Lưu đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 384: Cạo râu

Cập nhật lúc: 2026-05-05 09:28:30
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tin tức báo tiệp khải của Chu Vu Uyên cập bến thành Hoài Viễn sớm hơn hẳn nửa ngày so với hạm đội của .

 

Lúc Tống Thanh Việt nhận thư báo, nàng đang cặm cụi trong phòng sổ sách của Đào Nguyên t.ửu lâu, xem xét việc Thúy Thúy rà soát sổ sách doanh thu của những ngày đầu khai trương.

 

Nàng cầm c.h.ặ.t tờ giấy ghi chú vỏn vẹn vài dòng chữ ngắn ngủi, đăm đăm một lúc thật lâu, lâu đến mức Thúy Thúy nóng lòng lên tiếng gọi: "Cô nương? Cô nương! Chẳng lẽ Vương gia gặp biến cố gì ?"

 

"Không gì." Tống Thanh Việt ngẩng phắt đầu lên, nơi khóe mắt một tia sáng lấp lánh xẹt qua nhanh như chớp, giọng vẫn vững chãi bình thản, "Ngài bình an trở về ."

 

Thúy Thúy ngẩn một chốc, lập tức "á" lên một tiếng thất thanh, bật dậy, suýt chút nữa thì gạt tay đổ luôn cả nghiên mực bàn: "Vương gia khải trở về! Vậy Đại Lực ca ——"

 

"Cũng bình an trở về ." Khóe môi Tống Thanh Việt cong lên, "Tất cả đều bình an vô sự."

 

Thúy Thúy vội vàng xách tà váy lên lật đật chạy ào ngoài, chạy đến cửa đột nhiên phanh kíp , lúc ngoái đầu , hai gò má ửng đỏ hây hây, niềm vui sướng hân hoan trong ánh mắt tưởng chừng như sắp sửa trào dâng ngoài: "Cô nương, , xuống bếp xem thử xem còn dư con cá tươi nào ! Đại Lực ca lênh đênh ngoài biển khơi suốt ngần ngày chắc chắn là ăn uống kham khổ lắm..."

 

Lời còn dứt, bóng dáng nàng khuất lấp khúc quanh của dãy hành lang.

 

Tống Thanh Việt theo bóng lưng hớn hở nhảy nhót của nàng, từ từ trải phẳng bức thư, xem xem thêm một nữa, đó mới cẩn thận gấp gọn , nhét sát trong n.g.ự.c áo.

 

Nàng tức tốc trở về vương phủ ngay.

 

Nàng rảo bước tiến về phía bến cảng ở ngoại ô thành.

 

Mặt trời từ đỉnh đầu ch.ói chang dần dần ngả bóng xế chiều, những cơn gió biển từ vị mằn mặn tanh nồng bắt đầu mang theo chút lạnh se se. Đám đông tụ tập bến cảng càng lúc càng trở nên đông đúc nhộn nhịp —— những vợ trẻ mỏi mòn ngóng trông bóng dáng phu quân trở về, lũ trẻ con kiễng chân kiễng gót dướn cổ xa, cả những bậc bô lão cao niên chống gậy mòn mỏi chờ đợi.

 

Chẳng ai họ ngóng lấy thông tin từ , chỉ rằng tất thảy đều hẹn mà gặp cùng đổ dồn về chốn , đăm đăm về phía vùng nước mênh m.ô.n.g mờ mịt nơi giao thoa giữa biển và trời.

 

Chẳng rõ là kẻ nào tinh mắt la lên một tiếng: "Thuyền kìa! Có thuyền đang tiến tới!"

 

Bàn tay Tống Thanh Việt giấu trong tay áo đột nhiên siết c.h.ặ.t .

 

Trong ánh tà dương rực rỡ, hình bóng những cánh buồm quen thuộc rẽ tung những con sóng nhuộm màu vàng cam đỏ ối, từ xa xa đang lừ lừ tiến gần. Đi tiên phong dẫn đầu là chiếc lâu thuyền "Định Hải" mớn nước sâu, mạn thuyền san sát những tướng sĩ áo giáp sáng loáng, đám đông bờ lập tức bùng nổ vỡ òa thành một trận hò reo vang dội như sấm dậy.

 

Tống Thanh Việt lặng lẽ ở phía đám đông, hề chen lấn xô đẩy lên phía .

 

Nàng thấy tấm ván cầu bắc ngang nối liền với bến cảng, thấy Thượng Vũ là đầu tiên nhảy phắt xuống bờ, thấy A Thủy lầm lũi bám gót theo , thấy Vương Đại Lực cẩn thận từng li từng tí dìu đỡ một lão ngư dân già yếu lọm khọm rón rén bước chân lên bờ, đó Thúy Thúy đang xông tới như một cơn lốc đ.â.m sầm ôm chầm lấy.

 

Và cuối cùng, nàng cũng thấy Chu Vu Uyên.

