Lưu đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 78: Lúa chín vàng đồng

Cập nhật lúc: 2026-05-05 08:48:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời tiết bước giữa hè, ánh nắng trở nên gay gắt và hào phóng hơn, chút keo kiệt mà đổ xuống từng tấc đất của thôn Ma Phong. Phảng phất chỉ một đêm, cánh đồng áo mới rực rỡ. Những ruộng lúa xanh ngắt điểm hoa trắng hôm nào, giờ hóa thành một biển vàng mênh m.ô.n.g bát ngát! Bông lúa nặng trĩu uốn cong , từng hạt thóc căng mẩy, ánh mặt trời lấp lánh ánh vàng ôn nhuận mà ch.ói mắt. Gió nhẹ thổi qua, sóng lúa cuộn trào, rì rào reo vui, đó là bản nhạc động lòng nhất của mùa màng bội thu. Trong khí tràn ngập mùi hương lúa chín nồng nàn say đắm, hít một , liền cảm thấy tim phổi đều lấp đầy bởi hạnh phúc.

 

“Chín ! Lúa chín hết !” Tiếng reo vui như kèn hiệu, trong nháy mắt lan truyền khắp cả thôn xóm.

 

Thúc Vương bờ ruộng nhà , bàn tay thô ráp cẩn thận nâng niu một bông lúa chắc nịch lạ thường, toe toét, nếp nhăn nơi khóe mắt xô thành rãnh sâu: “Nhìn xem! Nhìn cái bông ! Hạt ! Hạt nào hạt nấy như hạt đậu vàng ! Cách ‘cho hoa lúa thành ’ của con bé Thanh Việt, thần thánh thật! Thật là thần! Mọi năm mẩy thế !”

 

Vương Đại Lực bên cạnh cũng hãnh diện lây, ngây ngô gật đầu lia lịa: “Cha, con Thanh Việt chắc chắn cách mà! Muội tay, việc gì mà chẳng thành?”

 

Mùa gặt chính thức đến! Cả thôn Ma Phong như một chiếc đồng hồ lên dây cót, vận hành hết tốc lực. Nhà nhà đều tất bật, trong khí vang vọng đủ loại âm thanh chuẩn cho thu hoạch: “Xoẹt xoẹt xoẹt ——” qua ngoài sân các nhà, đều thể thấy tiếng mài liềm, lưỡi d.a.o cọ xát đá mài, lưỡi liềm mài sáng loáng. “Bịch bịch ——” đó là tiếng các bà các chị đang kiểm tra, vá víu sọt, bao tải đựng lương thực, đảm bảo cái nào thủng.

 

Trong thôn, ngay cả bọn trẻ con cũng khí khẩn trương mà vui sướng lây nhiễm, còn nô đùa tùy ý như ngày nữa, mà thi gánh vác những việc nhà trong khả năng —— cho gà ăn, nhặt củi, hái rau, rửa rau, giúp nhóm lửa nấu cơm... Trong ngoài sân nhỏ, cũng thấy bóng dáng nhỏ bé bận rộn của chúng.

 

Không khí mùa gặt, nóng bỏng và trọn vẹn, đạt đến đỉnh điểm. Tống Thanh Việt và Lưu thị đương nhiên cũng sớm chuẩn đầy đủ. Liềm mài sắc, nong tre mới tinh, sọt đựng, bao tải, dây thừng chắc chắn, đòn gánh... tất cả dụng cụ xếp gọn gàng ở góc sân.

 

Sáng sớm hôm nay, trời hửng sáng, Tống Thanh Việt và Lưu thị ăn mặc gọn gàng, đội nón lá, cầm dụng cụ, hướng về phía ruộng lúa đầm lầy vàng rực của nhà . Tống Nghiên Khê và hai em sinh đôi Tống Ngật, Tống Dữ, như ba cái đuôi nhỏ bám sát phía .

 

Đến bờ ruộng, cảnh tượng mắt thật choáng ngợp. Nhờ lớp bùn màu mỡ của đầm lầy, lúa nhà nàng phát triển kinh ngạc, lúa to khỏe, bông lúa dài, trĩu nặng rủ xuống, tưởng chừng như sắp nứt vỏ trấu.

 

“Mẹ, tỷ tỷ, kìa!” Tống Nghiên Khê phấn khích chỉ một mảng vàng óng, “Lúa nhà bông to nhất, nặng nhất! Hôm qua con ruộng chơi, thúc Vương và Lưu thúc qua, đều cố ý ghé xem đấy! Ai cũng khen tỷ tỷ giỏi, là Thần Nông nương nương trời hạ phàm, mới trồng lúa thế !” Cô bé liến thoắng kể những gì , mặt đầy vẻ sùng bái.

 

“Đương nhiên !” Tống Thanh Việt em gái chọc , đắc ý giơ lưỡi liềm sáng loáng trong tay lên, mồ hôi chảy dài gương mặt sạm nắng nhưng ửng hồng, giấu ánh sáng rực rỡ trong mắt, “Em cũng xem tỷ tỷ là ai! Công sức chúng vất vả nung vôi uổng phí !”

 

Lưu thị cảnh tượng hùng vĩ , hốc mắt nóng lên, cảm khái: “Việt Việt giỏi thật, cũng phục. Thu chỗ lúa , nhà ... nhà chắc ngày nào cũng ăn cơm tẻ thơm phức!” Điều đối với họ, những từng đủ ăn, từng là giấc mơ xa vời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/luu-day-linh-nam-ta-dan-ca-thon-an-sung-mac-suong-wgof/chuong-78-lua-chin-vang-dong.html.]

