Lưu đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 437: Thịt nướng thưởng cùng rượu

Cập nhật lúc: 2026-05-05 09:31:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Những chùm pháo hoa vẫn ngừng bung nở, từng t.h.ả.m sáng nối tiếp , điểm tô cho bầu trời đêm thêm phần rực rỡ ch.ói lọi.

 

Chu Vu Uyên dịu dàng ôm trọn Tống Thanh Việt lòng, đang mải mê chiêm ngưỡng cảnh sắc tuyệt mỹ thì chợt phía truyền đến một trận huyên náo ồn ã.

 

“Đêm nhường , bên ngoài hoa đăng rực sáng như ban ngày, cớ thể uổng phí bỏ lỡ chứ!”

 

Quay đầu , Lưu Đại Ngưu đang hăm hở xắn tay áo, vẻ mặt vô cùng phấn khích. A Tiến kề bên cũng bộc lộ dáng vẻ nóng lòng thử sức.

 

Vương Đại Lực ân cần đỡ lấy Thúy Thúy, nở nụ hiền lành chất phác: “Đệ thì đành bỏ lỡ , Thúy Thúy nhà buồn ngủ, đưa nàng về nghỉ ngơi đây.”

 

Thúy Thúy đưa tay ngáp dài một cái, quả thực chút rã rời chịu thấu. Mang t.h.a.i hơn ba tháng, dẫu xuất hiện phản ứng ốm nghén gì đáng ngại, nhưng chung quy thể trạng cũng chẳng thể bì như thuở còn son rỗi. Nàng nương tựa bờ vai vững chãi của Vương Đại Lực, mỉm vẫy tay từ biệt .

 

“Mọi cứ ở chung vui nhé, về chợp mắt đây. Cô nương, Vương gia, ngày mai chúng tương phùng.”

 

Tống Thanh Việt vội vàng dặn dò: “Mau mau về nhà nghỉ ngơi em, đừng gắng sức kẻo sinh mệt.”

 

Vương Đại Lực dìu dắt Thúy Thúy, thong thả cất bước hướng về nhà. Ánh trăng bàng bạc phủ xuống bóng dáng hai , kéo dài thành những vệt đổ bóng dài ngoẵng nền đất, rúc đầm ấm, êm đềm đến lạ thường.

 

A Tiến dõi mắt theo bóng lưng rời , mãn nguyện gật gù. Hắn thu hồi ánh mắt, hào hứng sang Lưu Đại Ngưu.

 

“Đại Ngưu, cứ , bày trò gì đây? Đệ xin hầu tiếp!”

 

Đôi mắt Lưu Đại Ngưu sáng rực lên, xoa xoa hai bàn tay hưng phấn : “Lần Thúy Thúy món thịt nướng xiên, còn nhớ ?”

 

“Thịt nướng xiên ?” A Tiến nhăn trán suy nghĩ một chốc, “Là món mà Vương phi từng dạy ? Cái món đem thịt xiên que tre nướng than hồng hả?”

 

đúng đúng!” Lưu Đại Ngưu gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, “Món đó nướng lên là thơm nức mũi! Dạo phụ cất thêm mấy vò rượu mới, tuy vị phần nhạt hơn một chút, nhưng nhấm nháp cùng thịt nướng thì quả thực là tiên cảnh!”

 

Nói đoạn, hướng mắt về phía Tống Thanh Việt.

 

“Vương phi, còn cả món cá nướng cuộn lá lốt mà từng nữa, ngon tuyệt cú mèo! Chúng cũng đem luôn !”

 

Tống Thanh Việt nhịn mà bật khúc khích.

 

“Đại Ngưu ca, mới đ.á.n.h chén no nê bữa tiệc Tất Niên xong, bụng vẫn còn nhét trôi nữa ?”

 

Lưu Đại Ngưu vỗ vỗ cái bụng tròn vo, hắc hắc sảng khoái.

 

“Nhét trôi tuốt! Cơm Tất Niên là cơm Tất Niên, mà thịt nướng là thịt nướng, hai chuyện khác biệt mà!”

