Lưu đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 86: Gặp được “Đại que cay”

Cập nhật lúc: 2026-05-05 08:48:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn các thôn dân ai nấy đều gùi lưng những chiếc sọt nặng trĩu, mặt tràn đầy niềm vui mùa, trong lòng Tống Thanh Việt ngọt ngào như uống mật.

 

Lần hái t.h.u.ố.c hiệu suất cực cao, thu hoạch vượt xa mong đợi. Số tiền mua bò và mua giống cây mắt thấy sắp gom đủ !

 

Con đường xuống núi dường như cũng trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.

 

Nàng cùng Tống Nghiên Khê ở vị trí chếch về phía của đoàn , tâm trạng vui vẻ, thậm chí nàng còn vô thức ngâm nga một điệu hát dân gian của kiếp .

 

Tống Nghiên Khê tuy hiểu tỷ tỷ đang hát gì, nhưng cũng niềm vui lây lan, nhảy chân sáo theo.

 

Đi ngang qua một khe núi nước chảy róc rách, dòng suối trong veo, mát lạnh đầy mời gọi.

 

Tống Thanh Việt cảm thấy mặt dính ít bùn đất và vụn cỏ, bèn dừng bước, đặt giỏ tre sang một bên, xổm một tảng đá lớn bên bờ suối, cúi vốc một vốc nước suối mát lạnh tạt lên mặt.

 

“Oa! Khê Khê, mau đây! Nước mát lắm, sướng thật đấy!” Nàng nhịn thốt lên đầy khoan khoái, dòng nước lạnh lẽo trong nháy mắt xua tan cái nóng nực của việc leo núi.

 

Tống Nghiên Khê cũng bắt chước dáng vẻ của nàng, xổm xuống bên cạnh rửa tay. Bỗng nhiên, cô bé như phát hiện điều gì mới lạ, đôi mắt to tròn chớp chớp chằm chằm một chỗ cách đó một hai trượng ở thượng nguồn dòng suối, nghi hoặc kéo tay áo Tống Thanh Việt:

 

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, tỷ xem cái là cái gì?”

 

Cô bé nhỏ giọng , tay chỉ về hướng đó: “Tr trong giống như một con lươn siêu to khổng lồ ! Nó đang tắm kìa! Còn to hơn cả con lươn chúng ăn nữa! Đầu của nó còn ngóc lên ngóc xuống, trông ghê!”

 

Tống Nghiên Khê từ nhỏ lớn lên trong Hầu phủ ở phương Bắc, khi lưu đày ngay cả cửa phủ cũng khó bước , từng thấy rắn thật bao giờ?

 

Trong nhận thức hạn hẹp của cô bé, vật gì dài dài ở trong nước mà chuyển động, đại khái chính là lươn.

 

Tống Thanh Việt ngẩng đầu lên, theo hướng ngón tay của . Chỉ thấy một sinh vật hình dài, khoang đen khoang trắng, màu sắc tương phản cực kỳ rõ rệt đang nửa ngâm trong vùng nước cạn bên bờ suối. Cái đầu hình tam giác của nó ngẩng cao, chiếc lưỡi đỏ tươi “tê tê” phun thụt , đôi đồng t.ử dựng lạnh lẽo dường như đang về phía các nàng!

 

Má ơi!!!

 

Trong đầu Tống Thanh Việt vang lên một tiếng “Oanh”, m.á.u như đông cứng trong nháy mắt!

 

Đây là con lươn lớn gì chứ!

 

Đây rõ ràng là loài mà kiếp nàng xem vô trong chương trình Thế Giới Động Vật —— Rắn Cạp Nia (Bạc Hoàn Xà)!

 

Hơn nữa còn là loại cực độc! Một trong những “đại lão” đầu giới “que cay” (tiếng lóng chỉ loài rắn)!

 

Nỗi sợ hãi to lớn ập đến như dội gáo nước đá, khiến da đầu nàng tê dại, tứ chi cứng đờ ngay tức khắc!

 

Nàng vốn nỗi sợ hãi xuất phát từ sâu thẳm linh hồn đối với loài sinh vật m.á.u lạnh, trơn tuột, lặng lẽ nhưng chí mạng !

 

“A a a a a —— Là rắn! Rắn độc! Chạy mau!!!”

 

Giây tiếp theo, bản năng cầu sinh áp đảo tất cả!

 

Tống Thanh Việt hét lên một tiếng ch.ói tai từng , giọng lạc cả !

 

Nàng bật dậy khỏi tảng đá, cũng chẳng màng đến việc rửa mặt, túm lấy cánh tay Tống Nghiên Khê còn đang ngây thơ tò mò, gần như là lôi xềnh xệch , xoay bỏ mạng chạy thục mạng xuống chân núi!

 

Động tác của nàng quá nhanh quá mạnh, chiếc giỏ tre đặt bên cạnh gạt đổ, d.ư.ợ.c liệu tỉ mỉ thu hái bên trong văng tung tóe đầy đất nhưng nàng rảnh bận tâm!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/luu-day-linh-nam-ta-dan-ca-thon-an-sung-mac-suong-wgof/chuong-86-gap-duoc-dai-que-cay.html.]

 

Hiện tại nàng chỉ một ý niệm duy nhất: Cách xa cái con “que cay” càng xa càng !

 

“Tỷ tỷ! Tỷ tỷ! Sao ? Sọt của tỷ!” Tống Nghiên Khê nàng lôi xiêu vẹo, hiểu tại tỷ tỷ đột nhiên như gặp ma .

