LÝ BÍCH ĐÀO - 3

Cập nhật lúc: 2026-03-02 12:18:36
Lượt xem: 648

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta lấy hết can đảm hỏi:

 

“Tướng công nơi nào?”

 

Hắn đáp:

 

“Người Nga Mi.”

 

Ta hỏi:

 

“Nga Mi cách đây bao xa? Thư từ mấy ngày qua ?”

 

Hắn cong khóe môi:

 

“Chưa từng gửi thư, mấy ngày.”

 

Ta giả bộ kinh ngạc:

 

“Trên đường, hậu trạch vướng bận ?”

 

Hắn nhịn :

 

“Song mất sớm, hậu trạch ai. Năm nay mười tám, từng thành .”

 

Hắn hỏi :

 

“Còn dò hỏi gì nữa?”

 

Ai dò hỏi.

 

Ta chỉ là tới trả ơn.

 

Từ đó thường hộ tống ngoài, cùng đưa túi thơm, dây lưng, khăn tay, khiến nợ thêm bao ân tình. Mỗi như thế, đều xách giỏ nhỏ trả ơn .

 

Ta trong tiểu viện của , sách, chữ, ăn một miếng thịt bò thành năm .

 

Thời gian trôi êm đềm, năm tháng thảnh thơi.

 

Ta đến ngẩn , đến mức bật .

 

Xuân Hương tỷ bán khăn kéo , hất cằm về phía cửa, hỏi:

 

“Ngươi leo lên Cố tướng công từ khi nào thế?”

 

Ta :

 

“Hắn là ân nhân của .”

 

Xuân Hương tỷ lạnh:

 

“Ân nhân? Ngươi định báo ân thế nào?”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Mặt đỏ lên:

 

“Chỉ là ngày thường rượu thịt phụng dưỡng thôi.”

 

Xuân Hương tỷ :

 

“Đừng trách tỷ nhắc. Cố tướng công là đại tài t.ử nổi danh xa gần, là mộng trung nhân của mười dặm châu liêm. Hắn thể để mắt tới một cô nương mồ côi sống bằng nghề thêu như ngươi? Sớm tỉnh , kẻo cuối cùng thương tâm, mất .”

 

Ta lời dọa một phen, dọa xong mặt càng đỏ.

 

Hắn từng thương tâm, cũng từng .

 

Hôm trả ơn, qua Vạn Lý Kiều, từ xa thấy gốc cây.

 

Hắn chắp tay lưng, lưng thẳng như tùng. Một cô nương níu tay áo , như mưa.

 

Nàng hỏi:

 

“Cố lang, vì chịu cưới ?”

 

Hắn gỡ tay nàng, :

 

“Tiểu thư là thiên kim tri phủ, Cố Lân chỉ là thư sinh hàn môn, dám trèo cao. Là xứng.”

 

Tiểu thư tri phủ :

 

“Ta nguyện đợi đỗ đạt, khi cưới ?”

 

Hắn đáp.

 

Ta bỏ .

 

Đêm đèn thêu hoa. Đậu Hoàng bên cạnh. Kim gấp, đ.â.m trúng đầu ngón tay, đau đến chảy nước mắt.

 

Hắn là đại tài t.ử danh chấn, là mộng trung nhân mười dặm. Ta chỉ là cô nương mồ côi sống bằng thêu thùa. Ta lấy gì so với ?

 

Ta gặp cửa thư viện.

 

Hắn cùng một đám thư sinh, tuy đều là kẻ sách, nhưng tựa như phát sáng, khiến khác lu mờ.

 

Ta đầu bỏ chạy.

 

Hắn gọi phía :

 

“Lý Bích Đào!”

 

Nghe tiếng trêu chọc nổi lên, càng chạy nhanh hơn.

 

Bỗng cánh tay kéo . Hắn nghiến răng hỏi:

 

“Cô chạy cái gì?”

 

Ta cúi đầu đáp.

 

Hắn hỏi tiếp:

 

“Vì hôm nay tự giao hàng? Vì tránh ?”

        

Ta khẽ :

 

“Ngươi là đại tài t.ử nổi danh, là mộng trung nhân mười dặm châu liêm.”

 

Hắn gật đầu, buồn :

 

“Lời sai. Cũng là mộng trung nhân của cô ?”