 

A Tiến bên cạnh phá lên, cuộc sống sung túc ấm no là thế nhưng Đại Ngưu vẫn chẳng bỏ cái tật ham ăn uống.

 

“Được , chí lý, hai chuyện khác . Đi thôi, chuẩn nguyên liệu đây.”

 

Thượng Vũ cũng lăng xăng xáp gần.

 

“Thuở tháp tùng Vương gia lưu trấn Đào Hoa một đoạn thời gian, mạt tướng đặc biệt lòng ẩm thực nơi . Cho mạt tướng góp mặt với nhé!”

 

Mấy tên thị vệ của Chu Vu Uyên cũng rục rịch nhấp nhổm yên, đảo mắt hiệu cho , trong lòng khao khát chung vui nhưng ngoài miệng chẳng dám ngỏ lời.

 

Chu Vu Uyên thu trọn biểu cảm mắt, mỉm lên tiếng: “Các ngươi thảy đều tham gia ? Vậy thì cùng cả .”

 

Mấy tên thị vệ tức khắc mặt mày hớn hở rạng rỡ, liên tục buông lời tạ ơn.

 

Chu Vu Uyên cúi đầu mỹ nhân đang ngoan ngoãn nép trong l.ồ.ng n.g.ự.c .

 

“Việt Việt, hai cũng nhập tiệc chứ?”

 

Tống Thanh Việt mỉm gật đầu.

 

“Vâng.”

 

Nói là ngay.

 

A Tiến cùng Lưu Đại Ngưu dẫn theo vài chuẩn nguyên liệu —— nào là mổ gà đ.á.n.h vảy cá, thái thịt lợn thái lạp xưởng, chuốt nhọn xiên tre, hái thêm lá lốt tươi non.

 

Nhị Ngưu thì thoăn thoắt chạy ù về nhà, khệ nệ ôm theo hai vò rượu lớn bước tới, đặt “cạch” xuống giữa sân, hương rượu nồng nàn lập tức tỏa ngát gian.

 

“Đây là mẻ rượu gạo mới cất năm nay của phụ , vị dẫu nhạt hơn đôi chút, nhưng ngọt thanh êm ái, uống cực kỳ !” Nhị Ngưu vỗ vỗ tay lên vò rượu, vẻ mặt vô cùng kiêu hãnh.

 

Thượng Vũ sán gần hít lấy hít để, chép chép miệng thèm thuồng.

 

“Thơm quá! So với thứ rượu Thiêu Đao T.ử đắng ngắt chúng từng nốc ở Tây Bắc thì ngon hơn gấp bội phần!”

 

Mấy tên thị vệ của Chu Vu Uyên cũng vây quanh , dán mắt hai vò rượu lớn, đôi mắt sáng như sa.

 

“Rượu thực sự uống thỏa thích ?”

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

 

“Vương gia ban lệnh, cùng đón Giao Thừa, tất nhiên là cứ việc uống xả láng!”

 

Giữa sân viện, một chiếc bàn dài lập tức dựng lên. Bếp than hồng hừng hực cháy, vỉ sắt đặt ngay ngắn bên , nào là xiên thịt dê, xiên cá, cánh gà, đùi gà, đậu hũ, nấm hương, cà tím... xếp la liệt kín bưng.

 

Lưu Đại Ngưu xung phong nhận trách nhiệm đầu bếp chính, tay cầm một nắm xiên thịt lật qua lật thoăn thoắt ngọn lửa, lật phết đều nước sốt đậm đà, mùi hương ngào ngạt tức thì tỏa thơm lừng.

 

“Thơm! Quá sức thơm!” Thượng Vũ chống tay rạp bên bếp lửa, sức hít hà hương vị quyến rũ, “Đại Ngưu, tay nghề của quả là thể chê !”

 

Lưu Đại Ngưu đắc ý lắc lư cái đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/luu-day-linh-nam-ta-dan-ca-thon-an-sung-mac-suong-wgof/chuong-437-thit-nuong-thuong-cung-ruou.html.]