Tống Thanh Việt trong lòng cũng đang nhanh ch.óng ước tính. Năng suất mẫu của ruộng đầm lầy , thế , chắc chắn cũng bảy tám trăm cân! Giống lúa hiện đại đều là giống lai, mà lúa của nàng thì ! Bảy tám trăm cân một mẫu, con gần như đạt tới mức năng suất của ruộng ở nông thôn hiện đại trong ký ức nàng! Tiềm năng của đầm lầy nước phù sa quả nhiên lớn! Giấc mơ tự do ăn cơm tẻ, nắm chắc trong tay!

 

Tuy nhiên, vui mừng là thế, nhưng thách thức thực tế cũng bày mắt. Gặt lúa là một công việc lao động chân tay cực nhọc. Cảnh mùa rộng lớn mắt, đồng nghĩa với khối lượng công việc khổng lồ. Chỉ dựa nàng và Lưu thị, cho dù cộng thêm ba đứa trẻ chỉ chạy vặt, gặt xong chỗ , cũng mệt đến bong da tróc vẩy.

 

“Không !” Tống Thanh Việt lắc đầu, tự động viên , “Mệt thì cũng chỉ mệt một hai ngày thôi! Vì bát cơm tẻ thơm ngon, đáng giá! Mẹ, chúng bắt đầu thôi!”

 

Nàng hít sâu một khí đượm mùi lúa, cúi , tay trái ôm một bó lúa nặng trĩu, tay cầm liềm thuần thục vung lên sát gốc —— “Xoẹt” một tiếng nhỏ, một bó lúa vàng óng cắt gọn gàng, đặt ngay ngắn phía . Lưu thị cũng học theo con gái, bắt đầu gặt. Động tác tuy nhanh nhẹn bằng Tống Thanh Việt, nhưng vô cùng nghiêm túc, cẩn thận. Tống Nghiên Khê thì dẫn hai em trai, cẩn thận nhặt những bó lúa cha gặt xong, gom thành từng đống nhỏ.

 

Mặt trời càng lên cao càng gay gắt, mồ hôi nhanh ch.óng thấm ướt áo họ. những đống lúa phía ngày càng cao, sự mệt mỏi dường như cũng vơi ít. Đang lúc hai con cắm cúi việc, định bụng cố gắng gặt thêm một chút nữa, thì bờ ruộng vang lên tiếng gọi to quen thuộc: “Việt Việt! Lưu đại t.ử! Chúng đến giúp hai gặt lúa đây!”

 

Tống Thanh Việt và Lưu thị thẳng lưng, theo tiếng gọi. Chỉ thấy Tống Đại Xuyên và Lưu thúc dẫn theo bảy tám thanh niên trai tráng trong thôn, ai nấy tay cầm liềm sáng loáng, vai gánh sọt, đang sải bước về phía ruộng nhà nàng! Trên mặt họ tràn đầy nụ nhiệt tình, chất phác, rạng rỡ như ánh nắng mùa hạ.

 

Tống Đại Xuyên đến nơi ha hả : “Lúa mấy nhà chúng ở gần đây còn đợi hai ngày nữa mới chín hẳn! Chỉ ruộng đầm lầy nhà cô là chín sớm nhất, nhất! Chúng đến giúp cô gặt ! Đông sức mạnh lớn, nửa ngày là xong ngay!”

 

Lưu thúc cũng bổ sung: “ , con bé Thanh Việt dẫn dắt chúng bao nhiêu việc lớn, lúa của thôn bao giờ mẩy như ! Chút việc cỏn con , chúng nỡ nào để hai con cô tự gánh vác?”

 

Nhìn những hàng xóm bụng , Tống Thanh Việt và Lưu thị ngẩn , lập tức lời cảm ơn rối rít. Trên cánh đồng lúa vàng, những đàn ông đến giúp tự giác tản , cúi , vung liềm. Tiếng “xoẹt xoẹt” gặt lúa lập tức trở nên dồn dập và mạnh mẽ, như bản hòa tấu vui tươi của mùa màng.

 

Tống Thanh Việt quệt vệt nước nơi khóe mắt là mồ hôi nước mắt, giọng tràn ngập ý : “Thúc... Lưu thúc... ... cảm ơn! Cảm ơn !” Lưu thị cũng liên tục cảm ơn, vội vàng bảo Tống Nghiên Khê dẫn các em đưa nước cho các chú, các . Lũ trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện vô cùng!

 

“Gặt xong của nhà cô, hai hôm nữa lúa nhà Tôn quả phụ chín, chúng cũng sẽ sang giúp một tay, cô một một nuôi ba đứa con dễ dàng gì. Việt Việt, chính cháu dạy cho thôn Ma Phong chúng thế nào là tương trợ lẫn !” Tống Đại Xuyên gặt đến bên cạnh Tống Thanh Việt, thuận miệng về kế hoạch của họ!

 

Tống Thanh Việt , bỗng nhiên cảm thấy thôn Ma Phong đổi, còn là cái thôn Ma Phong lạnh lùng và nghèo đói nữa! “Vâng, đến lúc đó con cũng sẽ giúp!”

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

 

 

Loading...