LÝ BÍCH ĐÀO - 10
Cập nhật lúc: 2026-03-02 12:22:29
Lượt xem: 467
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Thúy dặn dò mấy câu mới . Ta thở phào, quanh.
Bỗng thấy một đại tú phường, mặt tiền rộng lớn, đầy nhà gấm vóc.
Chân tự bước tới.
Trong đó tú nương thành hàng, cúi đầu xỏ kim luồn chỉ, một phụ nhân chỉ dạy.
Ta hoa văn thanh nhã, mũi kim tinh xảo, bất giác say mê. Lại thấy họ đang thêu một bức bình phong lớn — một mặt tiên nữ phi thiên, một mặt bách điểu triều phượng.
Ta nỡ rời.
Phụ nhân ngẩng đầu hỏi:
“Nương t.ử học thêu xem hàng?”
Ta hỏi:
“Bình phong dùng lối thêu gì?”
Bà :
“Song diện thêu, chiêu bài của tiệm. Nương t.ử thai, chớ ngoài cửa, trong mà xem.”
Ta , thấy Tiểu Thúy mua xong điểm tâm, đang sốt ruột tìm .
Ta đành thu bước:
“Hôm nay tiện, hôm khác đến.”
Ta sai Tiểu Thúy dò hỏi. Chủ nhân tú phường là danh tú nương đất Tam Ngô, xưng Ngô Đại Gia, vốn Tô Châu, theo chồng đến Dương Châu. Một tay Tô thêu nổi danh thiên hạ, từng cống phẩm, còn thêu Quan Âm cho Thái hậu. Nay tuổi cao, mắt kém, mở tú phường truyền dạy t.ử.
Nghe xong, lòng động.
Ta mua chuộc Tiểu Thúy, lén phu quân, lặng lẽ ngoài.
Ngô Đại Gia hỏi nơi , vì đến Dương Châu.
Ta Thục Châu, theo chồng đến đây.
Bà hỏi phu quân nghề gì. Ta đáp sớm hôm bận rộn, cũng chẳng rõ việc gì.
Bà thở dài:
“Vậy cũng là vất vả.”
Bà hỏi từng học thêu . Ta học theo nương, từng lấy đó kế sinh nhai.
Bà mừng rỡ, bảo thêu thử một mẫu.
Ta thêu đóa phù dung, thêu con cá chép. Bà mà tấm tắc, bảo như Chức Nữ ban khéo, sinh là mệnh thêu hoa.
Bà giữ tú phường, tận tâm chỉ dạy.
Một hôm đang cúi đầu chỉnh kim, Ngô Đại Gia :
“Phủ đài đại nhân sẽ đến chọn cống phẩm, tập trung tinh thần.”
Ta mà hốt hoảng, bật dậy:
“Ta đau bụng!”
Ngô Đại Gia sợ hãi, vội đỡ , định đưa khám.
Ta cần, vội vã cửa.
Vừa bước thấy cửa một cỗ kiệu dừng .
Rèm kiệu vén lên, Phủ đài đại nhân uy nghi tuấn lãng bước xuống.
Ta lập tức :
“Hết đau .”
Ta nấp bình phong, Ngô Đại Gia nghênh phu quân .
Họ trái, lẩn ; họ tiến , lùi .
Phu quân mặt ngoài luôn lạnh lùng, , mắt liếc ngang, dáng vẻ nghiêm chỉnh.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Các tú nương đỏ mặt trộm , thì thầm:
“Phủ đài đại nhân trẻ quá.”
“Trẻ đành, còn tuấn tú như lang quân trong tranh.”
Có :
“Dù là lang quân trong tranh, cũng là của . Ta đại nhân sủng ái phu nhân, phu nhân t.h.a.i ăn cam chua, giữa hè đại nhân lục khắp Dương Châu tìm.”
Mọi thở dài:
“Không nữ t.ử nào phúc đến thế.”
Ta mím môi — chính là nữ t.ử như đây.
Ta đang cúi đầu vui, chợt bên tai lặng ngắt, đỉnh đầu vang giọng lạnh lẽo:
“Nàng cúi thấp thêm chút nữa xem.”