 

“Còn ! Đi theo học hỏi Vương phi một quãng thời gian dài như , chút bản lĩnh cỏn con thể nắm vững.”

 

Tống Thanh Việt cạnh bên bật tủm tỉm.

 

“Đại Ngưu ca, tài nghệ của chỉ dừng ở ‘chút bản lĩnh cỏn con’ . Trình độ dư sức để đảm đương vị trí bếp trưởng tại t.ửu lâu Đào Nguyên đấy.”

 

Lưu Đại Ngưu hắc hắc ngượng ngùng, khuôn mặt lửa than hun nóng đến mức đỏ gay.

 

Mẻ xiên nướng đầu tiên lò, Lưu Đại Ngưu cẩn thận gắp đĩa, tự tay bưng dâng lên mặt Chu Vu Uyên và Tống Thanh Việt.

 

“Vương gia, Vương phi, xin mời hai vị nếm thử!”

 

Chu Vu Uyên đón lấy một xiên thịt, c.ắ.n thử một miếng. Lớp vỏ bên ngoài xém vàng giòn rụm, thịt bên trong mềm ẩm tươm mỡ, nước sốt mặn ngọt quyện vặn, thoang thoảng thêm chút hương khói xông nồng đượm từ than củi.

 

“Ngon lắm.” Chàng gật gù tán thưởng, “Đại Ngưu, tay nghề của quả thực xuất chúng.”

 

Lưu Đại Ngưu sướng rơn, toét miệng chẳng thấy Tổ quốc .

 

Mọi xung quanh cũng bắt đầu nhập tiệc, trong phút chốc khắp sân chỉ còn vang vọng tiếng nhai nuốt rôm rốp và những lời xuýt xoa khen ngợi ngớt.

 

“Xiên thịt thơm bá cháy!”

 

“Cá nướng mới gọi là cực phẩm! Cuộn trong lớp lá lốt nướng lên, chẳng còn mảy may chút mùi tanh tưởi nào!”

 

“Rượu cũng hảo hạng! Ngọt lịm nơi cuống họng!”

 

A Tiến hai tay nâng bát rượu, tu một dài sảng khoái, đoạn trút một tiếng thở phào thỏa mãn.

 

“Thống khoái! Cảm giác tận hưởng cuộc sống thế , đổi lấy ngôi vị thần tiên cũng chẳng màng!”

 

Thượng Vũ cũng nốc rượu đến mức mặt mày đỏ tía tai, choàng vai bá cổ tên thị vệ bên cạnh, lải nhải kể những trận chiến cam go nơi Tây Bắc sa trường.

 

“Các thấu hiểu tình thế lúc bấy giờ nó nguy hiểm ngàn cân treo sợi tóc thế nào! Ba vạn hùng binh áp sát cổng thành, trong khi phe chỉ còn thoi thóp vài ngàn tàn quân! Giả dụ mớ độc d.ư.ợ.c cùng mấy cái khinh khí cầu kỳ quái của Vương phi cứu vớt, cái mạng nhỏ của chúng sớm đem tế cờ từ đời thuở nào ...”

 

“Thôi , , đang lúc ăn Tết vui vẻ, nhắc mấy chuyện m.á.u me chi?” Lưu Đại Ngưu xua tay ngắt lời , nhét thẳng một nắm xiên nướng tay , “Ăn ! Uống rượu ! Chuyện gì vui thì hẵng !”

 

Thượng Vũ thoáng ngớ , lập tức phá ha hả.

 

“Chí lý, chí lý, chuyện vui vẻ thôi! Nào, cạn chén!”

 

Bầu khí càng lúc càng dâng cao nhiệt liệt.

 

A Tiến cung kính bâng bát rượu hướng về phía Tống Thanh Việt, dõng dạc : “Vương phi, tiểu nhân xin kính ngài một chén! Nếu ngài dang tay cứu vớt, đám bình dân áo vải chúng đây cơ ngơi sự nghiệp như ngày hôm nay?”

 

Tống Thanh Việt nở nụ tươi tắn, nâng chén rượu lên đáp lễ.

