Lưu đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 97: Lại dậy muộn
Cập nhật lúc: 2026-05-05 08:48:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm , Tống Thanh Việt tỉnh giấc trong tiếng “bộp bộp” tiết tấu.
Liên tục mấy ngày bôn ba, sợ hãi và mệt mỏi khiến giấc ngủ của nàng sâu từng thấy, thế mà ngủ một mạch đến giữa giờ Tỵ ( 10 giờ sáng).
Nàng dụi đôi mắt ngái ngủ, cẩn thận lắng , âm thanh đó truyền đến từ trong sân, là tiếng chẻ củi gãy gọn.
Nàng dậy khoác thêm áo ngoài, đẩy cửa phòng.
Chỉ thấy trong sân, Trương A Tiến đang vung d.a.o chẻ củi, thuần thục chẻ những khúc gỗ to thành từng thanh củi đều tăm tắp. Trên trán lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng.
Còn Trương Thúy Thúy thì một chiếc ghế trúc nhỏ mái hiên, sắc mặt tuy vẫn còn chút tái nhợt nhưng tinh thần hơn nhiều, đang chăm chú ca ca việc.
Lưu thị đặc biệt dặn dò nàng , sức khỏe hồi phục hẳn thì động tay động chân.
Nhìn thấy Tống Thanh Việt bước , hai lập tức dậy.
Trương A Tiến đặt d.a.o xuống, dùng chiếc khăn vắt cổ lau mồ hôi, Trương Thúy Thúy cũng rụt rè theo ca ca.
“Cô nương, ngài dậy !”
Trương A Tiến cung kính , trong ánh mắt tràn ngập sự ơn và một tia câu nệ khó phát hiện.
Tống Thanh Việt mỉm , quan tâm hỏi: “Ừ, dậy . Hai cảm thấy thế nào? Đỡ hơn ?”
Trương A Tiến vội gật đầu: “Ta khỏe hẳn ! Cả đầy sức lực! Muội ... bảo bụng vẫn còn khó chịu nhưng đỡ hơn hôm qua nhiều .”
“Phu nhân để phần thức ăn cho ngài bàn trong bếp, vẫn còn ấm đấy ạ.”
Trương Thúy Thúy nhỏ giọng bổ sung: “Phu nhân cùng Khê Khê cô nương và vườn rau việc .”
Tống Thanh Việt gật đầu, về phía Trương A Tiến: “A Tiến, ngươi cần khách sáo như . Sau chúng là một nhà, ngươi cứ gọi là Thanh Việt là , gọi là thím thôi, đừng cô nương với phu nhân, xa lạ lắm.”
Trương A Tiến kiên quyết lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc lạ thường: “Không ! Cô nương, Trương A Tiến tuy ít học nhưng lời giữ lấy lời! Ta thề , ai cứu và thì mạng là của đó, nguyện bán nô! Ngài trạch tâm nhân hậu, cứu mạng chúng , còn cho chúng chỗ ở, cho cơm ăn, ... thể nuốt lời! Ngài chính là chủ t.ử của chúng !”
Tống Thanh Việt: “...”
Nàng ánh mắt bướng bỉnh mà chân thành của thiếu niên , nhất thời cũng phản bác thế nào.
Cái quan niệm tôn ti của thời cổ đại xem ngày một ngày hai là xoay chuyển .
Nàng bất đắc dĩ xua tay: “Tùy các ! Dù chúng cứ ăn chung một nồi, cùng xuống ruộng việc, phúc cùng hưởng, họa cùng chịu! Đó mới là điều quan trọng nhất!”
Đang chuyện thì ngoài cổng viện vang lên tiếng gọi của Vương Đại Lực: “Thanh Việt t.ử! Thanh Việt t.ử! Muội nhà ? Mau hồ sen xem thử ! Mọi đang đợi đấy!”
Tống Thanh Việt lên tiếng đáp , thầm nghĩ: Cổ đại đồng hồ báo thức đúng là hỏng việc, ngủ quên thế thì nhớ nổi hôm nay lên hồ chứa nước trồng dâu và mía chứ! Muốn tự nhiên tỉnh giấc mà dậy sớm !
Bụng cũng réo ầm ĩ, nàng vội vàng chạy bếp, ăn tạm chút dưa muối, lùa vội mấy miếng cháo ấm.
Vương Đại Lực sân, vẻ mặt vội vã.
“Sao thế Đại Lực ca?” A Tiến hỏi.
“Hải! Còn chuyện trồng mía với dâu tằm !”