 

Chàng vẫn nguyên xi cái bộ dạng khoác bộ giáp bạc lấp lánh , chiếc áo choàng màu huyền đen tuyền bay phấp phới phần phật trong gió biển, dáng thẳng tắp như cây tùng cây bách. Chàng đặt chân bước lên bến cảng, ánh mắt phóng vượt qua đám đông đang hò reo điên cuồng, vượt qua cả những chiếc khăn tay đang vẫy vùng cuồng nhiệt và những cánh hoa đang tung tóe rải rắc khắp nơi, lướt qua sự ồn ào huyên náo náo nhiệt của thế gian ——

 

, thấy nàng.

 

Xuyên qua biển đang chen chúc cuồn cuộn, xuyên qua những vạt nắng chiều tà trải vàng rực rỡ, xuyên qua cả quãng thời gian gần một tháng ròng rã chia cắt sinh t.ử biệt ly, khẽ mỉm với nàng.

 

Một nụ nhạt, nhẹ nhàng, nhưng mang đến cảm giác dường như tất thảy những cơn gió biển và những con sóng ngoài khơi xa đều trở nên dịu dàng êm ả đến lạ thường.

 

Tống Thanh Việt chôn chân tại chỗ, những giọt nước mắt hề dấu hiệu báo cứ thế tuôn rơi lã chã.

 

Khi màn đêm buông xuống bủa vây bốn bề, trong tịnh phòng của viện Thê Ngô thuộc Ung vương phủ, nước bốc lên nghi ngút nhuộm trắng xóa cả khung cửa sổ.

 

Chu Vu Uyên tựa lưng nghỉ ngơi bên thành thùng tắm, nhắm nghiền hai mắt, sự mệt mỏi rã rời tích tụ chuỗi ngày dài chinh chiến liên miên đang từ từ tan biến trong làn nước ấm áp . Chàng gầy gò đôi chút, đường nét góc cạnh hàm càng trở nên sắc bén rõ rệt hơn, hai bên má và cằm lún phún những sợi râu lởm chởm xanh rì —— lênh đênh biển cả suốt ngần ngày trời, tâm trí mà còn rảnh rỗi đoái hoài đến việc tút tát chỉnh trang dung nhan.

 

Tiếng bước chân vang lên khe khẽ, Tống Thanh Việt bưng một cái khay bước . Trên khay bày biện một chiếc bát sứ nhỏ màu trắng muốt, một cây kéo bạc nhỏ nhắn mới toanh, một lưỡi d.a.o cạo râu mỏng dính, cùng với một chiếc khăn tay bằng vải bông trắng mịn gấp nếp vuông vức ngay ngắn.

 

Chu Vu Uyên mở mắt , ánh mắt dán c.h.ặ.t lưỡi d.a.o cạo râu , khẽ nhướng nhướng mày.

 

"Vương phi đây là định đích tự tay trận ?" Giọng của mang theo cái âm sắc khàn khàn đặc trưng khi ngâm trong nước, âm điệu kéo dài ở đoạn cuối, mang theo một vẻ mà như .

 

Tống Thanh Việt đặt khay xuống chiếc kỷ nhỏ cạnh thùng tắm, cẩn thận chỉnh cổ tay áo, cố gắng hết sức để giữ cho giọng của vẻ bình tĩnh nhất thể: "Vương gia khải trở về, chẳng gì quý giá để dâng lên chúc mừng, nguyện ý vì Vương gia mà..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/luu-day-linh-nam-ta-dan-ca-thon-an-sung-mac-suong-wgof/chuong-384-cao-rau.html.]

 

"Cạo mặt." Chu Vu Uyên nhặt lấy lời của nàng, nụ khóe môi càng hằn sâu thêm, "Bản vương tài đức gì, mà phiền đến Vương phi đích cầm d.a.o cạo."

 

Tống Thanh Việt thừa hiểu cái ý đồ trêu ghẹo cợt nhả đằng câu của , hai má nóng ran lên, nhưng vẫn nhất quyết chịu lép vế. Nàng với lấy chiếc kéo bạc nhỏ bé, bước đến sát bên cạnh : "Đừng cựa quậy, để cắt ngắn bớt mấy sợi râu của ."

 

Chu Vu Uyên ngoan ngoãn lời ngửa mặt lên, phô bày đường nét cằm sắc sảo và chiếc cổ thon dài. Yết hầu của trượt lên trượt xuống một cái, hằn rõ mồn một bên lớp da mỏng manh.

 

Bàn tay đang cầm chiếc kéo bạc của Tống Thanh Việt khẽ khựng , cố gắng ép buộc bản dồn hết sự tập trung đám râu ria lún phún xanh rì . Chiếc kéo áp sát lướt bề mặt da thịt, từng chút từng chút một, cẩn thận tỉ mỉ cắt tỉa. Những đoạn râu vụn lỉa chỉa rơi lả tả xuống chiếc khăn vải bông mà nàng lót sẵn, phát những tiếng sột soạt sột soạt nhè nhẹ.

