiều hơn. Ta nhận tên , nhận tên .
Hắn chỉ :
“Đây là ‘tại’, đây là ‘gia’.”
Ta ghép , khẽ :
“Bích Đào tại Lân gia.”
Phu quân dịu dàng :
“Ừ, Bích Đào tại Lân gia.”
Phu quân ở nhà hơn mười ngày, ngày ngày sách chữ, còn dạy . Ta thì vẽ bậy cả ngày.
Ta bên bàn gọi:
“Phu quân.”
Hắn lật sách, nhàn nhạt đáp:
“Hửm?”
Ta :
“Ta thêu hoa.”
Hắn dữ:
“Vẽ xong bài hôm nay .”
Ta đành cúi đầu vẽ tiếp, tay mỏi nhừ.
Nương ơi, Bích Đào mệnh khổ, gặp .
Rốt cuộc phu quân cũng ngoài. Hắn tháo xích cho Đậu Hoàng:
“Đi, Đậu Hoàng, hôm nay theo cha ngoài.”
Đậu Hoàng mừng rỡ vòng, đuôi vẫy ngừng.
Ta hỏi:
“Đi ?”
Hắn đáp:
“Vi phu thăm bạn.”
Ta :
“Thăm bạn thì thăm bạn, còn dắt ch.ó?”
Hắn trong viện, mặt đầy uất ức:
“Lý Bích Đào, vi phu phong nhã thế mà ngoài một , nàng lo ?”
Ta trợn mắt. Giữa ban ngày ban mặt, lo cái gì?
bộ dạng , :
“Vậy cẩn thận.”
Hắn vẫn , đó kéo ch.ó.
Ta liền với Đậu Hoàng:
“Đậu Hoàng, trông cha ngươi cho kỹ, đừng để cướp mất đấy.”
Đậu Hoàng sủa đáp. Hắn lúc mới tươi:
“Vi phu ở Vọng Giang đình, khi trời tối sẽ về. Nếu nhớ , cứ tới tìm.”