Lưu đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 393: Vạn sự tốt đẹp
Cập nhật lúc: 2026-05-05 09:28:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôn sự của Thúy Thúy và Vương Đại Lực qua, Lĩnh Nam liền đón tới mùa bận rộn nhất cũng là mùa đáng mừng nhất trong năm - thu hoạch mùa thu.
Cuối tháng Mười ở Lĩnh Nam, trời cao mây nhạt, ánh mặt trời còn gay gắt, sáng tối phảng phất lạnh.
Trên cánh đồng là một màu vàng ươm, những bông lúa trĩu hạt uốn cong oằn, nhấp nhô thành từng làn sóng vàng ươm liên tiếp trong gió thu.
Trên sườn đồi, dây khoai lang bò lan khắp mặt đất, cào lớp đất lên, bên là từng ổ khoai lang mập mạp tròn trịa, vỏ màu đỏ tía, bẻ là ruột màu vàng cam, ăn sống cũng thấy ngọt.
Sắn củ mọc cao hơn cả đầu , cây thô to đội những tán lá xanh um, phần rễ phình to căng mọng, đó là tinh bột dự trữ suốt cả một năm trời.
Ruộng bông càng thêm nhộn nhịp, những b.úp bông trắng tinh nở rộ, từ xa cứ như tuyết rơi trắng xóa cả một vùng.
Những ngày , Tống Thanh Việt gần như hề nán vương phủ.
Trời sáng, nàng dẫn theo Vân Tụ, Oánh Sương, Ngưng Tuyết cùng vài tên hộ vệ khỏi cửa, xe ngựa xóc nảy con đường đất mộc mạc của hương thôn, từ thôn sang thôn khác, từ cánh đồng sang cánh đồng khác.
Nàng mặc y phục vải thô thường ngày, đầu quấn khăn, nếu mấy hộ vệ tinh theo , bất cứ ai thấy cũng chỉ nghĩ đây là một thôn nữ chăm chỉ.
"Thần Nông nương nương đến !"
"Thần Nông nương nương đến xem hoa màu của chúng !"
Cứ đến mỗi nơi, thôn dân chạy báo tin cho , nam nữ già trẻ đều buông công việc đang dở tay, ùa bờ ruộng, mặt nở nụ chân chất nhất.
Trong những nụ sự e sợ, sự xu nịnh, chỉ sự kính trọng và thiết xuất phát từ tận đáy lòng.
Lúc đầu Tống Thanh Việt còn cố gắng uốn nắn danh xưng , nhưng sửa sửa mấy vẫn tác dụng, về nàng đành mặc kệ bọn họ.
Thần Nông nương nương thì Thần Nông nương nương , dẫu cũng gần gũi hơn là hai chữ "Vương phi".
Lúc , nàng đang xổm bên một ruộng lúa ở huyện Thương Ngô, tay cầm một bông lúa cắt xuống, cẩn thận xem xét độ mẩy của hạt lúa.
Bao quanh là mười mấy nông phu, già trẻ đều , ai nấy đều tròn mắt mong mỏi nàng.
"Thần Nông nương nương, lúa của chúng thảo dân năm nay thế nào?" Một lão hán tóc hoa râm xoa xoa tay hỏi, trong giọng mang theo vài phần phấp phỏng, chen lẫn vài phần kỳ vọng.
Tống Thanh Việt đưa bông lúa lên mũi ngửi thử, bóc một lớp vỏ trấu, lộ hạt gạo trắng ngần bên trong. Nàng bỏ miệng nhai nhai, khóe mắt và đuôi chân mày cong lên.
"Tốt lắm." Nàng dậy, đưa bông lúa cho lão hán, "Lão bá, lúa của hạt nào hạt nấy đều chắc mẩy, hạt lép, tỷ lệ gạo ít nhất cũng đạt bảy thành. Người trồng lắm!"