 

“A Tiến, ngươi đừng như . Mọi thành quả đều là nhờ sự nỗ lực vươn lên của chính bản các ngươi cả.”

 

A Tiến lắc đầu quầy quậy, hốc mắt bất giác đỏ hoe rơm rớm.

 

“Vương phi, ngài chớ vội khiêm tốn. Thuở cùng Thúy Thúy lâm bước đường cùng sắp c.h.ế.t đói, chính ngài là vị cứu tinh giành sinh mạng cho hai . Nếu ân đức của ngài, sẽ chẳng bao giờ sự hiện diện của t.ửu lâu Đào Nguyên ngày hôm nay, chẳng một trấn Đào Hoa trù phú nhường , và cũng chẳng những tháng ngày no ấm hạnh phúc cho chúng ...”

 

Nói đoạn, ngửa cổ dốc cạn sạch bát rượu trong tay.

 

Tống Thanh Việt cũng dứt khoát cạn ly.

 

Lưu Đại Ngưu xáp gần, hắc hắc đầy mong đợi.

 

“Vương phi, trấn Đào Hoa của chúng hiện tại ăn khấm khá phát đạt là thế, liệu trong tương lai khả năng vươn lên tầm cao mới ạ?”

 

Tống Thanh Việt gật đầu chắc nịch.

 

“Chắc chắn . Hoàn thể. Đợi qua tiết lập xuân, chúng sẽ tiến hành khai khẩn thêm vài dải đất hoang, gia tăng sản lượng lương thực. Ngành ươm tơ dệt lụa cũng cần mở mang quy mô, chăn nuôi thêm nhiều lứa tằm, dệt thêm vô vàn tấm lụa quý. Còn về phía t.ửu lâu, đợi Thúy Thúy hạ sinh tròn con vuông xong, chúng sẽ mở thêm vài chi nhánh mới. Tới chừng đó, trấn Đào Hoa sẽ còn mang danh là một trấn nhỏ bé nữa, mà sẽ vươn trở thành một tòa thành sầm uất.”

 

Đôi mắt Lưu Đại Ngưu sáng rực lên như đuốc.

 

“Một tòa thành ư? Nơi xó xỉnh của chúng thật sự thể biến hóa thành một tòa thành lộng lẫy ?”

 

“Có thể chứ.” Tống Thanh Việt khẳng định mạnh mẽ, “Chỉ cần chúng đồng lòng hiệp sức, thì gian nan cỡ nào cũng sẽ vượt qua, vạn sự ắt sẽ thành công.”

 

Chu Vu Uyên bên cạnh lặng thinh lắng , khóe môi vẫn duy trì một nụ ấm áp.

 

Chàng uy nghi bưng bát rượu lên, cất cao giọng với tất cả : “Nào, hãy cùng nâng chén kính Vương phi của chúng . Kính chúc nàng soi đường dẫn lối, mang cho chúng cuộc sống no đủ viên mãn như hôm nay.”

 

“Kính Vương phi!”

 

Mọi đồng thanh hô vang rền vang đáp lời, những chiếc chén sành va kêu lanh canh, những giọt rượu thơm nồng sánh vãi tung tóe xuống nền đất.

 

Đêm về khuya khoắt.

 

Bếp than hồng giữa sân vẫn âm ỉ cháy rực, soi bóng một vòng đang quây quần đoàn tụ. Kẻ thì vẫn hăng say chén chú chén , thì ngà ngà say ngả đầu ngủ gật thành ghế.

 

Thượng Vũ tựa hẳn lên vai tên thị vệ, tiếng ngáy cất lên vang dội như sấm rền. Nhị Ngưu ôm khư khư bình rượu trong lòng, miệng lẩm bẩm những điều vô nghĩa chẳng ai hiểu thấu. A Tiến và Lưu Đại Ngưu vẫn kề tai to nhỏ toan tính, râm ran bàn bạc những kế hoạch ăn tiết Thanh Minh.

 

Đêm Giao Thừa năm nay, dường như trong mỗi con tim đều ngập tràn một niềm hân hoan, hạnh phúc vô bờ bến.

 

 

Loading...