Vương Đại Lực : “Mọi đều chuyển hết giống lên hồ chứa nước , nhưng chẳng ai nhớ rõ Thanh Việt dặn cách trồng mía và dâu tằm thế nào là thích hợp nhất? Sợ trồng dày quá thì cây lớn nổi, trồng thưa quá thì lãng phí đất!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/luu-day-linh-nam-ta-dan-ca-thon-an-sung-mac-suong-wgof/chuong-97-lai-day-muon.html.]
“Thanh Việt t.ử, mau xem giúp một chút!” Vương Đại Lực gọi với trong nhà.
“Được! Muội ngay đây!” Tống Thanh Việt đặt bát đũa xuống, với Trương A Tiến đang theo phía , “A Tiến, ngươi cũng cùng , xem giúp gì .”
“Vâng! Được ạ!” Trương A Tiến lập tức gật đầu, giúp đỡ là điều cầu còn .
Ba rảo bước về phía hồ sen.
Không khí mưa trong lành đến lạ, lá sen trong hồ nước mưa gột rửa càng thêm xanh mướt, yêu kiều, so với hôm bọn họ khỏi thôn bán t.h.u.ố.c thì lớn hơn nhiều.
Trên bờ hồ chứa nước tụ tập ít thôn dân.
Nhóm Tống Đại Xuyên và Lưu thúc đang vây quanh những bó dâu tằm giống và từng khúc mía giống mà phát sầu. Nhìn thấy Tống Thanh Việt đến, như bắt vàng.
“Thanh Việt nha đầu, cháu đến ! Mau xem, đám giống trồng thế nào?”
“ đấy, giống dâu tằm rễ còn bọc đất thì còn dễ . Chứ đám mía , cứ thế chôn từng khúc xuống đất liệu sống ? Bây giờ mùa trồng mía, cháu ở đây, bọn chịu c.h.ế.t trồng cái thứ thế nào!”
Tống Thanh Việt lên đỉnh đập, quan sát độ rộng và độ phì nhiêu của đất, trong lòng nhanh ch.óng tính toán.
Nàng cầm lấy một khúc mía giống, giải thích cho : “Mọi xem, khúc mía mắt mầm no đủ. Khi chôn xuống, quá sâu, cũng quá nông. Đại khái chôn nghiêng xuống đất sâu hai ba tấc là , mắt mầm hướng lên . Giữa các hàng chừa rộng từ một thước đến một thước rưỡi để cây đẻ nhánh, vươn cao. Giữa các cây cách một thước rưỡi.”
Nàng dùng tay động tác mô phỏng.
Nàng cầm lấy một gốc dâu tằm: “Giống dâu tằm bộ rễ phát triển mạnh, hố đào sâu hơn, to hơn một chút. Giữa các cây dâu chừa cách lớn hơn, ít nhất cách ba thước, nếu lớn lên chúng sẽ tranh ánh sáng và dinh dưỡng, cây nào cũng còi cọc. Trồng xong dẫm c.h.ặ.t đất, tưới đủ nước định rễ.”
Nàng giảng giải rõ ràng rành mạch, các thôn dân cái hiểu ngay.
“Hóa là thế! Khoảng cách lớn như cơ !”
“Hiểu , hiểu ! Vẫn là Thanh Việt nha đầu hiểu nhiều!”
“Vậy chúng cứ theo lời Thanh Việt mà !” Tống Đại Xuyên lệnh một tiếng, lập tức bắt tay việc.
Đàn ông phụ trách đào hố, phụ nữ phụ trách đặt giống, lấp đất.
Trương A Tiến cũng lập tức gia nhập đội ngũ đào hố, sức khỏe , việc hăng hái nên nhanh tán thưởng.
Tống Thanh Việt thì giữa các nhóm, thỉnh thoảng sửa độ sâu của hố, cách cây, hoặc mẫu cách đặt mía giống.
Trên hồ chứa nước khí lập tức trở nên khí thế ngất trời. Mọi việc , tràn ngập niềm khao khát về tương lai.
“Chờ đám dâu lớn, chúng thể nuôi tằm !”
“Mía chín nấu đường, lúc cuộc sống mới gọi là ngọt ngào!”
“Vẫn là Thanh Việt t.ử xa trông rộng!”
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Mặc kệ thế giới bên ngoài mưa gió bão bùng thế nào, trong trời đất nhỏ bé , đang dùng đôi tay cần cù gieo mầm hy vọng, xây dựng gia viên của chính .
“Việt Việt, thằng bé A Tiến việc việc lắm, khá thật!” Tống Đại Xuyên thấy Tống Thanh Việt, nhịn khen A Tiến một câu.
Tống Thanh Việt cũng nhận thấy, Trương A Tiến đúng là một tay nông cừ khôi! Sự gia nhập của chắc chắn sẽ giải quyết vấn đề thiếu lao động trai tráng của nhà nàng!