Lão hán đến nỗi nếp nhăn mặt nhíu hết với , nhe hàm răng sún : "Chẳng là theo cách nương nương dạy ! Lúc ươm mạ thì dùng nước ấm ngâm hạt giống, lúc cấy mạ thì cách giữa các cây và các hàng đều đo đạc cẩn thận, lúc bón phân thì chia ba đợt, đợt đầu là khi cấy mười ngày, đợt hai là khi trổ bông, đợt ba là khi độ ngậm sữa.
Còn chuyện phòng sâu bệnh nữa, hễ cứ thấy dấu hiệu của sâu đục , là theo lời nương nương rắc tro bếp và nước sắc cành t.h.u.ố.c lá, lúc thụ phấn thì giăng dây lúa..."
Lão một một tràng dài, những xung quanh cũng gật đầu hùa theo, lao xao bổ sung.
"Khoai lang nhà cũng , theo lời nương nương dạy, dây leo dài đến một thước thì ngắt ngọn, để chất dinh dưỡng dồn xuống rễ, khoai lang đào lên năm nay củ nào củ nấy to hơn cả nắm tay!"
"Bông nhà cũng thế! Làm theo lời Thần Nông nương nương, lúc nụ thì ngắt ngọn, còn lặt bỏ những cành lá thừa, năm nay bông nở trắng nhiều!"
"Nhà ..."
Tống Thanh Việt những lời báo cáo râm ran , ý khóe môi càng lúc càng sâu.
Nàng đến thế giới ba năm . Từ căn lều cỏ rách nát gió lùa tứ bề ở thôn Cùi (ma phong), cho đến cảnh mùa của bộ Lĩnh Nam như hiện nay, con đường nàng hề nhẹ nhàng, nhưng mỗi bước đều vững chãi.
Nàng mang những kiến thức nông nghiệp học ở kiếp , từng chút từng chút bẻ nhỏ nhào nặn , dùng những ngôn từ mộc mạc nhất để truyền đạt cho những nông dân bán mặt cho đất bán lưng cho trời .
Tuyển giống, ươm mạ, bón phân, tưới tiêu, phòng sâu bệnh, ngắt ngọn, thụ phấn, thu hoạch, bảo quản... Bất cứ công đoạn nào, nàng cũng giảng giảng , mẫu mẫu , cho đến khi họ thực sự nắm .
Và họ cũng dùng cách mộc mạc nhất để báo đáp nàng - lấy mồ hôi tưới mát ruộng đồng, lấy sự cần cù đổi lấy một vụ mùa bội thu trĩu nặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/luu-day-linh-nam-ta-dan-ca-thon-an-sung-mac-suong-wgof/chuong-393-van-su-tot-dep.html.]
"Thần Nông nương nương, nếm thử cái !"
Một tẩu t.ử trẻ tuổi chen lên phía , hai tay bưng một củ khoai lang nướng chín, lớp vỏ xém đen, chỗ nứt tứa lớp mật vàng ươm, mùi thơm nức mũi.
Tống Thanh Việt nhận lấy, bẻ , nóng bốc lên nghi ngút.
Nàng thổi thổi, c.ắ.n một miếng, mềm dẻo ngọt lịm, gần như cần nhai tan chảy nơi đầu lưỡi.
"Ngon lắm." Nàng chân thành khen ngợi.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Tẩu t.ử trẻ tít mắt cong cong như vành trăng khuyết: "Đây là vụ đầu tiên nhà thu hoạch năm nay đó, nương dặn nhất định để nương nương nếm thử đầu tiên!"
Mọi xung quanh thi hùa theo, nhét cho nắm đậu phộng, đưa cho quả quýt, chớp mắt Tống Thanh Việt ôm đầy một bụng thức ăn.
Nàng dở dở , đành để Vân Tụ nhận lấy, sẽ mang về vương phủ từ từ thưởng thức.
Lúc rời khỏi huyện Thương Ngô, trời bắt đầu nhá nhem tối.