 

Cái con “lươn lớn” đó trông rõ ràng đáng sợ lắm ?

 

Tống Thanh Việt căn bản còn sức mà giải thích, chỉ cảm thấy tim sắp nhảy khỏi cổ họng, bên tai là tiếng thở dốc nặng nề của chính cùng tiếng tim đập thình thịch. Chân mềm đến mức suýt vững, nhưng tốc độ chạy trốn chẳng hề giảm chút nào.

 

Suốt dọc đường chạy, d.ư.ợ.c liệu trong sọt nàng vì xóc nảy mà ngừng rơi rớt, nàng cũng hồn nhiên .

 

Tống Đại Xuyên, Vương Đại Lực, Lưu Đại Ngưu và những khác phía cách đó xa thấy tiếng hét thê lương của Tống Thanh Việt thì giật hoảng hốt, vội vàng rảo bước nhanh hơn.

 

họ chỉ thấy bóng dáng Tống Thanh Việt kéo theo lao xuống núi như hai mũi tên rời cung, cùng với đám d.ư.ợ.c liệu rơi vãi dọc đường.

 

Vương Đại Lực gãi đầu, khờ khạo : “Thanh Việt t.ử thế? Nhặt bảo bối ? Cao hứng đến mức chạy gấp thế? Cả d.ư.ợ.c liệu cũng vứt bỏ luôn?”

 

Lưu Đại Ngưu cũng buồn bực: “Không giống lắm, tiếng kêu giống vui mừng, mà giống như dọa thì hơn?”

 

Chờ bọn họ đuổi tới bên dòng suối nhỏ, thấy d.ư.ợ.c liệu vương vãi và cái sọt Tống Thanh Việt vứt bỏ, cẩn thận kiểm tra bốn phía, mới phát hiện con rắn cạp nia mới chậm rãi trườn bụi cỏ biến mất ở thượng nguồn.

 

Mấy lúc mới vỡ lẽ.

 

Khi bọn họ đuổi kịp Tống Thanh Việt đang bệt bên vệ đường phía , há miệng thở dốc, sắc mặt trắng bệch, ai nấy đều nhịn bật .

 

Tống Đại Xuyên dở dở : “Ai da, tưởng chuyện gì! Hóa là gặp ‘đầu cán xẻng’ (tên gọi dân gian của rắn)! Làm sợ c.h.ế.t khiếp con bé Thanh Việt nhà !”

 

Vương Đại Lực cũng : “Thanh Việt t.ử, đừng sợ đừng sợ! Tên bình thường nếu chủ động trêu chọc nó, nó cũng dễ c.ắ.n . Đất Lĩnh Nam chỉ điểm , trong núi nhiều rắn rết côn trùng độc. Các là con gái con lứa sợ hãi cũng là bình thường.”

 

Lưu Đại Ngưu bổ sung: “Có điều hán t.ử bản địa bọn thì sợ nó! Kẻ gan to còn dám bắt về hầm canh uống đấy, đồn tươi ngon bổ dưỡng!”

 

Hắn xong còn chép miệng, phảng phất như dư vị vô cùng.

 

“Ăn... Ăn rắn á?!” Tống Thanh Việt xong, sắc mặt mới hồn chút ít trắng bệch, dày một trận cuồng, chỉ cảm thấy da đầu tê dại! Chỉ mới tưởng tượng đến hình ảnh đó thôi nàng chịu nổi !

 

Tống Đại Xuyên nàng sợ thật sự, liền thu nụ , nghiêm túc dặn dò: “Việt Việt , về mùa hè núi, ráng đừng một đến ven suối, nơi cỏ mọc um tùm mấy bãi đất hoang. Nếu thật sự bắt buộc , thì gọi mấy bọn cùng, bọn ở đây, con rắn nào cũng dám gần! Bọn bảo vệ cháu!”

 

Tống Thanh Việt kinh hồn định gật đầu, nhưng trong lòng đang gào thét ầm ĩ: Hái thật nhiều thảo d.ư.ợ.c, hì hì! Gặp con rắn độc sợ nhất trần đời, hì hì tí nào!

 

Cái phó bản Lĩnh Nam độ khó cao quá ! Loại bất ngờ kiểu “que cay” , nàng thật sự bao giờ gặp nữa! Lúc mới đến là mùa đông, rắn đều ngủ đông, khi đó nàng một lên núi, nếu mà gặp một con thế , chắc nàng sợ c.h.ế.t khiếp ngay núi .

 

Qua một hồi lâu, nhịp tim nàng mới từ từ bình phục.

 

Nhìn chiếc sọt rỗng tuếch của và tiểu , cùng với đám d.ư.ợ.c liệu rơi rớt các hương nhặt giúp mang về.

 

“Con bé Thanh Việt rắn dọa sợ hả! Không sợ sợ, rắn chỉ cần cháu giẫm nó, cơ bản đều sẽ tấn công !” Các thím giúp hai chị em Tống Thanh Việt bỏ d.ư.ợ.c liệu sọt, an ủi.

 

Tống Thanh Việt thầm nghĩ: Ta tin các mới là lạ, rắn độc mà tấn công ư! Nếu từng xem “Thế Giới Động Vật” thì suýt chút nữa tin .

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

 

Chuyến hái t.h.u.ố.c , đúng là “băng hỏa lưỡng trọng thiên” ( sướng khổ)!

 

 

Loading...