 

Mắt nóng lên, dám :

 

“Ta chỉ là cô nương mồ côi sống bằng nghề thêu. Tiểu thư tri phủ còn gả cho ngươi, lấy gì so?”

 

Hắn lặng im.

 

Xa xa gọi:

 

“Hữu Lân, đừng lưu luyến nơi ôn nhu hương nữa, còn đợi!”

 

Một tràng rộ lên.

 

Hắn bực bội :

 

“Ngày khác tìm cô. Mau về nhà !”

 

Ta về nhà, từ trưa đến hoàng hôn, từ hoàng hôn đến khi trăng lên. Ánh trăng chiếu qua cửa sổ, lòng bỗng sáng tỏ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-bich-dao/3.html.]

Không thể gả cho , mượn sinh một đứa con. Ta nuôi con, con nuôi .

 

Đời cứ thế mà qua.

 

Ta xiêm y, chỉnh tóc, còn cài hoa. Ta như yêu tinh hút tinh khí, đạp ánh trăng tới nhà .

 

Sân nhà tối om. Hắn ở nhà.

 

Ta ngẩn một lát, quyết tâm xuống bậc thềm cửa.

 

Đã đến , đợi , về.

 

Trăng lên giữa trời mới về. Thấy bậc, mắt sáng hơn ánh trăng.

 

Hắn bước tới kéo , phảng phất mùi rượu. Hắn tức giận hỏi:

 

“Sao đêm khuya đây?”

 

Ta :

 

“Ta đợi ngươi.”

 

Giọng lập tức dịu :

 

“Đợi gì?”

 

Ta ngẩng mắt :

 

“Ta mượn ngươi một thứ.”

 

Hắn :

 

“Mượn gì?”

 

Ta thẳng, :

 

“Ta mượn ngươi sinh một đứa con.”

 

Đồng t.ử rung lên, thần sắc kinh ngạc:

 

“Mượn cái gì?”

 

Ta lặp :

 

“Ta mượn ngươi sinh một đứa con.”

 

Yết hầu khẽ động, ánh mắt trở nên dữ dội:

 

“Không mượn!”

 

Không mượn thì thôi, hung dữ gì.

 

Ta nhịn thất vọng, bước về.

 

Hắn kéo tay , lạnh giọng hỏi:

 

“Cô ? Lại định tìm ai mượn?”

 

Ta rưng rưng:

 

“Ta về nhà.”

 

Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y , hồi lâu:

 

“Lý Bích Đào, cô còn hỏi ai khác ?”

 

Ta :

 

“Chưa từng. Ngươi là đầu tiên.”

 

Hắn nổi giận:

 

“Ta là đầu tiên?”

 

Hắn nắm tay c.h.ặ.t đến đau. Ta gật đầu:

 

“Ừ, ngươi là đầu tiên.”

 

Vậy mà còn chịu cho mượn.

 

Ta tủi vô cùng.

 

Hắn tức đến bật :

 

“Giỏi lắm, Lý Bích Đào.”

 

Hắn kéo lòng, cúi xuống chiếm lấy môi . Hơi thở như l.ồ.ng giam vây lấy . Ta nếm mùi rượu nơi môi , say đến choáng váng.

 

Hắn ghé tai :

 

“Nàng chờ đó, Lý Bích Đào. Không tìm khác mượn!”

 

Chờ thì chờ.

 

Ta đợi mấy ngày, thấy tới, chỉ thấy bà mối.

 

Bà mối cửa :

 

“Lý nương t.ử đại hỷ, nhờ tới cầu ~”

 

Ta xong liền định đóng cửa.

 

Bà mối giữ cửa:

 

“Khoan ! Ít nhất cũng xem là công t.ử nhà ai chứ.”

 

Ta :

 

“Nhà nào cũng nhận. Ta đợi một .”

 

Đậu Hoàng gầm gừ nhe răng. Bà mối sợ quá buông tay, nhân đó đóng cửa.

 

Ai cũng cần. Ta chỉ đợi .

 

Hừ.

 

Hôm gõ cửa.

 

Ta hỏi:

 

“Ai đó?”

 

Hắn đáp:

 

“Ta.”

 

Ta vội chỉnh y phục, vuốt tóc, mở cửa.

 

Mặt vui, thì rạng rỡ.

 

Ta hỏi:

 

“Ngươi tới gì?”

 

nhận lời cho mượn ?

 

 

Loading...