Xe ngựa lộc cộc lăn bánh đường về Hoài Viễn, Tống Thanh Việt dựa vách xe, ngắm cánh đồng lướt qua ngoài cửa sổ, trong lòng một cảm giác an tâm khó tả.
Vụ mùa bội thu đợt , nàng đều thu tầm mắt, cũng ghi tạc trong tim.
Sản lượng lúa nước so với năm ngoái tăng thêm hai thành, sản lượng khoai lang tăng gấp đôi, sắn củ thì nhiều ăn hết, thể phơi khô để cất trữ, cũng thể nghiền thành bột đủ loại thức ăn.
Sản lượng bông thu hoạch càng đáng mừng, đủ để bách tính Lĩnh Nam mùa đông năm nay ai ai cũng áo bông mặc, còn co ro lạnh run như những năm nữa.
Điều khiến nàng yên tâm hơn cả là, những khách thương vùng Giang Nam bắt đầu ồ ạt tới thu mua hàng hóa.
Thẩm đông gia của Thụy Phong hiệu giữ đúng lời hứa, mở một chi nhánh ở thành Hoài Viễn, chuyên thu mua tơ tằm của Lĩnh Nam.
Lô tơ tằm đầu tiên vận chuyển về Tô Châu, lụa dệt khiến những hộ dệt vải khắt khe nhất của Giang Nam cũng bới móc nửa điểm, đơn đặt hàng bay đến tới tấp như bông tuyết.
Việc buôn bán d.ư.ợ.c liệu của Vĩnh Xương hiệu cũng bắt đầu phất lên. Trong núi ở Lĩnh Nam nhiều đồ - thiên ma, đỗ trọng, kim ngân hoa, ngũ chỉ mao đào... Trước Lý ký d.ư.ợ.c hành một nhà độc quyền, định giá d.ư.ợ.c liệu rẻ mạt dựa theo nhu cầu của d.ư.ợ.c hành bọn họ.
Bây giờ Vĩnh Xương hiệu phái đến thu mua, thôn dân hăng hái lên núi hái t.h.u.ố.c còn hơn cả ruộng.
Mọi thứ đều đang phát triển theo chiều hướng .
Chỉ duy nhất một chuyện, lúc nào cũng như tảng đá đè nặng trong lòng Tống Thanh Việt.
Chiến sự ở phía Bắc.
Sau khi Chu Vu Uyên rời , cứ cách ba năm ngày quân báo truyền về. Ban đầu đều là tin - đại quân thuận lợi tới Tây Bắc, cựu bộ tin lũ lượt kéo đến đầu quân, sĩ khí đại chấn. những tin tức gần đây, ngày càng mấy khả quan.
Người Tây Hạ dốc lực xuất quân, thiết kỵ ồ ạt, khí thế hung hãn.
Quân thủ vệ ở Tây Bắc liên tiếp thất bại, để mất ba phủ châu. Chu Vu Uyên tuy định trận tuyến, nhưng binh lực chênh lệch quá lớn, chỉ đành đ.á.n.h lùi, dụ địch sâu.
Trong quân báo mới nhất , hai bên kịch chiến ngoài thành Lương Châu ba ngày đêm, thương vong hai bên đều , Tây Hạ tạm thời lui binh, nhưng bất cứ lúc nào cũng thể ngóc đầu trở .
Tống Thanh Việt xong bản quân báo đó, lâu cửa sổ.
Nàng tài giỏi, từ năm mười hai tuổi chinh chiến ở Tây Bắc, từng tấc núi sông mảnh đất đều nắm rõ như lòng bàn tay.
thì , lo lắng thì vẫn cứ lo lắng.
Chuyện chiến trường, ai dám chắc chắn điều gì?
Tướng quân tài giỏi đến , cũng thể trúng tên lạc; sắp xếp kế hoạch tỉ mỉ đến , cũng thể những sự cố bất ngờ phá hỏng.
Chàng vướng bận, nay .