 

Bên trong tịnh phòng tĩnh mịch vô cùng, chỉ thi thoảng mới vang lên những tiếng nước lõm bõm và tiếng lách cách khe khẽ của chiếc kéo.

 

Chu Vu Uyên đột nhiên lên tiếng: "Việt Việt."

 

"Hửm?"

 

"Ta nhớ nàng da diết."

 

Chiếc kéo bạc sững giữa trung.

 

Hàng mi rủ thấp của Tống Thanh Việt khẽ rung rung xao động, mãi một lúc lâu , mới thốt một tiếng "ừm" vô cùng nhỏ nhẹ, trong giọng pha lẫn một chút xíu âm điệu nghẹt mũi: "Thiếp ."

 

Nàng đặt chiếc kéo bạc xuống, vớ lấy thanh d.a.o cạo mỏng manh, dùng cọ chấm thêm một ít cao bồ kết ấm nóng trong chiếc bát sứ trắng, tỉ mỉ, tán đều đặn lên phần cằm và hai bên má của .

 

Chất cao ấm nóng trơn tuột, đầu ngón tay của nàng thể tránh khỏi việc chạm khẽ da thịt của , chạm cái nhiệt độ nóng hầm hập , chạm cả những nhịp đập phập phồng ẩn hiện bên lớp da.

 

Chu Vu Uyên hề nhúc nhích cựa quậy, chỉ tĩnh lặng đăm đắm nàng.

 

Hàng chân mày của nàng nhíu , thần sắc vô cùng chuyên chú và nghiêm túc, y hệt như đang thực hiện một việc gì đó cực kỳ trọng đại và hệ trọng.

 

Ánh nến leo lét hắt lên góc nghiêng khuôn mặt nàng, phác họa nên một đường nét thanh tao và đẽ vô ngần, hàng mi dài in bóng mờ ảo xuống mí mắt.

 

Chàng bỗng dưng hồi tưởng cái đêm mùa đông năm ở Đào Hoa Nguyên, nàng cũng từng tận tâm chăm chú xử lý vết thương chân cho y hệt như thế .

 

Cái thuở nàng vẫn chỉ là một đứa trẻ mồ côi vật lộn giành giật sự sống chốn núi rừng hoang vu, cũng chỉ là một vị phiên vương thất thế đang mang trọng thương. Lúc bấy giờ vẫn mường tượng con đường phía sẽ về , cũng chẳng rằng cái cô thiếu nữ gầy gò ốm yếu đang hiện diện mặt sẽ cùng chung bước sánh vai hết cuộc đời .

 

Khi chỉ rằng, lúc nàng cúi gập đầu xuống, hàng mi dài cũng khẽ rung rung y hệt như , tựa như đôi cánh bướm hoảng sợ chập chờn.

 

"Việt Việt còn am hiểu cả thuật cạo mặt nữa ?" Chàng lên tiếng hỏi nhỏ, cố gắng mượn lời để đ.á.n.h lạc hướng ánh đang bốc cháy hừng hực quá mức của chính .

 

Tống Thanh Việt đang cầm chắc thanh d.a.o cạo, dè dặt trượt dọc theo đường cong gò má , thấy liền mím môi: "Lần đầu tiên . Vương gia gan để cho cạo ?"

 

Nàng ngước mắt lên , trong đôi mắt sự dò xét nghiêm túc, thoang thoảng một tia hồi hộp căng thẳng khó lòng nhận .

 

Chu Vu Uyên bật .

 

"Có gì mà dám chứ?" Giọng trầm, chậm rãi, "Chẳng qua cũng chỉ là Vương phi lỡ tay vạch cho một đường nhỏ thôi mà. Đao phong kiếm vũ m.á.u chảy đầu rơi còn vượt qua , thì xá gì con d.a.o cạo cỏn con bé tẹo đang gọn trong tay Vương phi chứ?"

 

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

Khóe môi Tống Thanh Việt cong lên, tiếp tục rủ mắt xuống, tập trung dồn hết tâm trí mũi d.a.o.

 

Lưỡi d.a.o cạo mỏng manh và sắc lẹm, áp sát lướt vầng cằm đang ngửa lên của , trượt theo hướng mọc của đám râu ria lún phún, từng nhát, từng nhát một, vô cùng nhẹ nhàng, cực kỳ vững chãi.

 

Chu Vu Uyên thể cảm nhận rõ rệt cái sự lạnh lẽo của kim loại chạm da thịt, thể cảm nhận bàn tay đang cầm d.a.o của nàng lúc treo lơ lửng ngay phía yết hầu của đang run rẩy nhè nhẹ, thể cảm nhận trái tim đang gọn lỏn trong l.ồ.ng n.g.ự.c , đang đập thình thịch liên hồi vượt khỏi tầm kiểm soát.

 

Chàng bỗng dưng cảm thấy phần hối hận vì để cho nàng cạo mặt.

 

Không là e sợ nàng lỡ tay thương.

 

Mà là lo sợ bản sẽ kìm chế mà đ.á.n.h mất sự điềm tĩnh.

 

 

Loading...