Giọng rõ là đang giận.
Ta c.ắ.n môi ngẩng lên.
Phu quân chắp tay lưng, mặt lạnh nhạt, lặng lẽ .
Ta bày vẻ đáng thương.
Hắn hỏi:
“Bao lâu nữa thêu xong?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-bich-dao/10.html.]
Ta nhỏ giọng:
“Còn một cánh hoa.”
Hắn ừ một tiếng, đến ghế xuống.
Ngô Đại Gia , , hỏi:
“Đại nhân còn điều gì hài lòng? Có xem thêm chăng?”
Hắn thổi chén , đáp:
“Không gì bất mãn. Không cần xem nữa. Ta đợi phu nhân.”
***
Ta theo về phủ.
Mặt đen như đáy nồi, ghế giận .
Ta ôm bụng mặt.
Hắn bảo , .
Ngón tay gõ bàn cốc cốc:
“Lý Bích Đào, bụng nàng nhỏ, gan nàng cũng nhỏ.”
Ta cúi bụng — quả là nhỏ.
Hắn :
“Nàng dám giấu vi phu tự ý ngoài. Nàng sợ mất , còn sợ mất nàng đó.”
Hóa sợ mất mặt ư?
Hắn :
“Nếu nàng xảy chuyện, bảo vi phu ? Lật tung cả Dương Châu ư?”
Nương m.a.n.g t.h.a.i còn khắp nơi, việc gì .
Hắn :
“Nàng im lặng gì? Ta một câu, trong lòng nàng cãi mười câu.”
Nào mười câu, cũng chỉ cãi một thôi.
Hắn thở dài:
“Lại đây.”
Ta dậy, thì .
Hắn kéo lên đùi, vuốt bụng , bất đắc dĩ :
“Đào nhi, vi phu ngày ngày bận rộn, nàng hãy để yên lòng. Đợi rảnh, sẽ cùng nàng , ở bên nàng. Có thế mới an tâm.”
08
Hắn gì lúc rảnh.
Thu sang mưa bão liên miên, bận đến mức chẳng kịp ăn, chẳng kịp y phục, ngay cả cửa nhà cũng kịp bước .
Hắn dẫn phòng lũ đắp đê, kẻo nước lớn phá hoại ruộng đồng, nhấn chìm Dương Châu thành, hủy sinh kế bách tính.
Trước khi cửa, ngoái đầu . Ta :
“Chàng cứ yên tâm . Ta sẽ ngoan ngoãn ở nhà.”
Ta ngoan ngoãn ở nhà, để yên lòng.
Trong bụng, con chẳng chịu yên. Ngoài mưa như trút nước, mà nó gấp gáp đời.
Tiểu Thúy hoảng loạn, cả phủ đều rối bời.
Ta mặt tái nhợt, mồ hôi đầm đìa, vẫn bình tĩnh dặn:
“Mau mời bà đỡ, đun nước nóng. Không kinh động đại nhân.”
Ngoài tiếng mưa ầm ào, tiếng kêu còn ầm ào hơn mưa.
Bà đỡ :
“Phu nhân đừng la, tích sức mà rặn.”
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, phát tiếng, dồn sức mà sinh.
Đứa nhỏ cứng đầu, chẳng chịu rời bụng .
Bà đỡ đẩy bụng :
“Phu nhân, đừng sợ, thuận thế mà rặn.”
Ta sợ. Ta thuận thế mà rặn.
Trời tối sáng, sáng tối. Mưa vẫn ngừng.
Ta kiệt sức, cổ họng khàn đặc, đầu óc cuồng.
Tiểu Thúy , đút nước đường. Ta nghĩ phu quân đang ở , ăn cơm , mưa ướt .
Ta thầm với con:
“Con , cố lên.”
Ta thầm với :
“Lý Bích Đào, cố lên.”
Bà đỡ hô:
“Phu nhân, sắp ! Thấy đầu ! Đừng thở dốc, tiếp tục dùng sức!”